Chap 6
.... Tối hôm đó.
- Hai, anh quen anh Khải à?- Kiên hỏi khi hai anh em đang ngồi ăn cơm
- Gọi là có biết. Nhưng sao ?
- Tại hôm nay anh ấy nhờ người tìm hiểu về chị- Nguyên khựng lại. Nguyên biết Khải về từ lâu rồi. Nửa năm trước. Khải xuất hiện trước mặt NGuyên với vẻ năng động, hút hồn như nhiều năm về trước. Nhưng Khải không biết Nguyên. Người Khải tìm là Roy. Phải rồi, là Roy, là Roy để Nguyên có thể viện hàng ngàn lý do không gặp Khải, không nói cho Khải sự thật và coi Khải như một hotboy trong trường mà nó không bao giờ tiếp xúc.
Văn phòng làm việc của Khải vẫn sáng đèn. Khải trở lại đây được hơn một năm rồi. Nhưng Khải vẫn chưa có tin tức gì về Roy. Khải tìm kiếm, lật tung từng xó xỉnh nhưng Roy như một bóng ma, như cố tình lẩn tránh cậu vậy. Khải biết mình đã sai khi trách Roy. Nhưng bây giờ ngay đến một cơ hội để giải thích với cậu ấy cũng không có. Thật là chán.
- Nè, như ông yêu cầu- Nam bước vào cắt ngang dòng suy nghĩ của Khải. Nam đặt xuống trước mặt Khải một tờ giấy
- Đúng là ông có khác- Khải cười
- Chỉ có thế này thôi- Nam vừa nói vừa tỏ vẻ mệt nhọc- Không biết cậu bé đó là ai nữa nhưng có vẻ rất bí mật. Tui chỉ tìm được thông tin từ hai năm trở lại đây còn mọi thứ mù tịt. Cả mối quan hệ giữa Kiên và cậu bé ấy nữa
- Không ngờ cũng có một người làm cho ông phải khó khăn đến thế đây- Khải cười
- Thôi đi. Đã giúp lại còn mỉa mai. Tui về đây- Nói rồi Nam bực tức ra khỏi phòng.
Ngoài trời bắt đầu mưa. Một cơn mưa rào. Khải nhìn ra cửa sổ, một nỗi buồn trở lại với Khải. Khải không phải là người bi lụy vì tình nhưng khi đã yêu thì sẽ dành trọn trái tim cho người ấy. Và Roy chính là người đó. Ngay từ nhỏ, Khải bị Roy thu hút bởi ánh mắt lạnh lùng và quyết đoán. Cậu bé ấy đeo mặt nạ khiến Khải thấy tò mò. Và chỉ một lần duy nhất, một lần thôi Khải được nhìn thấy gương mặt dưới chiếc mặt nạ. Một cậu bé đáng yêu, xinh xắn nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn vô tận. Nỗi buồn ấy dường như chưa bao giờ hết trong Roy. Lần cuối cùng, Khải gặp Roy là hôm ông mất. Hôm đó ánh mắt Roy vô cùng buồn bã và đau đớn. Nhưng vì tức giận mà Khải không để ý đến nó. Để giờ đây ánh mắt đó đầy ám ảnh với Khải.
Mưa, mưa rơi thật nhiều. Trong căn phòng nhỏ và tối om, Nguyên không ngủ được. Cánh tay trái của Nguyên lại đau. Mỗi ngày mưa nó đều thế. Nó hành hạ cơ thể của NGuyên. Nguyên đau đến nỗi không thể nói được, chỉ biết cắn răng mà chịu. Bao lần rồi mà nó vẫn không thể quen được với cảm giác đau đớn ấy.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap này hơi ngắn phải không mấy bạn!!!!!
Tối nay mình đăng tận 3 chap nhá! thấy mình giỏi hông???? ^-^
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co