Truyen3h.Co

Em Xã Đẹp Trai

Chương 8

nguyenbaoanh221198

Khoảng thời gian này, Châu Thi Vũ ở bệnh viện ăn ngon ngủ ngon, cơ thể hình như tăng thêm chút thịt.

"Tình huống gì thế này?". Châu Thi Vũ khó có thể tin nhìn chiếc váy đen kéo dây kéo không lên.

"Tư Hạ, bộ đồ này bị co nước à?".

Tư Hạ ngồi trên sofa, vẻ mặt câm nín, "Chiếc váy này là em mua khi em gầy nhất, bây giờ em mặc không vừa là rất bình thường".

Châu Thi Vũ ngẩn người, "Không phải, ý chị là... bây giờ em mập?".

Tư Hạ đan ngón tay lại, "Khoảng thời gian này nghỉ ngơi điều dưỡng tốt như vậy, mập mấy ký đã là nhẹ, sau khi xuất viện em gầy trở lại là được".

Châu Thi Vũ há miệng, rõ ràng không chấp nhận nổi sự thật này. Nàng mà lại mặc không vừa đồ của chính mình, mập? Châu Thi Vũ nàng mà lại mập...

"Được rồi, em cứ tử tế mặc đồ bệnh nhân của em không tốt sao? Hành hạ đám đồ đó làm gì".

Châu Thi Vũ phẫn hận bỏ chiếc váy đen xuống, nhưng nàng vẫn không thay đồng phục bệnh nhân mà thay bộ đồ khác hơi rộng của mình, "Đồ bệnh nhân xấu quá, em không thể để Vương Dịch xem thường em".

Tư Hạ: "..."

"Túi trang điểm đâu?". Tư Hạ lặng lẽ đưa cho nàng. Châu Thi Vũ nhận lấy, thành thạo trang điểm.
Mười phút sau, nàng ngồi xe lăn ra khỏi phòng bệnh.

Châu Thi Vũ không gây ra tiếng động lớn, nhưng nàng vừa xuất hiện ở cửa phòng bệnh, hầu như thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Áo bành tô cashmere màu tím thẫm, bên trong là áo len bó liền thân màu đen, rõ ràng nàng đang ngồi xe lăn nhưng không hề che giấu được đường cong xinh đẹp, thân thể mảnh mai, xinh tươi quyến rũ.

Mái tóc dài của Châu Thi Vũ biếng nhác xõa trên vai, áo len cao cổ tôn lên làn da trắng nõn nà hơn tuyết. Không biết nàng nói gì với người phía sau mà chợt hơi cười tinh nghịch, mọi người thấy nàng môi đỏ như đào, ánh mắt long lanh, khung cảnh tươi đẹp này tựa như ánh nắng xuân yêu kiều, màu mây chiều rực rỡ nhất hiện lên trên khuôn mặt.

Các bác sĩ và y tá chung quanh đều sửng sốt, Châu Thi Vũ ở đây lâu như vậy, đương nhiên họ biết nàng vô cùng xinh đẹp, nhưng không ngờ sau khi nàng chưng diện trang điểm lên mới thực sự là quyến rũ bức người.

"Tiểu Quyên".

Y tá được gọi tên chợt hoàn hồn, "A, cô Thi Vũ, cô có chuyện gì không?".

Châu Thi Vũ mỉm cười, "Bác sĩ Vương hôm nay có phẫu thuật không?".

"Không có sắp xếp".

"Vậy cô ấy đâu rồi?".

"Ở văn phòng".

"OK".

Châu Thi Vũ gật đầu với cô ấy, đeo kính râm vào, ung dung để Tư Hạ đẩy đi.

Sau khi Tư Hạ đẩy cô đến văn phòng của Vương Dịch thì bị cô bỏ lại ngoài cửa.

"Em có việc nói với cô ấy, chị ở đây chờ em".

Tư Hạ: "Thi Vũ , em phải kiềm chế một chút, tuy em bị cô ấy làm bẽ mặt nhưng cũng không phải chuyện gì lớn, đúng không?".

Châu Thi Vũ bĩu môi, "Em đâu có ăn thịt cô ấy, chị gấp cái gì".

Nói rồi, Châu Thi Vũ gõ cửa.

Bên trong, giọng nói nhàn nhạt của Vương Dịch vang lên, "Vào đi".

Châu Thi Vũ mở cửa ra, tự xoay xe lăn vào, sau đó rất lịch sự đóng cửa lại.

Vương Dịch ngồi sau bàn làm việc, nghe tiếng bèn ngước mắt nhìn, sau khi nhìn rõ người tới thì hơi khựng lại một chút, tiếp đó hạ mi mắt, "Chỗ nào của cô lại có vấn đề?".

Châu Thi Vũ đẩy xe lăn đến trước bàn làm việc của Vương Dịch, "Bác sĩ Vương, tôi cần phải chỗ nào có vấn đề mới đến tìm cô à?".

Vương Dịch trầm tư chốc lát, "Bằng không thì sao?".

Châu Thi Vũ mỉm cười rất kiên nhẫn, tùy ý dùng tay chống cằm, sau đó... nhìn chằm chằm Vương Dịch, "Chỉ là tôi muốn đến xem xem vết thương trên trán cô thế nào rồi?".

"Tôi không sao". Vương Dịch khép tài liệu trên bàn lại, "Cô là bệnh nhân, không nên chạy lung tung. Còn nữa, nếu không có chuyện gì thì đừng đến văn phòng tôi".

Châu Thi Vũ nhướng mày, "Nhưng tôi là gia đình của bác sĩ, không phải tôi nên có quyền vào văn phòng cô sao?".

"Gia đình?".

Châu Thi Vũ gật đầu khẳng định, "Quan hệ giữa cô và tôi, lẽ nào không phải là gia đình?".

Vương Dịch im lặng, cảm thấy khó tưởng tượng nổi, bèn nói, "Theo tôi được biết, thái độ của cô về cuộc hôn nhân này rất kém".

Châu Thi Vũ hơi nhướng mày, "Theo tôi được biết, thái độ của cô về cuộc hôn nhân này cũng rất kém".

Dứt lời, nàng còn lẩm bẩm một câu, "Lễ đính hôn còn không tới".

Vương Dịch: "Như vậy, chuyện chúng ta là gia đình, trước mắt không thành lập".

Châu Thi Vũ khẽ cười thành tiếng, mắt hoa đào quyến rũ xinh đẹp, "Nhưng có lẽ em chưa biết, dạo này ấy mà, thái độ của chị thay đổi rồi".

Vương Dịch: "..."

"Ôi, đều tại chị trước đây không nhìn xem vị hôn phu của chị tướng mạo thế nào, bây giờ thấy rồi, chị cảm thấy rất thỏa mãn".

Châu Thi Vũ chỉ vào Vương Dịch, "Vị hôn phu đẹp thế này, chị quyết định sẽ vui vẻ nhận lấy".

Vương Dịch nhìn nàng chốc lát.

Cô gái trước mặt tựa như đùa giỡn tựa như nghiêm túc, Vương Dịch không thể nhìn thấu nội tâm nàng, nhưng Vương Dịch biết mình không thích cách nói của nàng. Đẹp? Nhận lấy? Nàng rốt cuộc là dùng tâm thái gì để tiếp nhận?.

"Vương Dịch, em sống ở đâu nhỉ, mẹ chị trước đây hình như có nói với chị rồi, có điều chị không để ý, quên mất".

Vương Dịch không trả lời, một lát sau mới nói: "Châu Thi Vũ".

"Ối!".

Hình như Vương Dịch chưa từng gọi tên nàng nghiêm chỉnh, Châu Thi Vũ vui vẻ, chờ Vương Dịch nói tiếp.

"Chị muốn kết hôn với tôi, vì chị muốn hai bên không phiền nhiễu lẫn nhau, muốn tiếp tục làm công việc hiện tại của chị và không muốn người nhà quấy rầy chị".

Châu Thi Vũ sững sờ, không ngờ Vương Dịch âm thầm điều tra nàng rõ ràng như vậy, "Cho nên?".

"Tôi cho rằng sau khi chị biết tôi là ai sẽ trốn rất xa".

"Vậy Em thì sao, em muốn chị trốn rất xa sao?".

Châu Thi Vũ vân vê lọn tóc quăn hiền thục, nói, "Vương Dịch, chị thấy em cũng không có đặc biệt bài xích chị mà".

Vương Dịch hơi dừng lại, "Chị là cô gái thích hợp nhất do Vương gia chọn".

Châu Thi Vũ thích thú nói: "Vậy em cũng cảm thấy thích hợp?".

Vương Dịch lãnh đạm mà nghiêm túc nói: "Tôi biết chị thích không quấy rầy lẫn nhau, điều này tôi rất hài lòng. Cho nên kết hôn với chị cũng không tệ".

"Đây chính là lý do em không từ chối...". Châu Thi Vũ trợn mắt ngớ người, ý nghĩ này cùng với ý nghĩ của nàng trước đây không hẹn mà gặp, đúng là!!!. "Bây giờ em vẫn nghĩ như vậy?".

Vương Dịch suy nghĩ, vừa định gật đầu thì thấy cô gái trước mắt nhô người ra, tay trái lưu manh nắm lấy cằm mình, "Không được gật đầu!".

Vương Dịch: "..."

"Vương Dịch, chị cho em biết, kết hôn là phải chịu trách nhiệm, không được tùy tiện như em vậy!". 

Lúc Châu Thi Vũ nói lời này hoàn toàn đã quên mình là một người không đáng tin cỡ nào...

Vương Dịch đang cầm bút, dùng bút đẩy tay cô ra, "Ừ, tôi chịu trách nhiệm, những gì có thể làm được tôi sẽ cố hết sức mà làm".

"Cái gì là có thể làm được, hửm?".

Châu Thi Vũ nhướng mày, "Thực hiện trách nhiệm người chồng... cho chị ôm?".

Vương Dịch hơi cau mày, không ổn.

"Nắm tay?".

Mày cau càng sâu hơn, vô cùng không ổn.

"Hay là em muốn sàm sỡ chị giống lần trước?".

Vương Dịch cuối cùng không nhịn nổi, "Lần trước?".

"Ồ, em quên rồi". Ánh mắt Châu Thi Vũ đầy ý "Em cứ ra vẻ thanh cao đi".

"Là ai sờ... hửm?". Ánh mắt nàng chỉ về phía ngực Vương Dịch.

Vương Dịch hơi ngẩn người, trong đầu đột nhiên hiện lên độ cong mềm mại kia. Nhưng khi Vương Dịch ngước mắt nhìn cô gái tùy tiện trước mắt, ngữ khí vẫn rất bình đạm.

"Cấu tạo của ngực hầu như do mỡ làm chủ, trừ mỡ ra thì thành phần lớn nhất của ngực là nhũ tuyến. Hồi học y, giáo sư luôn dùng ngực của thi thể nữ để giảng giải về triệu chứng bệnh và phẫu thuật có liên quan, không chỉ bên ngoài mà thành phần bên trong cũng rất quan trọng, chị nói tôi sờ chị... xin lỗi, tôi không có ý sàm sỡ".

Những lời kia vừa dứt, Châu Thi Vũ đơ người rất hiếm thấy. Nàng nghĩ, nếu mình không hiểu sai thì ý của vị bác sĩ Vương này là: "Tôi sờ nhiều lắm, cô tính là cái thá gì!".

"Em!".

"Sư muội!".

Cửa văn phòng đột nhiên bị người khác xông vào.

Hàn Ân Tĩnh giữ nguyên tư thế mở cửa, đơ mặt nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô Thi Vũ xinh đẹp quyến rũ đứng một chân trên đất, cả người nằm nhoài trên bàn làm việc của sư muội, mà sư muội lại không có bất kỳ ý khó chịu nào mặc cho cô ấy "làm càn".

Hàn Ân Tĩnh chớp chớp mắt, không đúng, sư muội sao lại để cô Thi Vũ tiến công văn phòng mình rồi?.

"Chuyện gì?". Vương Dịch quay đầu nhìn Hàn Ân Tĩnh.

"Ơ... chủ nhiệm Dương nói có chuyện tìm em, bảo em đến đó một chuyến".

"Được".

Vương Dịch đứng dậy, đi được hai bước thì quay đầu nhìn Châu Thi Vũ, "Cô Thi Vũ, mời về phòng bệnh".

Châu Thi Vũ ở một góc họ không thấy lộ ánh mắt nham hiểm, hết nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng xoay đầu như ánh mặt trời xán lạn, "Được, bác sĩ Vương đi thong thả".

Vương Dịch mím mím môi, cô gái này, chốc thì âm u chốc thì rực rỡ, quái gở. Một lần nữa, cô nghi ngờ ánh mắt của các trưởng bối và thầy bói.

Tư Hạ nói, trong một phỏng vấn, Tân Lập Thành trả lời câu hỏi liên quan đến Châu Thi Vũ có chút mờ ám không rõ ràng.

Châu Thi Vũ gác chân, chậm rãi hỏi, "Mờ ám không rõ ràng gì?".

"Các phỏng vấn trước, quản lý của cậu ta nói đêm đó hai người chỉ là quay chương trình xong, mọi người cùng nhau đi ăn khuya nên Lập Thành mới ngồi xe em, kết quả dọc đường lại xảy ra tai nạn giao thông, hai đứa em không có quan hệ gì hết".

Tư Hạ đưa tin tức cho nàng xem, "Vốn chuyện này đã dịu xuống nhưng ai ngờ hôm qua Lập Thành được hỏi là thưởng thức ngôi sao nào nhất trong giới showbiz, cậu ta lại nói tên của em, em nói xem, đây không phải là kiếm chuyện sao, scandal mới đè xuống giờ lại bùng lên".

Châu Thi Vũ vừa nghe Tư Hạ nói vừa xem tin tức, trong tin tức viết, phóng viên hỏi Tân Lập Thành tại sao thưởng thức nàng nhất, Tân Lập Thành nói nàng rất dễ gần, bụng dạ rất hiền lành, vả lại rất chuyên nghiệp...

Cư dân mạng bình luận:

"Lúc Tân Lập Thành nói câu này rõ ràng rất ngượng ngùng, đây là ý tỏ tình ngầm?".

"Trai tài gái sắc, thực ra cũng hợp đấy, người ta thích là được".

"Những người nói Tân Lập Thành đang tỏ tình đi chết đi! Tân Lập Thành nhà chúng tôi không thể thích loại yêu tinh đó!".

"Cướp đi nam thần của tôi, người qua đường anti Châu Thi Vũ!!!".

"Ôm nào Thi Vũ bảo bối của tôi, chúng ta không hẹn được sao?".

..........

Châu Thi Vũ xem lướt qua một lượt, ngáp, "Tư Hạ, hồi nãy chị có thấy Vương Dịch đi qua phòng bệnh bên này không?".

Tư Hạ không ngờ Châu Thi Vũ xem thật lâu mà câu đầu tiên hỏi lại là câu này, "Hả? Không, không thấy".

Châu Thi Vũ ném điện thoại di động, biếng nhác nằm ườn ra gối, "Tư Hạ, chị nói xem, em bị tai nạn giao thông thế này làm sức quyến rũ giảm đi nhiều sao? Em mập lên dữ lắm sao?".

"Đâu có". Tư Hạ nói thật, cô ấy mập lên mấy ký nhưng tuyệt đối không ảnh hưởng đến vẻ bề ngoài.

Châu Thi Vũ: "Vậy tại sao hôm nay em ăn diện đẹp như vậy mà Vương Dịch không có tí biểu hiện nào chứ".

"..."

Lúc này Tư Hạ chỉ có một suy nghĩ, chính là thịt tươi non mềm trong lòng Châu Thi Vũ đại tiểu thư nhà mình lại đổi rồi, hơn nữa lần này không phải đổi chồng vì xem phim truyền hình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co