Chương 84
Chương 84: Người ngồi ngoài kia không phải là bạn, mà là bạn trai của cháu
Tay chân Han Wangho cứng đờ, nửa ngày sau, cậu mới máy móc tìm cho mình một lý do: "Bệnh cảm lây truyền."
Cậu vừa dứt lời, đã nghe thấy Lee Sanghyeok khẽ cười một tiếng.
"..."
Bản thân Han Wangho không nhận ra, không ý thức được hôm nay hoàn toàn là dâng mình tới cửa. Lee Sanghyeok đã suy nghĩ rất lâu làm sao để lừa Han Wangho về nhà, giờ con mồi tự mình đưa tới cửa, sao có thể bỏ qua được.
Nhưng đợi đến lúc Han Wangho nhận ra thì có vẻ như đã muộn rồi.
Lee Sanghyeok rũ mắt, có chút tia sáng lóe lên trong đôi mắt tối tăm mịt mờ của anh.
Cổ họng Han Wangho nghẹn lại, ngón tay vô thức nắm chặt, siết lấy không khí trong tay, mắt cũng không biết nên nhìn chỗ nào.
Ánh mắt của đối phương quá mức quen thuộc, đến mức Han Wangho theo bản năng cảm thấy nhũn chân, trái tim cũng hóa mềm mại.
"Uống thuốc rồi có thể hôn không?" Lee Sanghyeok nhẹ giọng hỏi, ngữ điệu dịu dàng trưng cầu ý kiến của Han Wangho.
Hơi thở của đối phương gần trong gang tấc, giọng nói âm vang như tiếng đàn ghita cũ kĩ, nhưng thứ được gảy lại không phải là dây đàn, mà là từng dây thần kinh nhạy cảm.
Lee Sanghyeok bị ốm, niềm khao khát với Han Wangho càng thêm rõ rệt, càng thêm khiến người không thể chống đỡ được.
Nhưng vẫn hơi che giấu đi một chút những điều không thể lộ ra ngoài ánh sáng, không thể để người biết dưới mặt biển yên ả là những con sóng ngầm đen kịt đang điên cuồng trào dâng.
"Uống thuốc đi đã, rồi....Có thể cân nhắc." Han Wangho lắp ba lắp bắp nói.
Bình thường Han Wangho có thể tùy ý đùa giỡn trước mặt Lee Sanghyeok là vì Lee Sanghyeok luôn để mặc cho cậu vui vẻ, điểm ấy Han Wangho biết rõ, cũng chính vì rõ ràng nên cậu mới không sợ hãi.
Đồng thời Han Wangho cũng hiểu rất rõ là, nếu Lee Sanghyeok thật sự muốn so đo với cậu, cậu không thể chống đỡ được.
Ví dụ như hiện tại.
Cậu như con mồi nằm trong lưới của thợ săn, bị móng vuốt của sư tử đè xuống.
Lee Sanghyeok ấn người về phía mình, cái trán kề nhau, hơi thở hai người giao hòa, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai: "Vậy xin hỏi, bạn trai em muốn hôn ngay bây giờ, phải làm sao đây?"
Gian phòng u ám đến đòi mạng, Han Wangho ngước mắt chỉ có thể thấy được ngũ quan mơ hồ của Lee Sanghyeok, phía sau anh là một căn phòng mờ tối tĩnh lặng, khiến lòng người hốt hoảng.
Cả người Han Wangho bị đè lại không thể cựa quậy, chỉ có thể quay mặt ra chỗ khác, ậm ờ nói: "Kệ anh."
Cậu kệ cái gì nhỉ?
Lee Sanghyeok rũ mắt, thuận theo cậu: "Ừm, em mặc kệ anh."
Anh nói xong, cúi đầu cắn lên tai Han Wangho, nhẹ nhàng kéo miếng thịt mềm kia, ngậm giữa hàm răng, đầu lưỡi liếm mấy lần, cuối cùng anh thuận theo vành tai đi lên trên. Phần sụn tai mỏng manh bị lưỡi người đảo qua, nhiệt độ chậm rãi dâng lên, con ngươi Han Wangho dần mất tiêu cực, ngón tay nắm chặt lấy cánh tay Lee Sanghyeok.
Phút cuối cùng khi người kia có xu hướng thuận theo cổ đi xuống, Han Wangho hơi dùng sức cắn vào đầu lưỡi mình, lập tức trở nên tỉnh táo, đẩy Lee Sanghyeok ra.
Không chỉ có Han Wangho, mà con ngươi của Lee Sanghyeok cũng có một lớp hơi nước rất mỏng, đuôi mắt vì kiềm chế mà hơi đỏ lên, nhưng khác với Han Wangho, Han Wangho khiến lòng người nhũn ra, còn Lee Sanghyeok là khiến người khác không nhịn được phải khuất phục.
Khi Lee Sanghyeok không thu lại khí chất của mình, sẽ khiến cho người ta rất dễ liên tưởng đến một vị quân vương muốn gì làm nấy.
Ánh sáng bên ngoài chật vật xuyên qua tấm rèm và khe hở giữa cửa và vách tường, vài tia sáng lọt vào phòng, nửa mặt Lee Sanghyeok ngâm trong bóng tối, hình thành rõ đường ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng, nửa là thần linh, nửa là ma quỷ.
Han Wangho giơ tay, cánh tay che đi ánh mắt, tiếng nói khàn khàn mềm mại: "Lee Sanghyeok, đủ rồi."
Ánh mắt Lee Sanghyeok nhẹ nhàng nhìn cậu.
Vốn định nói điều gì đó, dì giúp việc ở bên ngoài gõ cửa, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng.
Han Wangho ra mở cửa, dì giúp việc thấy là cậu thì hơi ngỡ ngàng.
"Hyeokie gắt với cháu à?"
Hốc mắt cậu bé hơi đỏ, cổ áo cũng xộc xệch. Dì giúp việc không rõ lắm chuyện giữa hai người nên không nghĩ theo chiều hướng khác, còn tưởng là Lee Sanghyeok bị quấy rầy không thoải mái nên gắt gỏng với Han Wangho.
Han Wangho mở cửa ra, tươi cười che giấu: "Không ạ."
Dì giúp việc ngó ra sau lưng cậu, thấy Lee Sanghyeok cầm cốc nước đi từ trong ra: "Cháu xuống uống thuốc."
Han Wangho lùi sang bên cạnh nhường đường, Lee Sanghyeok đóng cửa lại, kéo Han Wangho cùng đi xuống dưới nhà. Dì giúp việc xoay người nhìn theo bóng lưng cả hai, không hiểu sao lại cảm thấy khí chất của hai đứa bé này hài hòa vô cùng.
Dì nhìn Lee Sanghyeok lớn lên, đứa nhỏ này, trong mắt mọi người trong nhà là ưu tú, là thiên tài, nhưng trong mắt người ngoài là không ai bì nổi, là bất thường, thậm chí còn bị coi là quái vật trong đám trẻ cùng tuổi.
Người quá ưu tú, về cơ bản không thể hòa hợp với đám đông.
Sau lưng bọn chúng chán ghét và xem thường Lee Sanghyeok, ở trước mặt lại sợ hãi khúm núm.
Đã vô số lần dì cảm thấy khó chịu vô cùng, tất cả mọi người đều cho rằng Lee Sanghyeok khác biệt với bọn họ, nhưng ở trong mắt dì, Lee Sanghyeok cũng như vô vàn thiếu niên mười mấy tuổi khác.
Lee Sanghyeok ngồi ở dưới lầu uống thuốc hạ sốt, dì giúp việc thấy vậy, vội vàng chạy xuống, vào trong bếp chuẩn bị nấu cơm.
Phòng khách lớn như vậy chỉ có hai người là Lee Sanghyeok và Han Wangho.
Thuốc hạ sốt là thuốc viên, Lee Sanghyeok uống hết mấy ngụm nước, cầm cái cốc trong tay xoay mấy vòng, đánh giá một hồi, lẩm bẩm trong miệng: "Không sốt nữa thì làm gì bây giờ?"
"..."
Han Wangho ngồi ở trên ghế sô pha, yên lặng dịch mông sang bên cạnh.
Đồ thần kinh.
Lee Sanghyeok liếc Han Wangho một cái, đặt cái cốc lên bàn trà, đứng dậy, Han Wangho lập tức ưỡn thẳng lưng, Lee Sanghyeok không khỏi nhếch khóe môi. Nếu như Han Wangho là một con mèo thì chắc hẳn giờ lông đã dựng hết lên rồi.
Han Wangho tưởng là Lee Sanghyeok lại định làm gì đó, nhưng người kia đứng dậy rồi chỉ thong thả đi vào trong bếp.
"..."
"Cháu vào đây làm gì?"
"Không được, không được mở tủ lạnh, lạnh như thế còn đòi ăn pudding cái gì hả?"
"Trời ơi tổ tông à, cháu bỏ lại, bỏ lại ngay cho dì, thôi để dì để dì làm cho."
Han Wangho: "..."
Cậu không nhịn được ngó vào trong bếp một chút, cậu muốn biết Lee Sanghyeok đang làm gì trong bếp mà lại khiến dì giúp việc buồn bực như vậy.
Nhà họ Lee cũng chỉ có dì giúp việc là dám coi Lee Sanghyeok như một nam sinh mười mấy tuổi thực thụ, những người khác thấy Lee Sanghyeok là chỉ muốn co cẳng chạy.
Lee Sanghyeok đứng sau lưng dì giúp việc, nhìn dì thoăn thoắt lôi từ trong ngăn tủ phía dưới ra một cái nồi trắng con con. Dì xé túi hồng trà và một hộp sữa, miệng lẩm bẩm: "Bây giờ cháu còn đang ốm đấy, không được ăn đồ lạnh."
"Em ấy ăn." Lee Sanghyeok nói.
"Trời lạnh như thế này, cậu bé đó cũng không được ăn. Để dì nấu trà sữa cho mấy đứa, cháu ra ngoài chơi với bạn đi, lát nữa dì nấu cơm cho hai đứa."
Han Wangho thích ăn mấy thứ lặt vặt này, bất kể lúc nào, Lee Sanghyeok cũng nhớ điều đó.
Hiện giờ cũng không quá lạnh, trong nhà còn bật điều hòa, vừa rồi Lee Sanghyeok nắm tay Han Wangho còn thấy tay nhóc con kia hơi nóng, anh cho rằng hẳn là có thể ăn.
Dì giúp việc trực tiếp đóng cửa tủ lạnh lại cái "bốp".
"..."
Lee Sanghyeok không ra ngoài ngay, anh đứng tựa vào cửa, nhẹ nhàng chậm chạp nói: "Không phải là bạn."
Dì giúp việc đang cầm thìa quấy sữa trong nồi, tiếng nồi sắt và thìa sứ đụng vào nhau át đi tiếng Lee Sanghyeok khiến dì nghe không rõ: "Không phải gì cơ?"
"Là bạn trai."
Lee Sanghyeok quay đầu liếc nhìn ra phòng khách, nhóc con kia đang thư giãn ngồi trên ghế sô pha, không biết trong miệng đang nhai cái gì, ngửa đầu híp mắt như một con mèo lười.
"Không phải là bạn, em ấy là bạn trai cháu." Lee Sanghyeok thấp giọng lặp lại.
Dì giúp việc sửng sốt, tay thả ra khiến cái thìa rơi vào trong nồi, "keng" một tiếng đánh thức dì.
Trong nhà nhiều người như vậy, Lee Sanghyeok chỉ nói với dì.
Không phải đám đạo đức giả kia, chỉ có dì mới là người nhà được Lee Sanghyeok công nhận. Mà trong lòng Lee Sanghyeok cũng không nghĩ cần có người nhà đồng ý hay chấp nhận.
Chẳng qua là anh cảm thấy dì cần phải biết, bé con ngồi ngoài kia, không phải là bạn bè thông thường, mà là người tương lai sẽ ở trong căn nhà này cùng với anh, hưởng thụ tất cả những gì anh có.
Dì giúp việc luống cuống tay chân lấy thìa ra khỏi nồi, miệng không ngừng chết rồi chết rồi, sau đó dì đặt thìa sang một bên, tắt bếp: "Tốt quá tốt quá, cháu bị ốm, thời tiết này mà cậu bé đó còn chạy tới đây thăm cháu..."
Đại khái là quá bất ngờ, cũng cảm thấy quá đỗi vui mừng nên lời nói của dì trở nên lộn xộn.
"Cháu ra hỏi đi, xem bạn ấy thích ăn gì để dì nấu."
"Là cháu theo đuổi trước hay là bạn đó theo đuổi trước thế, cháu phải đối xử với người ta tốt một chút nghe chưa, dì thấy đứa bé kia là được nâng niu mà lớn..."
"Mau ra ngoài, mau ra ngoài đi, ra ngoài ngồi chơi với bạn!"
Lúc quay người Lee Sanghyeok đi ra phòng khách, anh trông thấy nước mắt của dì, anh đứng lại một chút, không nói gì, đi tiếp.
Sau khi anh ra ngoài, dì giúp việc không nhịn được mà bật cười. Dì là người của nhà họ Jin, lúc mẹ Lee Sanghyeok được gả đến đây, bà ấy thích món ăn dì nấu nên mang dì theo, Lee Sanghyeok cũng là lớn lên dưới sự chăm nom của dì, dì rõ ràng nhất đứa bé này ngậm bao nhiêu cay đắng, cho nên khi nghe thấy thằng bé nói "là bạn trai" "người cháu thích", dì mới cảm thấy bất ngờ và hạnh phúc.
Nếm qua nhiều đau khổ như vậy rồi, ít nhất ở phương diện khác nên được đền đáp nhiều một chút.
–
Han Wangho thấy anh đi ra, trong tay cầm hai túi khoai tây chiên, anh nhét vào trong lòng Han Wangho, cúi xuống nhặt điều khiển TV ở trên mặt thảm, rồi tựa ở trên ghế sô pha: "Bạn cùng lớp Lee Seon Ryuk tặng cho con bé một con mèo, nó thích cắn điều khiển."
Han Wangho vừa bóc túi khoai tây chiên, nghe Lee Sanghyeok nói vậy thì liếc nhìn cái điều khiển trong tay anh, nút màu đỏ ở hàng đầu tiên dùng để bật TV bị cắn rơi mất rồi.
"..."
Lee Sanghyeok vứt cái điều khiển qua một bên, một giây sau, anh tựa đầu vào vai Han Wangho.
Hơi thở mỏng manh thanh mát phả ra trên cổ cậu, Han Wangho lập tức cứng đờ.
"Tránh xa em ra." Han Wangho nói.
"Ừm." Lee Sanghyeok hơi nhúc nhích, tìm một tư thế tương đối thoải mái dễ chịu. Han Wangho gầy nên bả vai không có tí thịt nào, dựa vào rất cấn, nhưng Lee Sanghyeok thích ở gần Han Wangho như vậy.
Càng gần càng tốt.
Han Wangho: "..."
Han Wangho đưa tay muốn đẩy Lee Sanghyeok ra, nhưng người kia dường như đoán được, rũ hàng mi dài bao trùm lên con ngươi đen láy: "Tối qua anh không ngủ được mấy, Đậu nhỏ để cho anh dựa vào một chút được không?"
Han Wangho hơi nghiêng đầu, rũ mắt, đúng là quầng mắt Lee Sanghyeok hiện lên màu xanh nhàn nhạt. Trái tim Han Wangho mềm nhũn, thu tay về, cuối cùng vẫn không tàn nhẫn nổi.
Dựa vào một tí mà thôi, cũng không phải chuyện gì to tát.
Sắc trời ngoài cửa sổ ảm đạm vô cùng, gió rít kéo dài mà thê lương, lá rụng tung bay giữa không trung.
Mưa vẫn còn tí tách ngoài kia, trong phòng khách sáng đèn, không phải là chùm đèn treo làm bằng pha lê to lớn kia, mà là những chiếc đèn đặt ở các góc. Trên ghế sô pha có hai người thiếu niên, một người cúi đầu nghịch điện thoại, một người nhắm mắt, dường như đang ngủ.
Trong phòng bếp đang nấu trà sữa, mùi trà và sữa ngọt ngào tràn ngập khắp căn phòng.
Phòng khách luôn lạnh lẽo cô quạnh bỗng trở nên ấm áp hơn vì sự tồn tại của hai người đang ngồi bên nhau kia.
Han Wangho cho là Lee Sanghyeok ngủ rồi, yên tâm vô cùng, dựa vào ghế sô pha tám chuyện với đám Ryu Minseok.
Hiện giờ ở trường đang là giờ cơm chiều.
[Ryu Minseok: Nghe nói Lee Sanghyeok bị ốm, ông cũng bị ốm luôn à Đậu nhỏ? Tiết trước tôi sang lớp ông chơi không thấy ông, Song Jungkook bảo là ông ốm nên về trước rồi.]
[Song Jungkook: Đậu nhỏ bảo nó ốm, mặc dù tao không nhìn ra, nhưng tao vẫn tin.]
[Han Wangho: ...]
[Ryu Minseok: Đậu nhỏ, ông và Lee Sanghyeok cùng ốm với nhau nên có mấy đứa con gái buồn mồm phao tin là chắc chắn hai người tiếp xúc thân mật nên mới lây bệnh cho nhau.]
[Ryu Minseok: Lúc đầu tôi không tin, nhưng sau đó thì lại cảm thấy bọn nó nói có lý đấy chứ.]
[Ryu Minseok: Bây giờ ông đang ở bên Lee Sanghyeok à?]
[Han Wangho: Ông biết rồi à?]
[Ryu Minseok: Đang ở với nhau thật à? Vl, bọn con gái đỉnh vãi, tôi nghe mấy đứa ngồi trước tôi phân tích đấy.]
Han Wangho không ngờ là lớp bên cạnh cũng hóng hớt như vậy.
[Ryu Minseok: Nhớ chú ý an toàn nha Đậu nhỏ.]
[Song Jungkook: Mày ngậm mồm đi Seokie, mày chỉ thiếu điều viết mấy chữ mau đụ nhau đi lên mặt nữa thôi!]
[Ryu Minseok: Thật à?]
[Song Jungkook: Ê tao kể mày chuyện này Đậu nhỏ, tiết trước Jin Wook đi hỏi bí thư là mày với Lee Sanghyeok đâu rồi, sau đó thằng đó cũng xin nghỉ. Tao đang nghĩ liệu có khi nào nó đi tìm bọn mày không?]
[Han Wangho: Mày cũng biết chuyện Jin Wook à?]
Hiện giờ hẳn là Song Jungkook không biết Jin Wook mới đúng...
[Ryu Minseok: Tôi nói đấy, không nhịn được. Tôi là cái loa, xin tự vả vào mồm.]
[Han Wangho: ...]
[Song Jungkook: Tao thấy thằng này cứ quái quái sao ấy, lúc lên lớp thì cứ nhìn Han Wangho chằm chằm, nhìn cái kiểu mà, như nhìn bảo bối ấy. Đm, thằng đó thích Lee Sanghyeok mà đúng không?]
[Ryu Minseok: Bí mật hào môn, bí mật hào môn.]
[Song Jungkook: Seokie à, hiện giờ mày với Lee Minhyung càng ngày càng thân nhỉ.]
Han Wangho đang chuẩn bị nhắn lại thì cảm thấy người đang tựa trên vai hơi nhúc nhích. Cậu nhìn giờ, cũng mới được khoảng hai mươi phút thôi mà đã tỉnh rồi ư?
Han Wangho tưởng rằng mình cử động quá nhiều, bèn tắt điện thoại cầm trong tay, điều chỉnh lại tư thế ngồi.
Lee Sanghyeok không dồn hết toàn bộ trọng lượng của mình lên người Han Wangho, anh hơi nhổm người dậy, rồi lại dựa vào, chôn mặt ở cổ Han Wangho, bé con kia gần như cứng người ngay lập tức.
Rất rõ ràng.
Lee Sanghyeok hít hà mùi hương nơi cổ cậu, giống như đang tuần tra lãnh địa của mình. Tay Han Wangho vẫn còn cầm di động, Lee Sanghyeok rũ mắt, thò tay rút đi điện thoại trong tay cậu, ném xuống mặt thảm.
Điện thoại rơi trên mặt thảm mềm mại, vang lên một tiếng trầm đục. Han Wangho lấy lại tinh thần, hơi nghiêng đầu sang phía còn lại, muốn tránh né, lại bị Lee Sanghyeok đè lưng lại.
Han Wangho mặc một chiếc áo len rộng rãi bên trong, bên ngoài mặc một cái áo khoác dài màu be, cúc áo trên cùng đã bị Lee Sanghyeok lặng lẽ mở ra lúc cậu không để ý.
Xương quai xanh mỏng manh trắng nõn lộ ra.
Ánh mắt Lee Sanghyeok dừng ở phía trên, hơi thở nóng rực gần như có thể khiến người bị bỏng, lúc nói chuyện cánh môi ma sát trên làn da của Han Wangho.
Cả người Han Wangho nóng lên, đầu óc cũng nóng đến mức hỗn loạn, trong một khoảnh khắc, cậu hoài nghi người bị sốt không phải là Lee Sanghyeok mà là chính cậu. Vì người kia dù đang ốm cũng có vẻ tỉnh táo vô cùng.
"Hình như anh không còn sốt nữa."
"Bây giờ có thể hôn chưa?"
Giọng Lee Sanghyeok vẫn khàn khàn như cũ. Lúc hỏi Han Wangho, ánh mắt anh u ám, giống như chỉ cần Han Wangho gật đầu thôi là một giây sau anh có thể nhào tới nuốt Han Wangho vào bụng.
_______________
Đậu nhỏ: Em nói không thể thì liệu có tác dụng không?
Hết chương 84.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co