Truyen3h.Co

[EnDashir] - Pain

1 [H]

Cohi333

Minh đã nhận được lời mời đến tiệc chúc mừng An, hàng xóm kế cạnh, tốt nghiệp.

Và em chợt nhận ra em chẳng mang gì cho anh cả, sau lưng anh, trên những bàn tiệc là sách, là giày, là quần áo và đôi khi là cả máy tính và điện thoại, mới tinh, đắt tiền. Em không quan tâm tới việc tốn tiền lắm, dẫu sao thì người vừa vung tiền mua xe mới mỗi năm là em. Em chỉ quan tâm tới việc mình quên mang quà thôi. Không hẳn là quên mang, chỉ là quên mua, tiện thì quên luôn hôm nay ăn mừng ngày gì.

Và em ngượng ngạo đi tới cạnh An, đợi bạn anh cất bước, em nói nhỏ rằng anh thích quà gì, em sẽ mua cho anh. Rồi An mỉm cười, anh đặt tay mình lên eo em, kéo thân hình bé hơn sát vào lòng anh, thì thầm vào tai em, rằng, anh thích em.

"Eo ôi anh gay à?"

Minh giật mình, tay em theo phản xạ đẩy anh ra, bước chân lùi lại.

Minh cứng người nhìn xung quanh phòng tiệc, anh nhìn em, đôi mắt tinh xảo phút chốc mất đi dáng vẻ ranh mãnh. Bạn bè anh nhìn cả hai, họ che miệng, tiếng to tiếng nhỏ bàn tán. Và An mỉm cười, nụ cười đắng lòng, đau khổ mà có lẽ em sẽ chẳng thể đưa nó ra khỏi lòng ngực đập nhanh.

Sau bữa tiệc, khi dòng người tản về hết, có lẽ sự hối hận đã kéo Minh ở lại, ngoái đầu nhìn An đứng trong ánh đèn lập loè, đơn độc với đôi mắt mệt mỏi.

Minh ở lại, Minh ôm An.

"Nãy em đùa đấy, anh em mình bình thường mà."

An gật đầu, anh chậm chạp quay lưng. Chỉ trong giây ngắn ngủi đó, em thấy hàng lệ dài chảy dọc má anh. Lúng túng cùng thứ cảm giác nhói lòng kỳ lạ chôn sâu tâm trí khiến Minh hành động theo bản năng của em, muốn an ủi anh, muốn xoa dịu nỗi đau của anh.

Hai bàn tay đan vào nhau. Tay anh thon, trắng trẻo và đôi khi còn xương xẩu, nắm lấy tay em, với vết chai do viết nhiều.

Đan tay là thứ duy nhất Minh nhớ trước khi nhận ra em đang nhìn chằm chằm vào cơ thể trần trụi của anh, ốm yếu, cao nhưng gầy, nhìn như gay. Đấy là lời trích từ đám bạn em, Minh lúc ấy gạt bỏ ngay suy nghĩ của lũ bạn, em một mực khẳng định anh An khả năng hẹn một lần năm em gái

Giờ anh gay thật.

Và đang khoả thân đứng trước Minh. Loã lồ, xanh xao, thậm chí nồng nặc mùi rượu, An nhìn em với đôi mắt xa xăm, rồi bật cười trước vẻ mặt hoang mang của đàn em khoá dưới. An nhẹ giọng:

"Đừng nhìn mắt anh, nhìn xuống đi."

Phút chốc, con ngươi em trông như chẳng thể phân biệt được thật hay mơ, em nhìn thấy anh, với hạ thể của nữ giới. Lúc ấy, có thể là em cố gắng tìm lại sự tỉnh táo, Minh giơ tay quờ quặp lấy áo khoác, định chạy biến đi. Nhưng bước chân em nặng nhọc, chỉ đến khi đi tới trước mặt anh, đối diện cùng nỗi sầu nơi đáy mắt đối diện, Minh chợt nhận thấy cơ thể mình mềm nhũn, nỗi đau của anh như gắn chặt với trái tim em, khiến nó quặn thắt lại. Và em chẳng thể bỏ mặt anh, ít nhất là trong lúc này.

An nắm lấy đôi tay em, anh miết những ngón tay  bé hơn của mình, mân mê đường vân đầu tay, rồi chậm rãi, anh đặt tay em lên trái tim anh, không có áo quần che đậy, chỉ trần trụi bên ngực trái, phậm phồng, đau khổ. Từ trái tim, đến vòng eo gầy gộc làm em sợ hãi, muốn rụt tay về. An đã không cho phép em làm vậy, anh ép em nắm lấy tay anh, di chuyển xuống gần nơi tư mật, miết lấy nơi nhạy cảm ấy, chạm đến hột nhỏ lấp ló trong thớ thịt ẩm. Rồi anh bật cười khi thấy tai em đỏ lựng lên, để lúc đôi môi anh chạm lên tai em, Minh đã giật lùi lại, dư vị mềm mại lưu luyến trên những ngón tay của cậu trai trẻ.

An nghiêng đầu, trêu chọc rằng, em sợ anh à. Minh không trả lời, bởi em không biết trả lời như thế nào, em cũng không muốn biết những gì sẽ xảy ra trong những phút giây tiếp theo. Em chỉ cảm thấy hạ bộ mình cương cứng, bởi một người đàn ông mà em chỉ coi là bạn xã giao. Dẫu thế, tâm trí em dày đặc nỗi sợ, hoang mang và sự hối hận, hối hận vì đã ở lại, hối hận vì đã quen biết anh.

Tiếp đó, An cứ lại gần em hơn, mặc kệ sự sợ hãi của Minh, tiếp cận em, đẩy em ngã xuống giường, cưỡng chế lột mọi quần áo của em ra, mặc cho Minh giãy dụa, trào nước mắt. Sức em vốn đã không bằng anh, lớn hơn em, cao hơn em, cả về trí tuệ và kiến thức em cũng chả thể so.

Và An để hạ bộ của cả hai chạm vào nhau, dương vật của em cương cứng, cạ vào âm đạo, Minh chỉ cảm thấy sợ hãi, muốn chạy trốn, còn An, mù mờ bởi chính dục vọng và tình yêu quá đỗi lớn giành cho em, mặc kệ cảm xúc của người anh thương, chôn vùi cả em cùng anh vào nỗi đau sau ngực trái.

Anh di chuyển thân hình gầy lên cao, dập xuống, để hạ bộ của em lút cán sâu tận bên trong, dập mạnh vào thành tử cung. Anh đau đớn, quằn người lại, hai tay vòng qua cổ em, hơi thở phả vào cổ em, nhưng chưa từng dừng nhấp nhô thân mình. Anh cứ đưa hạ bộ mình lên cao, rồi dập xuống, đau đớn và thống khổ bao quanh cả hai. Dưới thân anh toé nước, và hạ bộ em cũng phun tinh, sâu vào trong tử cung. Dẫu vậy, An vẫn tiếp tục nhấp, anh mỉm cười, nụ cười đắng cay, hoà lẫn với nước mắt của anh nơi đáy mắt, tay anh chạm lấy bụng mình, cảm nhận được vùng bụng đang dần nhô lên, to nhỏ theo nhịp nhún của bản thân, theo kích thước của em, nơi cơ thể anh đang hoà vào nhịp run rẩy của em.

Không lâu sâu, anh co giật nhẹ, rồi ngồi thẫn thờ  vài phút, nhìn em, nhìn nơi giao hợp, tựa như anh muốn tìm thấy một chút tình yêu giữa đêm dài quằn quặng ấy. Và thứ anh tìm thấy, cảm nhận được trong đêm đó chưa từng là hạnh phúc. Đối với An, đó là nỗi tuyệt vọng, mong muốn được đáp lại mà Minh sẽ không bao giờ nói rằng, em yêu anh, ít nhất là trong khoảnh khắc ấy. Đối với Minh, đó là sự sợ hãi, nỗi hoang mang và lẫn cả sự ghét bỏ cùng thất vọng, em bị lợi dụng, bị xâm phạm bởi một người mà đến cả ranh giới bạn bè bình thường còn chưa vượt qua.

Đôi lúc, An nhận thức được rằng mình đang đau đớn, biết em đang sợ hãi, nhưng anh chẳng ngừng lại. Liên tục nhấp, nhún nhảy trên cơ thể em, đến khi thân ảnh cao gầy chả thể chịu nổi nữa, và đến khi Minh ngất đi, dương vật chỉ còn phun tinh lỏng.

Lúc ấy, bên trong cơ thể anh là tử cung chứa đựng mầm mống của người anh yêu. Bên trên cơ thể em là những vết cắn sâu hoắm của người yêu em. Nhưng không ai hạnh phúc, An khóc, Minh cũng khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co