Truyen3h.Co

F.A.T.E [WooGyu]

Chap 5

NgcMc8


CHAP 5. Feeling.

Một ngày chủ nhật đẹp trời thế này rất thích hợp cho việc đi chơi, và hiện giờ SungGyu đang đứng trước nhà với cái balo đợi tên Lee HoWon lề mề chậm chạp đang làm cái quái quỷ gì đấy đến giờ vẫn chưa ra.

– Yaaaa!!! Lee HoWon. Có nhanh lên không thì bảo. Nắng quá!

Cậu không ngừng gào thét cho tên rùa bò kia nhanh ra xe.

– Rồi rồi. Ra ngay nè!

HoWon nhanh chóng chạy ra cùng với một số món đồ lỉnh kỉnh trên tay. Anh ta mở cửa xe và bảo Gyu mau vào trong.

– Đi thôi nào!

– Anh tính dọn nhà hay sao mà tay xách nách mang nhiều đồ thế?

– Rồi cậu sẽ biết thôi, mấy món này hữu ích lắm á nha. Mà nghe nói em trai của SungYeol rất đáng yêu, tôi muốn làm thân với thẳng bé – HoWon nói xong liền nở một nụ cười gian trá. Thề có chúa là lúc đó SungGyu chỉ muốn cho hắn một đạp.

– Anh tha cho thằng bé đi. Nó còn nhỏ lắm đấy.

– Cậu ghen đấy à?

– Điên hả? Thôi mau đi đi. Anh mà còn nói nhảm nữa thì đừng có trách tôi.

SungGyu ra lệnh để tránh đi câu hỏi vớ vẩn của HoWon. Không hẳn là cậu đã có tình cảm với anh ta nhưng thỉnh thoảng có những cảm giác rất lạ khi anh ta chạm vào người cậu. Và chẳng hạn như lúc nãy, SungGyu không phủ nhận là mình có một chút bực mình.

Lắc mạnh đầu để xua đi cái ý nghĩ điên rồ đó, cậu đưa tay bật radio trên xe. Vẫn là những tin tức cũ mèm xung quanh vụ lùm xùm của MooHan. Điều đó làm cậu phát bệnh, mệt mỏi dựa đầu vào cửa xe. Sunggyu thơ thẩn nhìn ra bên ngoài, trán cậu đột nhiên có một bàn tay mát lạnh sờ vào, cậu giật mình quay qua thì trông thấy HoWon đang nhìn mình.

– Cậu mệt à? Có bị ốm không đấy? – Anh hỏi với vẻ mặt lo lắng.

– Không có. Tôi chỉ hơi nhức đầu thôi, anh không cần lo. Tập trung mà lái xe đi.

– Sao mà không lo được chứ. Cậu mà ốm là sếp Lee sẽ dồn thêm việc cho tôi mất.

HoWon càu nhàu, nhưng thực ra anh lại đang lén nhìn cậu. Trông cái mỏ cứ dẩu ra giận dỗi thật là muốn cắn cho một phát. Đôi môi đó mà được hôn vào, chắc là phải mềm mại lắm.

– Ya Lee HoWon, anh còn nhìn tôi nữa tôi sẽ cho anh một trận ngay đấy!

Anh giật mình bởi câu nói của cậu, ho húng hắng vài cái cho bớt ngượng, HoWon tiếp tục lái xe đến nhà SungYeol.

Sunggyu chợt mỉm cười khi thấy thái độ đó của anh. Cậu cảm thấy tâm trạng hôm nay thật tốt.

————-

Tại nhà của SungYeol.

– Wow. Nhà cậu cũng to thật đấy.

HoWon vừa bước vào trong đã trầm trồ khen ngợi. SungGyu bước vào sau và cũng nhìn xung quanh ngôi nhà, thiết kế rất đẹp, vả lại cũng rất ngăn nắp. Cậu thích những không gian như thế này trong khi nhà HoWon lại bẩn kinh dị dù cậu đã cố dọn nhiều lần nhưng rốt cục đâu lại vào đấy.

– Chào hai hyung.

Một tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên làm cho cả 2 phải dứt ra việc dòm ngó ngôi nhà mà quay sang giọng nói đó. Trước mặt họ là một cậu nhóc mảnh khảnh khá dễ thương.

– Chào em. Em là SungJong phải không? Anh là HoWon, rất vui được biết em.

HoWon chìa tay ra và cậu bé liền bắt lấy tay anh.

– Anh là SungGyu. Chào em.

– Woaaa. Em đã nghe anh SungYeol kể về anh rất nhiều nhưng không ngờ là mắt của anh còn nhỏ hơn em tưởng tượng.

SungJong nói đến đó thì đột nhiên cười khúc khích rất thích thú trong khi đó SungGyu đang liếc nhìn SungYeol muốn toé lửa, trong ánh mắt đầy vẻ hăm dọa, kiểu như: " Ngày mai chú chết chắc!".

– Nhưng mà anh rất đẹp và dễ thương. Em thích anh rồi đó – cậu nhóc nói thêm vào để tránh tình hình căng thẳng đang diễn ra.

SungGyu mỉm cười và xoa đầu thằng bé, kì thực cậu không thích cụm từ "dễ thương" hay "xinh đẹp dành cho mình, nó thích hợp cho những cô gái hơn.

HoWon liền ra ngoài xách những món đồ vào và nói:

– Cũng gần trưa rồi, chúng ta ăn trưa nhé. Tôi có mang theo thức ăn đây. Ai sẽ vào bếp? SungGyu nhé!

SungGyu giật mình khi nghe tên mình bị nêu lên, cậu ra sức chống đối:

– Tại sao lại là tôi chứ? Anh cũng biết nấu ăn mà!

– Nhưng tôi không giỏi bằng cậu. Mau đi đi.

– Anh...

– Thôi mà hai Hyung. Em sẽ cùng làm với anh nhé SungGyu hyung.

SungJong lên tiếng để chấm dứt màn đấu miệng trẻ con này. Cậu nhanh chóng nắm lấy tay SungGyu và dẫn vào bếp.

Còn lại bên ngoài, HoWon và SungYeol không biết làm gì đánh mở ti vi xem những chương trình dành cho ngày chủ nhật.

Trong bếp, SungGyu và SungJong đang chuẩn bị mọi thứ cho bữa ăn trưa nay, họ vui vẻ nói chuyện với nhau. Cả hai đều có vẻ rất hợp tính nên chủ đề của họ dường như bất tận.

– SungGyu Hyung. Anh có người yêu chưa?

– Người yêu hả? – Cậu ấp úng khi trả lời câu hỏi này – Chưa... Anh chưa có. Vả lại bây giờ anh chưa muốn nghĩ tới chuyện có người yêu.

SungJong gật gù hiểu ý của SungGyu.

– Anh dễ thương thế này chắc được nhiều người thích lắm nhỉ?

– Thật ra anh không có nhiều bạn. Ngoài HoWon và SungYeol ra thì hầu như anh không có bạn thân – SungGyu thú nhận, quả thật cậu là con người khá khép kín, cậu cũng không thích tới những buổi party nhộn nhịp, vậy nên số bạn mà cậu có được rất ít.

– Vậy anh với HoWon Hyung ở cùng nhau sao? – SungJong tiếp tục hỏi.

– Ừ. Nhưng em đừng để vẻ ngoài lịch sự của anh ta đánh lừa nhé. Thực ra HoWon là người rất keo kiệt, và quan trọng là ở bẩn kinh dị.

SungJong cười khi nghe SungGyu kể xấu người trong nhà của mình. Hai người này tính tình trái ngược nhau vậy mà sống chung ngần ấy năm kể cũng hay.

– Ya. Hai người đang nói xấu tôi phải không?

Tiếng HoWon vang lên đột ngột làm cho SungJong giật mình đánh rơi cả con dao đang cầm trên tay. Nhận thấy con dao ấy sẽ rơi vào chân cậu bé nên SungGyu nhanh chóng đưa tay ra chụp lấy và ngay lập tức cậu cảm thấy hơi nhói ở tay, máu bắt đầu tuôn ra.

– Trời ơi, anh không sao chứ?

SungJong hét lên và cuống cuồng đi tìm khăn giấy để thấm máu cho cậu. HoWon thấy thế cũng liền lao đến cầm lấy bàn tay bị thương của cậu lên xem. Vết thương khá sâu và máu chảy ra nhiều quá.

– Cậu điên hả? Cậu có phải diễn viên xiếc đâu mà đòi chụp con dao kia chứ!! – Anh tức giận mắng cậu. SungGyu không nói gì mà chỉ nhăn nhó nhìn theo từng cử động của HoWon.

– Anh đừng mắng anh ấy. Là tại em. Hộp cứu thương đây ạ.

HoWon cầm lấy chiếc hộp và dẫn SungGyu ra ngoài để băng bó vết thương. SungYeol thấy thế liền đi vào bếp phụ SungJong làm nốt việc còn lại.

Bên ngoài, HoWon nhẹ nhàng rửa vết thương cho cậu, sau đó là bôi thuốc, mọi cử động đều rất thận trọng vì sợ cậu đau. Nhìn anh chăm chú như vậy bỗng nhiên cậu cảm thấy vui. Cái cảm giác không tên này xuất hiện những khi HoWon ân cần với cậu. Cuối cùng, anh băng lại cho cậu, SungGyu khẽ rên lên vì đau.

– Xin lỗi, cậu ráng chịu một chút. Phải băng chặt lại máu mới không chảy ra nữa.

– Nhưng đau thật mà.

– Bám lên vai tôi đây này, sẽ đỡ đau hơn đấy, và đừng có chịu đựng bằng cách cắn môi. Nó sắp rách rồi kìa.

HoWon đưa tay lên chạm lên môi cậu, một luồng điện như chạy qua người. SungGyu bối rối quay sang chỗ khác trong khi HoWon bật cười và tiếp tục băng cho cậu. Trông cậu ta ngượng ngùng thật là đáng yêu ghê.

– Có khi nào hai người đó đang yêu nhau không ta? – SungYeol đang nhìn lén ở cửa tự hỏi một mình.

– Chắc vậy rồi. Nhìn họ thật đáng yêu quá, ngưỡng mộ ghê. – Một giọng nói khác chen vào.

– Aishhh. Lee SungJong, chuyện người lớn ai cho em xía vào. Mau vào làm tiếp đi!

– Em 18 tuổi rồi, không còn con nít đâu nha! – Cậu nhóc dẩu môi ra chống chế.

– Anh có kẹo chanh, em có muốn ăn không?

SungJong gật đầu lia lịa khi nghe đến kẹo chanh, còn SungYeol thì cười khẩy và xoa đầu cậu bé: "Vậy mà còn dám bảo mình không phải con nít. Thằng nhóc này"

– Ya! Anh dám lừa em!

– Anh có lừa em đâu. Mau dọn thức ăn ra đi, lát anh sẽ đưa kẹo cho.

– SungYeol Hyung muôn năm!!

—————

Bữa trưa diễn ra trong không khí rất vui vẻ. Chỉ có canh kim chi, cơm trộn, trứng rán và một ít bánh gạo cay nhưng cũng đủ làm cho SungJong và SungYeol không ngừng tranh nhau. HoWon lâu lâu lại chêm thêm vài câu mang tính dìm hàng làm cho SungGyu cười sặc sụa.

– Mau ăn đi nào nếu không con lợn SungYeol sẽ giành hết mất – HoWon nói và gắp cho Gyu vài miếng trứng rán.

Nhưng có vẻ việc cầm đũa hơi khó khăn do tay cậu đã băng lại trắng toát, vả lại vẫn còn đau nên cậu quyết định đổi sang tay trái. Nhận thấy cách cầm đũa lóng ngóng của cậu. SungYeol liền hỏi:

– Anh sao vậy?

– À.. Tại tay còn hơi đau nên...

Sunggyu chưa nói hết câu thì HoWon đã gắp lên đưa vào miệng cho cậu.

– Sao lúc nãy không nói? – Anh càm ràm – Tôi sẽ giúp cậu.

SungGyu lưỡng lự một hồi rồi cũng há miệng ra đón miếng trứng từ anh. HoWon vui vẻ gắp thêm một miếng khác cho cậu trong khi hai anh em nhà họ Lee kia cứ nhìn qua và cười ngưỡng mộ. Riêng SungGyu thì cảm thấy tim mình đập nhanh vô cùng, mỗi lần anh đút cho cậu là mỗi lần ánh mắt của họ lại chạm nhau, cậu chỉ mong bữa trưa mau kết thúc, nếu không anh ta sẽ phát hiện mặt cậu đang đỏ lên mất.

– Ăn xong, chúng ta đến công viên chơi nhé! – SungYeol đề nghị – SungJong muốn đi và quan trọng là lâu rồi chúng ta chưa được đi chơi thoải mái.

– Công viên sao? – SungGyu mở to mắt hỏi – Anh không đi có được không?

– Sao vậy Hyung? Em muốn đi với anh cơ. Đi đi nhé, em năn nỉ đấy – SungJong giở aeyo ra mè nheo với cậu.

– Anh...

– Được rồi. Tất cả chúng ta sẽ cùng đi, bây giờ dọn bát đũa đi. Khoảng 1 giờ sau chúng ta sẽ đến đó. – HoWon lên tiếng thay cho SungGyu.

– Vậy là SungGyu Hyung đồng ý rồi nhé!

Nói rồi SungJong nhanh chóng cùng SungYeol dọn bát trên bàn, cậu nhóc thật sự rất muốn đi chơi.

SungGyu nhìn HoWon, trong ánh mắt đều toát lên sự khó hiểu và cả lo lắng. Anh khẽ nắm chặt lấy tay cậu và nói:

– Không sao đâu. Có tôi mà, cậu đừng sợ.

END CHAP 5

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co