[✮.Chap 31 | Making love🌷.]
Sự im lặng bao trùm không gian y tế lúc này không còn là sự bình yên của một nơi chữa trị, mà đã hóa thành thứ dung dịch đặc quánh, bóp nghẹt mọi luồng khí lưu chuyển trong lồng ngực Hali. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt sát đến mức từng hơi thở nóng gắt của Taufan phả lên làn da gò má cậu, mang theo một mùi hương dễ chịu nhưng lại ẩn chứa thứ uy quyền áp đảo đến đáng sợ.
Cảm giác bất lực cuộn trào từ sâu trong cuống họng. Hali siết chặt hai nắm tay, các khớp ngón ghim mạnh vào mặt nệm ga giường đến mức nhói đau, như muốn tìm kiếm một điểm tựa thực tế để giữ cho lý trí khỏi tan vỡ. Cậu oán hận sự nhu nhược đang bộc phát trong từng thớ cơ, oán hận cả thứ phản xạ ngu ngốc của cơ thể khi vô thức ghi nhớ và thích nghi với hơi ấm của kẻ đối diện. Ngọn gió xanh ngày nào vốn chỉ biết trao đi những nụ cười xốc nổi, giờ đây lại thao túng cậu bằng một thứ tâm lý tinh vi: vừa mềm mỏng vỗ về, vừa từng bước dồn ép cậu vào chân tường bằng sự độc chiếm tuyệt đối.
Taufan khẽ nghiêng đầu. Vệt tóc mái của cậu ta lướt qua thái dương Hali, tạo nên một cơn ngứa ngáy mỏng manh nhưng đủ sức khiến vị anh cả giật mình co rúm. Bàn tay Taufan vốn đang áp trên lồng ngực đối phương chậm rãi dịch chuyển, những ngón tay thuôn dài luồn qua kẽ tóc sau óc Hali, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết giữ lấy gáy cậu, chặn đứng mọi ý định ngoảnh mặt né tránh.
"Đôi mắt này..." Taufan cất lời, thanh âm trầm thấp cọ xát vào màng nhĩ Hali tựa như tiếng thì thầm của màn đêm. "Chỉ được phép phản chiếu hình bóng của tớ thôi."
Không để Hali kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, Taufan hạ thấp độ cao, vùi mặt vào hõm cổ gầy guộc của cậu. Một nụ hôn phớt nhẹ rơi xuống làn da nhạy cảm nơi mạch máu đang đập dồn dập, kéo theo đó là cảm giác mơn trớn chậm rãi của bờ môi ẩm ướt. Hali giật nẩy người, một tiếng uất nghẹn nghẽn lại nơi cổ họng. Cậu muốn giơ tay đánh văng kẻ đang xâm phạm mình, muốn dùng tia điện thiêu rụi sự ngông cuồng này, nhưng cơ thể kiệt quệ cùng sự khống chế vị trí quá đỗi hoàn hảo của Taufan đã biến mọi nỗ lực của cậu thành những cái nhích người yếu ớt.
Sự mơn trớn ấy không dừng lại ở sự ngọt ngào đơn thuần. Taufan thong thả dùng răng cắn nhẹ vào phần thịt mềm nơi gáy Hali - một cú đớp mang tính đánh dấu lãnh thổ đầy đe dọa. Cơn đau nhói nhẹ bất ngờ xộc thẳng lên não bộ khiến Hali vô thức run lên một đợt dữ dội, bờ môi run rẩy hé mở ra một tiếng thở dốc đứt quãng:
"Taufan... dừng... dừng lại..."
"Tớ đã bảo rồi, Hali," Taufan ngẩng đầu lên, ánh mắt xanh thẫm phủ một tầng ám ảnh tối màu, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa cưng nựng vừa tàn nhẫn. Cậu ta dùng ngón tay cái khẽ miết qua bờ môi đầm đìa mồ hôi của Hali, ấn nhẹ vào kẽ răng đối phương. "Cậu càng van xin, tớ lại càng muốn nhìn thấy cậu vụn vỡ hơn nữa."
Một tiếng thở dốc nén chặt gãy đôi nơi vòm họng Hali khi áp lực từ Taufan không còn dừng lại ở những lời vỗ về hay cái chạm hời hợt. Khoảng không giam cầm thu hẹp đến mức tột cùng. Taufan đột ngột dồn lực xuống hai cổ tay đang trói chặt lấy Hali, xoay chuyển tư thế trong một nhịp dứt khoát, ép chặt thân thể cậu xuống mặt nệm y tế lạnh ngắt.
Sự tương phản giữa ga giường buốt giá đằng sau và sức nóng ngùn ngụt từ vóc dáng đè nặng phía trên khiến mọi dải thần kinh của Hali căng lên như dây đàn sắp đứt. Cậu ngửa cổ, phập phồng lồng ngực tìm kiếm chút không khí, nhưng ngọn gió xanh đã nhanh chóng lấp đầy khoảng trống ấy bằng một nụ hôn áp đặt, cuồng nhiệt và thấu suốt.
Không còn chút nhẫn nại nào được giữ lại. Lòng bàn tay Taufan luồn qua gấu áo bệnh viện mỏng dính, trực tiếp dán vào vùng da thịt nhạy cảm nơi mạn sườn.
Những ngón tay thô ráp mơn trớn, miết mạnh theo từng đường cong cơ thể, khêu gợi nên những làn sóng kích thích hoàn toàn xa lạ chạy dọc sống lưng Hali. Mỗi vết chạm trượt qua đều để lại một vệt nhiệt nóng bừng, khiến các thớ cơ dưới da cậu vô thức co giật, run rẩy trong sự đầu hàng sinh lý đầy nhục nhã.
"Ngoan nào... Đừng cắn môi nữa," Taufan dời môi khỏi khuôn miệng đầm đìa mồ hôi của đối phương, thanh âm khàn đục thì thầm bên vành tai đỏ rực, kéo theo một luồng khí nóng phả thẳng vào nơi nhạy cảm nhất. "Bật ra tiếng cho tớ nghe đi, Hali."
Dải vải áo mỏng manh nhanh chóng bị xé xới, kéo dạt sang hai bên, phô bày lồng ngực phập phồng cùng hai khoảng xương quai xanh hằn rõ dưới ánh đèn mờ. Hali xoay đầu sang một bên, hai mắt mờ sương, hai tay bấu chặt đến mức làm rách cả tấm ga phủ giường bên dưới để gồng mình chống lại cơn dội sóng từ xúc giác. Cậu bất lực nhận ra, tia chớp vốn là niềm tự hào của bản thân giờ đây chỉ có thể xẹt qua vài tia nhỏ nhặt trên làn da ẩm ướt, hoàn toàn bị sự khống chế tàn nhẫn và dịu dàng đến biến thái của Taufan dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Bàn tay Taufan khựng lại ngay trên dải cạp quần mỏng manh. Giữa bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt và cuồng nhiệt, cảm giác lạnh lẽo tàn nhẫn từ ý đồ dường như đã đâm xuyên qua tầng sương mờ mê muội trong trí não Hali.
Trong một khoảnh khắc thắt lại của lý trí, Hali nhận ra điều sắp xảy ra. Đây không còn là một trò chơi tâm lý, không còn là những cú chạm mơn trớn hay những lời đe dọa suông. Kẻ đang đè nặng trên cơ thể cậu thật sự muốn bước qua ranh giới cuối cùng - một sự xâm nhập trần trụi và tàn nhẫn, dồn cậu vào sự sụp đổ không thể đảo ngược.
Sắc hồng đỏ ửng vì kích thích trên gò má Hali nhanh chóng rút sạch, nhường chỗ cho một màu xám xịt, tái mét đến đáng sợ. Đôi đồng tử ruby co thắt lại trong sự bàng hoàng lẫn kinh hãi tột độ. Cậu khựng người, toàn thân cứng đờ như thể bị dội một dòng nước băng giá giữa mùa đông.
"Taufan... Dừng lại..."
Âm thanh phát ra từ cổ họng Hali không còn là tiếng gầm ghè kiêu hãnh hay lời đe dọa rỗng tuếch, mà vỡ vụn thành một thanh âm run rẩy, khàn đặc vì hoảng loạn. Hai bàn tay đang bấu chặt ga giường của cậu lập tức buông ra, dốc toàn bộ chút sức tàn còn lại để chụp lấy cổ tay Taufan, cố gắng dùng hết lực đè chặt lấy bàn tay đối phương, không cho nó tiến thêm. Các khớp ngón tay Hali trắng bệch, lực siết tuyệt vọng đến mức cơ gân trên mu bàn tay nổi rõ, nhưng sự chênh lệch thể lực do cơn kiệt quệ kéo dài khiến phản kháng đó trở nên vô cùng mong mong manh.
"Cậu... cậu biết mình đang làm gì không?!" Hali ngửa cổ, đôi mắt đỏ rực ngập tràn sự hoảng sợ dồn dập nhìn thẳng vào kẻ đối diện, lồng ngực phập phồng lên xuống trong những nhịp thở dốc gấp gáp. "Đừng có điên nữa! Buông ra... tớ bảo cậu dừng lại ngay!"
Nhìn thấy gương mặt cắt không còn một giọt máu cùng phản ứng hoảng loạn tột cùng, ánh mắt Taufan không hề có lấy một tia lay động hay hối hận. Ngược lại, sự ngăn cản tuyệt vọng ấy chỉ càng làm nụ cười trên môi cậu ta thêm thâm trầm và tàn nhẫn.
"Tớ biết rõ hơn ai hết, Hali," Taufan thì thầm. Cậu ta không dùng sức giằng cổ tay ra ngay, mà chậm rãi ngẩng đầu, dùng ngón tay còn lại vuốt nhẹ lớp mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán Hali, "Và tớ cũng biết... nếu không làm đến cùng, cậu sẽ mãi mãi tìm cách chạy trốn khỏi tớ."
Lời khẩn cầu tuyệt vọng của Hali chẳng thể ngăn nổi cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong Taufan. Thay vì dừng lại, Taufan chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt xanh thẫm tối sầm xuống như bão đêm. Cậu ta dễ dàng dùng một tay cố định hai cổ tay run rẩy của Hali lên đỉnh đầu, tay còn lại thong thả trượt xuống dải thắt lưng, gạt bỏ lớp vải vóc vướng víu để phô bày toàn bộ sự mỏng manh của con mồi.
Taufan thừa biết với một kẻ kiêu hãnh và luôn gồng mình như Hali, việc trực tiếp xâm nhập mà không có sự chuẩn bị sẽ chỉ nhận lại sự kháng cự thù hằn hoặc tổn thương thể xác. Cậu ta không muốn một cái xác không cảm xúc; cậu ta muốn sự khuất phục hoàn toàn. Bằng những chuyển động điêu luyện và tính toán, Taufan bắt đầu quá trình nới lỏng chậm rãi.
Một ngón tay thon dài, mang theo chút dung dịch y tế mát lạnh, chầm chậm mơn trớn quanh lối vào hẹp nếp. Cảm giác lạ lẫm, ướt át cùng sự xâm nhập đột ngột khiến Hali giật nẩy người, toàn thân căng cứng như sợi dây đàn bị kéo căng hết mức.
"Ư... Taufan! Dừng... dừng lại...!"
Hali ngửa cổ, tiếng van xin đứt quãng nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt ruby mờ sương vì uất nghẹn và kích thích, hai chân vô thức co lại muốn đẩy kẻ trên người ra, nhưng lập tức bị đùi của Taufan chen vào giữa, cố định rồi dạng cả hai chân cậu ra.
Taufan cúi xuống, ngạm lấy vành tai đang đỏ bừng của Hali, cọ xát nhè nhẹ rồi thì thầm bằng thanh âm khàn đặc: "Thả lỏng nào, Hali... Cậu càng gồng, người đau sẽ là cậu đấy."
Lời an ủi dịu dàng nhưng mang lực áp chế tuyệt đối. Ngón tay thứ nhất chậm rãi tiến sâu vào trong, bắt đầu xoay chuyển, miết nhẹ lên những thớ cơ đang co rút dữ dội. Cảm giác căng chật, bẽ bàng ở nơi tư mật dội thẳng lên não bộ khiến Hali phải cắn chặt môi đến rơm rớm máu. Khi ngón tay thứ hai, rồi thứ ba tiếp tục tiến vào, nới rộng từng chút một không gian tư mật, Hali không còn giữ nổi sự kiên định. Cậu run rẩy toàn thân, những tiếng thở dốc hỗn hển hòa lẫn tiếng rên rỉ uất nghẹn thoát ra qua kẽ răng.
Sự nới rộng chậm rãi ấy không mang lại sự xoa dịu, mà chỉ càng khoét sâu vào cảm giác bị tước đoạt toàn bộ quyền khống chế của Hali. Những ngón tay của Taufan linh hoạt và kiên nhẫn một cách tàn nhẫn, vừa luân chuyển, xoay gập, vừa không ngừng tìm kiếm những điểm nhạy cảm nhất nằm sâu bên trong. Mỗi lần đầu ngón tay cậu ta vô tình miết qua một điểm nóng bỏng, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến lồng ngực Hali nảy lên, đôi chân đang bị đè chặt hai bên co giật mạnh mẽ trong sự phản xạ thuần túy của cơ thể.
"Taufan... điên rồi... dừng... hức..."
Những lời chửi rủa ngày nào giờ đây vỡ vụn thành từng tiếng nấc nghẹn ngào, lẫn trong tiếng thở dốc dồn dập đến đáng thương. Hali nhắm chặt mắt, cố dùng gò má ướt đẫm mồ hôi lạnh rúc vào góc nệm để trốn tránh ánh nhìn thiêu đốt của kẻ đang đè trên người mình. Sự nhục nhã đỉnh điểm không nằm ở đau đớn thể xác, mà ở việc cơ thể cậu - dù lý trí gào xé cự tuyệt - đang bắt đầu thích ứng một cách đê tiện với sự xâm nhập này, tiết ra những dải dịch thủy ẩm ướt bao bọc lấy những ngón tay của Taufan.
Taufan quan sát từng nhịp run rẩy, từng vệt đỏ ửng lan dài từ cổ xuống khuôn ngực phập phồng của Hali với một sự thỏa mãn nguyên sơ nhất. Cậu ta rút các ngón tay ra, mang theo tiếng ma sát ướt ướt nhạt nhòa làm không khí trong phòng y tế càng thêm dâm mĩ và ngột ngạt.
Không để Hali kịp hoảng loạn nhận ra sự hẫng hụt đột ngột, Taufan hạ thấp thân người, cậu cởi bỏ thắt lưng, đem phân thân cùng sự nóng bừng và cứng cáp đã kiềm chế đến mức trần trụi của mình căn chỉnh ngay trước nơi tư mật đã được mở rộng.
"Mở mắt ra nhìn tớ, Hali," Taufan gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói khàn đục nhuốm đầy ham muốn độc chiếm. Cậu ta dùng một tay bóp nhẹ cằm Hali, ép đôi mắt ruby ngợp sương phải đối diện với sự cuồng nhiệt tăm tối trong đáy mắt mình. "Để tớ khắc sâu tên tớ vào tận trong tâm trí cậu."
Trước khi Hali kịp thốt lên một lời van xin hay kháng cự nào khác, Taufan nhấn thắt lưng, đem bản thân tiến thẳng vào bên trong.
"AAAA..!"
Một tiếng gào bị chặn đứng nửa chừng khi Hali ngửa cổ hoàn toàn, lồng ngực nhô cao trong một cơn chấn động mãnh liệt. Sự lấp đầy đột ngột và trọn vẹn đến mức tàn nhẫn khiến cậu có cảm giác như toàn bộ cơ thể mình bị đâm xuyên, chật chội đến mức tưởng chừng như da thịt sắp rách toạc. Đôi mắt ruby đỏ rực giãn ra trong giây lát rồi trợn ngược lên vì chấn động, hai tay vô thức thoát khỏi sự khống chế, cào mạnh vào tấm lưng trần của Taufan, để lại những vệt rớm máu bế tắc.
Taufan đứng khựng lại, tận hưởng cảm giác được dải thịt mềm mại bóp chặt lấy mình đến điên dại. Cậu ta cúi xuống, phủ lên bờ môi đang run rẩy của Hali một nụ hôn sâu ngấu nghiến, nuốt trọn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của vị anh cả, rồi bắt đầu động hông.
Căn phòng y tế kín gió giờ đây hoàn toàn bị nuốt chửng bởi thứ âm thanh dâm mĩ và cuồng loạn. Tiếng da thịt va chạm chát chúa hòa lẫn tiếng ga giường bị vò xé điên cuồng, tạo nên một bản hòa tấu tàn nhẫn của sự cưỡng đoạt và chiếm hữu.
Taufan không còn giữ chút dịu dàng nào nữa. Ngọn gió dường như đã hóa thành một trận cuồng phong điên dại, nhấn thắt lưng liên tục với nhịp độ dồn dập và sâu tàn khốc. Mỗi cú thúc mạnh mẽ như muốn nghiền nát sự kiêu hãnh, ghim thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong nơi tư mật khiến toàn thân Hali co giật mạnh theo từng nhịp dằn vặt.
"A... ha...! Dừng... Taufan... sâu... sâu quá...!"
Hali ngửa cổ, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi đầm đìa làm dính chặt những vệt tóc mái vào gò má đỏ bừng. Đôi mắt ruby mờ đục vì khoái cảm đan cài cùng sự tủi nhục, nước mắt vô thức trào ra từ khóe mi, trượt dài xuống thái dương. Cậu muốn co chân lại để đẩy kẻ đang muốn chơi hỏng mình ra, nhưng hai đùi đã bị Taufan bẻ rộng sang hai bên, cố định chắc chắn trên vai cậu ta, phô bày trọn vẹn nơi giao hợp đẫm ướt và đầm đìa dịch thủy.
"Sâu sao? Nhưng cơ thể cậu lại đang siết chặt tớ thế này đây, Hali..." Taufan gầm nhẹ trong cổ họng, giọng khàn đặc nhuốm màu dục vọng tăm tối.
Cậu ta cúi xuống, nhai nuốt bờ môi đầm đìa mồ hôi của Hali bằng một nụ hôn thô bạo, lưỡi quấn lấy lưỡi, nuốt trọn những tiếng van xin nghẹn ngào. Bàn tay Taufan trượt xuống, thô bạo nắm lấy phần phân thân đang run rẩy của Hali, chậm rãi tuốt mớm theo nhịp dằn dỗi phía dưới. Sự kích thích kép từ cả hai phía dội thẳng lên não bộ khiến Hali hoàn toàn mất đi nhận thức xung quanh, các ngón chân co quắp lại, miệng phát ra những tiếng rên rỉ dâm loạn mà chính cậu cũng không ngờ bản thân có thể thốt ra.
"Không... không chịu nổi... Taufan... tha..."
"Nói tớ nghe, Hali! Cậu là của ai?!" Taufan đột ngột siết chặt hông, nén sâu hết mức rồi dừng lại ngay điểm yếu nhất của Hali, ép cậu phải đối mặt với thực tại trần trụi.
"Của... của cậu... A...! Của Taufan...!"
Câu trả lời đứt quãng và đẫm nước mắt ấy chính là ngòi nổ đốt cháy chút lý trí của Taufan. Cậu ta cúi xuống cắn mạnh vào vùng cổ nhạy cảm của Hali, để lại một vệt máu đỏ rực như muốn đánh dấu vĩnh viễn, rồi bắt đầu một đợt càn quét thô bạo và dồn dập.
Mỗi cú va chạm như muốn xé rách mọi tuyến phòng thủ, kéo Hali chìm sâu vào đại dương khoái cảm cuồng loạn, nơi mà sự kiêu hãnh của lôi điện bị đập tan thành từng mảnh nhỏ, hoàn toàn khuất phục dưới sự chiếm đoạt tàn nhẫn của ngọn bão.
Taufan không dừng lại, nhịp dằn dỗi phía dưới ngày càng dồn dập, tàn khốc và sâu đến mức tưởng chừng như muốn nghiền nát mọi tuyến phòng thủ cuối cùng của Hali. Cậu ta đè nghiêng người Hali lại, một tay xếch một bên đùi của cậu lên cao, ghim chặt tư thế ấy để mỗi cú thúc vào sâu nhất có thể, gạt bỏ hoàn toàn khả năng khép chân hay lùi bước của đối phương.
"Ưm... ha...! Taufan... chậm... chậm lại... rách mất...!"
Hali ngửa cổ ra sau, mồ hôi đầm đìa làm những lọn tóc đen dính bết vào trán và gò má ửng đỏ. Đôi mắt ruby mờ đục đan xen với sự nhục nhã, từng giọt nước mắt vô thức đọng lại nơi khóe mi rồi trượt dài xuống thái dương. Sự xâm nhập cuồng loạn từ điểm nhạy cảm bị va chạm liên tục khiến hai tay cậu vô thức cào xé nệm giường, các khớp ngón tay trắng bệch, cả người co giật theo từng nhịp nén.
Nhìn dáng vẻ sụp đổ hoàn toàn ấy, Taufan không hề thương hại. Ánh mắt xanh thẫm của cậu ta rực lên thứ ánh sáng tăm tối, thô bạo. Cậu ta cúi thấp đầu, ghé sát vành tai đầm đìa mồ hôi của Hali, cất giọng khàn đục, thì thầm những lời cay đắng nhưng đầy mê hổi:
"Rách sao? Nhưng nơi này của cậu đang siết tớ chặt đến mức muốn vắt kiệt tớ đây này, Hali..."
Taufan nhếch môi, bất ngờ dằn mạnh thắt lưng một cú thật sâu, rồi cố tình xoay nhẹ hông ngay tại điểm yếu nhất của Hali.
"A...! Hức...!" Hali giật nẩy người, tiếng rên rỉ uất nghẹn bật ra khỏi bờ môi đã bị cắn đến rớm máu.
"Ngoan nào, rên lớn lên," Taufan gầm nhẹ trong cổ họng, tay vươn ra thô bạo nắm lấy cằm Hali, ép mặt cậu phải xoay lại đối diện với mình. "Nói cho tớ nghe xem, cái miệng sắc bén hằng ngày của cậu đâu rồi? Hay là bị tớ đâm đến mức chỉ biết phát ra mấy tiếng dâm đãng này thôi?"
"Cậu... câm... câm đi... A...!"
Lời chửi rủa chưa kịp trọn vẹn đã bị một đợt càn quét thô bạo mới nuốt chửng. Taufan siết chặt eo Hali, kéo gập người cậu lại rồi gia tăng tốc độ đến mức điên dại. Tiếng ma sát đầm đìa dịch thủy kêu lên nhóp nhép đầy giữa khoảng không gian chật hẹp. Taufan vừa thúc mạnh, vừa dùng bờ môi nóng rực ngấu nghiến ghim từng vết cắn sâu lên vùng cổ và bờ vai gầy guộc của Hali, để lại những vệt đỏ thẫm.
"Khóc đẹp lắm, Hali..." Taufan thì thầm, nụ cười trên môi vừa cưng nựng lại vừa tàn nhẫn đến mức khiến người ta lạnh sống lưng. "Nhìn cậu chật vật, vụn vỡ dưới thân tớ như thế này... khiến tớ muốn làm cậu đến mức không đứng dậy nổi nữa."
"Taufan... tha... xin cậu... tớ chịu... hết nổi rồi..." Hali hoàn toàn gục ngã, tiếng van xin nghẹn ngào thoát ra cùng nhịp thở dồn dập, hai tay vẫn bấu chặt lấy bờ vai trần của Taufan như điểm tựa duy nhất để không bị đợt sóng khoái cảm dồn dập nhấn chìm.
"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi mà, Hali... Cuộc vui của chúng ta còn dài lắm," Taufan khẽ gầm lên trong cổ họng, chất giọng khàn đặc nhuốm trọn vị chiếm đoạt tàn nhẫn. Cậu ta cúi xuống, ghé sát vành tai đẫm mồ hôi của vị anh cả, gạt đi vài lọn tóc dính bết trên thái dương đối phương rồi buông lời thì thầm lạnh sống lưng.
Lời tuyên bố ấy dập tắt hoàn toàn chút hy vọng giải thoát mong mong manh vừa nhen nhóm. Không để Hali kịp tiêu hóa sự hoảng loạn đang cuộn trào, Taufan đột ngột nhấc bổng hai đùi cậu lên, ép gập đôi chân run rẩy của Hali về phía trước lồng ngực, mở rộng hoàn toàn góc độ tiếp xúc. Nhịp thúc phía dưới lập tức gia tăng tốc độ, thô bạo và cuồng dại đến mức đâm sâu chạm tới những ngóc ngách thầm kín nhất.
"A...! Không... Taufan... thả... thả ra...!"
Hali rên lên một tiếng thất thanh, lồng ngực nhô cao, hai mắt trợn ngược trong một cơn chấn động mãnh liệt từ xúc giác. Cảm giác bị lấp đầy quá mức cùng những cú thúc va chạm dồn dập, nén sâu liên tục khiến toàn thân cậu co giật từng đợt dữ dội. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt chảy dài xuống ga giường.
Taufan hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Cậu ta cúi xuống, một tay siết chặt lấy eo Hali để giữ vững điểm tựa, tay còn lại thô bạo bóp chặt lấy hai gò má đầm đìa mồ hôi của cậu, ép đôi mắt ruby mờ sương phải nhìn thẳng vào sự điên dại đang rực cháy trong mắt mình.
"Nói cho tớ nghe," Taufan nhếch môi, khi cú nén tiếp theo khiến Hali run bắn người. Cậu ta kề sát môi mình vào bờ môi đang run rẩy của Hali, cất giọng đầy uy quyền nhưng đập dồn dập từng từ: "Cậu có yêu tớ không, Hali?"
Nghhe thấy câu hỏi, Hali lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Sự kiêu hãnh cuối cùng cùng nỗi tủi nhục đang bùng lên khiến cậu dốc hết chút sức tàn cự tuyệt. Đôi mắt đỏ rực đầm đìa nước mắt co thắt lại, cậu cố gắng mím chặt môi, đầu quay sang hai bên liên tục để né tránh ánh nhìn thiêu đốt của Taufan.
"Không... Không đời nào...!" Hali nghẹn ngào thốt ra qua kẽ răng, giọng nói đứt quãng vì những cú thúc liên tục phía dưới.
Nhìn thấy phản ứng cự tuyệt quyết liệt đó, nụ cười của Taufan không những không biến mất mà càng thêm phần tàn nhẫn và u tối. Cậu ta không hề giận dữ, chỉ hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, gạt phăng sự kháng cự yếu ớt ấy.
"Trả lời sai rồi," Taufan gầm nhẹ. Cậu ta đột ngột rút lui ra gần hết rồi dốc toàn bộ lực đạo thắt lưng, gạt bỏ mọi sự nương tay để dằn thẳng vào điểm yếu nhất của Hali.
"Hức... Aaa...!"
Cú va chạm tàn khốc khiến Hali hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát thanh âm. Dường như không còn thở nổi khi cơn sóng khoái cảm đan cài đau đớn dội thẳng lên brain bộ. Chưa dừng lại ở đó, Taufan duy trì nhịp càn quét liên tục, dồn dập và sâu đến tàn nhẫn, vừa thúc mạnh vừa dùng tay nhấn nhẹ vào vùng bụng dưới đang co rút của Hali.
"Lắc đầu nữa đi." Taufan gầm lên, giọng nói khàn đục áp đặt ngay bên màng nhĩ Hali, mỗi từ phát ra đều đi kèm một cú nhấn sâu thấu xương. "Trả lời lại cho tớ!"
"Taufan... dừng... dừng lại... tớ... tớ..."
Sự càn quét thô bạo cùng sự kích thích kép quá mức đã đánh gục toàn bộ hệ thống phòng thủ của cậu. Cậu khóc nghẹn thành tiếng, không thể nào tiếp tục lắc đầu hay phủ nhận được nữa trước đợt bão cuồng phong đang nghiền nát mình.
Cơn địa chấn khoái cảm chạm đến đỉnh điểm khi Taufan gầm lên một tiếng khàn đục, dằn mạnh thắt lưng lần để bắn tinh dịch vào sâu bên trong Hali. Cùng lúc đó, dưới sự kích thích tàn bạo dồn dập, Hali gập người, lồng ngực nhô cao trong một tiếng gào nghẹn ngào rồi cũng tự giải phóng ra những dải dịch trắng đục, bắn tung tơ lên mạn sườn và vùng bụng dưới đang co rút dữ dội.
Toàn thân Hali run rẩy bế tắc, hai mắt đờ đẫn trợn ngược nhìn trần nhà, nhịp thở dồn dập dường như không thể lấp đầy buồng phổi đang trống rỗng. Cậu ngỡ như cơn ác mộng này cuối cùng cũng chạm đáy, rằng cơ thể kiệt quệ của mình sẽ được buông tha.
Nhưng ngọn gió chưa từng có ý định dừng lại.
Taufan thở dốc, ánh mắt đục ngầu dục vọng nhìn ngắm tác phẩm đẹp nhất do chính mình tạo ra. Sự giải phóng lần đầu tiên không những không làm dịu đi cơn khát của cậu ta, mà chỉ càng như mồi lửa châm bùng lên bản năng săn mồi đen tối hơn. Không để Hali kịp nghỉ ngơi lấy một giây, Taufan thô bạo rút ra. Tiếng ma sát ướt đẫm vang lên chát chúa giữa không gian ngột ngạt.
"Nào... chưa xong đâu, Hali," Taufan thì thầm, giọng nói trầm đục tàn nhẫn.
Cậu ta nắm lấy hai vai Hali, dốc lực lật úp toàn bộ cơ thể đang mềm nhũn lại trên mặt nệm. Hali úp mặt xuống ga giường đầm đìa mồ hôi, chưa kịp định thần thì hai bàn tay rắn chắc của Taufan đã siết chặt lấy eo cậu, thô bạo nhấc bổng mông Hali lên cao, ép cơ thể cậu tạo thành một góc quỳ gối. Tư thế này phô bày trọn vẹn nơi giao hợp nơi tư mật đang đỏ bừng, sưng tấy và liên tục rỉ ra những vệt dịch thủy lẫn lộn.
"Không... Taufan... tha... tha cho tớ..." Hali sụp đổ, hai tay yếu ớt chống xuống nệm nhưng không thể nâng nổi nửa thân trên. Cậu gục đầu xuống, khóc nghẹn thành tiếng, toàn thân run bắn lên trước sự trống trải và viễn cảnh tàn nhẫn sắp tới.
Taufan cúi xuống, áp toàn bộ khuôn ngực nóng rực lên lưng Hali, một tay luồn qua bụng nâng hông cậu giữ vững ở độ cao tuyệt đối, tay còn lại thô bạo đè đầu Hali xuống mặt nệm. Cậu ta căn chỉnh sự cứng cáp đã nhanh chóng trỗi dậy trở lại, không một chút nương tay, dằn thẳng từ phía sau vào tận sâu thẳm bên trong.
"Aaa...!"
Một tiếng gào đau đớn xen lẫn khoái cảm dâm mĩ xé tan bầu không khí. Vì góc độ bị nâng cao, cú đâm từ phía sau tiến sâu đến mức vượt qua mọi giới hạn chịu đựng trước đó của Hali. Toàn bộ cơ thể cậu nảy lên theo cú dằn thắt lưng của Taufan.
"Nhìn xem cậu dâm thế nào này, Hali," Taufan gầm nhẹ bên tai cậu, bắt đầu đợt càn quét mới với tốc độ dồn dập và lực đạo tàn bạo hơn gấp bội. Tiếng va chạm da thịt chát chúa vang lên liên hồi, từng cú thúc đều ghim sâu vào điểm yếu nhất, ép những tiếng rên rỉ vỡ vụn và đẫm nước mắt.
Nhịp dằn thắt lưng từ phía sau ngày càng dồn dập không để lại cho Hali dù chỉ nửa giây để hít thở. Với phần hông bị nâng cao tuyệt đối, mỗi cú thúc của Taufan dường như cắm sâu tận cùng vào ruột gan, nghiền nát chút sức tàn.
Dịch thủy hỗn hợp theo từng nhịp va chạm thô bạo bị ép trào ra ngoài, bắn tung tơ lên hai bên đùi đang co giật dữ dội của Hali.
"A... Taufan... sâu... sâu quá... chết tớ mất...!"
Hali úp mặt xuống ga giường ướt đẫm mồ hôi và nước mắt, hai tay bấu chặt lấy thành giường đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, run rẩy không chừng. Cơ thể cậu run lên bần bật theo từng nhịp dằn dỗi cuồng bạo từ phía sau. Đôi mắt ruby mờ đục, trợn ngược lên vì sự kích thích quá đỗi tàn bạo dội thẳng lên não bộ. Cảm giác bị lấp đầy, nén sâu liên tục khiến bờ mông cậu bị va đập đến đỏ bừng, để lại những vệt hằn ngón tay sẫm màu từ lực siết tuyệt đối của Taufan.
Taufan hoàn toàn bị bản năng chiếm hữu nuốt chửng. Một tay cậu ta luồn xuống mạn sườn, siết chặt lấy eo Hali để kéo ngược hông cậu về phía sau, tay còn lại thô bạo nắm lấy chỏm tóc sau đầu Hali, ép cậu phải ngửa cổ ra sau trong một tư thế tàn nhẫn.
"Mở miệng ra mà thở, Hali!" Taufan gầm lên bên tai cậu, giọng khàn đục như một thú dữ đang ngấu nghiến con mồi. "Xem hông của cậu kìa... Đã bị tớ làm cho sưng tấy lên rồi mà vẫn cứ mút chặt lấy tớ thế này?"
"Không... hức... không phải... Taufan... tớ xin cậu..."
Cậu hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể, bờ môi run rẩy chỉ còn biết phát ra những tiếng rên rỉ dâm dật và đứt quãng mà trước đây cậu từng coi là nhục nhã nhất. Mỗi lần Taufan dốc toàn lực dằn mạnh thắt lưng, điểm nhạy cảm nhất bên trong lại bị nghiền nát, ép một luồng điện yếu ớt co giật vô lực chạy dọc sống lưng cậu, khiến toàn thân Hali nảy lên trên mặt nệm.
Taufan cúi xuống, nghiến răng cắn mạnh vào mảng thịt mềm mại ngay sau gáy Hali, dùng lực đến mức rơm rớm máu để ghim chặt dấu vết. Cậu ta không dừng lại, nhịp dằn dỗi ngày càng dồn dập và tàn bạo hơn. Cơn điên cuồng của Taufan không hề có dấu hiệu dừng lại. Cú dằn thắt lưng từ tư thế phía sau dốc toàn bộ sự cuồng nhiệt tàn bạo vào sâu bên trong Hali, khiến thân thể vị anh cả nảy lên trong một tiếng gào nghẹn ngào rồi gục thiếp xuống mặt nệm. Dịch thủy trắng đục và hỗn hợp dâm mĩ rỉ ra liên tục, chảy dài xuống đùi, nhưng Taufan chỉ nhìn khung cảnh ấy bằng đôi mắt xanh thẫm một cách bình thường. Cậu ta rút ra, để mặc Hali run rẩy nằm trong đống đổ nát, rồi nhanh chóng bắt đầu những màn hành hạ tiếp theo.
Ngọn gió xanh biến căn phòng y tế thành một sân chơi tàn nhẫn với đủ mọi tư thế tàn bạo nhất.
Taufan kéo xé Hali đứng dậy, ép cậu áp chặt toàn bộ lồng ngực và khuôn mặt đầm đìa mồ hôi vào tấm cửa kính lớn nhìn ra khoảng không vũ trụ bao la. Phía bên ngoài là dải ngân hà tĩnh lặng và vô tận, còn bên trong, Hali bị phô bày trọn vẹn sự sụp đổ của mình trước khoảng không vô định. Taufan nâng một bên chân Hali lên cao, ghim chặt cậu vào mặt kính lạnh ngắt rồi thúc mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang dội, hơi thở dồn dập của Hali làm mờ cặn một mảng kính lớn, từng tiếng rên rỉ uất nghẹn bị dập tắt khi Taufan liên tục dằn mạnh hông, ép Hali phải đối diện với sự nhục nhã tột cùng khi bị chiếm đoạt ngay trước thềm vũ trụ.
Chưa dừng lại ở đó, Taufan quăng Hali lên chiếc bàn y tế bằng kim loại lạnh lẽo. Mặt bàn buốt giá phản xuyết ngược lại sự nóng bừng của cơ thể cả hai. Taufan kéo hai chân Hali dang rộng hết mức, ghim chặt hai cổ tay cậu xuống bàn rồi dốc lực càn quét từ trên xuống. Mỗi cú nhấn sâu khiến chiếc bàn kim loại va đập vào sàn nhà vang lên những tiếng Két... két... rợn người, hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn nghào và tiếng van xin đã khàn đặc.
Đỉnh điểm của sự điên dại là khi Taufan triệu hồi chiếc ván trượt lốc xoáy của mình. Cậu ta dùng năng lượng gió nhấc bổng chiếc ván lơ lửng giữa không trung phòng y tế, rồi ép Hali nằm gập người trên chiếc ván hẹp nếp. Toàn bộ thân thể Hali bị treo lơ lửng, không có bất kỳ điểm tựa vững chắc nào ngoài vòng tay siết chặt của Taufan. Mọi rung động, mọi cú dằn thắt lưng cuồng bạo từ Taufan khiến chiếc ván lắc lư chao đảo dữ dội, ép Hali phải ôm chặt lấy cổ kẻ tàn phá mình trong sự sợ hãi tột cùng bị rơi xuống, trong khi cơ thể liên tục bị đâm sâu đến mức tưởng chừng như rách toạc.
Sau hàng giờ liền dằn vặt với vô số lần xả vào bên trong, bụng dưới của Hali đã bắt đầu nhô lên nhẹ vì chứa quá nhiều dịch thủy. Hali gục đầu trên bờ vai Taufan, khóc nghẹn thành tiếng, giọng nói vỡ vụn van nài trong sự tuyệt vọng hoàn toàn:
"Taufan... van cậu... đừng... đừng bắn vào trong nữa... đầy rồi... bụng tớ... đầy lắm rồi... xin cậu..."
Taufan dừng lại đôi chút, nhìn xuống mạn bụng đang co rút dâm dật cùng dải dịch đang tràn trề qua kẽ đùi Hali. Ánh mắt cậu ta lóe lên một tia ma quái, nụ cười nhếch lên tàn nhẫn và cưng nựng:
"Miệng dưới đầy rồi sao? Vậy thì... dùng miệng trên để chứa vậy."
Không để Hali kịp phản ứng hay trốn chạy, Taufan thô bạo rút ra khỏi nơi tư mật đầm đìa, kéo xếch Hali quỳ gối xuống sàn nhà. Cậu ta túm lấy chỏm tóc sau đầu Hali, thô bạo ấn mặt cậu tiến thẳng vào phần cứng cáp vẫn còn nóng rực và sưng tấy của mình.
"Mở miệng ra, Hali!" Taufan gầm nhẹ, giọng khàn đục áp đặt.
"Ưm... khụ...!"
Hali bị nghẹn đắng khi sự cứng cáp thô bạo đâm thẳng vào sâu trong vòm họng. Nước mắt rơi lã chã, cậu cố gắng dùng hai tay đẩy đùi Taufan ra nhưng hai tay đã kiệt lực. Taufan không chút nương tay, liên tục ấn đầu Hali nhấp nhô theo nhịp dằn thắt lưng tàn bạo, ép bờ môi sưng tấy của vị anh cả phải siết chặt lấy phân thân mình, nhận lấy từng đợt tra tấn mới trong sự khuất phục hoàn toàn và không lối thoát.
Sự thô bạo nơi vòm họng đẩy Hali vào ranh giới của sự ngạt thở và hoảng loạn tột cùng. Taufan không hề cho cậu bất kỳ khoảng trống nào để hít thở hay thích nghi. Bàn tay đang siết chặt lọn tóc sau đầu Hali dốc lực nhấn mạnh, ép toàn bộ sự cứng cáp nóng rực cắm sâu vào tận cuống họng, chặn đứng mọi luồng khí và biến những tiếng van xin nghẹn ngào thành những âm thanh khò khè, ướt đẫm và cay đắng.
"Khụ... ưm...! Hức...!"
Nước mắt Hali trào ra như mưa, trượt qua gò má tái nhợt rồi nhỏ xuống dải da thịt đang run rẩy của Taufan. Hai bàn tay yếu ớt của cậu bấu chặt lấy đùi Taufan, các ngón tay cào xé trong vô vọng, cố gắng đẩy đối phương ra để tìm kiếm một chút không khí. Nhưng đáp lại sự phản kháng kiệt quệ ấy chỉ là nhịp nhấp nhô ngày càng dồn dập, thô bạo và tàn nhẫn hơn của ngọn gió.
Taufan đứng cúi đầu nhìn xuống thân thể nhỏ nhắn dưới chân mình. Gương mặt của anh cả kiêu hãnh ngày nào giờ đây đầm đìa nước mắt và mồ hôi, bờ môi sưng tấy rách rưới dang rộng để bao bọc lấy sự điên cuồng của cậu ta. Dải dịch thủy trong suốt lẫn lộn nước mắt chảy tràn ra từ khóe miệng Hali, kéo thành những vệt dâm đĩ xuống tận cằm và cổ.
"Đúng rồi, Hali... Ngoan lắm..." Taufan gầm nhẹ trong cổ họng, giọng khàn đục nhuốm trọn vị độc chiếm tăm tối. Cậu ta siết chặt tóc Hali, điều khiển nhịp độ dằn thắt lưng một cách tuyệt đối, mỗi cú nhấn sâu đều chạm tới giới hạn chịu đựng tối đa của đối phương.
"Dùng cái miệng kiêu ngạo này mà phục vụ tớ... Để tớ xem cậu còn có thể cãi lại tớ câu nào nữa không."
Cơn co giật dồn dập từ vòm họng Hali cùng sự siết chặt tuyệt vọng của các thớ cơ khiến Taufan đạt đến ngưỡng bùng nổ tiếp theo. Cậu ta nghiến chặt răng, hai tay ghim chặt đầu Hali giữ nguyên vị trí, rồi dằn mạnh thắt lưng, bắn thẳng từng đợt dịch nóng bừng cuồng nhiệt vào sâu trong cuống họng.
"Ưm... A...!"
Hali trợn ngược mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội vì cơn sặc búa bổ. Cảm giác nóng rực và đắng ngắt tràn ngập khoang miệng ép cậu phải nuốt xuống. Khi Taufan thô bạo rút ra, Hali gục ngã hoàn toàn xuống sàn nhà lạnh lẽo, ho sặc sụa, hai tay chống xuống sàn, toàn thân co giật từng đợt trong khi những dải dịch trắng đục còn sót lại trào ra từ bờ môi run rẩy.
Nhưng trò chơi vẫn chưa kết thúc.
Taufan nhìn dáng vẻ sụp đổ hoàn toàn của Hali. Cậu ta cúi xuống, nắm lấy cổ chân Hali kéo xết cậu trở lại giữa phòng y tế, bất chấp tiếng khóc van xin khàn đặc và sự kiệt quệ đến ngất đi của Hali, tiếp tục chuẩn bị cho đợt càn quét tàn bạo tiếp theo trong đêm dài vô tận.
_
Đêm dài thăm thẳm trong căn phòng y tế khép kín dường như kéo dài đến vô tận, biến thành một khoảng không gian tách biệt hoàn toàn với thực tại, nơi chỉ còn tồn tại sự cuồng phong tàn bạo của Taufan và sự sụp đổ hoàn toàn của Hali.
Mặc cho tiếng ho sặc sụa và những lời van xin đã vỡ vụn thành những âm thanh khàn đặc không thành tiếng, Taufan vẫn không hề thương hại. Cậu ta thô bạo kéo xếch cơ thể kiệt quệ của Hali từ dưới sàn nhà lên, bắt đầu một chuỗi dằn vặt mới khi kim đồng hồ nhích dần về rạng sáng. Đợt càn quét này nối tiếp đợt càn quét khác, không gian phòng y tế liên tục thay đổi theo từng cơn điên cuồng của ngọn gió xanh lam: từ việc bị ghim chặt lên góc tường kim loại buốt giá, cho đến khi bị cưỡng ép quỳ gối gập người trên chiếc ghế xoay, hay bị nhấc bổng lơ lửng để nhận lấy những cú thúc tàn bạo từ phía dưới.
Toàn thân Hali đã hoàn toàn mất đi sức sống. Làn da vốn dĩ nhợt nhạt giờ đây chịt chít những vết cắn đỏ thẫm rơm rớm máu, những vệt hằn ngón tay tím tái bao bọc lấy bờ hông sưng tấy và hai bên đùi run rẩy. Đôi mắt ruby từng tràn đầy sự kiêu ngạo giờ đây đờ đẫn, mờ đục vì khoái cảm đan cài cùng nỗi tủi nhục tận cùng, chỉ biết mở to vô thần nhìn trần nhà theo từng nhịp dằn thắt lưng thô bạo của kẻ đè trên người mình.
"Taufan... tha... xin cậu... chết... tớ chết mất..."
Lời van xin lặp đi lặp lại như một phản xạ tự nhiên của một kẻ đuối nước, nhưng nó nhanh chóng bị nuốt chửng bởi những nụ hôn thô bạo, ngấu nghiến của Taufan. Cậu ta nuốt trọn từng tiếng nghẹn ngào, vừa càn quét sâu vào tận cùng nơi tư mật đầm đìa dịch thủy, vừa gầm nhẹ bên tai Hali những lời thì thầm sở hữu đầy u tối:
"Chết sao? Cậu không chết được đâu, Hali... Tớ sẽ giữ cậu sống, để cậu mãi mãi nằm dưới thân tớ như thế này."
Nhịp va chạm da thịt chát chúa, dồn dập kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ, ép Hali phải liên tục đón nhận những đợt xả nóng bừng vào sâu bên trong cho đến khi vùng bụng dưới nhô lên rõ rệt, chứa chấp toàn bộ sự điên cuồng của ngọn gió.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu đâm xuyên qua khoảng không vũ trụ, rọi những vệt sáng mỏng manh qua lớp cửa kính phòng y tế, cuộc tra tấn thể xác tàn bạo mới dần đi đến hồi kết.
Cú dằn thắt lưng cuối cùng mang theo toàn bộ lực đạo tàn bạo xả thẳng vào tận sâu thẫm bên trong, khiến Hali giật nẩy người, lồng ngực nhô cao trong một tiếng gào nghẹn ngào rồi hoàn toàn buông xuôi, thiếp đi trong sự kiệt quệ.
Taufan thở dốc, mồ hôi đầm đìa chảy dài trên lồng ngực trần. Cậu ta chậm rãi rút ra khỏi cơ thể đã hoàn toàn mềm nhũn của Hali. Tiếng ma sát đầm đìa vang lên giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm, kéo theo một lượng dịch thủy đục ngầu tràn trề ra ngoài, chảy dài xuống bắp đùi trắng bệch đã chịt chít vệt hằn.
Một Hali nghiêm nghị, kiêu hãnh ngày nào giờ đây nằm co quắp trên mặt nệm, thân thể đầy vết xước cắn, bờ môi sưng tấy rách rưới còn vệt dịch chưa khô, toàn thân run rẩy nhẹ theo nhịp thở yếu ớt. Cơn bão đã đi qua, nhưng sự chiếm đoạt thì vĩnh viễn ở lại. Taufan cúi xuống, ôm trọn cơ thể nóng ran và chằng chịt vết thương của Hali vào lòng, ghé sát bờ môi vào vành tai đối phương, thì thầm một lời tuyên án chung thân cho cả hai dưới ánh bình minh rực rỡ:
"Buổi sáng tốt lành, Hali... Từ hôm nay, cậu hoàn toàn là của tớ."
_
lần đầu viết nên chưa ổn lắm :)) còn bị lặp nhiều🕊️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co