¹⁰
"chết rồi, trễ giờ rồi!"
tôi bật mở màn hình điện thoại, nhìn đồng hồ đang nhảy số thì đã chín giờ sáng hơn, nhảy khỏi giường rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh. hôm nay tôi phải họp nội bộ, mà xui thay hôm nay lại họp với sếp lớn. lần này hwang y/n tôi tiêu thật rồi!!!
"trời ơi, sao lại có thể quên cài báo thức vậy chứ?!"
tôi đang chạy, vừa chạy bộ buổi sáng vừa tự trách móc bản thân trên suốt con đường dẫn đến tòa soạn.
***
"báo cáo sếp, tôi có mặt ạ."
tôi thở hồng hộc, mặt đỏ bừng, tay phải thì cầm đống tài liệu và laptop, tay trái thì nắm chắc tay nắm cửa, cố gắng đứng thẳng.
"lần đi trễ thứ ba trong tháng, trừ 5% lương. cũng may tới phần cô thuyết trình, mau, khẩn trương lên!"
cái ông sếp này lúc nào cũng canh me để trừ lương tôi, không thì sẽ mắng cho tôi mất mặt trước cả tổ. không biết kiếp trước tôi đã gây thù chuốc oán gì với ông ta, mà giờ đây tôi lại bị đối xử như vậy. thật đúng là đáng ghét mà!
"thuyết trình gì vậy sếp?"
"phần tài liệu tối hôm qua tôi gửi cho cô làm đấy. não cô bị nhũn à?!"
tôi bỗng chốc quên béng đi mất, tài liệu hôm qua, tôi đã làm xong đâu cơ chứ! hôm qua, ngoài việc dầm mưa, ăn cơm và ngủ thì tôi quên mất việc hoàn thành tài liệu rồi.
"hwang y/n, lần này mày hết đường sống rồi..."
tôi nhắm mắt, cắn răng mở laptop lên, rê chuột đến cái file ngu ngốc kia, kết nối với màn hình chiếu và cười trừ bước lên bục, chờ cho ông sếp kia mắng lần nữa.
"đứng đơ ra đấy làm gì? cô không thuyết trình à? tài liệu trước mắt, mở miệng nói đi, đừng tốn thời gian."
"sao ạ? à vâng."
ngớ người nhìn lên màn hình chiếu, xong lại xoay người kiểm tra laptop, xoa xoa mắt xem có đang mơ không? á há thì ra ông trời vẫn còn thương tôi chán. cái file đấy đầu chữ một cách thần kì, chưa kể các mục còn được liệt kê rất rõ, bôi đậm, highlight đều đủ, woah, đúng là số tôi may mắn thật, thoát khỏi cửa tử một cách không bao giờ tôi nghĩ đến được.
"..."
"được rồi, tan họp."
tôi đóng laptop, cười hả hê bước khỏi phòng họp. giờ cũng đến giờ ăn trưa, tôi định gọi jihoon ra tiệm cơm trộn gần tòa soạn ăn chung thì chợt nhớ, nó về masan mất rồi. tôi lại buồn hiu, lẻ loi bước vào thang máy, xuống tầng và định bụng sẽ ăn cơm một mình.
"vậy là hôm nay không có canh kimchi miễn phí mà ăn rồi."
tôi buồn hiu, suy nghĩ về việc bị hụt một phần ăn chực. thì từ đâu một thân ảnh to lớn ôm chầm lấy tôi từ phía sau, khẽ thủ thỉ.
"y/n à, chờ em đã nửa ngày rồi, tới cả cái nhìn anh, em cũng không nhìn mà nỡ lướt qua luôn sao."
không mấy giật mình, vì tôi đã thấy có một con thỏ béo mặc vest đen, đi giày da, cà vạt thắt chỉnh tề đứng chờ tôi trước con xe to tướng kia rồi. chỉ là tôi hơi chán, muốn chọc ghẹo anh một chút nên vờ lướt qua đấy thôi.
"anh là ai vậy?"
tôi giở giọng trêu chọc.
"là jeon jungkook."
anh đáp lại bằng một giọng vô cùng moe, làm tôi muốn cười lắm nhưng phải kìm lại đã.
"ờm, vậy anh jeon đây có đói không?"
"tất nhiên là có."
"vậy giờ phiền anh buông tay khỏi eo hwang y/n tôi đi nào, tôi đói sắp chết mà anh cứ ôm ấp miết vậy à?
"anh quên, đền bù cho em bằng một bữa cơm trưa nha."
jungkook bỏ tay ra khỏi eo, ngay sau đó lại mân mê đôi má thiếu mỡ của tôi.
"được rồi, được rồi, đi ăn thôi."
vì bụng tôi sắp không chịu nổi nữa rồi, cho nên tôi vác à không kéo anh ta đi luôn cho nhanh. chứ không thì mọi bộ phận trên cơ thể tôi, anh ta sẽ lấy ra để mân mê mất.
vào tiệm cơm, dì chủ thì đã quá quen mặt tôi nên mỗi lần thấy tôi, dì sẽ luôn cười rất tươi. vì một phần cái tài chính của tiệm là do tôi làm cổ đông từ lúc mới mở tới giờ mà hơ hơ.
"hôm nay jihoon không đến hả hwang cô nương?"
dì đang tính tiền cho một bàn khác, thấy không có jihoon nên thắc mắc.
"dạ không, nó về masan có việc rồi dì ơi."
"vậy hôm nay có người không ăn canh kim chi chực được rồi."
"ơ kìa, dì cứ chọc cháu miết thôi."
tôi ngồi vào bàn, chờ jungkook đỗ xe rồi bước vào. vừa đặt mông xuống thì anh ta đã than thở với tôi rằng đáng lẽ tòa soạn tôi phải có chỗ đỗ xe riêng, vì đỗ ngoài lề nên xém nữa là bị phạt rồi. tôi chỉ cười trừ, chứ biết sao giờ, cái tòa soạn bé xíu chỗ tôi thì đâu thể nào so sánh được với công ty to bự của anh ta nữa.
"hwang cô nương nay dẫn bạn trai tới ra mắt dì à?"
dì chủ từ đâu hiện ra, trên tay cầm giấy ghi order, miệng và mắt thì dán vào tên thỏ béo ngồi đối diện tôi.
"dạ gần đúng ạ, đúng là bạn trai nhưng mà cũ rồi dì ạ."
tôi giương mắt lên định trêu cho jungkook một trận.
"vâng, chúng cháu sắp kết hôn nên từ bạn trai cũ thăng chức làm chồng rồi thưa dì."
nào ngờ, quả trêu ngươi ấy, tôi húp trọn.
"ố vậy à, con bé này sắp cưới cũng không nói với dì tiếng nào. thôi hôm nay dì miễn phí cho hwang cô nương bát canh kim chi hen, coi như quà cưới."
"à dạ, cháu cảm ơn dì."
tội nghiệp cho tôi quá, đi đâu cũng bị trêu bị mắng cho thúi cả đầu.
sau một lúc đắn đo và tốn thời gian giữa việc chọn cơm trộn truyền thống hay cơm trộn với hàu của tôi thì jungkook đã quyết định kêu cả hai. bảo sẽ dễ ăn hơn, ăn qua ăn lại, một công đôi việc.
"yah, lần sau đừng có mà giỡn mặt kiểu đấy."
tôi xúc muỗng cơm vào mồm, đưa mắt lên hăm he jungkook.
"do ai khơi mào trước?"
jungkook điềm tĩnh, ăn uống một cách rất tự nhiên.
"thì là tôi, nhưng mà cái đấy..."
"sao lại xưng tôi? anh lớn hơn em hai tuổi mà?"
tôi đang nói thì bị chen lời, lần này jungkook anh ta mặt nhăn mày nhó, khó chịu chỉnh lại phép tắc cho tôi.
"tôi quen rồi, ai bảo anh bỏ tôi đi lâu như vậy làm gì?"
"lại tôi, tin anh đây cho em một trận ở đây không? hả?"
"vũ phu."
tôi ấm ức sau khi bị mắng, im lặng cuối gầm mặt xuống mà ăn.
"cái file tài liệu thuyết trình có ổn không?"
chợt mắt tôi mở to, nghiêng đầu nhìn jungkook vẻ khó hiểu.
"thì cái file mà hôm qua em bỏ dở không làm rồi đi ngủ đấy."
"à, ổn. đúng là thần kì thật, cảm giác như có thần đèn cứu tôi à không em vậy đó. vì em cũng nhớ là mình đã quên làm rồi, nào ngờ sáng nay lại đầy đủ thông tin như vậy. ủa, mà sao anh biết?"
định cuối xuống húp miếng canh thì chợt tôi nhận ra có điều vô lý, bèn nhìn thẳng lên về phía con thỏ đang dần cong cong khóe miệng lộ cả răng cửa ra kia kìa.
"cảm ơn anh đi, anh là thần đèn của em đấy."
jungkook đưa tay búng ra một tiếng "tách" rồi ra vẻ ngầu lòi trước mặt tôi. gì mà "thần đèn của em", eo ôi, dạo này sao anh sến sẩm quá vậy?
"ồ, ra vậy."
"không cảm thấy biết ơn với anh à?"
"cái đó là cái giá cho chi phí trú mưa cộng ăn ở nhà em đấy anh trai."
tôi thản nhiên ăn hết tô cơm, vừa nhai nhai vừa nhìn jungkook kèm theo cái mặt đanh đá nữa. chắc có lẽ nhìn con gái vừa ăn vừa nói thì hơi đáng xấu hổ, nhưng mà trước mặt ai thì xấu, chứ trước mặt anh tôi rất tự nhiên và có thể làm mọi việc mình thích.
"anh tính tiền rồi về công ty đây. không nói chuyện với em nữa."
"ơ, jungkook à."
jungkook hờn dỗi, kéo ghế bỏ đi làm tôi phải đeo nhanh cái túi rồi chạy theo ra ngoài.
"thôi mà, em xin lỗi mà."
tôi nắm lấy cổ tay áo anh, lắc qua lắc lại.
"sao em không biết kính trọng người lớn hơn thế hả, anh đã làm cái file đấy tỉ mỉ lắm em biết không? vậy mà một lời cảm ơn cũng không có."
anh gạt tay tôi ra, xoay lưng lại với tôi.
"jungkook à, anh muốn nghe một câu cảm ơn kèm một cái deal chất lượng không?"
tôi chọt chọt vào lưng anh, anh thì cũng vì tò mò mà quay lại.
"sao?"
"em mua cho anh hai hộp sữa chuối nha."
"ba hộp."
"được luôn, ba hộp luôn. còn bây giờ anh cuối xuống đây đi, ngang tầm của em nè."
vì anh quá đỗi cao lớn, cho nên việc thể hiện tình cảm sẽ khá khó khăn.
"làm gì đấy?"
anh vừa hạ người xuống thì cũng là lúc tay tôi áp sát khuôn mặt anh, thơm một cái thật lâu vào chiếc môi nhỏ hồng hào kia. đã thật sự rất lâu rồi, tôi mới có thể chủ động lại với anh như bây giờ.
"cảm ơn anh, jungkookie của em."
***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co