Truyen3h.Co

<EDIT><SÁT THỦ ĐỊA NGỤC>

Chap 4

baochicutedethuong

  ...... Tiếng ồn ào trong lớp kéo Nguyên trở về hiện thực. Nguyên nhìn xung quanh. Tất cả mọi người đều như đang bị hút vào một điều gì đó cực kì hấp dẫn. Đôi mắt mấy đứa bạn của nó đều sáng rực lên và hình như ai cũng vậy.

 Nguyên nhìn về phía mọi người đang chú ý. Đứng giữa bục giảng một chàng trai đẹp mê hồn. Và Nguyên không mấy khó khăn để nhận ra đó chính là thằng em trai của mình. Thằng quỷ, ở trường thì hòa đồng lúc nào cũng vui vẻ nhưng ở nhà thì cau có suốt ngày như một ông cụ non. Nguyên lắc đầu cười. 

Nhìn thằng em chững chạc đứng trên bục, Nguyên cảm thấy nó thực sự lớn rồi. Nó đã tự xin được học bổng vào trường, tự đứng trên đôi chân của mình, bằng sức lực của mình để học vượt lớp. Giờ, nó đã có thể tự lo cho cuộc sống của mình. 

Nguyên nhẹ nhàng đi ra khỏi lớp tránh sự chú ý của mọi người. Ở ngoài này, gió thật mát. Nguyên lại cười. Ít ra bây giờ, Nguyên có thể để lại những vết thương, những hận thù trong quá khứ. Bây giờ, Nguyên có thể tiếp tục sống với chính mình mà không bị những đau đớn giằng xé. Nguyên vừa đi vừa cười.

 Nguyên đi ngang qua Khải. Nguyên không để ý. Còn Trung, Khải bắt gặp ở ánh mắt đó một cái gì rất quen thuộc, một cái gì đó khiến Khải đứng khựng lại nhìn theo dáng người nhỏ nhắn đi xa dần về phía cầu thang cho đến khi khuất hẳn. 

Khải mất một lúc lâu mới có thể định thần lại được. Nhưng Khải cũng không thể lý giải điều vừa xảy ra. Khải gạt nó sang một bên và tiến vào lớp 11D để tiếp tục công việc đăng kí thành viên cho câu lạc bộ Dance do chính mình làm chủ tịch.

 Trung Nam và Hoàng ngồi xuống sau khi đã lấy xong suất của mình. Nhưng họ chưa ăn vì còn đợi Khải và Kiên, một cậu nhóc học vượt lớp.

 - Tao vẫn chưa hiểu được tại sao lần đó mày lại nhìn thấy Roy- Trung Nam thắc mắc

 - Mày không biết tao có năng lực đặc biệt à ?- Hoàng cười

 - Thôi đi, ông tướng sau 5 năm làm tt( tử thần) có thấy gì đâu toàn thấy những thói xấu không kể vào đâu cho hết

 - Ông làm như mình trong sạch lắm không bằng – Hoàng biện minh

- Mà nhắc mới nhớ lâu rồi không thấy Roy – Hoàng đánh trống lảng 

- Nghe chị Yến nói cậu ấy nghỉ phép dài hạn rồi- Nam thở dài

- Ngày đó, tao nóng tính quá

 - Cũng phải, ai mà ngờ được mày lại nóng giận đến mức đánh cả cậu ấy - Hoàng ôn tồn 

- Thì tao cũng có muốn đâu. Nhưng không ngờ là cậu ấy không tránh- Nam ân hận

 - Có lẽ không kịp. Cậu ấy cũng chỉ là người thường thôi

 - Nhưng mày chưa biết khả năng của cậu ấy. Tốc độ kinh hoàng, võ công có thể nói là lên đến cấp bậc cao nhất. Có lẽ chỉ sau 3 người đứng đầu thôi  

  - Nhưng tao vẫn có thể thấy cậu ấy mà. Điều ấy chứng tỏ, tao giỏi hơn 

- Mày á, đừng mơ chỉ trừ khi cậu ấy muốn mày nhìn thấy thôi. Nhưng điều này càng khó lý giản hơn, Roy vốn được mệnh danh là sát thủ máu lạnh...- Đúng lúc ấy Khải và Kiên ngồi xuống

 - Nam này, có thể tìm hiểu cho tui một cậu bé lớp 11D không ?- Khải vừa ngồi xuống đã cất lời

 - Chuyện gì đây ? Hôm nay bạn Khải, một hotboy nổi tiếng toàn trường lại trúng tiếng sét ái tình rồi ư ? Vậy mà tui tưởng bạn vẫn chung thủy với người ấy chứ - Nam vội đổi giọng

 - Thôi đi đừng có vớ vẩn nữa 

- Lớp 11D à, em gái tui học ở đó, tui sẽ tìm hiểu hộ ông- Hoàng lên tiếng

- Mà khéo khi chúng ta lại thành thông gia đấy

 - Ai thèm làm thông gia với ông- Khải phản bác 

- Phải rồi, bạn Khải của chúng ta đã có người để thương để nhớ rồi mà- Nam vừa nói vừa nháy mắt với Hoàng

 - Đúng rồi, tui quên mất- Hoàng hùa theo

 - Hai ông có thôi ngay không hả ?

 - Nhưng anh muốn tìm ai vậy ?- Kiên đột nhiên hỏi

 - À, thì cũng không rõ lắm đó là một cậu bé đi ra ngoài lúc em đang chiêu mộ thêm thành viên ở lớp ấy – Khải nói 

- Ai nhỉ ? Ai có thể không bị hút hồn bởi vẻ đẹp trai của em nhỉ- Kiên nghĩ ngợi

 - Thôi đi nhóc, đẹp trai bằng anh đâu mà đòi với lại người ta là con trai đó- Nam cười lớn

 - À- Kiên reo lên- đó là anh Nguyên. Anh ấy vào trường mình cách đây một năm, học giỏi, đẹp, dễ thương mỗi tội dữ phát sợ. Năm ngoái đã được bầu là một trong mười học sinh tiêu biểu của trường, được cử đi tham gia khá nhiều cuộc thi. Đã có khá nhiều người tán anh ấy nhưng đều bị anh ấy đá một cách phũ phàng- Kiên tuôn một tràng dài.

 Cả ba người đều hết sức ngạc nhiên

 - Nhóc, sao biết nhiều dữ vậy ?- Hoàng hỏi không giấu nổi vẻ ngạc nhiên 

- Thì anh ấy là...- Kiên đang định nói thì chợt dừng lại. Anh ấy đã dặn là không nên cho ai biết rằng hai đứa là anh em. Kiên cũng chẳng hiểu. Nhưng tốt nhất nên làm theo lời ổng. Không thì về ổng sẽ lại ca bài ca bất hủ và cho Kiên chết đói mất.

 - Là gì ? Đừng bảo với anh là chú mày cũng thích thằng nhóc đó chớ nha- Nam cười

 - À thì là người quen của người quen của người họ hàng của ông chú em của bà cô...- Kiên bắt đầu bịa lung tung để chữa cháy

 - Thôi, thôi anh xin. Mới nghe qua, anh đã nhức hết cả đầu – Hoàng nói. Trong khi đó Khải vẫn im lặng.

 - Vậy không có chuyện gì em đi trước nha- Kiên vội đứng dậy trước khi cái miệng của cậu lại phun thêm điều gì đó

 - Thằng này hôm nay kì lạ làm sao ấy – Hoàng nói 

- Nam , ông tìm hiểu giùm luôn cái vụ của Kiên với cô bé đó nha. Chắc chắn giữa họ có gì đó- Nói rồi, Khải cũng đứng dậy luôn.

 - Hai thằng này, hôm nay đến lạ- Nam nói. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co