Chương 1
Talk show về mỹ thực "Món ngon chủ nhật" mùa đầu tiên chính thức kết thúc, theo số liệu thống kê, show này đạt được lượng người xem đột phá 7 trăm triệu, bao trùm chủ đề weibo 2 tỷ lượt, dùng phong cách đặc biệt chiếm lấy thị trường giải trí trong nước.
Bởi mùa đầu tiên được khen ngợi như thủy triều nên mùa thứ hai nhanh chóng bắt đầu khai máy, một ngày của tuần thứ hai tháng 10 là ngày ghi hình kỳ đầu tiên của "Món ngon chủ nhật" mùa thứ hai.
Khách mời kỳ này là thịt tươi Tân Lập Thành nổi tiếng gần đây, cậu ấy nhờ vào bộ phim hot cổ trang huyền huyễn mà xuất hiện trong nhiều show truyền hình, show "chủ nhật" đương nhiên cũng không bỏ sót khối bánh bao thơm phức này.
Phải nói là, Châu Thi Vũ sẽ không bỏ qua khối bánh bao thơm phức này.
Là MC duy nhất của show, Châu Thi Vũ rất có quyền lên tiếng, dù sao thì show này hoàn toàn nhờ phong cách đặc biệt của nàng mà nổi tiếng.
Khi biết show này muốn quay mùa thứ hai, Châu Thi Vũ không chút do dự đề nghị với nhà sản xuất mời Tân Lập Thành.
Về phần tại sao phải mời Tân Lập Thành...
Bởi vì tốc độ đổi "chồng" của Châu Thi Vũ tỷ lệ thuận với tốc độ chiếu phim truyền hình, mấy ngày trước nàng mới xem bộ phim cổ trang hot do Tân Lập Thành diễn vai chính, thế là dạo này nàng say mê cậu ấy.
Bảy giờ tối, ghi hình show kết thúc.
"Mọi người vất vả rồi, em mời mọi người ăn khuya".
Châu Thi Vũ nói với mọi người nhưng ánh mắt đầy ý cười luôn nhìn Tân Lập Thành. "Lập Thành, đi cùng chứ?".
Tân Lập Thành hơi áy náy, "Thi Vũ, buổi tối anh có hẹn rồi. Xin lỗi, hôm khác anh mời em ăn cơm".
Châu Thi Vũ cau mày, mắt hoa đào xinh đẹp hiện vẻ tiếc nuối, "Có điều đúng là thất vọng, còn tưởng có thể ăn bữa khuya với thần tượng của mình chứ, xem ra mừng hụt rồi".
Tân Lập Thành: "Thi Vũ đừng giận...".
"Không sao không sao, anh không có thời gian thì cứ đi trước đi". Châu Thi Vũ vỗ vai cậu ấy, xoay người rời đi. Tân Lập Thành hơi đứng lại, ánh mắt khẽ dừng trên bóng lưng mảnh khảnh duyên dáng của nàng.
Đây là lần đầu tiên cậu tận mắt gặp Châu Thi Vũ, lúc nãy trong show nàng to gan làm khó cậu, cậu cứ luôn nghĩ phải trả lời câu hỏi của nàng thế nào, đúng là không chú ý đến dáng người của nàng.
Bây giờ trò chuyện ở hậu trường, thấy nàng vô tình lộ vẻ quyến rũ thướt tha từ khóe mắt đuôi mày, nói thật, cậu rất ấn tượng. Dù từng hợp tác với nhiều sao nữ nhưng cậu không thể không thừa nhận, ngoại hình của Châu Thi Vũ là thượng phẩm trong thượng phẩm.
Quản lý tiến lên nói: "Nhìn gì vậy Lập Thành, đi thôi".
Tân Lập Thành lấy lại tinh thần, gật đầu với quản lý, rời đi.
"Thi Vũ". Thấy Châu Thi Vũ vào phòng nghỉ, quản lý Tư Hạ khoác thêm áo khoác cho nàng, "Lát nữa chị đưa em về khách sạn?".
Châu Thi Vũ ngồi xuống sofa, khép áo khoác lại, chân phải thon dài tinh tế vắt lên chân trái, cả người cực kỳ lười biếng, "Lúc nãy đã nói là mời mọi người ăn khuya, chị đi với họ đi, tự em về được".
"Hả? Vậy sao em không đi?".
"Haiz".
Khóe mắt Châu Thi Vũ nhướng lên, "Em nói mời là muốn cùng Lập Thành nhà em ăn khuya, giờ cậu ấy không đi thì em đi làm gì".
"Hey cái con bé này".
Tư Hạ lườm nàng, sau đó lại trêu, "Phụ nữ có chồng phải thu bớt lại chút".
Phụ nữ có chồng?.
Châu Thi Vũ bật dậy khỏi sofa, trừng Tư Hạ không chút lưu tình, "Phụ nữ có chồng gì chứ, em vẫn là quý tộc độc thân đấy".
"Vậy ai tháng trước đi đính hôn hả?".
"Đó chỉ là đính hôn thôi!".
Châu Thi Vũ nhớ tới vụ đính hôn đó thì thấy mình xui xẻo tám đời, "Dù sao chị cũng đừng nhắc chuyện này nữa, để người khác nghe được là em giết chị".
"Được được được, chị đương nhiên cũng không mong bị người khác biết, chỉ lúc có hai chúng ta chị mới nhắc chút chút mà thôi". Tư Hạ dứt lời thì vô cùng thần bí sáp qua, "Châu Thi Vũ, nói thật nhé, nhà giàu các em đúng là kỳ lạ, em ngay cả đối tượng đính hôn của mình trông thế nào cũng không biết".
Châu Thi Vũ hừ lạnh, "Cô ta trông thế nào mắc mớ gì đến em, dù là heo trưởng thành em cũng không ý kiến. Dù sao cuộc hôn nhân này vừa khéo hợp ý em, em có thể tiếp tục duy ngã độc tôn, cùng người kia không can thiệp vào nhau".
"Chậc chậc, có điều bây giờ cô ta không can thiệp vào em, em khẳng định sau này cô ta cũng sẽ không can thiệp? Chị không tin cô ta không biết tướng mạo em thế nào, ngoại hình này của em có ai nào không động lòng chứ?".
Châu Thi Vũ cau đôi mày xinh đẹp, nhắc tới chuyện này là nàng tức.
Từ nhỏ nàng đã biết đến chuyện hôn nhân giữa nàng và người đó, tháng trước trong nhà đột nhiên bảo đính hôn. Nàng vốn vô cùng không tình nguyện nhưng sau đó đám người trong nhà lại uy hiếp không cho nàng vào giới showbiz nữa, vả lại còn nói sẽ đóng băng tất cả quan hệ giao thiệp của nàng, nàng sao có thể nhịn! Nhưng nàng biết, ông lão và bà mẹ tham tiền như mạng nhà nàng tuyệt đối có thể làm được.
Cho nên, vì tự do và lý tưởng tương lai của mình, nàng miễn cưỡng đồng ý đính hôn, dù sao thì Châu Thi Vũ sau khi đính hôn vẫn là Châu Thi Vũ, nàng chỉ cần làm chính mình, ngoài ra thì mặc kệ.
Nào ngờ, khi nàng sắp vào lễ đính hôn thì đột nhiên nghe nói cô rể không hề tới! Không hề tới! Nàng còn tới mà cô ta dám không tới!.
Vương Dịch! Nàng đã nghe cái tên này hơn hai mươi năm, từ khi nàng sinh ra nó đã quẩn quanh bên tai nàng! Cái tên chết tiệt lại dám cho nàng leo cây!.
Châu Thi Vũ lúc đó giận dữ bỏ đi, lòng tự ái bị đả kích nghiêm trọng. Nhưng, cô rể và cô dâu đều không xuất hiện, vậy mà tiệc đính hôn vẫn tổ chức vừa xa hoa vừa khiêm tốn...
Cho nên, Châu Thi Vũ bây giờ đúng là một người phụ nữ đã đính hôn. Có điều ngoại trừ quản lý Tư Hạ ra, trong giới này không ai biết.
Châu Thi Vũ không kiên nhẫn nói, "Được rồi, đừng nhắc tới người đó, làm tiểu thư nhà giàu đang yên đang lành không làm mà đi làm bác sĩ, em thấy cô ta là một người quái gở".
Tư Hạ nghẹn, "Không phải em cũng làm đại tiểu thư đang yên đang lành không làm mà đi lăn lộn trong giới showbiz còn gì".
"Em có thể giống cô ta sao?".
Tư Hạ liếc xéo cô, "Ừ... không giống sao?".
Châu Thi Vũ lườm cô ấy, lấy túi xách bên cạnh, "Không nói chuyện với chị nữa, em về trước".
"Ôi, em lái xe cẩn thận đấy".
"Biết mà".
Châu Thi Vũ mở cửa xe, từ trường quay về khách sạn. Nàng đang định đưa xe vào chỗ đậu thì bên cạnh chợt có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, che kín mặt mày đi tới. Châu Thi Vũ hoảng sợ, theo phản xạ liền xách giày cao gót trên ghế lái phụ chuẩn bị đánh người.
"Cốc cốc cốc". Người nọ gõ cửa xe cô.
Châu Thi Vũ hơi thu lại sắc mặt, cầm điện thoại di động chuẩn bị báo cảnh sát. Dạo này, bọn người xấu giật đồ cướp của quá nhiều.
Vào lúc cô định ấn phím gọi thì người kia gỡ mắt kính xuống, "Thi Vũ, là anh".
Châu Thi Vũ sững sờ, "Lập Thành?".
Vẻ mặt Tân Lập Thành lo lắng, "Mở cửa nhanh".
Châu Thi Vũ mở cửa xe, "Có chuyện gì?".
Tân Lập Thành lên xe, vội nói, "Có paparazzi đợi phía trước, Thi Vũ, có thể nhờ em đưa anh đến gara không?".
Châu Thi Vũ tuy hơi khó hiểu, Tân Lập Thành sao lại xuất hiện một mình ở nơi này nhưng dù sao cũng là thỉnh cầu của tiểu thịt tươi gần đây cô thích nhất, sao cô có thể nhẫn tâm không đồng ý chứ.
Thế là, Châu Thi Vũ không nói hai lời đạp chân ga, "Cắt đuôi những người này đúng không, không thành vấn đề, đi!".
Sau khi cô khởi động xe, quả nhiên qua kính chiếu hậu thấy có xe đuổi theo, "Chiếc xe phía sau?".
Tân Lập Thành: "Có lẽ chính là phóng viên".
Châu Thi Vũ khó hiểu, "Quản lý và trợ lý của anh đâu? Sao chỉ có một mình thế?".
Sắc mặt Tân Lập Thành hơi bối rối, úp mở hồi lâu mới nói: "Anh cũng mới biết có phóng viên đi theo cô ấy, suýt nữa đã bị họ chụp được, nếu chụp được thì mai anh là sẽ xảy ra chuyện".
"Cô ấy?".
Châu Thi Vũ nhướng mày, ánh mắt hóng hớt, "Ai vậy?".
"...Kỳ Kỳ".
"Diêu Tư Kỳ?".
Châu Thi Vũ nâng cao âm lượng, "Hai người lén lén lút lút, là đang hẹn hò à?".
"Không có không có".
Tân Lập Thành vội vã phủ định, "Chỉ là bạn học cùng lớp trước đây thôi, có chút quan hệ cá nhân, nhưng công ty không cho phép anh truyền ra scandal lúc này, cho nên vừa biết có phóng viên là anh vội vã bỏ đi, may mà gặp em, bằng không có thể anh không đến được gara rồi".
Châu Thi Vũ ngẩn người, "Không phải, anh không truyền ra scandal tình cảm thì tôi hiểu, nhưng anh không bị chụp với cô ấy mà lại lên xe tôi, thế nếu chúng ta bị chụp thì sao đây?".
Trong xe yên tĩnh năm giây, Tân Lập Thành sững sờ nhìn nàng, hiển nhiên còn chưa phản ứng kịp. Ban nãy cuống cuồng chạy, quên mất vấn đề này.
Châu Thi Vũ nhìn dáng vẻ trợn mắt há mồm của anh thì không nhịn được cười, "Được rồi được rồi, tôi mau chóng lái xe cắt đuôi họ, không chụp được là được".
Lập Thành rất lúng túng, "Làm phiền rồi".
"Không phiền không phiền, ai bảo anh là nam thần của tôi chứ".
Phóng viên bám chặt phía sau, xem ra nhất định phải chụp được người hẹn hò với Diêu Tư Kỳ là ai mới được. Châu Thi Vũ vừa lái xe vừa chú ý xe sau, trước đây nàng đã cắt đuôi không ít phóng viên, kinh nghiệm rất phong phú. Tăng tốc, ngoặt mấy cái, quẹo đông quẹo tây cho xe phía sau chao đảo.
Mười mấy phút sau.
"Rốt cuộc không còn bóng dáng rồi, đám phóng viên này đúng là giống như cao da chó vậy".
Xe đang hướng về một giao lộ, vì đã cắt đuôi được paparazzi nên tâm trạng Châu Thi Vũ đang sung sướng. Cô định giảm tốc độ xuống, nhưng vào lúc này Mạc Hàn Lâm bên cạnh đột nhiên hét lên thất thanh, "Coi chừng!".
Ánh đèn mãnh liệt từ sườn xe chiếu tới, ngực Châu Thi Vũ nhảy lên, ra sức xoay vô lăng. Nhưng đã muộn.
Va chạm dữ dội, xe mất khống chế.
Tiếng kính vỡ, tiếng chói tai của bánh xe ma sát với mặt đường trong nháy mắt vang lên kịch liệt.
Cơn đau trên người bỗng nhiên truyền đến, Châu Thi Vũ trợn to mắt, chưa kịp nói gì liền mất đi ý thức.
Nhánh bệnh viện thứ nhất thuộc Viện Y học Kinh Lập. Y tá vội vã chạy đến cửa phòng trực của bác sĩ buổi tối, đứng ở cửa hít sâu hai cái rồi mới gõ cửa.
Được người bên trong cho phép, cô đẩy cửa ra, cung kính nói, "Bác sĩ Vương, có bệnh nhân tai nạn giao thông".
Người con gái sau bàn làm việc đang cầm bút viết gì đó ngẩng đầu nhìn cô. Cô không biểu cảm gì, ánh mắt đằng sau đôi kính không viền không hề dao động, nhàn nhạt nói: "Được".
Cô đứng dậy, cầm áo blouse trắng bên cạnh mặc vào rồi đi về phía y tá.
Lúc ngang qua cô y tá, cô không hề dừng lại, chỉ nói, "Đi theo".
Y tá gật đầu liên tục, vừa theo sát cô vừa nói tình hình cụ thể của bệnh nhân cho cô. Sau khi y tá giới thiệu ngắn gọn một lần thì vừa đến phòng phẫu thuật, cửa mở, cô bước vào.
Y tá hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, nhìn bóng lưng cô mà lặng lẽ ngẩn người. Đừng thấy cô vừa nãy có vẻ ung dung điềm tĩnh, trên thực tế, trong lòng cô đang kích động. Khó khăn lắm mới được xếp vào trực cùng ca với bác sĩ Vương, còn được nói chuyện với bác sĩ Vương nữa, cô vui chết đi được.
Sơ mi trắng, cà vạt đen, áo blouse trắng, trang phục tiêu chuẩn của bác sĩ được bác sĩ Vương mặc vào y như người mẫu. Y tá cười ngốc nghếch mấy tiếng, thầm nhủ: "Ôi, bác sĩ Phác đẹp troai quá...".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co