Truyen3h.Co

Employee secret

chap 1

Poanh_0213

Thông báo nho nhỏ
Truyện lấy cảm hứng ngẫu nhiên, không áp đặt cho idol. Truyện có thể sử dụng từ ngữ thô, gây ảnh hưởng tâm lý tới trẻ chưa đủ vị thành niên.
            (°(°ω(°ω°(☆ω☆)°ω°)ω°)°)

-Heeseung à, anh có thể nào đừng di chuyển lung tung được không. Em muốn nghỉ việc, make up cho anh mà anh cứ nhìn đi đâu ý. Em mách anh trai em

Tôi là Juny, một chuyên make up cho các ca sĩ trong các sự kiện, tôi có một người anh tên Jake. Anh tôi là quản lý mới của Heeseung sau khi tôi chuyển sang make chuyên. Đã được 5 năm kể từ hôm đó.

Anh và cậu lần đầu gặp nhau chính là nơi này, trước mặt sếp sau khi Juny chuyển công việc. Vẻ đẹp của cậu đã làm khiến anh phải đứng hình, Juny lay tay của anh, anh hoàn hồn trở lại.

-Đây là Jake sẽ làm việc thay cho Juny. Còn Juny sẽ làm make up cho những nghệ sĩ chứ không làm staff riêng nữa. Cô đã vất vả rồi.

-Không sao có gì, trách nhiệm của tôi mà.

-Jake có gì không hiểu hãy hỏi em cậu.

-Dạ thưa sếp.

-Tan họp đi.

Trở về phòng

-Rất vui được làm quen, xin giới thiệu lại tôi tên Jake, họ Sim, là anh trai của Juny

-Chào tôi là Heeseung.

*Heeseung nghĩ*
Con bé có được người anh như này tại sao nó lại không nói với mình cơ chứ. Được chiều nay phải tra khảo thông tin mới được.

Juny gõ cửa.

Heeseung
-Vào đi.

Juny
-Hai đã làm quen được gì chưa. Có cần giúp 2 người về vấn đề gì không.

Heeseung
-Không cần đâu 2 bọn anh sẽ quen nhanh thôi. Mà sao em lại bị điều xuống vậy.

Juny
-Em cũng chịu, đùng cái bị kêu là làm make chuyên, thế là phải tăng ca rồi. Khóc đây. Mà cho em mượn anh trai em nhé. Jake à ra nói chuyện với người em gái của anh được không ạ.

Heeseung
-Cậu ra ngoài đi, có vẻ con bé cần cậu.

Jake và Juny đi ra ngoài. Juny quay mặt thật nhanh, 2 tay chắp lại.

-Em xin lỗi, do em bị điều xuống nên mới lôi anh vào chuyện này. Anh có thể thay cho em được đúng không. Em biết là anh không muốn dính đến giới giải trí khắc nghiệt này nhưng em xin anh đấy.

-Dù sao anh cũng là anh em không để em khổ được không sao đâu.

-Thôi trưa rồi, em ăn uống rồi làm đây.

Juny tạm biệt cậu rồi vậy trở về phòng  riêng của anh. Cậu vừa bước chân vào phòng, cậu cảm thấy đầu hơi choáng, mắt tự nhiên tối sầm lại, ngã xuống đất. Anh đang cất dọn đồ thì nghe thấy tiếng động ngoài kia, anh liền chạy ra thấy thân hình nhỏ bé đang nằm giữa căn phòng to lớn. Anh chạy đến đỡ cậu dậy, bế cậu lên sofa gần đó. Anh vừa định đi ra thì cậu nắm tay anh lại.

-Đừng đi, tôi sợ bóng tối.

Anh không biết nên nói gì chỉ biết ngồi xuống chỗ thảm, để cậu quay người sang rồi vòng tay ôm lấy cổ anh, mũi cậu để gần cổ anh khiến cậu có thể cảm nhận được mùi gỗ đàm hương từ cơ thể to lớn ấy. Anh có thể thấy được hơi thở của cậu đang phả từng đợt vào gáy anh. Anh quay người lại, môi anh gần như chạm vào môi cậu, anh sờ tay vuốt nhẹ mặt cậu. Anh nhận được cuộc điện thoại từ em gái của cậu.
-Anh Jake.

-Sao đấy Juny. Có chuyện gì gấp sao.

-Anh ạ, anh trai em đâu rồi, sao anh lại cầm máy anh ấy vậy.

-Anh cô có vẻ mệt nên đã ngất đi, đừng lo tôi đã dìu anh ấy ra ghế sofa rồi.

-Bệnh anh ấy lại tái phát sao. Anh xem xem ở túi áo bên trái anh ấy sẽ có một lọ thuốc. Đó là thuốc dạ dày, cố gắng cho anh ấy uống thuốc hộ em. Em sẽ nhanh chóng đi mua đồ ăn cho 2 người. Phải để idol như anh chăm sóc staff rồi.

-Không sao, anh của cô tôi cũng coi là người nhà hết mà.

-Vậy em cảm ơn.

Juny nhanh chóng mang đồ ăn lên, mở cửa thấy anh đang ngồi trên thảm còn cậu ôm cổ anh ngủ. Cô nhanh chóng đỡ anh dậy rồi gọi Jake. Có vẻ lần này nặng hơn.

-Cứ để cho em ấy ngủ đi. Dù sao nay anh cũng không có lịch đi diễn.

-Vâng. Em để đồ ăn ở đây. Với lại Jake khá là lười ăn nên có gì nhớ nhắc anh ấy, em phận nhỏ hơn nên anh ấy khá cứng đầu. Anh có gì khuyên bảo. Nếu như anh cảm thấy áp lực thì cứ nói em để em nói sếp chuyển người  cho anh cũng được.

-Thôi được rồi không sao, chỉ là chăm sóc thôi mà.

-Em có việc bận rồi em đi trước đây bye anh.

Sau khi cô rời đi, anh từ từ  luồn tay qua người cậu bế cậu vào phòng ngủ và đặt cậu xuống nhưng tay cậu càng bám chắc hơn tự nhiên cậu nói mớ.

-Jake, muốn ôm ôm cơ

Mặt anh tự nhiên nở nụ cười nham hiểm bế bé con yếu ớt đang nằm trên tay anh chùm thêm cái chăn phòng cậu bị lạnh. May sao mỗi một nghệ sĩ có 1 phòng riêng để làm việc nên sẽ không ai thấy được cảnh này. Cậu cũng lờ mờ dậy nhưng do người quá mệt nên vẫn nằm trên người anh, anh thấy cậu dần tỉnh liền lấy cơm, anh ngồi ở sofa cho cậu ngồi mặt đối mặt với anh, tay cậu vẫn luôn đan vào cổ anh, mặc dù cậu vẫn còn ngáy ngủ nhưng anh xúc cơm cho cậu ăn thì cậu vẫn ăn, cậu cảm thấy lúc này rất thoải mái mùi gỗ nhẹ nhàng, chăn ấm đệm êm làm cậu không muốn rời. Cứ mỗi lần anh muốn gỡ cậu ra thì cậu lại làm nũng.

-Jake muốn được ôm ôm cơ.

Anh không biết nên thế nào nữa, nhưng đang trong sự thoải mái, êm ấm thì tự nhiên từ đâu có điện thoại của cậu. Anh cầm điện thoại rồi bắt máy.

-Alo, con đấy à.

Một câu nói làm cậu phải hoang mang giật mình tay bỗng nhiên buông ra đứng phắt dậy, chỉnh lại trang phục, đầu tóc rồi cả giọng nói.

-À vâng con đây ạ, mẹ gọi con có việc gì.

-Dạ vâng con biết rồi ạ.

-Dạ vâng. Có gì tối về nói chuyện nhé mẹ.

Sau cuộc gọi điện, anh nhìn cậu đang  thở phào nhẹ nhõm như sợ bị bắt quả tang.

-Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi làm phiền anh rồi.

-Không sao đâu mà.

*cốc cốc*

-Vào đi.
-Ơ anh tỉnh rồi hả, ăn gì chưa.

Juny  bước vào tay cầm tài liệu dày cộp. Juny đặt trên bàn rồi nói.

-Đây là lịch trình của tuần tới, tuần này sếp nói để anh em làm quen môi trường đã rồi tuần sau mới bắt đầu công việc. Lịch trình tuần này thì đã xong nên anh cũng có thể nghỉ ngơi không phải đến công ty đâu nhé.

-Em mang tập tài liệu này cho anh em để anh làm việc, và em vẫn còn phải tăng ca nốt một số  chương trình nên thôi. Bye.

Juny vẫy tay tạm biệt rồi rời đi trong chốc lát. Cậu đứng dậy vươn vai rồi cầm đống tài liệu chán nản đặt lên bàn làm việc. Mọi hành động cử chỉ đáng yêu vừa rồi, lại được thu gọn trong ánh mắt của anh, anh tiến đến bàn làm việc, cậu ngẳng đầu lên trán cậu chạm vào môi của anh cảm giác thật nhẹ nhàng.

-Cậu cũng vừa mới tỉnh dậy hay là đi tắm rửa tí đi, rồi vào làm việc tôi thấy cậu xanh xao quá rồi đấy.

Cậu cũng chỉ ậm ừ rồi lại cúi mặt xuống đọc tài liệu tiếp, vì cảm thấy lời nói vừa rồi không lọt được tai của cậu, anh liền đứng gần hạ thấp người xuống thì thầm vào tai cậu.

-Hay là bây giờ cậu muốn tôi 'TẮM' cho cậu.

Nghe xong tay cậu đỏ ửng, tai và mặt cậu đỏ bừng, gạt anh ra, đứng phắt dậy đi thẳng vào phòng vệ sinh đóng cửa, tiếng hai lần chốt to rõ làm anh đứng đấy cũng phải phì cười vì sự ngây ngô của cậu. Cậu vào trong phòng vệ sinh soi gương, xả nước. Vì vẫn còn có công việc mà lúc nãy bị dọa quên mất điện thoại ở ngoài, cậu cũng chỉ bất lực ngâm bồn một chút rồi ra làm tiếp việc. Khoảng 1 tiếng sau không thấy cậu ra anh liền sốt ruột sợ cậu bị ngất trong phòng, anh đi đến gần cửa chuẩn bị gõ cửa thì tự nhiên cậu mở cửa phòng tắm ra, ôi là trời, đập vào mắt anh là vẻ đẹp ướt át của cậu. Giọt nước thì cứ rơi xuống, lăn trên người cậu một cách hư hỏng. Vì sự xuất hiện của anh là quá bất chợt nên theo thói quen cậu sẽ tay hình dấu X để bảo vệ thân mình, cậu nheo mày nhìn anh vừa khó hiểu vừa tức giận. Cậu chưa kịp nói gì đã bị anh bế lên, cậu vì sợ ngã nên đã bám vào cổ anh, cậu vừa kêu ca nhưng phòng cách âm nên sự vùng vẫy ấy cũng trở thành tuyệt vọng. Vì tư thế ôm mà lúc này ngực cậu đang đối diện với cả mặt anh. Anh cúi xuống nhẹ nhàng, liếm, cắn nhẹ vào hạt đậu nhỏ, cậu càng ghì chặt anh hơn, tiếng rên rỉ từ cổ họng cũng từ từ phát ra, anh nghịch ngợm một hồi, hạt đậu thì đã đỏ lên, mùi rượu cũng bắt đầu lan ra cả phòng. Anh bế cậu đặt cậu ngồi lên bàn làm việc. Mặt cậu lúc này đã đỏ hết cả lên, anh đưa tay kéo khăn tắm đang quấn vào người của cậu xuống, nhưng cậu nhanh tay giữ lại.

-Heeseung đây là phòng làm việc đấy nhé, mà anh là idol đó, anh không sợ danh tiếng anh bị hủy hoại sao.

-Bế bé con như em lên giường được thì anh sợ gì mấy cái danh tiếng ấy. Em cùng đừng quên chính em là người muốn được ôm ôm đấy nhé.

-Thì..... Thì.. Đấy là do người anh có mùi dễ chịu nên em mới thế thôi chứ em có muốn đâu.

-Thế giờ em tính sao đây, em khiêu khích anh từ sáng cho đến giờ rồi.

-Nhưng....

Cậu chưa kịp nói hết câu đã bị anh đè ra, hôn một cách ngấu nghiến, tiếng hôn vang cả tầng, lưỡi anh điêu luyện tách được bờ môi mật ngọt của cậu, hai chiếc lưỡi cứ quấn lấy nhau, hơi thở của cậu cũng bị anh lấy đi hết. Cậu cảm thấy khó thở liền đập mấy cái vào người anh, anh từ từ tạm biệt chiếc môi mật ngọt ấy. Anh vừa rời cậu lập tức thở hổn hển, lấy một lượng không khí lớn. Mặt cậu giờ cũng đã đỏ lên, anh lại một lần nữa bế cậu, anh đi ra lấy chăn quấn vào người cho cậu rồi đi vào phòng ngủ để lấy quần áo, cả quá trình anh đều bế cậu như vậy nên cậu cũng chán chả muốn kêu ca gì, cậu thực ra cũng có cảm giác với anh từ khi gặp mặt rồi. Chính cậu là người nói với Juny là muốn làm staff cho anh, mọi sự sắp xếp đã được cậu làm, kể cả vấn đề đi tắm nhưng chỉ tiếc là cậu không nghĩ anh cũng bạo mạng đến như thế. Anh đặt cậu xuống giường, rồi đi ra chỗ tập tài liệu, lấy văn kiện rồi đưa cho cậu làm việc tiếp, anh biết là cậu vẫn phải làm việc quan trọng nên không dám làm chậm tiến độ. Anh tăng nhiệt độ phòng lên, cho cậu mặc chiếc áo sơ mi to hơn người cậu rất nhiều, còn phần dưới cậu mặc cho mình chiếc quần ngắn nếu như đứng dậy có lẽ thấy mỗi chân.

-Heeseung sao anh lại có mấy cái áo to đến mức này thế. Em thấy người anh có đến mức to như vậy đâu.

-Thì sở thích của anh là mặc rộng nên anh mua to.

-Ồ, mà thôi em đi ra ngoài làm việc, anh nghỉ ngơi đi.

-Lúc em đi tắm thì anh đã làm nghỉ ngơi rồi bé con ạ.

-(nói nhỏ) thảm nào em gọi anh không thấy ai trả lời, lúc đó thật là cô đơn.

-Hả em nói gì cơ.

-À không không có gì. Em đi mua một ít đồ ăn đã với lại mua cho em thuốc nữa, nên sẽ về hơi muôn nhé.

Anh nghe đến việc mua thuốc anh liền lao tới bỏ tập tài liệu trên tay cậu.

-Tại sao lại phải mua thuốc.

Cậu không nói gì lấy tay chỉ chỉ vào chỗ ngực. Anh liền vạch áo lên xem tình hình, thì ra chỗ anh cắn nó trở nên đỏ ửng, có chút rát khi sờ vào, đặt biệt hơn là rỉ ra một dòng sữa trắng tinh. Anh kéo áo cậu lại, lấy tay đưa cằm cậu lên rồi hôn cậu một cái làm cậu ngây người.

-Anh sẽ chịu trách nhiệm với em không phải lo. Anh đi mua thuốc rồi sẽ xoa cho em ha.

-Em là quản lý của anh đấy, em không muốn bị đuổi việc đâu. Mà anh cũng đừng nghĩ sẽ đụng được người em.

Nói xong cậu phụng phịu đi ra ngoài tay cầm đống tài liệu vừa hoàn thành. Trước khi đi anh còn định hôn cậu may sao cậu đẩy anh ra kịp. Đang đi trên đường cậu bỗng gặp lại người bạn cũ, họ đứng dưới nói chuyện, mọi cử chỉ cười đùa của họ đều bị anh nhìn thấy, anh quay về phòng thu với tâm trạng không vui tí nào. Đã 7h tối rồi một mình phòng anh là vẫn còn sáng đèn mà anh thì vẫn chưa mua đồ về. Anh cảm thấy như bị trẻ con lừa vậy, anh quyết định đứng dậy đi ra ngoài, vừa chuẩn bị mở cửa thì bỗng nhiên cửa được mở ra làm cậu giật mình ngã vào người anh. Cậu nhanh chóng đứng dậy phủi sạch bụi cho quần áo. Cậu vội nắm tay anh.

-Vào trong đi, ngoài trời đêm rồi lạnh đấy, mặc thế này thì đừng ra ngoài, cảm lạnh em lo. Anh mà vị gì chắc em bị đuổi việc mất

Anh không nói gì cả vẫn cố đẩy cậu ra, rồi đi thẳng ra chỗ ban công hóng gió. Cậu không biết đã có chuyện gì nên chạy theo.

-Anh làm sao thế.
-Ờm.... anh không sao đâu.

Anh cố gắng giọng nói thể rằng mình rất ổn, không cần cậu quan tâm đến. Thấy lông mày anh nheo vào, cậu cần tay anh.

-Đã có chuyện gì thế này.

-Anh cũng không biết nữa, tự nhiên anh cứ cảm thấy rất khó chịu thôi.

-Thật là anh không biết không.

-Ừm.....

-Thôi được rồi, em với người vừa rồi chỉ là đồng nghiệp thôi, đừng có ghen với con người ấy không đáng đâu.

-Anh thì làm gì có tư cách gì mà được ghen chứ.

-Bây giờ thì chưa nhưng tối nay thì sẽ có.

Sau lời nói đó mắt anh như bừng sáng lên, nhìn cậu với ánh mắt khác biệt. Vào phòng.

-Anh ơi, em hỏi tí.

-Em hỏi đi, anh nghe.

-Em có thể... Ngồi lên người anh và anh cho em ăn như lúc trưa được không.

-Cái này là em đang làm nũng đấy à.

-Thôi em đùa đấy.

Nhưng thật buồn cái đùa của cậu đã làm con thú trong người anh lại nổi lên, anh ôm chặt cậu, đi lấy thêm chăn đắp lên người cậu, tay thì mở hộp cháo, đưa cậu ăn, một tay thì cầm lọ thuốc, anh cởi từng cúc áo của cậu, bỏ áo sơ mi vướng víu ấy ra, bóp ra tay một ít kem, từ từ chấm vào hạt đậu, cậu rùng mình ôm chặt anh, anh từ từ gỡ cậu ra một tay đỡ cậu một tay bôi thuốc, mỗi lần anh cứ chạy quay hạt đậu thì lại làm cậu rùng mình, bất giác rên rỉ. Sau khi bôi xong anh liền cúi xuống hôn vào bụng của cậu. Cậu giật mình đẩy đầu anh ra. Anh cười nhẹ rồi lại mặc cho cậu chiếc áo, ôm cậu vào lòng. Cậu ăn xong lại liền trở về bàn làm việc. Anh thì lại bắt đầu vùi đầu vào phòng thu âm, thu từ lần này đến lần khác. Tự nhiên từ đâu tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cậu bắt máy.

-Sao đây.

-Sao chăng cái gì, lịch trình chỉ được làm trong 2 ngày thôi đấy.

-Hì hì.

-Rồi em hiểu luôn, làm đi em xin sếp dù sao anh cũng mới làm không bắt ép anh như staff chuyên được. Anh nhớ nghỉ ngơi

Cuộc nói chuyện cũng đã hết, anh quay sang nhìn cậu, bỗng hai ánh mắt chạm nhau, cậu giật mình hạ đầu xuống. Anh đi đến chỗ cậu, tay cầm lịch trình, tiện tay bế cậu cho cậu ngồi vào lòng vừa làm việc vừa luồn tay đi khắp nơi. Cậu quay đầu lại lườm anh rồi tiếp tục làm việc. Đã là 9 giờ tối rồi, cậu vẫn còn làm việc, anh thì đã hoàn thành được công việc. Trong lúc cậu làm việc anh đã vòng tay qua eo, rồi để đầu lên trên vai cậu ngủ một giấc. Khi anh mở mắt dậy đã là 2 giờ đêm, trời thì đã tối, xung quanh cũng không còn đèn, chỉ còn phòng cậu là có ánh đèn, cậu vẫn miệt mài làm cho xong công việc. Anh hôn nhẹ vào cổ cậu một cái, cậu giật mình quay sang chỗ anh.

-Anh làm sao thế.

-Em vẫn chưa xong việc à.

-Nếu anh buồn ngủ thì cứ vào ngủ trước đi lịch trình em còn nhiều lắm, không làm thì mai không có gì để nộp cho sếp.

-Hay là thôi dù sao em cũng mới đến đừng thức khuya quá. Đi ngủ thôi.

-Thôi được rồi ngủ thì ngủ nhưng sáng em vẫn phải dậy sớm để hoàn thành nốt, em đã không về nhà vào tối nay. Thế anh nghỉ ngơi đi em về phòng của staff

-Anh muốn nói với em một điều..

- Dạ em nghe.

-Hay em ở phòng anh đi.Mai là thứ 7 không ai lên đây thu hình hết á.

Nói xong cậu vội nhìn xuống điện thoại đúng rồi đã là 2h30' đêm của ngày thứ 7 vậy là cậu có thời gian để hoàn thành rồi. Cậu yên tâm hơn, lưu lại tài liệu, vươn vai, rồi tự động quay người lại, tay bám vào cổ anh. Vì là quá hiểu, anh bế cậu lên đi vào phòng ngủ đặt cậu nhẹ nhàng xuống, từ từ đắp cho cậu chăn. Anh định đi ra ngoài, thì cậu lại chồm dậy, thấy vậy cậu đứng lại.

-Sao anh chưa ngủ nữa muộn rồi. Anh... Không ngủ ở đây cùng em à.

Anh chỉ mỉm cười rồi lắc đầu. Cậu bước xuống giường, đi đến chỗ anh.

-Anh ngủ cùng em có được không.

-Em cứ ngủ đi, anh ra sofa nằm, cho em thời gian nghỉ ngơi.

-Anh là ca sĩ, em là quản lý. Nếu anh ko ngủ giường thì em đi về.

-Được rồi, nghe em hết.

Cậu cầm tay anh lắc nhẹ, hết cách với cún nhỏ, anh đành bế cậu lên, đi ra ngoài tắt đèn xếp gọn lại chỗ làm việc, vứt rác. Cậu cũng dần thiếp đi, đến lúc về lại phòng ngủ anh đặt cậu trở về, anh nằm bên cạnh cậu. Cậu ngửi thấy mùi gỗ thoải mái liền quay sang rúc vào người anh, tóc của cậu cứ quẹt qua quẹt lại ở chỗ cổ anh rất khiêu khích, mời gọi nhưng đành nhịn vì hôm nay cậu làm quá mệt nên anh không muốn cậu hoạt động nữa để yên cho cậu nghỉ ngơi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co