7
Buổi thu âm kết thúc. Yoongi lẳng lặng mặc áo khoác vào và bước ra xe.
Trên đường về nhà Jimin và Hoseok không ngừng đùa giỡn với nhau. Yoongi nhìn không nổi nên dời tầm mắt sang cửa sổ.
Yoongi ngồi bên trái, Taehyung ngồi bên phải và chính giữa là Namjoon. Từ bên kia, nó thấy dáng vẻ buồn tủi của anh làm nó vô cùng khó chịu.
Đi được một lúc, do quá mệt nên Yoongi ngủ gật, đầu anh cứ ngả nghiêng. Lúc này Taehyung quay sang Namjoon.
- Đổi chỗ cho em đi hyung.
- Ừm. - Namjoon không hiểu gì nhưng vẫn làm theo.
Nó chuyển sang ngồi kế bên anh. Tay nó vòng qua vai anh, để đầu anh ngã trên vai nó. Yoongi đang ngủ, cảm giác có vật mềm mềm, anh tựa hẳn cả người vào nó.
Taehyung mỉm cười. Nếu Yoongi ngoan ngoãn bên cạnh nó thì cả hai đã vui vẻ biết bao nhiêu.
Jimin và Hoseok, nhưng khi nhìn qua gương chiếu hậu thấy Taehyung đang ôm Yoongi vào lòng thì lạnh lùng quay đi. Jimin nhìn thấy môi tự động nhếch lên.
Về tới nhà, nó khẽ lay anh. Yoongi thức dậy phát hiện mình đang nằm trong lòng Taehyung thì lập tức lùi ra, nhảy xuống xe.
Tối hôm đấy tất cả đang ăn cơm trong phòng bếp. Mấy đứa kia thì đang bàn chuyện album còn anh cứ dăm dăm chén cơm nuốt không trôi hột nào.
Hoseok nhìn Yoongi không ăn cơm thì mặt ủ rũ định lên tiếng nhưng...
- Yoongi hyung! Sao anh không ăn cơm đi, nguội hết rồi! - Jimin ngồi bên cạnh quay sang hỏi han.
Yoongi không trả lời, anh chỉ gắp miếng cơm bỏ miệng cho có lệ.
- Yoongi hyung, sắp comeback tới nơi rồi phải ăn uống đầy đủ vô nếu không thì sẽ mệt lắm đó, nè, anh ăn cái này đi!- Jimin gắp thức ăn cho anh.
- Mặc kệ tao! Tao ăn uống thế nào là chuyện của tao, không cần mày bận tâm!- Yoongi vì quá áp lực mà gắt gỏng, đập mạnh đôi đũa xuống bàn làm mọi người giật mình.
- Em lo cho anh thôi mà, em xin lỗi, anh đừng giận!- Jimin ủy khuất nhìn anh.
- Thái độ của anh là gì vậy? Jimin lo lắng cho anh mà anh lại lớn tiếng là sao? -Hoseok nhíu mày.
- Anh...- Yoongi bối rối trước khuôn mặt lạnh lùng của cậu.
- Anh đừng la Yoongi hyung nữa, chắc là anh ấy mệt nên vậy. Em không sao đâu!!- Jimin cắn môi nhìn cậu.
- Anh no rồi!! Anh về phòng đây! -Yoongi vội đứng dậy chạy nhanh vào phòng.
Taehyung nhìn theo bóng lưng anh rồi nhìn Jimin. Nó không biết chủ ý của Jimin là gì,nhưng nó tuyệt đối không để người nó yêu thương bị người khác đối xử như thế.
Nó đứng lên.
- Em cũng về phòng đây, hôm nay mọi người căng thẳng quá em nuốt không trôi!-Móc xỉa xong nó cũng bỏ đi, trước khi đi nó chỉ ném ánh mặt lạnh băng về phía Jimin.
Jin thở dài.
- Anh thấy dạo này Yoongi nó cứ sao đấy, cả hai đứa nữa, ở chung phòng xem nó thế nào, thời gian này tốt nhất đừng cãi nhau!
Namjoon và Jungkook không nói gì nhưng nhìn thái độ của Hoseok gần đây thì biết chắc câu chuyện không chỉ có thế.
Gần đây Hoseok làm việc cũng không được tập trung. Cứ ngồi suy nghĩ miên man cái gì đó gọi tới mấy lần mới nghe. Đôi khi còn ngồi sụt sịt trong phòng làm việc nữa.
Nhưng lúc đầu bọn họ cũng chỉ nghĩ vì chia tay Taehyung nên mới vậy. Cho tới khi quan sát cả Jimin và Taehyung thì biết chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra giữa bốn người.
Nhưng đều không có liên quan đến hai cái miệng nên có cậy miệng thì chúng nó cũng không chịu hé răng. Chờ thêm một thời gian nữa coi sao.
Buổi cơm từ hôm đó cũng yên lặng hẳn. Ăn xong ai nấy đều về phòng. Tối đó Yoongi ôm gối sang ngủ nhờ phòng Jin và Jungkook.
Cả hai biết chuyện ban nãy nên cũng không hỏi han gì.
Yoongi ngủ trên giường của Jin. Anh không tài nào nhắm mắt nổi.
Khuôn mặt cùng lời nói băng lãnh lúc nãy của Hoseok cứ tua đi tua lại trong đầu anh. Cứ mỗi lần nghĩ đến là tim anh như bị ai bóp chặt lại. Nhưng anh không thể dừng nghĩ về nó...
Một giọt nước mắt lăn từ trên má xuống gối...
Anh phải tập quên đi cậu đi thôi, vì anh toàn gây ra rắc rối cho cậu..
____________________
Sau khi thu âm album thì đến phần chụp ảnh jacket.
Concept chụp ảnh lần này là trong một ngôi nhà. Mọi người đều được phân công làm nhiệm vụ của mình. Trong đấy có cảnh anh chụp chung với Taehyung. Yoongi hơi khó chịu nhưng vì công việc anh không thể lên tiếng.
Cho đến khi staff thông báo chụp hình xong thì anh liền tránh khỏi Taehyung. Cả hai đến xem ảnh. Xem xong thì tất cả mọi người rời phòng chuẩn bị chụp cho những người khác. Taehyung đợi mọi người ra hết khỏi phòng thì nó kéo tay Yoongi ngược vào và chốt cửa phòng.
- Cậu muốn làm gì? - Yoongi ngạc nhiên lùi lại vài bước.
- Anh không cần tránh em như bệnh dịch thế đâu!-Taehyung tiến đến đè anh xuống giường rồi ngồi lên trên- Yoongie, em đã cố gắng nhịn lắm rồi nhưng anh cứ không chịu nghe lời em!
- Buông ra Taehyung, cậu bị điên rồi sao? -Yoongi quơ tay chống cự nhưng bị nó nắm chặt.
- Nếu anh không muốn bị mọi người nghe thấy thì rên nhỏ thôi!- Nó cười ma mị rồi cúi xuống hôn lên đôi môi mà nó thèm khát.
Anh muốn chống cự nhưng mất thế kèm theo sức mạnh của nó nên toàn thân không thể cử động.
Nó mút môi anh rồi luồn sâu lưỡi vào bên trong quấn lấy lưỡi anh. Có trời mới biết nó muốn cảm giác này thế nào. Và một khi bắt đầu thì nó khó nào dừng lại được.
Nó luồn tay vào trong cái áo mỏng, vuốt ve cơ thể mịn màng của anh. Đến khi Yoongi gần như sắp hết oxi thì nó cũng chịu buông đôi môi ra và chuyển xuống cổ.
- Tae.. Taehyung.. dừ...dừng lại!!-Cậu thở gấp không ra hơi.
Taehyung hết mút lại liếm như thể cổ anh là một cây kẹo ngon lành.
- Taehyung... ở đây không được... muốn thì về nhà!- Hết cách anh đành nói thế để nó buông ra.
Quả nhiên nó buông ra. Nó ngẩng lên nhìn anh.
- Được, vậy em sẽ để dành cho tối nay!!-Nó cười cười rồi chỉnh áo lại cho anh.
Yoongi nuốt nước bọt, tối nay nhất định anh phải trốn đi đâu mới được.
Khi cả hai bước ra là lúc mọi người bắt đầu chụp ảnh. Yoongi cũng nhanh chóng vào vị trí. Cứ máy quay tới là anh phải giả vờ cười nói dù trong lòng rất mệt mỏi.
Chụp xong cảnh bồn tắm thì người Yoongi ướt nhẹp nên anh chạy vội đi lấy đồ để thay. Lúc đi vô tình anh đụng phải một người, ngước lên lại chính là Hoseok.
- Anh xin lỗi, anh hơi vội...- Anh luống cuống.
- Không sao..- Cậu cắt đứt lời anh rồi quay về phía Jimin.
- Jiminie, nước của em đây!!
Yoongi cảm thấy nhói trong lòng nhưng vẫn kiềm chế chạy vọt vào phòng thay đồ.
Chụp ảnh xong ngày hôm nay nhưng vẫn còn cảnh ngoài trời vào ngày mai nên mọi người đều về nghỉ ngơi và chuẩn bị. Yoongi ngâm nước nhiều nên có hơi lạnh. Trên đường về anh lấy khăn quàng cổ trùm kín mặt mình. Đôi mi dài xinh đẹp rũ xuống. Taehyung cười ngây rồi kéo áo khoác cao lên đắp cho anh.
Cảnh đó lại vô tình lọt vào mắt anh quản lí.
- Chà, dạo này Taehyung biết chăm sóc cho các hyung quá nhỉ!!
- Có gì đâu, chuyện bình thường mà hyung!-Nó gãi đầu. Nó chỉ đặc biệt quan tâm người này thôi.
Nhưng rơi vào mắt ai đó lại đặc biệt chướng mắt.
Anh bảo chia tay với cậu vì sợ tai tiếng vậy mà từ hôm chia tay đến giờ cứ không ngừng ôm ấp Taehyung. Hoseok nắm chặt tay thành nắm đấm, mặt cũng từ từ đỏ.
- Hyung sao vậy? Không khỏe sao?- Jimin lo lắng nhìn anh.
- Không, anh không sao. - Cậu mỉm cười.
- Nếu có bệnh thì phải nói em đấy!!- Jimin nở nụ cười mèo của nó ra, điều đó khiến Hoseok đỡ đi phần nào. Thời gian qua ngày nào cũng có Jimin bên cạnh an ủi cậu, và cậu cũng nhận ra thằng bé rất đáng yêu.
- Ừm, anh biết rồi. -Cậu xoa đầu nó.
____________________
Tình trạng là tôi lười quá mấy cô ạ :((( lê lết mãi.... huhu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co