Chap 65
Khải vừa xuống căngtin đã thấy cảnh tượng Nguyên bị người khác ức hiếp thì lập tức nổi giận. Khải kéo tay Nguyên đi mà không thèm để ý bao nhiêu con mắt đang nhìn theo với vẻ khó hiểu, ghen ghét. Khải kéo Nguyên, lôi vào kí túc. Tuy Khải không ở trường nhưng kí túc vẫn có một phòng riêng dành cho cậu. Vì ba cậu là người đầu tư vào trường nên cậu được ưu tiên hơn.
Khải đẩy Nguyên vào nhà vệ sinh, bảo Nguyên tắm rửa, thay quần áo. Nửa tiếng sau, Nguyên bước ra khỏi nhà vệ sinh với cái áo sơ mi rộng thùng thình của Khải. Khải kéo Nguyên ngồi xuống ghế, lấy máy sấy tóc cho cậu
- Em có sao không ?- Khải hỏi. Nguyên lắc đầu
- Em có đói không ?- Khải tiếp tục hỏi. Nguyên lắc đầu
- Em giận anh à?- Khải lại hỏi
- Không- Nguyên lên tiếng- Em mệt. Khải bỏ máy sấy xuống bàn, quỳ xuống trước mặt Nguyên
- Anh xin lỗi- Khải nói. Nguyên cười nhẹ
- Không sao
- Ngốc- Khải gõ nhẹ vào đầu Nguyên- Bây giờ em ăn một chút gì đi- Khải ra lệnh
- Em không ăn- Nguyên kiên quyết
- Ương bướng- Khải nhìn Nguyên tức giận- Mọi thứ buổi sáng em ăn nôn hết ra rồi còn đâu. Ăn đi để còn uống thuốc- Nói rồi, Khải bế Nguyên lên giường rồi lấy một hộp thức ăn đặt trước mặt cậu
- Em không đói thật mà- Nguyên nói. Khải nhìn Nguyên âu yếm, véo má cậu một cái rồi bảo
- Ngoan, ăn đi. Anh thương
- Anh làm em như con nít không bằng mà giở cái giọng đó - Nguyên phụng phịu rồi cầm lấy chiếc đũa. Nguyên đã ăn một ít
- Ừm, thì em là con nít mà- Khải cười, hôn nhẹ lên má Nguyên.
Ngoài hành lang
Nam và Kiên đứng dựa vào tường nhìn ra xa. Cùng lúc đó, Hoành và Tường Vi chạy đến
- Nguyên sao rồi ?- Hoành hỏi
- Anh Nguyên đâu ?- Tường Vi vừa thở vừa nói
- Chị- Kiên kêu lên
- Mấy người làm gì mà hớt hải thế- Nam nói- Nguyên không sao, đang ở trong phòng cùng Khải
- Tui phải vào thăm mới được- Hoành nói
- Tui cũng đi- Tường Vi đồng tình
- Mấy người đi đâu vậy ?- Nam ngăn lại
- Đi thăm Nguyên - Nói rồi, Hoành chỉ vào trong phòng
- Ngốc- Nam cười- Hai người muốn trở thành kì đà cản mũi thì cứ vào
- Kì đà cản mũi ?- Tường Vi thắc mắc. Hoành đã hiểu ra. Cậu cũng cười
- Anh Nguyên đang được anh Khải chăm sóc, chị không phải lo- Kiên nói với Tường Vi
- Anh Khải ?- Tường Vi hỏi
- Người yêu của Nguyên- Hoành và Nam đồng thanh
- À- Tường Vi như hiểu ra điều gì- Hóa ra dây là lí do......- Tường Vi lẩm bẩm.
... Dưới căngtin
Mọi người bàn tán xôn xao về việc Khải kéo Nguyên đi ra khỏi nhà ăn. Đứng cách đó không xa, Khoa cũng đã chứng kiến mọi chuyện. Lúc Vương Nguyên bị con nhỏ Liên ức hiếp, anh đã định ra ngăn lại nhưng rốt cuộc anh vẫn chậm hơn thằng nhóc đó. Tại sao lúc nào cũng chậm hơn nó một bước, anh lúc nào cũng là kẻ thua cuộc ?
Khoa bực tức rồi lấy điện thoại ra gọi cho nhỏ Liên. Anh hẹn gặp con nhỏ ở sau thư viện
- Anh- Liên khóc lóc- Lúc nãy, anh không biết đâu em bị thằng Nguyên ức hiếp. Nó còn nói xấu anh nữa- Liên bịa đặt
- Cậu ấy ức hiếp cô hay cô là người gây chuyện ?- Khoa trừng mắt nhìn Liên
- Sao anh lại bênh nó. Thằng đó là gì của anh ?- Liên nức nở. Và ngay sau đó 'Chát', một bên má của Liên in dấu năm đầu ngón tay của Khoa
- Tôi nói cho cô biết cô mà động vào cậu ấy một lần nữa thì đừng trách tôi- Khoa giận dữ
- Rốt cuộc thằng đó có gì hơn em- Liên khóc- Anh có biết nó đó là người tâm địa xấu xa, là loại bắt cá hai tay không ?- Liên dứt lời thì một cái tát khác giáng xuống gương mặt xinh xắn của nhỏ
- Cô không được phép nói cậu ấy như vậy. Tâm địa xấu xa ư ? Cô mới chính là loại người đó - Khoa nhếch mép- Tôi nói lại lần nữa tránh xa cậu ấy ra không đừng trách tôi- Khoa nói rồi bỏ đi bở mặc Liên khóc lóc nức nở
- Vương nguyên, mày cứ đợi đấy. Tao không tha cho mày đâu- Liên nói khi Khoa đã đi xa rồi
- Không tha cho ư ? Cô không động được vào một sợi tóc của người con trai đó đâu- Một giọng nói vang lên.Liên quay lại nhìn đó chính là Hoàng
- Anh làm gì ở đây ?- Liên bực tức nhìn Hoàng
- Tôi đi ngang đây thấy có chuyện vui thì ở lại xem thôi- Hoàng cười nhạt
- Anh cũng thích thằng Nguyên đó ?- Liên hỏi
- Không. Nhưng tôi khuyên cô không nên đụng vào người con trai đó không người chịu thiệt sẽ là cô đó - Hoàng nói
- Thằng nhãi đó có gì mà ghê ghớm. Tôi sẽ khử nó cho mấy người coi- Liên hùng hổ tuyên bố
- Vậy ư ?- Hoàng cười- vậy tôi sẽ xem cô làm thế nào. Cẩn thận, động vào lửa có ngày bỏng tay- Hoàng thì thầm vào tai Liên rồi đi thẳng
- Cứ chờ rồi xem- Liên bực dọc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co