Chương 33: Phuwin nhập viện
"Lão đại!"
Một nhóm thuộc hạ nghiêm trang tiến lên hành lễ khi thấy Pond bước ra, trên tay còn ôm chặt lấy một người con trai thân thể chi chít vết thương, không rõ mặt mũi.
"Lão đại, ông chủ cho mời!"
Một người đàn ông ăn mặc vest đen ôm sát người, tóc được vuốt gọn gàng, trên tai còn đeo một thiết bị liên lạc khác hẳn với những tên thuộc hạ còn lại, nhìn có vẻ như là có chức vụ cao hơn.
"Ừ." - Pond gật đầu, hắn mạnh mẽ ôm chặt đứa nhỏ trong lòng rồi cất bước về phía chiếc xe Rolls Royce chống đạn mang biển số tứ quý đậu không xa xe của hắn là bao.
-9999-
"Lão đại, người này là..." - Người đàn ông cấp cao này khẽ đảo mắt liếc nhìn Phuwin đang thoi thóp trong lòng Pond, ngập ngừng không dám nói tiếp.
"Phuwin, em muốn đi với p'Pond hay là đi.."
Pond nhẹ nhàng cúi xuống, hắn thấp giọng thì thầm vào tai của cậu nhóc đang chôn đầu trong hõm cổ mình.
"Đi với p'Pond." - Phuwin thều thào, em không cần nghe vế sau của câu nói, dứt khoác chọn ở bên p'Pond của em.
"Em còn chịu nổi không?" - Pond nhìn thân thể nhỏ nhắn đầy thương tích trong tay mà lòng đau như cắt, ánh mắt tràn đầy xót xa.
Cơ thể Phuwin vẫn run nhẹ, máu đã khô và thấm đẫm chiếc áo sơ mi của Pond, nhiệt độ cơ thể vẫn cao không thuyên giảm. Nhưng dường như cậu nhóc chẳng hề bận tâm đến điều đó, Phuwin vẫn siết chặt lấy cổ hắn thay cho lời muốn nói rằng "Em ổn.".
Pond thật tâm cũng không nỡ để em rời xa mình, hắn vẫn khư khư ôm lấy cậu nhóc vào lòng, đá mắt ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa xe ra rồi lách người ngồi vào.
"Ba."
Ở bên trong xe, đã có hai bóng người trầm mặc bắt chéo chân chờ đợi, khí thế uy quyền khó ai bì được.
Người đàn ông tóc trắng được Pond gọi là ba này đang ôm lấy một người nữa trong lòng, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại, cất tiếng trầm trầm.
"Bên trong sao rồi?"
"Dạ Joong đang xử lí, đã ra lệnh tiêu diệt tất cả, chỉ giữ lại mạng cho những kẻ trong phòng." - Pond thông báo tình hình lại cho Boun Noppanut - ba lớn của hắn ta.
"Con tính chơi gì nữa hả Pond?" - Người trong lòng Boun nhẹ nhàng lên tiếng, là Prem Warut.
Ông ta được đánh giá là hoàn toàn không phù hợp với chức danh phu nhân của ông trùm hắc đạo. Vẻ bề ngoài nhẹ nhàng trong sáng pha lẫn chút đáng yêu này không nên tồn tại ở vị trí chủ mẫu, nhưng không có ai biết được rằng đây chỉ là lớp ngụy trang hoàn hảo của kẻ săn mồi khát máu này mà thôi.
Prem Warut - cánh tay phải đắc lực của dòng họ Lertratkosum - những công lao to lớn của ông đã giúp gia tộc của chồng thu về không ít lợi nhuận từ các cuộc trao đổi mua bán phi lợi nhuận. Lời nói của người mang sức ảnh hưởng rất lớn đối với các nhánh lớn nhỏ trong gia tộc chồng.
"Bọn chúng động đến người của con mà ba nhỏ."
"Ba nhỏ không có ý kiến gì, con cứ chơi đi. Thoả thích rồi thì giết, ba nhỏ lo liệu hết cho con."
Prem chỉ có độc nhất một đứa con trai này nên cực kì yêu thương cậu, một tay ông đã dùng phương pháp đặc biệt mà huấn luyện nên một bản sao máu lạnh tàn nhẫn hoàn hảo giống mình. Vì vậy mà ông càng tâm đắc hơn vào Pond, việc cậu muốn làm thì chưa bao giờ lên tiếng ngăn cản cả.
"Người đó là ai?"
Ánh mắt của Boun vẫn chưa hề rời khỏi đứa nhóc đang hít thở không mấy thông thuận trong lòng con trai mình.
Đứa nhỏ này nhìn có vẻ như cỡ trạc Pond, cả người thì be bét máu, vết thương chằng chịt trông khá thảm hại.
Thế nhưng điều đặc biệt chính là việc nó được khối băng di động - đứa con trai độc nhất của mình - ôm ấp trong lòng, thi thoảng còn được trấn an bằng cách vỗ vỗ vào lưng thì không khỏi thắc mắc.
"Chuyện này con sẽ nói với ba sau. Bây giờ con cần đưa em ấy đến bệnh viện gấp, nếu như ba không còn gì căn dặn thì con xin phép ạ."
Pond hành lễ với hai ba, mở cửa định bước xuống.
"Không cần, để hai ba đưa bọn con đi. Ba nhỏ có người muốn giới thiệu cho con gặp."
Prem đang ung dung nhịp đùi trong lòng Boun thì bỗng bật dậy, ông lên tiếng ngăn cản Pond khiến Boun có chút không hài lòng mà chau mày.
Prem nhìn thấy ánh mắt quen thuộc này thì lập tức cụp đuôi, từ từ dựa vào người Boun theo tư thế cũ, đặt tay ông ta lên đầu mình xoa xoa, chớp mắt làm nũng như một con mèo Anh lông ngắn.
Boun lại dang tay ôm Prem vào lòng, vợ mình ngoan ngoãn hiểu ý khiến ông cực kì hài lòng, hiếm hoi nở một nụ cười nhẹ, ra lệnh cho người ngồi ở ghế phó lái xuống xe.
"Kris, xuống canh chừng khu vực này."
"Dạ ông chủ."
Kris là thuộc hạ thân cận của Boun Prem, cũng là người khi nãy đã mời Pond lên xe nhanh chóng nhận lệnh.
"Đến bệnh viện quốc tế trung tâm thành phố."
Chiếc xe Rolls Royce chầm chậm lăn bánh, rẽ ra đường lớn rồi tăng tốc chạy thẳng về bệnh viện trung tâm.
.
.
.
Chiếc xe hơi to tướng dừng lại trước cánh cổng chính bệnh viên trung tâm.
Phía trước đã có hai người đàn ông mặc áo blouse trắng đã đứng sẵn, rõ ràng là đang đợi xe của gia tộc Lertratkosum.
Cạch.
Cửa lùa xe được mở ra, Pond ôm Phuwin trong lòng mà bước xuống đầu tiên.
"Mọi thứ đã sẵn sàng rồi, vào đi con." - Người đứng trước cửa cất lời, mỉm cười nhẹ nhàng mà ra dấu.
Hắn nghiêng nghiêng đầu, trong lòng chợt nổi lên chút nghi vấn. Gương mặt này có nét là lạ, mà cũng khá là quen.
"Dạ chú đây là..."
"Là hai ba của Gemini. Jimmy và Sea."
Boun bước xuống xe, ông nghiêm nghị gật đầu, đưa tay giới thiệu cho Pond về hai người trước mặt.
"À dạ, con chào hai ba."
Hai người họ là hai vị tiến sĩ nổi tiếng bật nhất Thái Lan với sự tài giỏi và toàn năng của mình.
Lịch trình của Jimmy và Sea cực kì kín, hiếm khi xuất hiện ở bệnh viện. Vậy mà lần này lại đích thân ra mặt để tiếp đón gia đình Lertratkosum thì cũng đủ chứng minh sự ảnh hưởng của gia tộc này đối với họ.
"Ba đã nói với hai chú tình trạng của cậu nhóc rồi. Cứ đưa thẳng vào phòng cấp cứu đi, sẽ có người điều trị cho cậu bé. Còn con thì đi với bọn ba." - Prem hiền từ mà căn dặn Pond.
"Dạ ba."
Pond nghe theo chỉ dẫn của y tá mà đưa Phuwin đến gặp bác sĩ. Hắn tận mắt giám sát em từ khi được đặt lên băng ca cho tới khi được y tá đẩy vào phòng cấp cứu mới thôi nhìn. Sau đó Pond theo bản đồ trên tường mà đi đến căn phòng chủ tịch ở tầng trên cùng của bệnh viện - nơi ba Jimmy và ba Sea làm việc.
(Phòng chủ tịch.)
Cốc cốc cốc.
"Vào đi." - Giọng Jimmy trầm trầm vang lên.
Cánh cửa căn phòng lớn được đẩy vào. Trên hàng ghế dài là Boun, Prem, Jimmy và Sea, bọn họ mỗi người mang một nét mặt ưu tư khó đoán, chỉ có điểm chung là đôi mắt tinh tường đang vô cùng trông đợi vào người vừa bước vào đây.
.
.
.
Ting ting ting.
Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng ngột ngạt trong gian phòng kín.
"Alo." - Jimmy nhấc máy lên áp vào tai. - "Được rồi, cảm ơn."
"Pond, con xuống phòng VIP 1 đi. Phuwin đang nghỉ ngơi ở đó."
Jimmy hướng ánh mắt không rõ tâm tư của mình về phía cậu nhóc vẫn còn đang trầm ngâm kia.
Pond hoàn hồn, hắn theo thói quen đứng lên hành lễ rồi nhanh chóng bước ra ngoài, trả lại bầu không khí ngột ngạt ban nãy lại cho bốn vị trụ cột.
"D-Dạ. Vậy con xin phép trước ạ."
"Đừng quên cân nhắc lời đề nghị của ba nhé con." - Sea nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở Pond trước khi hắn kịp rời đi.
"Dạ ba Sea."
Pond đáp lời, sau cái gật đầu nhẹ ấy thì cũng chỉ còn sót lại một bóng lưng vững chãi khẽ chuyển động, rồi chậm rãi biến mất sau lớp cửa gỗ dày.
Hắn đi thẳng đến khu vực thang máy, lia mắt nhìn sơ đến bản đồ treo trên tường rồi tay ấn nút tầng 15.
Căn phòng VIP 1 được canh chừng nghiêm ngặt bởi vệ sĩ của gia tộc Leẻtratkosum, hàng người mặt lạnh như tiền đứng theo tư thế quy chuẩn, hơi gập người khi chạm mặt cậu chủ Pond.
Cửa được đẩy ra, Pond nhẹ nhàng lách người vào bên trong.
Phụ tá vẫn ở bên cạnh giường của Phuwin, tay cầm một xấp báo cáo bệnh án đợi người nhà vào để dặn dò. Anh chàng phụ tá thấy Pond bước vào thì nở một nụ cười tươi rói rồi chắp tay chào hắn.
"Anh là người nhà của bệnh nhân Phuwin Tangsakyuen phải không ạ? Tôi là Kim, y tá chịu trách nhiệm chăm sóc bệnh nhân này ạ." - Chàng trai này đầy năng động và hăng hái chào Pond.
Pond không thèm nhìn gương mặt đang treo một nụ cười công nghiệp của Kim lấy một cái mà chỉ chú tâm vào người nằm trên giường.
"Em ấy như thế nào rồi?"
"Cậu ấy bị sốt cao trong thời gian dài dẫn đến việc bị rối loạn chức năng tâm thần và hạ huyết áp. Hơn nữa có vẻ đã trải qua một cú sốc tâm lí khiến thần kinh căng thẳng, nếu không chăm sóc kĩ có thể dẫn đến việc mắc chướng ngại tâm lí lâu dài về sau. Ờm... trong hồ sơ thì tôi thấy cậu ấy có nhiều vết thương hở dự đoán là do bị siết chặt hoặc trói trong một khoảng thời gian dài, điều này cũng làm máu khó lưu thông được. Còn lại là những vết xây sát ngoài da, bôi thuốc thì sẽ hết." - Kim theo dõi hồ sơ bệnh án, nói một lèo dài ngoằng cho Pond nghe.
"Cậu nói là em ấy bị rối loạn chức năng tâm thần và có thể mắc bệnh tâm lí sau này?" - Pond híp mắt, vẻ mặt âm u lạnh lẽo.
"Đúng vậy, đây có thể được gọi là mắc bệnh tâm lí. Nhưng mức độ còn tuỳ thuộc vào bệnh nhân, điều này thì phải đợi bệnh nhân tỉnh lại thì mới biết được."
"Có cách nào điều trị không?"
"Như tôi nói đó, phải đợi bệnh nhân tỉnh dậy thì mới có thể xem được mức độ mà lên kế hoạch điều trị. Nhưng trong quãng thời gian này thì tôi khuyên người nhà nên thường xuyên đến chăm sóc bệnh nhân để đề phòng tình trạng sốc thuốc, vì trong hồ sơ bệnh án chúng tôi có phát hiện được một lượng lớn morphin trong máu bệnh nhân. Sợ rằng kháng thể của cậu ấy không đủ để chịu được thuốc kháng sinh."
"Có cả morphin?" - Pond nhíu chặt chân mày mà hỏi lại.
"Đúng vậy, liều lượng nhiều hơn gấp ba mươi lần so với chỉ định được dùng trong thuốc tây nên tôi đoán..."
"Còn về vấn đề tâm lí thì người nhà có giúp được gì không?" - Pond cắt ngang lời Kim.
"À vấn đề này hả? Nên để cậu ấy trong môi trường thông thoáng sáng sủa, tránh trường hợp hoảng sợ quá mức có thể gây hại đến cơ thể và tinh thần. Hơn nữa thì trong quá trình điều trị có thể thần trí sẽ không được rõ ràng, cần có thời gian để hồi phục. Cần bồi bổ thêm nhiều chất dinh dưỡng khác nhau để cơ thể có thêm sức đề kháng và tái tạo tế bào máu. Đến giờ thì sẽ có y tá đến cho cậu ấy uống thuốc và thay băng gạc nên vấn đề này người nhà không cần lo lắng." - Kim nghiêm túc dặn dò Pond, không dám để sơ sót.
"Được rồi, anh ra ngoài đi. Khi nào có việc gì cần tôi sẽ gọi anh nhé." - Pond gật đầu tựa như đã hiểu, yêu cầu không gian riêng tư.
Kim thấy Pond có vẻ khá quan tâm đến Phuwin thì cũng ngầm hiểu ra gì đó, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi bước ra ngoài, nhường lại căn phòng cho hai người.
Pond nhíu mày trước cảnh tượng Phuwin nhợt nhạt nằm trên giường không có chút sức sống, trên hai cánh tay cắm đầy các ống dịch xanh đỏ truyền vào mạch máu, đôi mắt cậu khép chặt mặc kệ sự đời xung quanh, cơ thể quấn băng gạc trắng tinh ẩn giấu phía dưới lớp áo đồng phục bệnh viện.
Trái tim Pond bỗng dưng đau nhói như thể bị ai đó đang bóp chặt lấy nó. Đôi mắt hắn không hiểu vì sao mà lại dâng lên một tầng nước mỏng.
Hắn đang đau lòng vì em.
Pond muốn nhìn thấy Phuwin tràn đầy năng lượng đứng trước mặt hắn mà khoe móng vuốt cào nát mình chứ không phải là yếu ớt nằm trên giường bệnh như thế này.
Hắn chậm rãi đến gần bên giường, bàn tay chai sần theo bản năng muốn thử chạm vào gương mặt hốc hác của người bệnh. Thế nhưng khi khoảng cách giữa ngón tay và da mặt của Phuwin còn cách nhau một khoảng nhỏ thì hắn bỗng rút tay về.
Đôi bàn tay Pond vẫn còn vương vấn mùi thuốc súng, cơ thể vẫn mặc bộ quần áo dính đầy máu khô của Phuwin khiến Pond cảm thấy hắn không sạch sẽ, sợ chạm vào cậu nhóc sẽ làm em bị vấy bẩn theo mình.
Pond suy nghĩ một lúc, ngắm nhìn thật kĩ người trên giường rồi mở cửa rời khỏi phòng.
"Mang một bộ quần áo ngủ và hai bộ đồ thường ngày đến bệnh viện ngay."
Cuộc điện thoại ngắn ngủi được dập đi, Pond lại trở thành một kẻ to xác ngồi ngây ngốc trước cửa phòng bệnh. Ngoài chờ đợi ra, hắn hầu như không thể làm được bất kì điều gì nữa.
Chờ đợi người mang đồ đến, cũng đang chờ đợi Phuwin tỉnh lại.
Chỉ cần cậu tỉnh lại, hắn chắc chắn sẽ bắt Jim trả cho bằng hết tất cả những gì đã làm với cậu bằng phương thức tàn ác nhất.
Pond đã để Phuwin phải chịu những thiệt thòi không nên có, vậy thì hắn sẽ dùng cả đời để bù đắp lại cho cậu.
Pond nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Phuwin!
-----------------------------------------------------------
Fanfic dựa trên trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt lên người thật và quá mong chờ.
Cảm ơn mọi người nhiều nhiều vì đã ủng hộ tui nhé, mong là sẽ nhận được nhiều lời góp ý nhẹ nhàng để tui có thể phát triển bản thân hơn nha 🫶
Love you all, goodnight 💤
29/06/2025 - 22:39
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co