Chương 76
Chương 76: Ven đường còn biết bao nhiêu hoa dại nên hái
Choi Wooje ở đằng trước nghe mà tim gan run bần bật, y rùng mình những mấy lần, bạn ngồi cùng bàn phải đè cái bàn lại, trừng y: "Bệnh động kinh của mày phát tác rồi à?"
"Hình như tao vừa mới phát hiện ra một chuyện rất ghê gớm."
"À, cuối cùng mày cũng phát hiện ra mày là đứa thiểu năng hả?"
"..."
Cái con người nằm trong trung tâm drama lại hoàn toàn không ngửi được tí mùi nào mới là cái đứa thiểu năng nhớ, Choi Wooje thầm nghĩ như vậy.
Han Wangho đau thật, chỗ sưng đỏ không lớn, nhưng lại đau đến mức run cả tay, đau như thể bị kiến cắn.
Lee Sanghyeok vừa đặt tay xuống, Han Wangho đã không nhịn được mà dán lên cọ xát.
Thân nhiệt của cậu vốn đã thấp hơn người bình thường một chút, lại đương lúc cuối thu, nên đối với Han Wangho mà nói, Lee Sanghyeok không khác gì lon coca mát lạnh vào ngày hè chói chang, là bếp lò ấm áp dễ chịu những khi đông tới.
Như trời hạn gặp mưa rào, như mưa xuân lất phất.
Ánh mắt Lee Sanghyeok sau khi nghe Han Wangho gọi anh ơi thì trở nên sâu thẳm, anh nắm chặt cổ tay Han Wangho, hỏi cậu: "Đau lắm à?"
"Vẫn ổn." Han Wangho lúng búng nói.
"Sau này không được đánh nhau với người khác nữa." Lee Sanghyeok cúi đầu, kiên nhẫn bôi thuốc cho Han Wangho, ánh đèn chiếu từ trên đầu xuống, khiến gò má anh có vẻ hết sức dịu dàng.
Han Wangho có phần không rõ đối phương chỉ là đang đau lòng cho mình, hay vẫn còn xen lẫn những thứ đáng sợ khác.
Mãi không nghe thấy câu trả lời, Lee Sanghyeok nhìn về phía cậu.
Han Wangho ma xui quỷ khiến "ừm" một tiếng.
Lee Sanghyeok nhếch khóe miệng, càng thêm mê hoặc lòng người.
Hiện tại Han Wangho vẫn còn mơ mơ màng màng, có lẽ là vì vừa đau vừa buồn ngủ, lại bị Lee Sanghyeok dỗ đến không phân biệt được phương hướng, nên nói gì cũng đồng ý.
Buổi tự học sắp kết thúc, trong lớp cũng không quá yên lặng, tiếng Lee Sanghyeok rất thấp, trông như thể đang thoải mái trò chuyện việc nhà với Han Wangho, tự nhiên mà tùy ý.
Động tác thân mật nhất là vuốt tóc xoa đầu, người trong lớp có thấy cũng chỉ cho rằng Lee Sanghyeok chưa cua được người nên đành phải tranh thủ sờ mó chiếm tí lời.
Lee Sanghyeok nhẹ nhàng xoa nắn đầu ngón tay Han Wangho: "Hôm nay tâm trạng anh rất không tốt, em khiến bản thân bị thương. Còn có," Dừng một chút, nam sinh thản nhiên nói: "Anh không thích em quá gần gũi với người khác."
Ngoài Han Wangho ra, bất kì nhân vật nào trong mắt Lee Sanghyeok cũng là người khác.
Han Wangho ngoắc lấy ngón tay Lee Sanghyeok, kéo xuống dưới: "Ai là người khác?"
Song Jungkook? Hay là Ryu Minseok?
Lee Sanghyeok nhấc mắt, cảm xúc rất nhạt, nhưng ngữ điệu vẫn nhẹ nhàng ôn hòa: "Ngoại trừ anh ra."
Vẫn không thể, thật sự không thể.
Không bao giờ anh có thể hào phóng khoan dung như vậy.
Lực bóp của Lee Sanghyeok dần tăng lên, đầu ngón tay cậu thiếu niên cắt sửa rất sạch sẽ, trắng nõn tinh tế, lúc bị Lee Sanghyeok nắm lấy thì như những quả sơ-ri, cuối cùng chín đỏ đến mức vô cùng xinh đẹp.
Han Wangho bất mãn muốn rút tay về, động tác này lập tức kích thích đến Lee Sanghyeok. Lee Sanghyeok chậm rãi giương mắt lên, con ngươi như mực nhìn thẳng vào mắt cậu.
Ánh mắt rất quen thuộc.
Han Wangho lập tức bừng tỉnh.
Đợi đến lúc cậu muốn nhìn cho rõ thì người con trai bên cạnh đã thu hồi ánh mắt, cẩn thận chăm chú giúp cậu bôi thuốc, hoàn toàn không tìm được bất cứ dấu vết nào còn sót lại.
Han Wangho tiếp tục nằm ra bàn gà gật, ngón tay mềm mềm đặt trên lòng bàn tay Lee Sanghyeok.
"Không được để dính nước." Lee Sanghyeok nói.
Han Wangho ồm ồm nói: "Em muốn tắm."
Chắc là có thể bảo dì giúp việc dùng màng bọc thực phẩm quấn lại, như thế sẽ không bị dính nước.
Lee Sanghyeok thích nắn ngón tay Han Wangho, từ đầu ngón tay cho đến khớp xương, từng đốt từng chút một, nắn cho đến nơi giao nhau giữa ngón tay và mu bàn tay, rồi anh nắm lấy cả bàn tay, nhẹ nhàng chậm rãi vuốt ve.
Động tác mập mờ khiến chân Han Wangho như nhũn ra, giọng nói cũng không khỏi thêm phần run rẩy.
"Đến nhà anh đi, anh giúp em."
Giọng Lee Sanghyeok rất tự nhiên.
Han Wangho hơi tròn mắt, sửng sốt một hồi lâu mới chậm rãi nói: "Không đi."
Lee Sanghyeok liếc nhìn cậu: "Tại sao lại không đi?"
"Chúng ta có thể cùng nhau bàn luận xem những đề bài nào có thể xuất hiện trong cuộc thi."
"Sáng hôm nay có hai rương sơ-ri tươi vừa được máy bay chuyển tới nhà anh."
"Lee Seon Ryuk cũng có ở nhà."
Lee Sanghyeok thong thả liệt kê ra từng lợi ích của việc đến nhà anh. Ngón tay Han Wangho nằm trong lòng bàn tay Lee Sanghyeok, nhịp được nhịp mất gõ gõ, đợi đến khi Lee Sanghyeok nói xong, Han Wangho mới uể oải hỏi anh.
"Anh có biết bây giờ anh giống gì không?"
Lee Sanghyeok nhìn về phía cậu: "Giống cái gì?"
Han Wangho cười: "Giống tên lừa đảo đang cố gắng dụ dỗ nam sinh cấp ba ngây thơ hiền lành."
"..."
Han Wangho không biết lực sát thương của gương mặt mình khi nở nụ cười ngây thơ vô tội với người khác, càng không biết rằng nụ cười của cậu có thể kích thích lòng người đến mức nào.
Han Wangho rũ mắt.
"Giống không?" Lee Sanghyeok dễ dàng nắm lấy cổ tay Han Wangho, giơ đến bên miệng, nhẹ nhàng cắn lên mặt trong cổ tay cậu: "Anh thật sự muốn dụ dỗ em."
"Đậu nhỏ có cho không?"
Trên môi Lee Sanghyeok có vệt nước, anh cắn Han Wangho, liếm mấy cái, còn không chỉ muốn cắn cổ tay.
Ánh mắt người con trai rơi trên mắt Han Wangho, trên môi, trên cổ.
Anh muốn khắc lên cả người cậu, từ đầu đến chân, khắc lên dấu ấn và hơi thở không thể xóa nhòa của mình.
–
Han Dae Ji tự mình đi đón Han Wangho, xe nhanh chóng lao đến cổng trường, mấy lần bảo vệ còn tưởng là cái ông trông đẹp trai phóng khoáng kia sẽ phi xe húc đổ luôn cả cổng.
Han Wangho trông thấy xe của ba mình, vỏ xe sáng bóng, phản chiếu lại ánh đèn ngoài cổng trường đến nhức cả mắt. Người đàn ông đã ngoài ba mươi gần bốn mươi, hoàn toàn không có vẻ gì là sắp đến tuổi trung niên, mặc bộ âu phục không một vết nhăn, nếu như không mở miệng nói chuyện...
"Ranh con! Cút xuống đây ngay, ba mày tới đón mày này." Han Dae Ji gọi điện cho Han Wangho, ông sợ Han Wangho lại chạy đi xem "pháo hoa".
Cả đêm thứ Bảy không về nhà, mặc dù Chủ Nhật có về, nhưng lúc Han Wangho về, người trong nhà đều đã ngủ. Han Dae Ji có ngu đến mấy cũng đoán được vài thứ.
Trước đó chỉ qua loa vài câu, Han Wangho cũng không có động tĩnh gì lớn, nhưng bây giờ thì rõ hơn hẳn.
Han Dae Ji đối mặt với hiểm nguy, mỗi ngày đúng giờ chuẩn từng phút tới trường đón Han Wangho, công việc còn lại giao hết cho Yoon Ryeo Yeong xử lý.
Mặc dù bà Han cũng thích đứa bé tên Lee Sanghyeok kia, nhưng vẫn cảm thấy dòng dõi nhà người ta cao quá, đứa bé kia lại sâu không lường được, bà sợ Han Wangho sẽ thua thiệt.
Han Wangho ngó ra cửa sổ nhìn về phía cổng trường, sau đó trở lại chỗ ngồi, xách cặp chuẩn bị về.
Lee Sanghyeok gọi cậu lại, giọng điệu mềm hẳn xuống: "Thật sự không được à?"
"Em về trước đây."
Cậu sợ cứ tiếp tục dông dài với Lee Sanghyeok thì mình sẽ chống đối Han Dae Ji mất.
Quá đòi mạng mà.
Lúc đầu Lee Sanghyeok cũng không thật sự mong đợi Han Wangho có thể đến nhà mình, hiện giờ bọn họ đều có nhà riêng của mình, Han Wangho còn có nhiều người để lo toan, không thể ngày nào cũng dính một chỗ với anh.
Lee Sanghyeok đóng sách lại, khẽ thở dài một hơi, dù sao cũng phải nghĩ chút biện pháp mới được.
Han Wangho vừa lên xe, Han Dae Ji ném cho cậu một túi đồ ăn vặt rồi mới đánh tay lái quay đầu.
"Dạo này đang bàn chuyện làm ăn với nhà họ Kim, lão kia mua đồ ăn cho con trai lão thì tiện thể cũng mua cho anh luôn, tôi mang thẳng từ công ty tới cho anh đấy."
Han Wangho nhìn Han Dae Ji, đúng là dáng vẻ vừa tan tầm.
Nghĩ đến chuyện dạo này mình khiến trong nhà gà bay chó chạy, lo lắng không yên, Han Wangho rũ mắt, trong lòng có chút rầu rĩ.
Han Dae Ji không thấy Han Wangho nói chuyện, bèn liếc mấy cái, tưởng rằng Han Wangho đang không vui vì bọn họ ngăn cản cậu yêu đương với thằng bé nhà họ Lee kia, ông vốn định mắng mấy câu, giờ lại không nỡ. Một ông bố thô lỗ cứ thế mà bị nghẹn ra một đống lời răn dạy sâu sắc.
"Không phải là nhà mình không cho con yêu đương, ba và mẹ con vẫn luôn nuôi thả con mà, trước kia con không hiểu chuyện, ba mẹ cũng có mấy khi nói đâu. Bây giờ con ngoan ngoãn như vậy, ba và mẹ con càng không muốn nhọc lòng làm gì."
"Con muốn yêu, con trai hay con gái ba mẹ đều ủng hộ, nhưng thằng bé nhà họ Lee kia, ba và mẹ con đã nói chuyện rất lâu."
Han Wangho không nói gì, yên lặng nghe.
Han Dae Ji hạ thấp giọng, rất cẩn thận nói: "Ba mẹ không quá ủng hộ chuyện này, Đậu nhỏ, ba mẹ rất lo cho con."
Ngay cả chuyện không đồng ý ông cũng nói rất khẽ, chỉ sợ Han Wangho nghe rồi lại không vui.
Han Wangho bóc một bịch khoai tây chiên, nhét mấy miếng vào miệng: "Con biết."
Cậu thật sự không nghĩ đến là ngoài cái ham muốn chiếm hữu khiến người khác phải buồn phiền của Lee Sanghyeok kia, lần này còn có sự ngăn cản của người nhà nữa. Han Wangho đang suy nghĩ, nếu như lần này không phải là ở trong sách mà là trong hiện thực như lần trước, nếu người nhà họ Han tiếp tục can ngăn như vậy, Lee Sanghyeok sẽ làm ra chuyện gì.
Có điều, lần trước, Lee Sanghyeok thậm chí còn không cho Han Dae Ji cơ hội để ngăn cản đã mang người đi mất.
Han Dae Ji thấy Han Wangho không cáu kỉnh cũng không buồn bã, lập tức thả lỏng, giọng điệu trở lại với sự ung dung tùy ý trước đó: "Thật ra tôi thấy thằng nhóc đó cũng được, đẹp trai còn học giỏi, nhưng mà gia đình nó lại quá phức tạp. Hiện giờ có rất nhiều phương án kinh doanh, thủ đoạn mà Lee Ji Nam đang sử dụng, có khi phải đến một nửa là thằng bé đó nghĩ ra."
"Bụng dạ Lee Ji Nam đã đủ nham hiểm thâm sâu rồi, mà con của gã còn lợi hại hơn thế. Hồi trước có một bữa tiệc rượu, có người hỏi gã tại sao lại dồn tất cả tài nguyên tốt nhất cho Lee Sanghyeok, dù sao thì gã có nhiều con trai như vậy, phải cạnh tranh mới thúc đẩy sự tiến bộ chứ!"
Đến nay Han Dae Ji vẫn còn cảm thấy nghẹn họng không thể tin được với câu trả lời của Lee Ji Nam: "Gã ta nói là 'vài thứ đồ chơi không ra gì sao có thể so sánh với Hyeokie nhà tôi', anh nghe thấy chưa, anh nghe đi, những đứa bé kia dù sao cũng là con trai ruột của gã mà gã còn có thể nói những lời như vậy là đủ để tưởng tượng ra loại cha như thế sẽ dạy ra đứa con như thế nào rồi."
Han Dae Ji so với loại người như Lee Ji Nam mà nói, có thể coi là người đàn ông tương đối đơn thuần chất phác, vợ con cha mẹ đều là máu mủ tình thâm, có thế nào cũng không thể chia cắt được, cho nên ông thật sự không hiểu nổi hành vi của Lee Ji Nam.
Han Wangho cúi đầu, khẽ nói: "Lee Sanghyeok không giống ông ta."
Thật sự không giống.
Trong mắt Lee Sanghyeok chỉ có Han Wangho, ngoài Han Wangho ra, phần lớn những người khác ở trong mắt anh chỉ có thể được xem là "không phải người".
Nhưng Han Wangho vẫn theo bản năng nói đỡ cho Lee Sanghyeok rằng hai người họ khác nhau. Lee Sanghyeok sẽ không vô duyên vô cớ làm tổn thương người khác, dù có không từ thủ đoạn thì anh vẫn có mấu chốt và nguyên tắc của mình.
Chỉ cần không trêu chọc đến Lee Sanghyeok thì anh sẽ như núi tuyết cao quý vời vợi, cách hành xử sẽ luôn là ôn hòa lạnh nhạt và mang theo sự xa cách.
Han Dae Ji cũng không tranh cãi với Han Wangho về đề tài này, ông chắc chắn là Han Wangho đã bị thằng nhãi nhà họ Lee kia tẩy não rồi.
"Mấy ngày nữa, thứ Bảy cuối tuần này có bữa tiệc rượu, để tôi dẫn anh đến chơi." Han Dae Ji chuyển chủ đề, thậm chí còn ngâm nga.
So với người đàn ông vài giây trước còn đầy mặt u sầu sâu sắc dạy bảo như thể hai người khác nhau vậy.
Han Wangho: "Tháng sau con phải đi thi học sinh giỏi, không có..."
Han Dae Ji xua tay, ngắt lời từ chối của Han Wangho: "Không ảnh hưởng không ảnh hưởng đâu, tôi chỉ dẫn anh đi loanh quanh thôi, chào hỏi vài người. Đầu tuần trước cô Ran có gọi điện về báo anh thi được nhất khối, tôi chưa được khoe khoang với ai, tôi phải cho đám lão già chó má kia tức chết mới được, trước kia dám nói anh không có tiền đồ!"
"..."
Thi tháng xong từ đời nào rồi.
Han Wangho không tin, nhất là khi thấy ánh mắt Han Dae Ji cứ láo liên không ngừng.
"..."
"Lão Han, nói thật đi." Han Wangho từ tốn nói.
Han Dae Ji: "..." Sao thằng nhãi này tinh vậy?!
Ông hắng giọng một cái, thể hiện sự uy nghiêm của người cha già: "Con chú Kwon của anh về nước rồi, đại học năm tư, chín chắn chững chạc, việc học cũng có rất nhiều thành tựu, người cũng đẹp trai, dẫn anh đến gặp người ta một cái." Nói toẹt ra là muốn dịch chuyển sự chú ý của Han Wangho.
Đừng có suốt ngày chạy quanh thằng nhãi nhà họ Lee kia nữa.
"..."
_________
Hyeok chó: Dao đâu rồi?
Hết chương 76.
Nay vẫn đang xem stream của cha đậu nhưng tui đã khum quên đăng chap mới nha
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co