mười
han wangho tuy lớn lên có chút ngang bướng ngỗ nghịch, nhưng tuyệt đối không phải người xấu, càng không phải kiểu sẽ thích làm tổn thương người khác.
khi biết lee sanghyeok thích mình, han wangho cảm thấy rất đau đầu. cậu không hề ghét lee sanghyeok nhưng cũng không thể cứ cho anh hi vọng khi bản thân chưa chắc sẽ đáp trả được tình cảm đó.
rốt cuộc, dù có trốn tránh đến mấy cậu vẫn sẽ đau lòng khi thấy anh bên người khác. đau, đau tới nỗi mất ngủ, đau tới nỗi chẳng còn hứng thú làm gì. quả thật han wangho không muốn thừa nhận một chút nào nhưng đúng là cậu đã trải qua những điều đó.
han wangho tỉnh giấc. điện thoại sập nguồn, cậu không biết người đó đã gọi trong bao lâu, chỉ biết khi điện thoại vừa sáng đèn thì tin nhắn của lee sanghyeok lại hiện lên đầu tiên, kèm theo đó là một đống emoji rưng rưng nước mắt.
"wangho bỏ anh..."
han wangho phụt cười, chắc cậu là người duy nhất được chứng kiến mặt đáng yêu này của lee sanghyeok. nghĩ tới đây han wangho liền nhếch môi cực kì đắc ý.
"mình cùng đến trường nha?"
wangho chưa kịp trả lời tin nhắn tối qua của anh thì lee sanghyeok đã nhắn tới.
"anh đang chờ dưới kí túc xá."
lại thêm một tin nhắn nữa. han wangho vừa mới tỉnh chưa kịp vệ sinh cá nhân, cậu nhìn đồng hồ còn đúng mười lăm phút nữa vào học thì mới cuống cuồng hết cả lên. đây là cảnh tượng không quá xa lạ gì trong căn phòng này.
thấy park jaehyuk bên cạnh còn đang ngái ngủ, cậu liền đánh bép một cái thật đau vào mông nó, nói sắp trễ học rồi.
"han wangho sáng nay tao không có tiết mà!!!!"
park jaehyuk mắt nhắm mắt mở gào lên. han wangho không đủ thì giờ để đáp trả nó. cậu vệ sinh cá nhân xong liền cầm cặp sách chạy vội xuống cổng kí túc xá.
lee sanghyeok đang đứng chờ cậu, dáng người cao cao thẳng thẳng nhìn rất gương mẫu. han wangho chạy từ tầng ba xuống, thở hồng hộc. tóc còn chưa kịp chải rối thành một đống bù xù. bây giờ trông cậu không khác gì một cành súp lơ.
lee sanghyeok liền bật cười, cảm thấy cậu dễ thương một cách quá đáng. anh không nhịn được lấy tay vuốt tóc cậu, mà han wangho cũng để yên cho anh vuốt. lee sanghyeok cứ đứng vuốt mãi cho đến khi tóc cậu thật gọn gàng mới chịu dừng tay lại.
"anh, trễ mất rồi."
han wangho chỉ vào đồng hồ, bất lực nhìn anh. lúc này lee sanghyeok mới giật mình phản ứng lại.
"em có muốn thử trốn học không?"
lee sanghyeok chớp chớp mắt tỏ ra rất vô tội, "anh biết chỗ này thú vị lắm, theo anh."
chỗ thú vị mà lee sanghyeok nói là khu vui chơi giải trí, nơi mà han wangho luôn cảm thấy rất nhàm chán, đúng là thú vui của người già. anh kéo cậu đến chỗ ném bóng rổ, tay xoay xoay bóng nhìn về phía cậu.
"để anh biểu diễn cho em xem."
nói xong lee sanghyeok liên tiếp ném bóng thành công vào rổ, tuyệt đối không có quả nào dội ngược lại hay trật khỏi vòng. han wangho mở to mắt thán phục, cảm thấy thật sự kì diệu.
"em muốn thử không?"
han wangho muốn từ chối nhưng lời còn chưa kịp nói ra, lee sanghyeok đã kéo cổ tay cậu tới đứng trước mặt anh. han wangho đành phải cầm bóng, hai tay của lee sanghyeok áp lên mu bàn tay cậu. từng ngón tay anh thon dài, to lớn bao bọc trọn lấy tay han wangho.
"để anh chỉ em."
han wangho hơi xấu hổ, hai má đột nhiên càng phiếm hồng. tư thế này nhìn thật sự rất giống một đôi tình nhân, khiến cậu không thể nào tập trung nổi. dường như mọi lời nói của lee sanghyeok lúc này cậu đều không lọt vào tai một từ nào.
"wangho?"
thấy cậu gần như bất động, anh bình tĩnh xoay người cậu lại đối diện với mình. chậm rãi quan sát một chút.
"em sốt hả? mặt em đỏ quá..."
thấy mặt wangho đỏ bừng một cách lạ thường, lee sanghyeok vội vàng sờ lên trán cậu. cũng không nóng, anh trượt xuống áp tay vào hai má cậu, cảm thấy nơi này còn nóng hơn.
hành động này càng làm mặt cậu đỏ thêm, wangho cầm tay anh gỡ khỏi má mình. cậu quay mặt đi chỗ khác che giấu hai má ngày càng ửng hồng.
"không có, chỉ là nơi này hơi nóng..."
lee sanghyeok đảo mắt. ở đây khắp nơi đều là điều hòa, thậm chí anh còn thấy lạnh đây này. lee sanghyeok mỉm cười, không muốn vạch trần cậu, anh đề nghị đi ăn kem giải nóng.
"hôm nay đi chơi với anh, wangho có thấy vui không?"
"có một chút."
wangho đút muỗng kem dâu đầy ụ vào miệng, cảm nhận vị chua ngọt mát lạnh tràn ngập trong cuống họng, quả thật cũng có chút hạnh phúc.
"vậy lần sau mình đi tiếp nhá."
han wangho ăn xong lee sanghyeok liền kéo cậu đến một cửa hàng đồng hồ gần đó. cậu nghĩ là anh cần mua nên bảo là mình sẽ đứng ở ngoài chờ. một lúc sau lee sanghyeok trở ra với một túi hàng, anh nhét vào tay cậu, nói là muốn tặng cậu.
đồng hồ là một món trang sức mà han wangho rất thích cũng như không thể sống thiếu được. chiếc đồng hồ hiện tại của cậu đã bị vỡ mặt kính, han wangho vốn định đi sửa nhưng vẫn chưa có dịp.
"cái đó đưa anh, anh giúp em sửa."
cậu muốn từ chối ý tốt của anh, ai lại vừa tặng cậu đồng hồ mới lại còn muốn sửa giúp cậu đồng hồ cũ chứ. tốt với cậu vậy trước giờ chắc chỉ có mỗi lee sanghyeok.
anh lắc đầu nghiêm nghị không cho phép cậu từ chối. han wangho thở dài một hơi, đành phải đồng ý. cậu mắc nợ anh nhiều quá rồi mà cái nợ lớn nhất chính là nợ tình cảm ấy. wangho không biết mình có trả nổi không nữa.
"giúp... giúp tôi được không?"
han wangho lắp bắp ngỏ lời, lee sanghyeok ngay lập tức gật đầu.
chiếc đồng hồ có màu bạc sáng, kích thước không quá lớn, vừa vặn với cổ tay thanh mảnh của wangho. từng chi tiết lại tinh xảo, tỉ mỉ, nhìn sang trọng và đắt tiền hơn chiếc đồng hồ cũ của cậu nhiều.
đây là chiếc đồng hồ đẹp nhất han wangho từng đeo, cậu cực kì thích nó.
"đẹp ghê... cảm ơn anh."
"em thích là được rồi."
han wangho đưa tay lên ngắm nghía một chút. lee sanghyeok nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, rồi hạ tay xuống nắm lấy tay wangho đưa cậu về kí túc xá. hai bóng lưng một cao một thấp, một lớn một bé cùng đi dưới hoàng hôn thật sự rất khiến người ta rung động.
han wangho đi đường luôn nhìn thẳng phía trước, chỉ có người bên cạnh không thể kiềm lòng được mà len lén nhìn cậu, khóe môi cũng không an phận cong lên.
"wangho này, anh có một yêu cầu."
"anh nói đi."
"wangho có thể đừng lạnh lùng khi nói chuyện với anh được không?"
han wangho dừng chân, quay qua nhìn anh khó hiểu. thấy anh đang giương mắt cún long lanh nhìn mình, wangho cũng cảm thấy bình thường cậu nói chuyện với lee sanghyeok có phần hơi lạnh lùng xa cách thật.
"em biết rồi."
"wangho ngoan lắm."
cả hai đến cổng kí túc xá, lee sanghyeok vẫy tay tạm biệt cậu, nói ngày mai gặp lại.
han wangho nhẹ nhàng gật đầu, "ngày mai gặp lại."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co