Truyen3h.Co

[Eruri] [Vtrans] Work and play

15

levida371

Erwin phải khẩn cấp bay tới St.Maria để lo việc gì đó. Có thể nó liên quan đến cuộc họp lần trước nhưng gã đã trở lại Sina ngày hôm qua và Levi không gặp gã đã hai tuần nay. Cả hai thậm chí hầu như không nói chuyện vì Erwin quá bận và múi giờ chênh lệch.

"Cốc cốc."

"Armin?" Cậu bối rối nhìn lên.

"Xin chào. Anh khỏe không ạ?"

Armin trông như thể vừa chạy một vòng điền kinh. Đầu tóc rối bù. Thật mắc cười.

"Tôi ổn, cậu cũng vậy chứ?" Nhóc này có vẻ đang đóng vai trò người đưa tin. Levi cảm thấy thế. "Điều gì đưa cậu đến đây?"

"Rất ổn ạ" Armin nhẹ nhàng cúi đầu, cười nhẹ, và tiết lộ điều gì đó đang che giấu sau lưng. Một chiếc phong bì, màu cam, mềm mại.

"Ngài Erwin gửi cái này ạ". Khi Levi nhận lấy, cậu nhóc nở một nụ cười "Chúc anh một ngày vui vẻ."

Levi chỉ đợi một giây ngay sau khi Armin rời đi để mở lá thư, nhẹ nhàng lướt các ngón tay của mình dọc theo đường may.

"Ackerman thân mến—"

Trái tim Levi rung động. Chết tiệt.

"Rất mong được gặp em tối nay. Nếu tôi là em, tôi sẽ bắt đầu nghĩ về việc mình nên mặc gì...

—Erwin Smith."

Levi nhìn chằm chằm vào nét chữ của gã. Cậu không biết tại sao nó có vẻ độc đáo như vậy. Chữ viết tay của Erwin nghiêng về bên trái. Nó không gọn gàng như của cậu (Levi đã luyện viết tay trong nhiều năm) nhưng nó vẫn đẹp. Levi ngó xung quanh một chút, và thực sự giữ cái phong bì trước mũi. Cậu nghĩ nó có mùi giống gã, tự hỏi liệu Erwin có giữ mảnh giấy trên người mình không, và trong bao lâu.

Một bức thư nhỏ xinh viết bằng tay. Vận chuyển bởi Armin. Dễ thương chết đi được.

———————

ERWIN: Eđlgv?

Levi nhìn chằm chằm vào các chữ cái. Này là quỷ gì đây?

LEVI: Dạ?

ERWIN: Em đang làm gì vậy (Jean đã dạy tôi đó).

Cậu còn chẳng biết Jean là tên quái nào. Levi nhìn xung quanh, vừa nhìn chằm chằm vào những khuy áo trên chiếc sơ mi chết tiệt của mình, nghĩ về gã.

LEVI: Không gì cả...

ERWIN: Hãy tắm và mặc bất kỳ bộ trang phục nào mà em nghĩ đến khi nhận được lời mời của tôi trước đó.

Levi đọc tin nhắn đó bằng giọng của gã. Giọng nói trầm ấm, mượt mà. Cậu lắc đầu, nhìn chiếc áo đen, tiếp đến là chiếc quần xếp trên nóc tủ và cuối cùng là đôi Dr. Martens màu đen chưa bao giờ mang. Đúng thế, Levi đã cật lực nghĩ về những gì mình sẽ mặc.

LEVI: Ngài không thể nói cho tôi biết phải làm gì ạ? Và giờ còn là giữa buổi chiều? Tôi đang có rất nhiều thắc mắc đấy ạ.

ERWIN: Còn mười lăm phút nữa. Gặp lại em sau.

...

Tức thật chứ. Mà cũng không hiểu vì sao lại tức giận?

Levi bước vào phòng tắm, chà sát người mạnh bạo, cắn xé môi, hoang mang về cuộc hẹn úp mở này của Erwin. Đang đánh răng thì điện thoại lại kêu.

ERWIN: Tôi đang ở bên ngoài.

Cậu nhanh chóng chạy về phòng và giật lấy bộ quần áo trong tủ. Trong vòng vài phút, lao đến cửa phòng, đứng thẳng người và bước ra ngoài. Levi mở cửa. Erwin đang đứng khoanh tay trước xe. Gã mặc một chiếc áo măng tô dài và áo len cổ lọ, phù hợp với chiếc quần đen.

Anh ta có thể mặc bất cứ thứ gì và trông...rất đẹp. Levi nhìn xuống và cảm thấy má mình nóng bừng. Về cơ bản, trang phục của cả hai hợp nhau đến kì lạ .

"Đi thôi!" Erwin gọi, vẫy cậu lại.

Levi bước ra ngoài "Ngài đưa tôi đi đâu cơ?" Cậu khoanh tay. Erwin bước tới, đứng ở cuối cầu thang.

"Trông em đẹp đấy!" Gã nói, phớt lờ cậu với nụ cười nhếch mép.

(Em yêu của daddy Erwin hôm nay nèee......Đẹp for sure:))

"Bây giờ là 2:30 chiều, chết tiệt. Chúng ta nên ở lại đây" Levi nói nhẹ nhàng. Gã lắc đầu.

"Ngài chỉ cần nói cho tôi biết chúng ta sẽ đi đâu."

"Em không cần—" Erwin đảo mắt "Đó không phải những việc em thường làm vào tối những ngày nghỉ. Nhưng làm ơn. Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Hẹn hò, trời ạ."

Hẹn hò. Hẹn hò. Hẹn hò...-từ quan trọng phải nhắc lại nhiều lần. Levi đóng băng, chớp mắt dữ dội.

"Được rồi..." cuối cùng cậu cũng cố gắng thốt lên, chạy vào trong lấy chìa khóa và khóa cửa lại.

Erwin mở cửa xe cho cậu, như thể gã là tài xế riêng, nhưng sau đó gã lại nhảy vào ngồi phía sau với cậu. Levi ngạc nhiên khi thấy Armin ngồi phía trước. Cậu nhóc nhìn hai người trong gương

"Chào anh, Levi."

"Chào Armin."

"Hôm nay anh thế nào ạ?"

Levi đoán mình sẽ tìm ra câu trả lời sớm thôi...

—————————

Điều này có nghĩa là Erwin đã lên kế hoạch cho một điều gì đó. Có nghĩa là mình sẽ phải cố nén sự lo lắng trong một thời gian ngắn nữa.

Không nói chuyện. Chỉ có âm nhạc trong xe. Levi có thể nói về điều gì ngay bây giờ? Cậu quyết định không nói nhiều trước mặt Armin. Ngay khi cậu ấy rời đi, vẫy tay chào cả hai, Levi quay về phía Erwin

"Đây là gì vậy?" Hai người đang ở phía trước của một tòa nhà có hình dạng kỳ lạ.

"Tôi biết em thà ở nhà nhưng tôi thực sự muốn làm em bất ngờ. Vì vậy...cứ để tôi đưa em đi chơi, được không?" Gã nắm lấy tay cậu, bóp nhẹ.

Tia nắng hiếm hoi tháng cuối năm se vàng trên mái tóc Erwin. Gã trông thật mịn màng, và tươi sáng. Levi đồng ý vào trong. Cậu cảm thấy tim mình đập mạnh, tự hỏi liệu gã có cảm nhận được điều đó trong tay mình không.

Bên trong có trần nhà cao cùng nhiều đồ đạc khác nhau được thiết lập xung quanh phòng, dọc theo hành lang. Mọi nơi. Một bảo tàng cân bằng. Chỉ có một vài người khác ở đây. Thật yên tĩnh! Erwin dẫn cậu đến một chiếc đồng hồ có vỏ bằng thủy tinh. Có những miếng crom sáng bóng cuộn thành divot. Một chuyển động tuần hoàn để cố gắng cân bằng chùm kim loại trong kính. Kiểu như một mê cung. Erwin thả mảnh đầu tiên vào, nó lăn qua các vạch chia và vào giữa. Levi thích điều này. Nó ngọt ngào, đơn giản, thú vị. Đây là một cuộc hẹn hò. Khi nghĩ về điều đó, cậu chợt rùng mình.

"Tôi đã nghĩ cái này có vẻ vui" Erwin nói nhẹ nhàng với một nụ cười "Vậy em ổn chưa?"

"Tôi ổn ạ." Levi trượt những hình khối vào các lỗ hình vuông "Nhưng, có một lần vào Ngày lễ tình nhân. Tôi đang ở trong phòng nghỉ công ty, và một tên khốn đã đi theo tôi...Dẫu vậy, anh ta rất ổn. Quyến rũ. Cao lớn." Erwin không thể kìm được nụ cười trên môi. "Và đó là một trong những lần làm tình tuyệt nhất, rủi ro nhất mà tôi từng có..."

"Sao em biết tôi thích em?"

Đây là tin tức mới với Levi. Cậu đã nghĩ rằng mình gặp may với nụ hôn say sưa đó "Tôi đoán là tôi đã không" Cậu trai nhỏ nhún vai "Chờ đã...Ngài đi theo tôi? Vào phòng nghỉ?"

"Tôi...có lẽ trong tiềm thức, tôi không chắc lắm" Gã cười thầm một mình "Tôi đã không biết là mình có thể sẽ bị thu hút bởi một chàng trai. Về mặt tình dục."

"Rất vui khi đó là tôi" Levi nói đùa.

"Nhưng...Levi, tôi thích em. Thật sự thích em. Tôi nghĩ về em trong mọi khoảnh khắc. Nghĩ về em khi đang đọc sách. Nghĩ về em khi tôi chỉ đơn giản là...ngồi xuống. Tôi có thể nhìn thấy một chai Clorox và nghĩ về em, hoặc nghe ai đó nói một từ mà em đã từng nói."

Trái tim Levi xao xuyến trước những lời nói của người trước mặt, giọng điệu của gã, sự khẩn trương vẫn còn nồng nàn. Cậu cảm nhận được sự chân thành trong mắt gã. Levi không biết phải nói gì trong giây lát. Erwin Smith có tình cảm với cậu và cậu không thể tin được.

"Em cũng có những cảm xúc đó với anh." Những lời nói ra khỏi miệng bởi chúng tự nhiên và chân thật. Erwin đặt một nụ hôn lên đôi má trắng nõn ửng hồng của cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co