Chap 27
.... Kiên bước xuống cầu thang. Mệt mỏi. Hai đã giấu Kiên chịu đựng quá nhiều. Hai đã hy sinh vì Kiên quá nhiều. Tại sao hai lại ngốc đến thế cơ chứ ?
- Sao em lại ở đây ?- Trung Nam lại một lần nữa ngạc nhiên khi thấy Kiên bước vào bếp
- Cậu ấy là khách của Nguyên- anh Minh vẫn thản nhiên uống café, đặt tách café xuống, anh hỏi- Nguyên thế nào rồi ?
- Anh ấy ngủ rồi ạ- Kiên nói rồi nhanh chóng ngồi xuống một cái ghế còn trống
- Tại sao em lại ở đây ?- Bây giờ tới lượt Khải hỏi- Em và Nguyên có quan hệ gì?- Kiên không đáp
- Mà sao nhóc không ngạc nhiên gì vậy ?- Hoàng hỏi Hoành
- Ngạc nhiên gì ?
- Rằng tại sao Kiên, một hotboy lại có mặt ở đây ?Và Kiên với Nguyên có quan hệ gì?- Hoàng hỏi
- Có gì phải ngạc nhiên chứ, họ là anh em mà- Hoành đáp rồi nhấp một ngụm trà
- Anh em ?- Hoàng, Khải và Nam cùng đồng thanh
- Bộ mấy người không biết à ?-Hoành hỏi giả bộ ngây thơ. Đúng là cáo già giả dạng nai tơ mà. Thực chất Hoành thừa biết rằng Nguyên giấu tất cả mọi người. Chỉ có Hoành và anh Minh là biết thôi
- Sao em lại giấu tụi anh ?- Nam quay sang hỏi Kiên
- Giấu gì cơ ?- Từ lúc nãy đến giờ, Kiên chìm vào những suy nghĩ của riêng mình mà không để ý đến xung quanh
- Chuyện Nguyên và em là anh em- Hoàng nói
- À, chuyện đó. Anh ấy bảo giấu mà- Nỏi rồi, Kiên cười
- Vậy mà anh cứ tưởng...- Khải đang định nói nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Lúc trước khi thấy, Kiên ôm Nguyên Khải lại cứ nghĩ hai người là một đôi. Tuy lúc đó không phải là Khải không tin Nguyên nhưng trong lòng Khải có gì đó uất nghẹn. Mà nếu hai người có là một đôi thật thì Khải cũng không có quyền trách Nguyên vì Khải đã gây ra quá nhiều đau khổ cho Nguyên
- Tưởng gì ?- Hoàng và Nam đồng thanh. Khải không nói
- Kiên chúng ta về thôi- Anh Minh nói rồi đứng dậy như đễ gỡ rối cho Khải- Anh đã bảo người hầu chuẩn bị đồ ăn cho Ceo rồi. Bao giờ thằng bé tỉnh em nhớ bắt nó ăn bằng được đấy- Anh dặn dò Khải
- Anh Nguyên ở đây có làm phiền gì anh không ?- Kiên hỏi tỏ vẻ ái ngại khi đứng lên. Khải chưa kịp trả lời thi Nam đã nói
- Nguyên ở đây Khải mong còn chẳng được nữa là
- Đúng là cầu được ước gì chứ phiền hà gì, phải không bạn Khải ?- Hoàng cũng đế theo
- Hai người có thôi đi không vậy – Khải quát
- Thôi chúng ta về không làm phiền giây phút riêng tư của bạn Khải nữa. Không tui sợ mình lại phá hỏng viễn cảnh lãng mạng của bạn Khải như sáng ngày thì thật là đắc tội- Nam nói kèm theo cái nháy mắt với Khải
- Ông ăn nói cho cẩn thận đi – Khải gắt
- Ok, chuyện này chỉ chúng ta biết mà thôi
Nam nói rồi nháy mắt với Khải một lần nữa. Mọi người ra về. Không ai trừ Nam, Khải và người quản gia hiểu cuộc đối thoại vừa rồi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co