Truyen3h.Co

<EDIT><SÁT THỦ ĐỊA NGỤC>

Chap 29

baochicutedethuong

Tại nhà của Khải

Khải mở cửa, nhẹ nhàng bước vào. Nguyên vẫn đnag ngủ. Nguyên ngủ ngon như một thiên thần không hề vướng bận điều gì. Vậy sao chàng trai bé nhỏ ấy lại phải chịu quá nhiều đau đớn đến vậy.

Khải đến bên Nguyên rồi thở dài. Khải nắm chặt lấy tay Nguyên như sợ Nguyên sẽ biến mất. Bất chợt trong lòng Khải dâng lên một cảm giác nhói đau, xót xa. Khải đưa tay vuốt nhẹ má Nguyên. làn da thật mềm, thật mịn và cũng thật đáng yêu.

Khải không kìm được lòng. Và như một chú sóc Khải nhảy lên giường và ôm chặt Nguyên vào lòng. Khải nằm bên cạnh Nguyên, ôm Nguyên, cảm nhận hơi ấm từ người cậu. Khải biết thế là lợi dụng, thế là không đúng nhưng với Khải bây giờ những điều đó không còn tồn tại. Khải chỉ muốn ôm Nguyên thật chặt, chỉ muốn Nguyên mãi mãi ở bên cạnh mình. Chỉ vậy thôi.

Khải ôm Nguyên. Cái cảm giác này thật ấm áp, thật hạnh phúc. Và điều đó đã khiến Khải chìm vào giấc ngủ với những giấc mơ ngọt ngào và nụ cười trên môi.

....Nguyên cựa quậy cánh tay. Nguyên chưa thể mở mắt dậy. Cậu còn quá yếu. Nhưng cơ thể cậu cảm nhận được một sự ấm áp., một vòng tay đang ôm cậu thật chặt. Nguyên mở mắt. Và gương mặt Khải dần xuất hiện. Khải đang ngủ nhưng trên khóe môi vẫn là nụ cười. Nguyên chăm chú nhìn từng đường nét trên gương mặt Khải. Chưa bao giờ, Nguyên ở gần Khải như lúc này. Chưa bao giờ Nguyên có cơ hội ngắm Khải, người con trai bấy lâu ở trong tim Nguyên. Khải vẫn thế, vẫn vậy giống như ngày xưa. Gương mặt kia vẫn rất đẹp nhưng ẩn khuất lại là sự mệt mỏi và nỗi buồn xa xăm.

Nguyên thở dài. Khải tỉnh giấc. Thấy nguyên ở ngay trước mắt mình và Nguyên đã dậy. Khải mỉm cười

- Nè em ngắm đủ chưa vậy ?- Khải trêu. Nguyện cũng hơi bất ngờ. Gương mặt của cậu hơi ủng đỏ lên vì ngại

- Ai thèm ngắm anh cơ chứ. Chăm sóc người bệnh mà lại ngủ quên là sao ?- Nguyên trách. Trước mặt Khải điều Nguyên không giữ được chính là sự lạnh lùng. Trước mặt Khải, Nguyên chỉ còn là một cậu bé ngây thơ, hồn nhiên và rất đáng yêu mà thôi

- Ai bảo anh ngủ quên. Bộ em không nhìn thấy anh đang chăm sóc người bệnh sao ?

- Chăm sóc ?- nguyên ngạc nhiên

- Em không thấy anh đang chăm sóc người bệnh bằng cơ thể và trái tim của anh à ?- Khải nói rồi ôm chặt Nguyên hơn. Khải ôm chặt Nguyên vào lòng. Nước mắt khẽ rơi trên gò má Nguyên. Vì hạnh phúc ? Đúng vậy đã bao lâu nay Nguyên không có cảm giác bình yên và hạnh phúc như vậy. Khải cảm nhận được Nguyên đang khóc liền buông Nguyên ra, nhẹ nhàng lấy tay lau nước mắt cho Nguyên

- Ngốc, sao lại khóc ?- Khải ân cần. Nguyên im lặng- Mà thôi, đừng khóc nữa anh đi lấy chút gì cho em ăn nha.

Khải ra khỏi giường và đi xuống bếp. Lại chỉ còn mình Nguyên trong căn phòng. Mọi thứ Nguyên mơ hồ cảm nhận được đó là sự thật, là hạnh phúc. Nhưng Nguyên sợ nó sẽ qua nhanh như trước đây. Nguyên sợ những điều này chỉ là giấc mơ.

Khải bước vào thấy Nguyên đang nghĩ ngợi điều gì đó liền đến bên cạnh cậu

- Nè, em mới tỉnh đừng suy nghĩ nhiều quá - Khải an ủi rồi nhẹ nhang giúp cậu ngồi dậy. Cơ thể Nguyên còn rất yêu dường như Nguyên chẳng thể cử động được ngoài việc biểu lộ cảm xúc trên gương mặt

- Em có nghĩ gì đâu - Nguyên gượng cười

- Thôi để anh giúp em - nhẹ nhàng vừa múc, vừa thổi, vừa đút cháo cho Nguyên. Nguyên ăn nhưng miệng lại cảm thấy khô, thấy đắng

- Em no rồi- Nguyên nói khi bát cháo mới vơi đi 1/3

- Em sao ăn ít dữ vậy ?- Khải gắt

- Em no rồi mà- Nguyên nhăn mặt

- Anh Minh nói đúng em rất lười ăn- Khải càu nhàu. Nguyên im lặng. Nguyên biết mình không đúng nhưng tính Nguyên vốn thế, ăn rât ít thậm chí đôi khi Nguyên còn bỏ bữa. Khải nhìn Nguyên . Gương mặt Nguyên lúc này vẫn thật đáng yêu và cả đáng thương nữa. Khaỉ không thể giận Nguyên

- Thôi được rồi. Em không ăn nữa thì thôi- Nói rồi Khải bước ra khỏi phòng.

Nhìn Khải, Nguyên mỉm cười. Một nụ cười thật tươi.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co