Chương 5.
Tiền và chứng minh thư đều bị mất hết cho nên trước mắt, tôi chỉ có thể đến ngân hàng thông báo mất thẻ tạm thời, sau khi làm lại chứng minh thư xong xuôi mới có thể chính thức báo mất giấy tờ.
Muốn làm lại thẻ cũng là việc vô cùng phiền toái, do tôi là trẻ mồ côi nên mấy ngày đều phải chạy lòng vòng giữa phòng cảnh sát và phòng dân sự, mãi cũng chỉ lấy được chứng minh tạm thời, mà hết thảy lệ phí làm lại giấy tờ đều là dì Kim ứng ra cho tôi trước.
Mỗi lần đi đâu đó tôi đều cam đoan nhất định sẽ trở về, dì Kim chỉ cười cười xua tay, bà ấy vậy mà lại tin tưởng tôi vô điều kiện, chỉ cần tôi sớm giải quyết xong giấy tờ rồi trả bà sau cũng chưa muộn.
Về phần tôi sau khi tỉnh lại trong căn phòng kia, dì Yeonhee nhường giường lại cho tôi còn bản thân nằm trong phòng kho. Đó vốn là nơi để đồ, tình trạng vô cùng kém, trên tường còn treo một túi vải to đựng quần áo.
Tôi làm sao có thể để bà ngủ ở đó, vết thương sau khi khỏi tôi liền đề nghị đổi phòng, mới đầu bà không đồng ý, đến khi tôi giả bộ tức giận thì bà mới không tình nguyện mà dọn về phòng.
Kì thật tôi vẫn luôn không hiểu vì sao nữ nhân câm lại đối với mình tốt như vậy, đến một ngày trong lúc nói chuyện vô ý đề cập với dì Kim, bà thở dài trả lời: "Yeonhee có một đứa con trai, trên người cô ấy lúc nào cũng mang theo ảnh chụp của đứa bé... Cụ thể tình huống dì cũng không rõ lắm, nghe nói đứa bé kia không may chết sớm..." - Dì Kim dừng một chút - "Nếu không có chuyện gì xảy ra, có lẽ hiện tại cũng sẽ lớn bằng cháu."
Tôi gật gật đầu tỏ ý nghe hiểu, thì ra mọi chuyện là như vậy.
Có lẽ bởi tôi xuất hiện thực đúng lúc, có lẽ bởi gương mặt tôi với đứa con của bà ấy có phần tương tự nên tình cờ khơi gợi chút kí ức với đứa nhỏ của bà, nên bà ấy mới đem toàn bộ tình mẫu tử đặt trên người tôi.
Trong lòng thoải mái rồi lại có chút mất mát, nhưng tính cái gì chứ, hiện tại tôi chỉ cần nhanh chóng rút được tiền, trả lại cho dì Kim và nữ nhân câm, sau đó yên tâm rời đi.
Vào ngày cuối cùng cũng làm xong giấy tờ, tôi ở bên ngoài mua chút đồ ăn, chồng và con trai dì Kim đều làm công ở nơi khác nên chỉ có ba chúng tôi cao hứng ăn một bữa.
Ăn uống cùng thu dọn xong, tôi đưa phong bì gồm số tiền lúc trước mượn dì Kim với thêm 100.000 won đưa cho bà. Kì thật so với thời gian tôi ở đây 100.000 won không đáng là gì, nhưng dì Kim vẫn cố chấp trả lại cho tôi. Hai người đưa tới đưa lui một hồi, cuối cùng cả tôi và nữ nhân câm đều bị bà ấy đẩy ra khỏi cửa, tôi còn chưa kịp phản ứng liền "Rầm" một tiếng đóng cửa lại.
"Minhyungie, cháu nghĩ dì giúp cháu và Yeonhee chỉ vì muốn tiền hay sao?! Nhiều tiền thì tự giữ tự tiêu cho hết đi thằng nhóc thúi..." - Cách một cánh cửa, bà ấy lớn tiếng mắng.
"Dì..." - Thanh âm tôi có điểm nghẹn ngào, vội vàng ho hắng giọng một cái - "Dì Kim, cảm ơn dì đã chiếu cố cháu thời gian qua."
Bà lên tiếng đáp ứng, sau đó lại dặn dò tôi vài câu.
Tôi quay đầu nhìn nữ nhân câm ở bên cạnh, hiển nhiên là bị hành động của tôi và dì Kim làm hoang mang, ngây ngốc mơ hồ nhìn hai chúng tôi. Tôi cười cười, kéo bà ấy trở về nhà, đem 100.000 won kia đặt vào tay bà, chỉ vào ngăn tủ không ngừng khoa tay múa chân ý bảo bà ấy cất kĩ.
Nữ nhân câm tuy rằng ngốc, nhưng bà ấy hiểu được tiền dùng để làm gì, ngày thường cũng hay đi bán giấy vụn để dành tiền vào một cái bình cũ. Khuôn mặt bà mơ màng cầm tiền nhìn tôi, tôi có phần không yên lòng, nghĩ thầm lát nữa phải nhờ dì Kim sang xem bà ấy một chút.
"Cháu phải đi rồi, thời gian này thực cảm ơn cô đã chiếu cố. Tiền này cô cứ giữ lấy, ngoài dì Kim ra đừng để ai khác nhìn thấy, có biết không?" - Tuy rằng biết bà không hiểu tôi đang nói cái gì nhưng tôi vẫn không nhịn được dặn thêm lần nữa.
Xoay người mở cửa định đi ra ngoài chợt tay bị người giữ lại, tôi quay đầu nhìn, là nữ nhân câm đang muốn đem tiền đưa cho tôi, sau đó chỉ chỉ chỗ tiền, hai tay cố gắng huơ huơ trong không khí.
Nhìn bà hồi lâu, tôi vẫn hoàn toàn mờ tịt về ý định của bà. Thấy tôi cứ đứng thẫn thờ ra đó, bà chẳng nói chẳng rằng, rút chiếc chìa khóa từ túi quần rồi đi về phía chiếc tủ kê sát tường. Sau một hồi tìm kiếm dưới những lớp quần áo xếp chồng, bà lấy ra một cái túi nhỏ đã sờn cũ. Bà hăm hở quay lại, đôi mắt lộ rõ nét lấp lánh khi đưa nó cho tôi.
Tôi mở ra xem, bên trong là từng cọc từng cọc tiền giấy cũ nhăn nhúm được xếp phẳng.
Tôi yên lặng nhìn hồi lâu, sau đó đem 100.000 won kia cẩn thận nhét vào túi, một lần nữa đặt túi vào tay bà ấy, rồi xoay lưng chạy ra cửa.
Nữ nhân câm có vẻ sốt ruột chạy vòng lên trước, đem bao khua khua trước mắt, miệng khàn khàn "A a" kêu lớn.
Tôi hít một hơi thật sâu, mặt không đổi sắc nhìn bà ấy: "Cái này là của cô, cháu không cần. Tiền cô cẩn thận giữ lại, cháu phải đi rồi."
Cho tới bây giờ tôi chưa từng nói chuyện nhiều với nữ nhân câm như vậy, trong ánh mắt bà không giấu nổi vẻ bi thương.
Trong lòng tôi nặng trĩu, cảm giác khó chịu cứ thế bủa vây. Tôi chẳng buồn nghĩ ngợi thêm, chỉ muốn lập tức xông ra khỏi nhà. Chạy được mấy bước, một cánh tay đã níu chặt lấy tôi. Tôi bực dọc quay lại, gầm lên: "Cháu không phải con của cô!!! Cô nhìn thật kĩ đi! Cháu không phải!!!"
Nữ nhân câm bị tôi dọa đến sửng sốt, lập tức bắt đầu "Ô ô" khóc lên, tay vẫn gắt gao giữ chặt tôi không buông.
Dì Kim nghe tiếng động vội chạy ra mở cửa, giữ nữ nhân câm lại trấn an. Tôi có chút xấu hổ muốn mở miệng, dì Kim lại hiểu rõ mà phất phất tay: "Không sao, Minhyungie cháu đi đi, dì sẽ lo cho cô ấy."
Tôi gật gật đầu, ra vẻ tàn nhẫn gạt tay nữ nhân câm ra, như chạy trốn mà rời đi khỏi đó.
Tiếng khóc phía sau càng lúc càng lớn dần, tôi cắn răng chạy một mạch không quay đầu lại. Cũng không biết đã chạy bao lâu, thẳng đến khi hoàn toàn không còn chịu nổi mới dừng lại, chống tay lên tường há mồm thở dốc.
Trên mặt ướt ướt, thoáng chạm vào mới phát hiện tất cả đều là nước mắt. Tôi nhếch miệng muốn cười, từ cổ họng lại truyền ra tiếng khóc cổ quái... Rốt cục cũng không thể áp chế được, ngồi xổm ven đường bụm mặt khóc nấc lên.
Tôi thực không biết vì sao mình lại phản ứng như vậy, rõ ràng có người đối tốt với mình, tuy rằng bà ấy là một người câm, tuy rằng bà ấy là một người ngốc nhưng hẳn là tôi nên vui vẻ cao hứng mới đúng. Nhưng tại sao, giờ bản thân lại khó chịu đến không kiềm được nước mắt.
Cảm giác ấm áp này thật quá tốt đẹp, đẹp đến mức hư ảo tựa mây trời. Tôi thực không dám chờ mong, rất sợ đến khi vươn tay ra cái gì cũng không bắt được, chỉ còn lại một mình thương tâm.
Cho nên, chỉ cần rời xa, chỉ cần không ôm kì vọng, vĩnh viễn sẽ không thất vọng, đúng không...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co