Truyen3h.Co

{ EDIT } ViCho | Mắc Kẹt

oneshot

flamedhoon

Tác giả: esoilm3

Cre fic: https://archiveofourown.org/works/74689891?view_adult=true

—————

Cú chốt cuối cùng trước khi rời đi sao?

Phòng khách sạn mở máy sưởi nhưng nhiệt độ không cao. Chất bôi trơn, bao cao su và đồ chơi tình dục vương vãi bên giường. Park Dohyeon đè lên, lột từng món đồ của Jeong Jihoon. Khi chiếc áo dài tay cuối cùng bị cởi, cậu không kìm được rùng mình.

"Lạnh à?" Ngón tay anh xoay tròn quanh đầu ti, đồng tử màu nâu đậm sau cặp kính lờ mờ phản chiếu vẻ hơi miễn cưỡng của người kia.

Nói lạnh thì liệu hành động của anh có dừng lại không? Rõ ràng là không. Jeong Jihoon lười nói nhiều, chấp nhận số phận bị tùy tiện xoay vần khi đã lún sâu vào đệm giường. Việc tán tỉnh với tuyển thủ Viper trên giường hoàn toàn không phù hợp với phong cách thường ngày của cậu. Hai người chỉ từng là đồng nghiệp một thời gian, vô tình phát triển thành quan hệ "bạn tình" mà thôi. Hơn nữa, Park Dohyeon sắp rời Hàn Quốc, việc giao thiệp giữa họ sẽ giảm đi là điều tất yếu, cậu không có nghĩa vụ phải quan tâm đến cảm xúc của đối phương vào lúc này. Đương nhiên, không có nghĩa là những năm qua họ đã giao thiệp nhiều.

Một sự tồn tại không cần thiết cũng chẳng sao trong đời, phải không?

Suy nghĩ lang thang bị kéo về bởi chiếc lưỡi ẩm ướt, nóng bỏng, như rắn đang thè lưỡi. Âm thanh liếm mút khuếch đại vô hạn xâm chiếm thính giác. Toàn bộ cơ thể phản xạ căng cứng, rồi Jeong Jihoon cảm thấy mình đã ướt. Cậu đã trải nghiệm sâu sắc sự tài tình của Park Dohyeon ở khoản này. Từng có lần cậu bị liếm đến cao trào khô, sau đó câu nói nhẹ nhàng "Sao Chovy đã đến rồi" khiến cậu canh cánh trong lòng rất lâu. Một "bạn tình" đạt chuẩn thì nên im lặng mà làm tình, tiếc thay, tuyển thủ Viper lại không đạt chuẩn.

"Ssss..."

"Đừng để lại vết hôn."

Lời cảnh báo nhẹ nhàng bị xem như gió thoảng qua tai. Park Dohyeon làm theo ý mình, vẽ tranh trên giấy vẽ: xương quai xanh, ngực, bụng dưới, bên hông... Những chấm đỏ tím chói mắt lan ra. Thời kỳ Griffin, anh thường làm thế, lúc đó chú mèo chỉ rên rỉ khẽ, nước mắt lưng tròng nhưng không kêu đau, hoàn toàn là một con búp bê ngoan ngoãn. Bây giờ cũng rất ngoan, nhưng bề ngoài phủ một lớp gai mềm, chưa đến mức bị thương chảy máu nhưng ít nhiều cũng gây đau đớn.

"Tự mình khuếch trương?"

Jeong Jihoon cũng học theo anh mà giả chết. Rõ ràng là anh ta chủ động hẹn mình ra, không cho tiền thì dựa vào đâu mà mình phải chịu thiệt. À, cho tiền cũng không làm.

"Vậy để anh giúp em."

Hừ, thế này còn tạm được.

Có một khoảng thời gian không làm, hậu huyệt trống rỗng cô đơn, đối mặt với sự ghé thăm đột ngột này đương nhiên là nhiệt liệt chào đón. Ngón tay dính chất bôi trơn được lớp thành trong ấm áp bao bọc, nhận ra sự quen thuộc rồi nhanh chóng mở ra. Tiếng nước "ục ục" không ngừng, tiếng thở dốc nũng nịu thoát ra từ khóe môi. Một ngón không đủ, thêm hai ngón, ba ngón. Tốc độ đưa vào rút ra không nhanh không chậm, vừa đủ dừng lại ngay trước ngưỡng cao trào, cào cấu đến mức lòng người ngứa ngáy. Park Dohyeon nhìn chằm chằm khuôn mặt bị cánh tay che khuất quá nửa, chờ đợi câu nói đó.

"Anh... anh vào đi." Jeong Jihoon biết rõ Park Dohyeon cố tình, nhưng sự việc đã đến nước này, "Tôi được rồi."

Chấp nhận "thiện ý" của người khác đôi khi phải trả giá. Hậu huyệt không đợi được dương vật cương cứng, thay vào đó là quả trứng rung lạnh lẽo, nhưng độ rung thấp nhất chẳng khác nào gãi ngứa qua lớp giày. Sở thích quái đản của Park Dohyeon là thích nhìn vẻ mặt cậu khi chỉ còn cách cao trào một bước. Haizz, thực ra hình như cậu cũng đang dung túng cho chuyện này xảy ra, chỉ cần Park Dohyeon hơi chủ động một chút là tâm trạng cậu sẽ thay đổi kỳ diệu, lẽ ra cậu hoàn toàn có thể lờ đi tin nhắn hẹn, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đến khách sạn để bị "làm". Thật đáng ghét, nếu hôm nay bị chơi đến mức tiểu không tự chủ, cậu nhất định phải cho Park Dohyeon biết tay, mặc dù đoạn giữa rất sảng khoái.

Thỏa mãn với vẻ mặt đó, Park Dohyeon đột ngột lấy quả trứng rung ra khỏi cơ thể chú mèo. Dâm thủy lấp lánh dưới ánh đèn, khuôn mặt ửng hồng trong tầm mắt liếc qua cố ý né tránh ánh nhìn. Anh thờ ơ lau chất lỏng bám trên lòng bàn tay lên đùi trong của Jeong Jihoon, nhào nặn miếng thịt non mềm yếu ớt như nhào bột. Bàn tay kia cũng không rảnh rỗi, lấy bao cao su ngậm bằng răng, xé ra và đeo bằng một tay, hành động vô lý khiến người ta liên tưởng đến việc mở nắp lon bằng một tay, càng làm tăng thêm cái gọi là "sự đẹp trai" trong hành động.

Trung Quốc có một điển tích nổi tiếng gọi là Khoét tường trộm ánh sáng. Rất tiếc phải hiểu sai theo cách này, khoảnh khắc dương vật đục mở tiểu huyệt thực sự khiến Park Dohyeon cảm thấy mình đã trộm được thứ gì đó. Mối tình mong manh như tơ nhện được kết nối bằng tình dục chỉ có thể được nắm bắt trong khoảnh khắc này, sau một cái chớp mắt, nó bỏ qua quá trình khô héo tàn úa, lập tức tan biến trong không khí. Tiếng vỗ vào nhau vang lên liên hồi, anh siết lấy vòng eo có phần đầy đặn hơn trước, tiếng rên rỉ gợi tình vây quanh tai như châm lửa đốt cánh đồng.

Tay Jeong Jihoon nắm chặt ga trải giường, mồ hôi li ti trên trán làm ướt tóc mái mềm rũ xuống, cảm nhận dương vật va chạm và phóng nhanh trong cơ thể, đặc biệt là khi nó chọc trúng một điểm nào đó, cậu sướng đến mức run rẩy toàn thân. Bỏ qua mọi thứ khác, đây là một cấu trúc mộng-ngàm hoàn hảo, họ quả thực là cặp trời sinh trong chuyện tình dục.

"Nhanh... nhanh lên."

"Ư! Quá, quá nhanh rồi, anh chậm lại."

Park Dohyeon cười. Vẻ mặt Jeong Jihoon nhăn nhó la lối mới giống bản chất, so với khuôn mặt poker không cảm xúc, anh thích thấy những biểu cảm có nhiều biến động cảm xúc hơn.

Khi đạt đến cao trào, đôi chân trắng ngần của Jeong Jihoon không kiểm soát được mà đá loạn xạ trong không trung, eo bụng trước hết cong lên kết hợp với khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt vô thức trợn trắng, sự gợi cảm của khung cảnh giống như những cuốn erotic manga hàng đầu của Nhật Bản. Sau khi rơi từ đỉnh cao, cơn co giật kéo dài đi kèm, nhưng chưa kịp phục hồi hoàn toàn, dương vật vừa xuất tinh của Park Dohyeon đã quay lại, sau khi cắm vào còn đổi tư thế thành quỳ gối từ phía sau. Dương vật xoay nửa vòng trong cơ thể, tiếng rên rỉ của Jeong Jihoon mang theo giọng khóc gọi ra một tràng. Mặt vùi vào chiếc gối mềm, eo trái bị siết, bầu ngực bên phải đau nhói dưới sự xoa nắn thô bạo và vô quy tắc, tiểu huyệt phản ứng co thắt mạnh, kẹp chặt đến mức Park Dohyeon suýt xuất, một tiếng thở dốc nặng nề nổ tung bên tai.

"Chặt quá, thả lỏng chút đi."

Thế là kẹp càng chặt hơn.

Thưởng thức sự ngon miệng của tình dục, cả người cho và người nhận đều có lợi. Sau khi xuất lần nữa, Park Dohyeon hiếm hoi vòng hai tay ôm lấy eo Jeong Jihoon, thân trên trần truồng dán vào tấm lưng trơn láng, giống như những con vật sưởi ấm cho nhau trong mùa đông, nhiệt độ truyền đến mang theo mục đích chứ không phải sự thân mật. Mái tóc rối bù sau gáy, chiếc gối bị ướt một vài chỗ bởi nước mắt, cơ thể non mềm run rẩy do phản ứng sinh lý—tất cả đều kích thích thị giác.

"Muốn thêm nữa không?" Trọng lượng từ phía sau khiến Jeong Jihoon nghiêng đầu nhìn lại, giọng nói trở nên khàn đặc, những từ ngữ dính líu đi kèm với ngữ điệu hơi cao lên ở cuối câu, như ném ra một cái móc câu.

"Em muốn à?" Park Dohyeon nhẹ nhàng xoa bụng người trong lòng, có chút bất ngờ.

"Vậy thôi không cần." Jeong Jihoon không thích cái cảm giác như thể mình chủ động đề xuất. Nếu Park Dohyeon muốn, cậu có thể âm thầm chịu đựng, nhưng tuyệt đối không thể là chính cậu.

"Cũng được, đi vào phòng tắm dọn dẹp đi."

"Xin anh rời khỏi người tôi trước."

Park Dohyeon đứng dậy lật Jeong Jihoon lại, bốn mắt chạm nhau rồi lập tức tách ra, sau đó bắt đầu thưởng thức kiệt tác của mình.

"Làm gì?" Giọng ngạt ngạt, nghe qua giống như đang làm nũng.

"Không làm gì cả, chỉ là nghĩ đây có thể là lần cuối được nhìn thấy."

Lúc này thì lại rất thành thật.

"Đâu phải trên sân đấu không gặp được nữa." Jeong Jihoon trả lời tránh đi ý nghĩa thực sự mà câu nói kia muốn truyền tải.

"Lần sau gặp có thể vỗ vào cánh tay không?" Những hình ảnh sau trận chung kết mùa hè và tứ kết Worlds lướt qua tâm trí.

"Tuyển thủ Viper muốn làm vậy đương nhiên có thể."

"Nghe Jihoon có vẻ không tình nguyện lắm."

"Không có."

"Thật không?"

"Anh ơi, anh ồn ào quá."

À, bị ghét bỏ rồi.

Tin tức rời đi lần nữa bề ngoài không mang lại cảm xúc gì thêm cho Jeong Jihoon. Đi sâu vào nội tâm Park Dohyeon, cũng không có bóng hình cậu một cách ăn ý. Một cái kết ngoài ý muốn đã khiến hai đường thẳng tiếp cận nhau một cách mập mờ, nhưng sẽ không bao giờ giao nhau. Từng có một khoảng thời gian gần như thân mật, là những ngày sau này khi nhắc lại sẽ được hoài niệm. Những chi tiết mơ hồ tan rã bị người ta phóng đại và suy đoán nhiều mặt, như thể trên đời chỉ tồn tại hai cực cảm xúc là yêu và ghét. Nhưng thực ra không có Viper 3 thì cũng sẽ có Viper 4, không có Anchovy thì cũng sẽ có Anglerfish, luôn sẽ có người khác được số phận ưu ái. Nói yêu hận thì quá sâu sắc và trống rỗng, nhưng nói hoàn toàn không quan tâm cũng là lời nói dối, để lại cho bên ngoài đủ không gian để tưởng tượng. Màn làm tình đột ngột cắt ngang qua khe nứt thung lũng, hai người ngồi trên sợi dây thép, ngẩng đầu nhìn là bầu trời xanh tự do, cúi đầu nhìn là màu đen khó lường, gió làm tóc rối bù, tĩnh lặng không một tiếng động.

Vì vậy, nụ hôn rơi xuống lúc này mang theo một chút khác lạ. Jeong Jihoon trợn tròn mắt, như thể nhiệt độ từ đôi môi đang muốn đốt cháy cậu.

"Cái này có ý gì."

"Hửm?"

"Tại sao lại hôn tôi."

Sau khi Park Dohyeon và Jeong Jihoon mất đi mối quan hệ đồng đội, lẽ ra chỉ nên có tình dục đơn thuần, anh đã tách nụ hôn ra khỏi phạm vi này.

"Không được à?"

Jeong Jihoon im lặng. Căn phòng im ắng như chết chóc, hai người mang theo những suy tư riêng.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Park Dohyeon đã rời đi. Jeong Jihoon lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường, lướt mạng xã hội và chú ý thấy tin tức Viper theo dõi Instagram của mình, do dự một lát rồi chọn theo dõi lại. Mở KakaoTalk, lịch sử trò chuyện của hai người dừng lại ở địa chỉ khách sạn. Cậu nhập vào rồi xóa đi trong khung chat lặp đi lặp lại, cuối cùng không gửi bất cứ điều gì.

Vậy thì cứ như thế đi. Để mặc những thứ không rõ ràng bị mắc cạn. Nhưng nếu lần sau là một cái ôm, cậu nghĩ cậu sẽ miễn cưỡng hợp tác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co