kẹo chanh¹
␥ Tên gốc: 柠檬糖🍬
␥ Source: zaixiaoyuan via lofter
-
"Minseok, tối nay có muốn đi ăn Haidilao không?"
"Anh Sanghyeok, tối nay em không đi được rồi, em có hẹn với anh Kwanghee và anh Hyukkyu. Mọi người đi ăn đi, hôm nay em vắng mặt nha~"
10h20, bốn người T1 ngoại trừ hỗ trợ vừa ngồi vào chỗ, Ryu Minseok đột nhiên gọi đến:
"Aaaaaaa Wooje, mọi người bây giờ đang ở đâu?"
"Đang ăn Haidilao a? Anh Minseok, xảy ra chuyện gì à?"
"Anh Kwanghee bị fan vây kín bên ngoài. Anh nghĩ anh với anh Hyukkyu nên rời đi trước, tạm thời tìm một nhà hàng¹ khác có chút khó khăn."
"A, anh Minseok, vậy hai người đến đây đi, bọn em còn chưa bắt đầu gọi món, vừa kịp lúc."
"Wooje, xảy ra chuyện gì vậy? Minseok muốn qua đây à?" Lee Sanghyeok và Lee Minhyung đồng thanh² hỏi.
"Kiểu kiểu vậy, hình như anh Minseok còn mang theo anh Deft đến."
"Deft?" Lại một câu hỏi ngăn nắp³, Choi Wooje liếc mắt nhìn anh trai nhóc, người đi rừng nào đó ra hiệu cho nhóc xem điện thoại.
[Anh Deft tới đây à?]
[Ò.]
[Sợ hãi.]
[Mắc gì anh sợ?]
[Choi Wooje, nhóc cảm thấy một quả trứng vừa tròn vừa lớn cùng với một quả trứng vừa dài vừa gầy va vào nhau, quả nào sẽ vỡ trước?]
[Mo? Chuyện này thì có liên quan gì đến trứng?]
[Thôi đi, heo nhỏ không hiểu được những chuyện này. Lát nữa em tập trung ăn đồ ăn của em là được rồi, đừng ngẩng đầu nhìn anh Sanghyeok và anh Deft.]
[Mo?]
[À quên mất, anh Sanghyeok và anh Deft không thân nhau!]
Lại qua mười mấy phút, một cơn gió nhẹ theo Ryu Minseok tiến vào cửa, đằng sau còn mang theo một chiếc alpaca được bao bọc chặt chẽ⁴.
"Aiss điên thật, khuôn mặt anh Kwanghee quá mức thu hút, em còn tưởng anh ấy sắp mở fanmeeting trong nhà hàng."
Ryu Minseok một bên lớn tiếng phàn nàn một bên cởi khăn quàng cổ ra, tự nhiên ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh AD, alpaca nhìn theo cặp đôi đang dựa sát vào nhau thì thầm, co quắp không biết làm thế nào cho phải phép.
"Minseokie, có lẽ anh nên về trước, hôm khác chúng ta lại gặp nhau."
"Đừng mà anh Hyukkyu, vốn dĩ là em hẹn anh ra ngoài, anh về nhà một mình lại không ăn cơm cho xem."
Lee Sanghyeok nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn người bạn "không thân thiết", lặng lẽ nhích mông sang một bên.
Sau đó tuyển thủ Deft của chúng ta chỉ có thể quỷ dị ngồi giữa người đi rừng và đường giữa hàng đầu của T1.
Dù sao cũng là những tuyển thủ trẻ, người kia một miệng người này một miệng cười đùa không ngừng, đồ ăn trên bàn cũng bị chén hết bảy tám phần.
Người bên cạnh dường như không động đũa nhiều, Lee Sanghyeok chú ý đến điều này trong lúc mỉm cười nhìn bọn trẻ đùa giỡn.
"Hyukkyu a."
"Nae."
Người được gọi tên phảng phất vẻ hoảng sợ, mở to mắt nhìn người trước mặt.
Lee Sanghyeok bị chọc cười trước phản ứng trái ngược của cậu, anh ho nhẹ một cái rồi tiếp tục nói:
"Không thích ăn lẩu sao?"
"Không có, vốn dĩ tôi đã không ăn nhiều." Ánh mắt alpaca có chút trốn tránh, Lee Sanghyeok không nghĩ gì, gắp một miếng khoai tây đặt lên đĩa của Kim Hyukkyu.
"Ăn nhiều một chút mới có thể khỏe mạnh a, alpaca."
Tai Kim Hyukkyu lập tức đỏ lên, run run rẩy rẩy ăn hết miếng khoai tây, sau đó ngẩn người nhìn chằm chằm vào đĩa.
Những người khác đều không để ý tới cuộc đối thoại thầm lặng vừa rồi. Choi Wooje sờ sờ cái bụng no căng, sau đó thúc giục anh trai nhóc gọi phục vụ mang kẹo đến.
Moon Hyeonjun chịu không nổi màn quấy rầy đòi hỏi, hướng về phía phục vụ mở miệng, sau đó nhận về một nắm kẹo.
Một viên kẹo chanh vàng lẫn vào giữa đống kẹo bạc hà đủ màu.
Moon Hyeonjun xòe tay cho bọn họ tự chọn, mọi người đều lấy vị bạc hà quen thuộc, Lee Sanghyeok liếc mắt nhìn người đang do dự bên cạnh, lấy một viên kẹo đủ màu, đồng thời cũng lấy đi cái màu vàng duy nhất.
"Anh Sanghyeok, anh không phải thích vị bạc hà sao?" Hỗ trợ nghi hoặc mở miệng.
"A, Hyukkyu có vẻ không thích vị bạc hà lắm." Lee Sanghyeok ung dung không vội trả lời, sau đó như lẽ đương nhiên đặt viên kẹo chanh vàng đặc biệt loá mắt trước mặt Kim Hyukkyu
Người nhận nhỏ giọng thì thầm lời cảm ơn rồi lặng lẽ giấu viên kẹo vào lòng bàn tay.
Bốn đứa trẻ đột nhiên im lặng, ăn ý mở điện thoại ra.
Group chat: Không được phép nói với anh Sanghyeok (4/4)
Jug: Ya, chẳng phải nói hai người này không thân thiết sao?
Top: A?
Sup: Trong cuộc phỏng vấn thì đúng là vậy mà, bất quá anh Hyukkyu là người tốt như vậy, ai bị anh ấy hấp dẫn cũng rất bình thường.
Ad: Minseokie cậu đang nói gì vậy TT
Rừng: Thời gian dành cho việc đứng đắn, Lee Minhyung cảnh cáo một lần.
Top: A? O.O
....
Cả đám đút điện thoại vào túi với suy nghĩ của riêng mình, sau đó nghe Quỷ vương lên tiếng:
"Mọi người ăn xong chưa? Vậy chúng ta về thôi. Minseok thì sao?"
"Minseokie cùng các thành viên trong đội trở về căn cứ đi, đúng lúc anh muốn ra ngoài đi dạo một chút."
Alpaca một mực trầm lặng đột nhiên lên tiếng, giọng điệu ôn hoà có sức mạnh khiến người ta phải thỏa hiệp, Ryu Minseok cố gắng nói thêm vài câu cũng chỉ có thể gật đầu.
"Vậy anh cũng đi, anh ăn hơi nhiều, muốn đi dạo."
Lại là câu nói khiến người ta trố mắt đứng nhìn⁵, phát ra từ miệng Lee Sanghyeok, không ai tin cũng không ai dám chất vất.
Kim Hyukkyu nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía người bạn cùng trường cấp ba của mình, ngay khi ánh mắt của anh quét tới, cậu ngay lập tức thu hồi ánh nhìn.
Nửa đêm, đường phố Seoul vẫn tràn ngập ánh đèn, Lee Sanghyeok quấn chặt quần áo cùng Kim Hyukkyu chậm rãi dạo bước.
"Hyukkyu a, năm tới thật sự là năm cuối cùng sao?"
Đột nhiên xuất hiện một lời hỏi thăm, Kim Hyukkyu sửa sang vài sợi tóc trên trán.
"Ừm, thời hạn nghĩa vụ quân sự sắp đến rồi, tôi vẫn phải hoàn thành nghĩa vụ của mình."
Người nhận được câu trả lời cũng trầm mặc, chỉnh lại kính tỏ vẻ đã tiếp thu, sau đó là một khoảng lặng rất lâu.
....
"Sanghyeok a, chúc mừng chức vô địch thứ tư."
"Cảm ơn Hyukkyu."
"Sanghyeok."
"Hửm."
Gió dường như lặng đi trước khi cậu tiếp tục cất lời.
"Sanghyeok đối với tất cả mọi người đều như thế này phải không?"
"Sao cơ?"
"Kẹo, viên kẹo này."
Kỳ thực câu nói này còn chưa nói xong, còn có, còn có viên kẹo rất nhiều năm về trước.
Nhưng Kim Hyukkyu đã mở lòng bàn tay ra, giấy gói màu vàng lấp loé.
Lee Sanghyeok dường như đã chìm đắm trong suy nghĩ sau khi nhận được câu hỏi.
Ngay khi Kim Hyukkyu sắp từ bỏ câu trả lời, Quỷ vương lẩm bẩm:
"Không phải đối với tất cả mọi người đều như vậy, dường như là vì đối mặt với Hyukkyu, cho nên tôi mới thế này."
-
(¹) Tác giả dùng 餐厅 - phòng ăn; nhà ăn; hiệu ăn: phòng lớn để dùng bữa, thường là phòng ăn có tính kinh doanh lập trong các nhà hàng, trạm xe lửa, phi trường,... Có khi được dùng làm tên hiệu ăn. Mình để nhà hàng cho dễ hiểu nha.
(²) Trong câu gốc tác giả dùng 异口同声 - Trăm miệng một lời: đồng thanh.
(³) Trong câu gốc tác giả dùng 整整齐齐 - Chỉnh chỉnh tề tề: gọn gàng, ngăn nắp. Có lẽ ý tác giả là những người kia lại đồng thanh theo lối.
(⁴) Trong câu gốc tác giả dùng 严严实实 - Nghiêm nghiêm thực thực: (niêm phong) chặt chẽ; (bao bọc) chặt chẽ; (che phủ) hoàn toàn. Ở ngữ cảnh này có thể hiểu theo nghĩa tác giả muốn miêu tả việc Deft được bao bọc kỹ càng bởi quần áo vì gió lạnh hoặc che chắn kỹ càng để tránh bị fan vây kín.
(⁵) Trong câu gốc tác giả dùng 瞠目结舌 - Xanh mục kết thiệt: nghẹn họng nhìn trân trối; nhìn trân trân; trố mắt đứng nhìn. Nhìn trân trân không nói nên lời vì kinh ngạc hoặc rơi vào thế bí, mô tả sự bối rối hoặc sốc.
-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co