Chương 39
Chương 39: Em vốn nên thuộc về tôi
Anh nằm xuống, Han Wangho đè đầu gối anh lại, Lee Sanghyeok cao hơn cậu nên đè bắp chân anh cũng vô dụng.
Cậu rất nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, một chút nước cũng không thả ra cho Lee Sanghyeok.
Lee Sanghyeok cũng không tức giận, anh cảm thấy bạn nhỏ như vậy rất đáng yêu.
Lần thứ nhất Lee Sanghyeok nâng người lên, hai người trực tiếp đối mặt, không giống như lúc Han Wangho vô tình đụng vào, Lee Sanghyeok là cố ý. Anh khống chế khoảng cách sao cho vừa mập mờ mà lại không khiến Han Wangho phản cảm.
Lông mi Han Wangho run lên mấy lần, mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác. Cậu vừa vận động xong nên trên mặt có một lớp mồ hôi mỏng, ngọn tóc cũng hơi ẩm, sắc mặt Lee Sanghyeok hơi sầm xuống.
Anh cũng chỉ trêu Han Wangho ở lần đầu, 55 cái gập bụng vẫn là một yêu cầu rất cao, nhưng cũng không tính là làm khó anh, con trai làm chừng năm mươi cái cũng không thành vấn đề.
Máy bấm giờ nhắc nhở đã hết thời gian, Han Wangho đếm được 75 cái.
Lee Sanghyeok hỏi cậu: "Không phải là 76 à?"
Han Wangho nhíu mày, cậu không tính sai đâu, là 75 cái...
Lee Sanghyeok cúi người nhìn thẳng vào mắt cậu, nhẹ nhàng hỏi: "Nghĩ kĩ lại xem, có phải đếm thiếu cái đầu tiên rồi không?"
Han Wangho sửng sốt, hình như là vậy, nguyên nhân đếm thiếu cái đầu tiên là vì Lee Sanghyeok bỗng dưng đến gần khiến tinh thần cậu loạn cả lên, quên sạch chuyện đếm số, nên hẳn là bắt đầu đếm từ cái thứ hai.
Anh mỉm cười, kéo giãn khoảng cách giữa hai người: "Là 75 cái, tôi đếm nhầm."
Anh đến báo số lần cho cán sự thể dục, bạn nam kia bèn giơ ngón cái lên với anh: "Lớp trưởng lợi hại thật đấy!"
Lee Sanghyeok lễ độ mỉm cười.
Những người đã thi gập bụng xong có thể ở lại tòa tổng hợp chơi thể thao hoặc trở về lớp. Han Wangho đợi Song Jungkook thi xong thì tính cùng nhau về lớp, bạn hợp tác với Song Jungkook là Park Jaehyuk, Park Jaehyuk hơi yếu, lề mề mãi mới làm xong, y còn dám báo mình được 50 cái, bị cán sự đuổi theo đánh.
"Nhiều lắm là 20 cái, tôi lấy mạng mình ra thề luôn." Cán sự vỗ ngực, các kì trước đó, mỗi lần học thể dục, Park Jaehyuk thi cái gì cũng đều nằm trong hạng chót của lớp.
Song Jungkook kéo Han Wangho: "Đậu nhỏ, đi đánh cầu lông đi, Ryu Minseok đang chơi cầu lông ở sân bên cạnh đó."
Han Wangho hiếu kì: "Lớp bọn nó cũng đang là tiết thể dục à?"
"Không, nhưng chủ nhiệm lớp bọn nó cho bọn nó một tiết trống để chơi cầu lông." Trong lời nói của Song Jungkook có chút ghen tỵ và hâm mộ.
Chủ nhiệm lớp Ryu Minseok là một người đàn ông trung niên rất cường tráng và men lỳ, trông rất dữ tợn. Nếu vừa gặp người ta sẽ tưởng ông thầy này rất nghiêm khắc, nhưng thật ra thầy ấy lại là chủ nhiệm lớp dễ tính nhất cả trường, thỉnh thoảng còn xoa đầu học sinh để cổ vũ. Ngược lại, Ran Seo In trông dịu dàng mà thanh tao lịch sự thật ra lại là chủ nhiệm lớp có yêu cầu cao nhất.
Cho một tiết trống để chơi? Có thể là lúc đó đầu đang thiếu đậu phộng nếu không thì chắc chắn sẽ không nghĩ ra cái chuyện không hợp lẽ thường như vậy đâu.
Ryu Minseok đang chơi cầu lông với bạn cùng bàn của nó, bạn cùng bàn của nó là một bạn nữ, tên là Ye Eun. Đương nhiên là Ye Eun đánh không lại con trai rồi, thế là gọi hội chị em của mình, ba đánh một, Ryu Minseok phải đuổi theo cầu khắp sân.
Song Jungkook: "..."
Han Wangho cũng không nhịn được cười.
Lúc nhặt cầu thì nó trông thấy đám Han Wangho, vui vẻ vẫy tay với bọn họ: "Đậu nhỏ, hai người tới rồi, mau tới chơi với tôi!"
Ye Eun bĩu môi: "Ông nói là chơi với bọn tôi cơ mà?"
Ryu Minseok khiêng cái vợt, hất cằm: "Ngay từ đầu đã nói với nhau rồi còn gì? Đã gặp nhau thì sẽ có lúc phải chia tay, sao bà lại..."
Han Wangho thấy bộ dạng này của Ryu Minseok trông quen quen: "Nó học ai thế?"
Song Jungkook mặt không cảm xúc: "Mày đó."
Han Wangho: "..."
Han Wangho khốn nạn với biết bao em gái của các trường khác, đi ra ngoài là có thể gặp bạn gái rồi bạn trai cũ của hắn, thậm chí đến bây giờ vẫn còn một Son Yerin rất kiên trì. Một người như vậy mà hết lần này tới lần khác lại dính trên người Lee Sanghyeok.
Rất lạ lùng, mà càng khiến cho người ta cảm thấy khó tin hơn, là Lee Sanghyeok không hề cho hắn bất cứ sự đáp lại nào, nhưng Han Wangho vẫn càng ngày lún càng sâu, làm rất nhiều hành động điên rồ. Nhưng hắn thoát ra cũng nhanh, nhanh đến mức cũng khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.
Ryu Minseok đánh không lại Han Wangho, cả nó với Song Jungkook liên thủ lại cũng không đánh được, nguyên thân vốn đã chơi giỏi rồi, bản thân Han Wangho cũng biết chơi, thành ra nó với Song Jungkook đánh chưa được mấy lượt đã mặt đỏ tía tai sắp đánh nhau.
Han Wangho ngồi trên mặt đất, buồn cười nhìn xem bọn nó náo loạn.
"Seok, mày cách xa tao ra một chút được không? Sao mày cứ phải chen vào cùng một chỗ với tao thế? Mày cứ thế này tao sẽ đánh vào mặt mày mất!"
"Vãi, mày nói lý chút đi, mày sợ đánh phải tao hay là sợ đánh phải cầu?"
"Mày muốn chết rồi đúng không?"
"Đậu nhỏ, Song Jungkook muốn đánh tôi!" Ryu Minseok đánh không lại Song Jungkook, nó còn không cao bằng Han Wangho, chỉ được 1m75 (cũng yêu cầu mọi người không bàn tán về chiều cao của Keria nha, lần nữa mình nhắc lại mình để thông số này chỉ để phụ vụ cho cốt truyện, mọi tình tiết ở fanfic không liên quan đến đời thực của tuyển thủ), Song Jungkook cao hơn nó những 10 cm, cũng to hơn nó nữa, lúc hai người đánh nhau thì bình thường Ryu Minseok đều thua, trừ khi Song Jungkook nhường nó.
Han Wangho đứng lên, phủi bụi trên tay, định đi qua khuyên can một chút, bên kia sân bỗng có hai người xuất hiện.
Lee Minhyung xách Ryu Minseok sang một bên: "Nhóc con đi sang một bên."
Ryu Minseok lập tức dùng vợt đánh Lee Minhyung.
Lee Minhyung: "..."
Phòng thay đồ của Lee Sanghyeok có vợt riêng, anh đứng đối diện với Han Wangho: "Đậu nhỏ, chúng ta chơi một ván đi."
Han Wangho ngẩn ra, lập tức nắm chặt cây vợt trong tay, mỉm cười: "Được."
Công bằng đấu nhau, xưa nay Han Wangho chưa từng sợ, nếu ném đi thân phận, giai cấp và những thứ khác, hiện giờ bọn họ hoàn toàn bình đẳng với nhau. Han Wangho rất chờ mong.
Dù sao thì đánh với đám Ryu Minseok cũng không khác gì chơi với đám học sinh tiểu học.
Ryu Minseok bị lôi đi, Song Jungkook tự giác rời sân, Lee Minhyung làm trọng tài tiện thể nhặt cầu gì đó giúp bọn họ luôn.
Ryu Minseok thật sự rất lo lắng, nó ngồi ở hàng ghế đầu tiên: "Lee Sanghyeok đánh cầu lông giỏi lắm đó, hình như trước kia có một lần anh ta đánh cầu đánh sưng cả mặt người ta thì phải?"
Song Jungkook nhíu mày, suy nghĩ một hồi, chậm rãi nói: "Hình như là vậy, tao nhớ hôm đó Đậu nhỏ cũng có ở đó, hôm sau Đậu nhỏ không đến lớp luôn."
Ryu Minseok: "Anh ta đánh Đậu nhỏ à?"
"Mày điên hả, nó đánh Đậu nhỏ làm gì? Không biết tại sao, nhưng người bị đánh là cái thằng đầu trọc lớp 11 kia kìa. Nó dâm dê, thích bỏ gương trên mặt đất, có cô giáo mặc váy đi ngang qua, nó cứ thế nhìn lén qua tấm gương."
Ryu Minseok che miệng: "Là thằng đó hả? Hôm qua nó khen tao đeo kẹp tóc xinh lắm!"
Song Jungkook: "À, thế thì sắp tới nó sẽ khen mày cởi truồng đẹp lắm."
Hai người im lặng chưa được một giây, Ryu Minseok đã cầm cái vợt bên cạnh điên cuồng đập Song Jungkook.
–
Han Wangho là người phát cầu, cậu mặc áo thun, đeo băng chống trượt, tràn đầy cảm giác thiếu niên, lúc vung vợt lên, Lee Sanghyeok như thấy được Han Wangho của ngày xưa.
Han Wangho không hề khách khí, đối diện là Lee Sanghyeok chứ không phải Ryu Minseok, cậu không chút do dự phát quả cầu xảo trá nhất, khó khăn nhất.
Lee Sanghyeok có thể phán đoán được quỹ đạo vận hành của quả cầu, anh nhận cầu, ở trong mắt người khác cũng là không hề khách khí, lúc quả cầu xé gió bay về phía bên kia, Ryu Minseok cũng phải lau mồ hôi thay Han Wangho.
Cầu bay rất nhanh, lực đánh cũng lớn, hai người bọn họ như muốn giết đối phương vậy.
Song Jungkook rùng mình: "Sao vừa rồi Han Wangho lại khách khí với bọn mình như vậy chứ? Nó khinh bọn mình à?"
Ryu Minseok cũng rùng mình: "Đậu nhỏ lợi hại hơn trước rồi, óa óa óa."
"Mày đừng óa nữa, nhức hết cả đầu."
"Óa."
"..."
Lee Minhyung tựa ở bên cạnh hai người, gật gù: "Han Wangho vẫn luôn lợi hại như vậy à?"
Song Jungkook không quen nói chuyện với người lạ, Ryu Minseok cũng vậy, nhưng Ryu Minseok không giống Song Jungkook ở chỗ, nếu như người ta khen Han Wangho thì chắc chắn nó sẽ nói lại với người ta. Lee Minhyung nắm được điểm chí mạng của nó.
Ryu – nịnh Đậu nhỏ – Minseok: "Đúng rồi, Đậu nhỏ vẫn luôn lợi hại như vậy đấy."
Lee Minhyung: "Không tệ."
Ryu Minseok: "Đương nhiên rồi."
Song Jungkook ở bên cạnh, ánh mắt phức tạp, lòng dạ rối bời.
Han Wangho chống một tay lên đầu gối, lau mồ hôi trên mặt, cậu nhặt cầu trên đất lên, đây là lượt đánh cuối cùng, so với phát đầu tiên thì chỉ có hiểm ác hơn.
Lúc cậu nhặt cầu, trong đầu bỗng hiện lên chút hình ảnh vụn vặt.
Là của nguyên thân, lại như thứ thuộc về chính cậu.
Cậu không biết người kia, là một tên đầu trọc, địa điểm là ở trong tòa tổng hợp, cậu đứng quan sát một trận cầu lông.
Hẳn là lấy góc nhìn của Lee Sanghyeok chứ không phải là của Han Wangho.
Đầu trọc liếm miệng với dáng vẻ lưu manh: "Lee Sanghyeok, rốt cuộc mày có thích Han Wangho không? Em ấy theo đuổi mày lâu như vậy rồi, ít nhiều mày sủa một tiếng xem nào."
Lee Sanghyeok đánh tới một quả cầu: "Không liên quan gì đến mày."
Đầu trọc cười hì hì đánh trả: "Chẳng qua là tao không muốn nhìn bọn mày mệt mỏi như thế thôi, quá vô nghĩa, nếu như mày không thích ẻm thì nhường ẻm cho tao đi."
Lee Sanghyeok tăng lực đánh cầu: "Mày muốn?"
Đầu trọc làm dáng vẻ đương nhiên hèn mọn, ngay cả Han Wangho nhìn cũng cảm thấy buồn nôn, cậu nghe thấy đầu trọc nói: "Muốn chứ, xinh đẹp như thế, mặc dù tính tình hơi khó ngửi, người cũng hơi bạo lực, nhưng được cái mặt đẹp. Dù sao thì cũng chỉ là chơi đùa thôi mà, đâu có quan trọng, nếu như mày muốn chơi thì tao có thể đợi mày chơi chán rồi tao..."
Sân cầu lông trống trải, tiếng kêu gào của đầu trọc vang khắp cả căn phòng.
Bên cạnh sân đánh cầu lông là sân chơi tennis, bóng tennis bay tứ tung, có quả lăn đến chân Lee Sanghyeok. Lee Sanghyeok bèn dùng vợt cầu lông đánh quả bóng tennis qua, không biết là dùng lực mạnh đến cỡ nào mà đầu trọc bỗng gào lên rồi ngã xuống đất, bụm mặt kêu rên.
Vợt trong tay Lee Sanghyeok đã bị đứt mấy sợi dây cước, anh đi ra khỏi sân chơi cầu, cả một đường, theo từng bước chân của Lee Sanghyeok, từng lời dần tan biến.
"Đừng có mơ tưởng tới Han Wangho..."
Sau đó Lee Sanghyeok còn nói một câu nữa, nhưng Han Wangho không nghe thấy, hình ảnh bị cắt đứt, đợt cầu cuối cùng của Han Wangho và Lee Sanghyeok hẳn là cũng sắp kết thúc rồi.
Han Wangho tăng lực tay, càng về sau cầu phát ra càng xảo trá.
Lee Sanghyeok vẫn đỡ được như cũ.
Ánh mắt Lee Sanghyeok rơi xuống mặt Han Wangho, Han Wangho khi làm việc rất nghiêm túc. Lee Sanghyeok ngây người đã cho Han Wangho cơ hội, Han Wangho nhếch miệng, vợt vung lên, cầu lông bay thẳng vào mặt Lee Sanghyeok.
Lee Sanghyeok không đỡ quả cầu này.
Không phải là anh không đỡ được, mà là anh muốn thua Han Wangho, anh muốn để cho Đậu nhỏ thắng.
Có thể là đầu nhọn của lông vũ sượt qua mặt nên trên mặt Lee Sanghyeok hiện rõ một vết xước, Lee Minhyung nhìn thấy quai hàm anh hơi bạnh ra.
Hắn đi qua, định hỏi một câu không sao chứ, còn chưa đến gần đã nghe thấy Lee Sanghyeok khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng nói: "Đậu nhỏ giỏi quá."
Lee Minhyung: "..."
Đáng đời!
Han Wangho chơi với Lee Sanghyeok xong, Lee Minhyung lập tức giữ chặt Ryu Minseok: "Nào đến đây, em chơi với tôi một lát đi."
Lee Minhyung: "Tôi không biết chơi nên em dạy tôi một chút đi, lúc nãy tôi thấy em đánh với Han Wangho trông lợi hại lắm."
Lần đầu tiên có người khen Ryu Minseok lợi hại, nó đã rơi vào bẫy của người ta mà cũng không biết, còn cố mà ra vẻ: "Vậy được rồi, tôi chỉ dạy cho anh một chút thôi, tôi cũng không biết nhiều lắm."
Song Jungkook: "..." Không nỡ nhìn luôn.
Han Wangho đưa vợt cho Song Jungkook, tự cậu trở về lớp trước, cậu còn bài tập chưa làm xong, Song Jungkook thì có thể chơi thêm một lát.
–
Vị trí hiện tại của Han Wangho là ở chếch phía trên cửa sổ một chút, cửa sổ mở ra, trong hành lang thỉnh thoảng sẽ có người qua lại.
Cậu vừa giở quyển toán luyện tập ra, bên trong là một vài đề toán tương đối cơ bản, cậu định tự mình làm một lần, tìm ra phương pháp giải tương đối đơn giản dễ nhớ rồi dạy lại cho Ryu Minseok và Song Jungkook.
Trong hành lang xuất hiện một cô học trò, trông rất non nớt, có vẻ như là lớp mười.
Tóc dài, mắt to, đa số con trai đều sẽ thích con gái trong sáng thơ ngây kiểu như thế này. Cô gái kia đặt hai tay lên bệ cửa sổ chỗ Han Wangho, gọi tên Han Wangho.
Han Wangho bị cô làm cho giật mình.
"Em có chuyện gì à?"
Trong phòng học chỉ có vài người, đều không có chuyện gì làm, đột nhiên trong thấy một em gái lạ mặt xuất hiện bên ngoài lớp của bọn họ như thế, cả đám nhao nhao nhìn về phía bên này.
Trong lòng Han Wangho đã đoán được chút ít.
"Ừm, đàn anh Han Wangho, em là Rim Maeng của lớp hai năm nhất, em....Em, lần trước thấy anh biểu diễn tiết mục lễ Chuseok, em rất thích." Cô bé lắp bắp nửa ngày mới nói ra được một câu như vậy, còn bị thay đổi giữa chừng rồi.
Lớp mười là mới 15, 16 tuổi. Han Wangho đã bắt đầu chọn lọc từ ở trong đầu, cố gắng học hành cho thật tốt, hàng ngày phấn đấu tiến bộ, lên đại học rồi em sẽ gặp được người càng thêm ưu tú và xứng đáng để em yêu thích.
Em gái đỏ mặt, do dự thật lâu mới lí nhí nói: "Han Wangho, em thích anh, anh có....Anh có thể cân nhắc chuyện hẹn hò với em được không?"
Han Wangho còn giả vờ suy nghĩ một hồi rồi mới từ chối, nếu không chút do dự đã từ chối sẽ khiến người ta rất đau khổ.
"Học tập quan trọng hơn, em còn nhỏ."
Rim Maeng sắp khóc rồi :"Nhưng mà, anh cũng mới 17 mà."
Han Wangho: "..."
Han Wangho còn đang suy nghĩ nên làm sao để từ chối, Rim Maeng đột nhiên chui đầu vào trong cửa sổ, chạm một cái lên mặt Han Wangho, Han Wangho tránh rất nhanh nên sự đụng chạm ấy chỉ lướt qua như có như không thôi.
Vẻ mặt cậu dần trở nên lạnh nhạt: "Xin lỗi, tạm thời tôi không có ý định yêu đương."
Dù cho không vui, Han Wangho cũng rất khó thẳng thừng ném mặt người ta đi.
Rim Maeng gật đầu, hai mắt đẫm lệ: "Em hiểu, trước khi đến đây, bạn của em có nói, nếu như hôn một người mà người đó không đỏ mặt, tức là anh ấy không thích em, em không có hi vọng, có cố gắng cỡ nào cũng vô dụng."
Rồi bụm mặt chạy mất. Mấy người trong lớp cười hớn hở: "Han Wangho, là hoa khôi lớp hai năm nhất đó, nổi tiếng lắm đó."
"Uầy, Đậu nhỏ ác vãi, thật là lạnh lùng, thật là vô tình!"
Han Wangho cười đùa với bọn họ hai câu thì trông thấy Lee Sanghyeok đi tới, đứng ở bên cạnh cửa sổ.
Han Wangho ngửa đầu nhìn anh.
Lee Sanghyeok nhìn xuống mặt bàn cậu: "Đang làm bài à?"
Han Wangho gật đầu.
Thật ra hình thức ở chung kì quái hiện giờ của hai người họ đã bị người trong lớp chú ý và suy đoán đủ kiểu rồi, chẳng qua là không dám nói ra mà chỉ yên lặng xem kịch, xem hết thì bí mật phân tích, mặc dù cho đến tận bây giờ, bọn nó vẫn chưa phân tích được ra cái rắm gì cả.
Lee Sanghyeok vòng tay ra sau gáy Han Wangho, chạm vào bên mặt phải của cậu, đẩy phần mặt đó xoay về phía mình, trông chẳng khác gì ôm cả đối phương vào lòng.
Han Wangho cảm giác mặt mình bốc cháy.
Câu nói vừa rồi của cô gái kia xuất hiện trong đầu cậu: Nếu như hôn một người mà người đó không đỏ mặt, tức là anh ấy không thích em, em không có hi vọng, có cố gắng cỡ nào cũng vô dụng.
Han Wangho muốn lùi lại, cậu cho rằng Lee Sanghyeok định...
Nhưng không.
Lee Sanghyeok chỉ nâng lên một cái tay khác, ấn lên nơi vừa rồi bị cô gái kia chạm phải. Hình như anh vừa rửa tay xong nên tay rất lạnh, lúc chạm vào mặt Han Wangho khiến cậu rùng mình.
Anh chậm rãi xoa, sức lực dần lớn hơn, ánh mắt cũng chậm rãi trở nên u ám.
Sự tàn ác chậm rãi chảy ra, quấn lấy Han Wangho.
Động tác của anh nhìn thì có vẻ rất dịu dàng, anh hoàn toàn không quan tâm đang ở trong lớp, mắt anh hiện giờ chỉ có Han Wangho.
Anh lau xong, hài lòng ôm mặt của Han Wangho, lại hơi nâng lên, khẽ nói:
"Đậu nhỏ, tôi không có tư cách quản em, em có tự do của em, nhưng gần đây tôi thường quên mất điều đó."
Tôi vẫn luôn cảm thấy, lẽ ra em phải thuộc về tôi.
Hết chương 39
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co