Truyen3h.Co

[Eruri] [Vtrans] Work and play

2

levida371

Levi cảm thấy hơi tệ khi không đáp lại cuộc gọi từ Hanji vào thứ Bảy, nhưng tâm trí cậu đã không tập trung vào công việc trong hơn 48 giờ và nếu muốn giữ vững công việc, cậu cần sử dụng "kỹ năng con người" của mình, có lẽ là sẽ lấy cho ngài Chủ tịch một tách cà phê và giới thiệu về bản thân mình. Và đó là tất cả những việc quái đản mà cậu sắp làm.

Hanji lại gõ cửa phòng với một cái túi nhỏ trong tay "Này, Levi. Hôm nay không uống trà à?"

Cậu cười. Cô ấy hiểu cậu quá rõ.

"Cậu mang gì cho mình vậy?"

"Không biết . Nó ghi tên cậu nhưng không có người gửi hoặc địa chỉ trả lại" Hanji nhướng mày nghi ngờ "Có thể cậu có một người ngưỡng mộ bí mật."

Levi cau mày. Từ khi nào mà có người nhìn lấy cậu tận hai lần trong vòng một thập kỷ qua vậy? Cậu chìa tay ra để nhận quà của mình. Hanji có vẻ thích thú. Mở chiếc hộp nhỏ và cậu tìm thấy một túi trà đen của một nhãn hiệu mà mình đã từng uống thời bé.

"Người đó biết rõ cậu" Hange cười.

"Là cậu à?"

"Ưi là trời, mình không thích cậu đến mức đó đâu. Mà tất cả chỉ có thế thôi hả? Một túi trà đắt tiền?"

"Đắt á?"

"Ừ? Giá hiện tại của nó là 50 đô (1 triệu hơn VNĐ) một gói, một vài năm trước thì khá rẻ cho đến khi 'thành phần bí mật' ở trong đó trở nên quý hiếm. Ai đó đã thực sự có được thứ quý hiếm này cho cậu, bạn thân mến." Hanji ngồi trên bàn làm việc của cậu, giờ lại đột nhiên trở thành một nhà sử học về trà "Chúng ta sẽ gặp chủ tịch vào khoảng 2 giờ hoặc gì đó. Tôi nghĩ chúng ta nên ăn trưa và sau đó đừng quay lại. Tôi không thích mấy tên tự mãn bên Bigshot. "

"Đồng ý" Cậu nói, vẫn còn bực mình vì có tên nào đó đã bỏ ra 50 đô la mua trà cho mình.

"Có chắc là cậu không biết ai đã gửi nó không? Tôi đã nghĩ cậu còn chẳng có thời gian cho các mối quan hệ."

"Tôi không," Cậu trả lời nhanh chóng. Nhưng chết tiệt, chắc cậu sẽ uống trà này trong mười phút tới.

-------------------

Levi đến nơi nghỉ giải lao đẹp mắt của chúng tôi ở tầng trên để pha cho mình một tách trà dễ thương này.

Cậu thích khoảng thời gian này bởi không ai sử dụng phòng nghỉ cho đến giờ ăn trưa. Chưa kể đến một nửa số đồng nghiệp ì ạch cảm thấy không muốn đi thang máy lên hai tầng để uống cà phê.

Bước lên một chiếc ghế, chuẩn bị với lấy cây kem (chiếc kem mà cậu giấu đồng nghiệp của mình) ở trên cùng của cái tủ thì chợt cánh cửa bật mở và trong cơn giông tố là hàng loạt liên tiếp các thứ vai, tóc và bộ suit hất cậu ngã ngửa khỏi ghế.

"Cái đéo gì vậy?" Cậu cáu kỉnh, ngồi bật dậy trên sàn trải thảm màu xanh lam xước.

"Xin lỗi." Giọng nói phát ra từ phía sau với tiếng nước bồn rửa mặt đang chạy.

"Lần nữa này, cái đéo gì vậy?" Cậu đứng dậy, phủi bụi bẩn trên quần, quay lại để nhìn tên chết tiệt nhưng anh ta đang tập trung tuyệt đối vào điều gì đó đang phải giải quyết ở bồn rửa "Ờm, xin chào?"

"Tôi đang chảy máu, chết tiệt," anh ta quát.

"Và anh đẩy tôi? Các phòng tắm được xây dựng ở đây đều có lý do, anh biết đấy." Cậu tranh luận, lê bước tới bồn rửa mặt và thoáng thấy một vết cắt nhức mắt trên ngón tay cái của người kia. Thế quái nào - " Chuyện gì thế này? Ở đây là môi trường làm việc văn phòng..."

"Nhìn này" anh ta nghiêm nghị "Tôi không cần sự quan tâm của cậu ngay bây giờ." Levi nghĩ rằng cậu đã thấy anh ta ở đâu đó. Nhân sự bên kế toán chăng? Một người đàn ông to lớn, cao đâu đó tầm 1m83 trở lên. Tầm mắt cậu ngang ngực anh ta. Vai gã này thì rất rộng và lồng ngực thì rắn chắc như cầu thủ chuyên nghiệp vậy.

"Lấy cho tôi chiếc khăn giấy."

Cậu không phản bác, nhưng đảo mắt, giật lấy hai chiếc khăn giấy từ trong cuộn và ném chúng theo đường bay mà anh ta chuẩn bị chụp lấy. Nhưng chúng rơi vào bồn rửa mặt "Chúa ơi, anh vụng về một cách tự nhiên thật đấy."

"Còn cậu là đồ cay nghiệt" anh ta nghiến răng nói. Cái cẳng tay to lớn xô cậu ra và anh ta lấy thêm khăn giấy cho mình. Levi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, nhưng cậu vẫn làm, nước của cậu vẫn đang sôi. Anh ta dường như kiểm soát được tất cả trong vòng 20 giây tới, vì vậy cậu mặc kệ và tập trung vào đồ uống của mình.

"Cảm ơn vì đã giúp đỡ, Nancy" Anh ta càu nhàu sau khi cuốn một miếng băng tạm thời vào ngón tay cái của mình và rời đi.

Tại sao lại gọi mình là Nancy? Mình thậm chí đã không làm bất cứ điều gì biểu hiện giống người đồng tính!

----------------------

Hanji và Levi ngồi cùng nhau, sát phía sau phòng. Ngay khi định phàn nàn với cô ấy về việc họ phải biểu hiện như thế nào trong cuộc họp ngu ngốc này thì người đàn ông đã va vào cậu trước đó bước vào, đứng ở phía trước. Anh ta đã dọn dẹp sạch sẽ, mặc một bộ đồ mới vào. Có một chiếc băng ở ngón tay cái và anh ta trông giống một võ sĩ quyền anh hơn nhiều với tay áo không gấp lại.

Hàm của Levi gần như rớt xuống. Kẻ quái dị đã đụng phải cậu ngày hôm nay, người mà cậu đã cư xử khá thô lỗ, là chủ tịch của STech. Levi đã quá khốn nạn và thiếu đạo đức với một gã có thể nhúng tay vào việc quyết định tương lai của mình.

"Xin chào" Giọng nói mượt mà vang lên khi mọi người cuối cùng cũng đã ngồi vào chỗ "Tôi là Erwin Smith, chủ tịch của các bạn. Phó chủ tịch, chú của tôi, đã không thể điều hành nơi này, vì vậy tôi tình nguyện thay thế ông ấy. Tôi rất vui khi được ở đây, gặp gỡ các cỗ máy chủ lực thực sự của SmithTech, ngay tại Sina. Những thiên tài trong tòa nhà này đã cống hiến rất nhiều cho STech và đưa nó lên thành một công ty như hiện tại, bằng cách trở thành tòa nhà STech đầu tiên trên thế giới. Vì vậy, mọi người nên tự hoan nghênh chính bản thân mình."

Giọng nói đầy uy quyền và sự chân thành, mặc dù là một gương mặt mới, anh ta tự động có được sự tôn trọng và cả giọng nói rất dễ nghe khi không mắng mỏ cậu.

Mọi người vỡ òa trong tràng pháo tay, nhưng cậu vẫn còn sốc. Sốc vì đã cư xử đốn mạt với vị Chủ tịch, và còn sốc hơn là anh ta chẳng bận tâm đến chuyện đó.

Anh ta có đôi chân rất lực lưỡng và một cơ thể cường tráng, giống như một bức tượng Hy Lạp vậy. Tóc anh ấy màu vàng và được vuốt gel ở trên đầu và đôi mắt thì mang màu xanh thẳm của biển.

Da Erwin mang hơi hướng khỏe mạnh và hơi rám nắng cùng đôi môi hồng hào, căng mọng. Những đường nét dịu dàng ấy chẳng làm cho anh ta trông trẻ hơn chút nào mà ngược lại Erwin nhẵn nhụi và cao ráo một cách đáng sợ như một người đàn ông mà bất cứ ai cũng phải tuân theo mà không cần lý do. Levi có thể cảm nhận được quyền lực mà ngài Chủ tịch này đang nắm giữ chỉ bằng cách nhìn thấy anh ta trong bộ đồ sang trọng đó.

Cậu còn chẳng thể tập trung hoàn toàn vào những gì mà quý ngài Smith đang nói.

"Để kỷ niệm một kỷ nguyên mới của SmithTech và những con người tuyệt vời ở đây, sẽ có một ngày lễ Valentines chính thức diễn ra vào cuối tuần tới. Tôi hy vọng tôi có thể làm quen với tất cả các bạn và mọi người cũng có thể hiểu tôi hơn." Erwin mỉm cười gật đầu và kết thúc cuộc họp.

Levi còn chẳng thể tin nổi cậu phải làm điều này.

---------

Levi gõ cửa ba lần trước khi nghe thấy tiếng "Mời vào" thật rõ ràng.

"Chào buổi chiều, ngài Smith" cậu nói, cố gắng không làm ra vẻ quá ghê sợ lời xin lỗi sắp tới của mình.

Khuôn mặt Erwin cau mày một chút khi nhìn thấy cậu. Anh ta đang ngồi trên bàn làm việc, ngả người ra sau "Hừm" Anh ấy thở.

Trước khi anh ta có cơ hội đưa ra một lời nhận xét thông thái, Levi nhanh chóng bắt đầu lời xin lỗi đã được tập dượt của mình "Tôi muốn xin lỗi vì hành động của mình sáng nay" "Tôi không phản ứng được tốt trong những tình huống áp lực cao và hôm nay cũng không ngoại lệ. Tôi hy vọng anh có thể tìm thấy sự tha thứ trong trái tim mình dành cho tôi."

Levi đã quá táo bạo khi cho rằng anh ta có trái tim. Erwin ngồi bất động, một tay đặt dưới cằm và một ngón tay đặt trên môi. Trong năm giây ngắn ngủi, anh ta không nói gì, trừng mắt nhìn cậu.

"Đó là một lời xin lỗi, hay một cái cớ?" Erwin hỏi một cách bình tĩnh. Gã đúng. Lời xin lỗi đó thật nhảm nhí.

"Thật sự xin lỗi! Tôi không có ý làm tình hình tồi tệ hơn. Lẽ ra, tôi không nên cáu gát và nóng nảy như vậy"

"Tên cậu là gì?" Erwin hỏi, khoanh tay và ngả người ra sau hơn.

"Levi Ackerman."

" Một cái tên mạnh mẽ. Levi có nguồn gốc từ Kinh thánh" Erwin nói.

Cậu chế giễu "Điều đó dự là để gây ấn tượng với tôi?"

Erwin mỉm cười. Chúa ơi, anh ta đang làm gì vậy? "Tôi muốn cậu thành thật với tôi, Levi. Sự lịch thiệp tao nhã này không phải là phong cách của cậu. Cậu thích bảo mọi người phải làm gì và nói rằng họ sai, phải không? Lời xin lỗi thực sự không phù hợp với tính cách của cậu. Tôi có thể biết được thông qua vẻ mặt cau có thường trực trên khuôn mặt cậu."

"Đừng làm ra vẻ như ngài hiểu rõ tôi."

"Cậu bao nhiêu tuổi, Levi? "

"Vậy ngài bao nhiêu?"

Cậu cố gắng phớt lờ cảm giác rùng mình khi anh ta gọi tên mình.

Erwin lại cười khúc khích, lộ ra hàm răng trắng bóng với cậu trước khi gật đầu chấp thuận "Ba mươi lăm."

"Độ tuổi khá trẻ cho vị trí Chủ tịch" Cậu nói.

"Để tôi đoán " Gã đứng dậy, chậm rãi đi về phía cậu với hai tay sau lưng "Bạn đã học tại một trường đại học nổi danh, học khá tốt."

Levi ngừng lại, lựa chọn lời nói của mình một cách khôn ngoan "Harvard. Thủ khoa." Cậu nói nhỏ, giữ cho giọng nói được trơn tru và bình tĩnh.

"Vậy cậu bao nhiêu tuổi, Levi?" Erwin hỏi lại. Gã chỉ cách cậu khoảng một bước rưỡi, nhìn xuống.

"Ba mươi ạ."

Erwin gật đầu tỏ vẻ đã hiểu "Cậu kiêu ngạo và khắc nghiệt so với tuổi của mình, Levi. Tôi sẽ nói giảm bớt điều đó. Nếu cậu muốn đến đây và thành thật xin lỗi, cậu chỉ cần làm điều đó. Không cần luyện tập, không cần ăn nói trang trọng - điều trái ngược với tính cách của cậu và cậu sẽ không đợi cho đến khi phát hiện ra tôi là Chủ tịch từ trước. Đừng xấu hổ. Và không, tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cậu. Ra ngoài đi, Nancy."

Không nói thêm lời nào, cậu lao ra khỏi phòng.

Anh ta nghĩ mình là cái quái gì vậy? Chúng ta đang ở một nơi làm việc chuyên nghiệp chết tiệt, mình không dự định sẽ khiến mọi người ở đây trở thành bạn. Và nếu tên khốn đó dám gọi mình là Nancy một lần nữa...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co