Truyen3h.Co

[Fakenut] "Irreplaceable."

Chương 4: Vận mệnh

everlovelyy

Buổi sáng hôm đó, Seoul thức dậy với nhiều tiêu đề hơn thường lệ.

Không phải tin giật gân.

Không scandal.

Chỉ là những dòng chữ ngắn, kín kẽ, xuất hiện đồng loạt trên các trang kinh tế — đủ trầm để không gây ồn ào, nhưng đủ nặng để những người đang pha cà phê phải dừng tay đọc lại thêm một lần.

"Một tập đoàn lớn tạm hoãn thương vụ trị giá hàng tỷ đô vì đánh giá lại rủi ro nội bộ. Một quyết định đã gần như hoàn tất buộc phải lùi lại vào phút chót bởi một bản phân tích ẩn danh."

Trong giới đầu tư, người ta gọi thương vụ ấy bằng một cái tên quen thuộc —
Project Aegis.

Không cái tên nào được nhắc đến.
Không nguồn nào được xác nhận.
Nhưng những người trong giới đều hiểu: để một cỗ máy đã khởi động phải dừng lại, để một “tấm khiên” bị đặt dấu hỏi, người đặt tay lên nút dừng ấy không thể là kẻ đứng bên lề.

Ở Strategic Investment Advisory, sự thay đổi đến không cần lời giải thích.

Điện thoại đổ chuông dày hơn, rồi im bặt giữa chừng. Những cuộc trao đổi bị cắt ngang bởi những ánh nhìn nhanh, thấp giọng, dè chừng. Tên Aegis xuất hiện trong hệ thống với trạng thái tạm hoãn — một dòng chữ ngắn, nhưng đủ khiến cả một tầng làm việc chậm lại.
-------------------------------------------------------------
Dự án Aegis bị dừng lại vào lúc 10 giờ 17 phút sáng.

Không thông báo rộng rãi.

Không email toàn tập đoàn.

Chỉ là một dòng ngắn xuất hiện trong hệ thống quản lý dự án: tạm hoãn — chờ đánh giá lại.

Ở phòng chiến lược, không khí đông cứng trong vài giây.

Các cổ đông lên tiếng:

“Aegis đã qua vòng cuối rồi mà?"

“Ừ. Dự án ‘tấm khiên’ của năm nay đấy.”

“Vậy ai là người yêu cầu hoãn?"

Không ai trả lời ngay.

Một quản lý mở lại hồ sơ trên màn hình, lướt rất chậm đến phần phụ lục.

“…giả định nền tảng này,” ông ta nói khẽ. “Trước giờ không ai đặt câu hỏi.”

“Vì nó luôn được xem là an toàn.”

“An toàn,” người kia lặp lại, rồi dừng lại ở một biểu đồ. “Chỉ là chúng ta tin vậy.” Căn phòng rơi vào im lặng.

Không ai bảo vệ Aegis.

Không ai phản bác việc dừng lại.

“Bản đánh giá này từ đâu?”, có người hỏi.

“Strategic Investment Advisory.”

“Cụ thể?”

Một nhịp ngắn trôi qua.

“Han Wang-ho.”

Có người nhìn Wang-ho lâu hơn thường lệ. Rồi quay đi, như thể vừa kịp nhận ra
có những cái tên, khi chưa được gọi đúng chỗ, thì tốt hơn hết nên để yên trong im lặng.

Cuộc gọi đến không báo trước.

“Han Wang-ho, cậu lên tầng trên.”
Không thêm một lời giải thích.

Thang máy đi lên chậm, từng con số sáng lên như những bậc thang không thể quay đầu.

Khi cửa mở ra, không gian trước mắt khác hẳn những tầng dưới — trần cao, ánh sáng lạnh, và sự yên tĩnh mang tính kiểm soát tuyệt đối.

Lee Sang-hyeok đứng bên cửa sổ.
Vest tối màu. Dáng đứng thẳng. Thành phố trải rộng dưới chân anh như một bản đồ đã được ghi nhớ từ lâu. Khi anh quay lại, ánh mắt trầm và sâu ấy khiến Wang-ho khựng lại trong một nhịp rất ngắn. Căn nhà thuê. Cánh cửa gỗ sẫm màu. Hợp đồng được ký không do dự.

Và câu nói rơi xuống nhẹ tênh:

Tôi không sống ở đây.

Mọi chi tiết tự động khớp vào nhau — chính xác đến mức không cho phép phủ nhận.

Wang-ho đứng yên, rồi cúi đầu rất khẽ.

“Chào… Chủ tịch Lee.”

Lee Sang-hyeok không ngồi xuống ngay.

Anh đứng tựa nhẹ vào bàn, ánh mắt đặt lên Wang-ho — không ép, không dò, chỉ như đang cân đo một biến số vừa bước vào phương trình.

“Cậu biết vì sao tôi gọi cậu lên đây không?”

“Vì Project Aegis bị dừng lại.” Wang-ho đáp.

“Không." Lee Sang-hyeok nói rất khẽ. “Vì nó đáng lẽ không nên bị dừng.”

Wang-ho ngẩng lên.

“Vậy tại sao Chủ tịch vẫn cho phép dừng lại?”

Một khoảng im lặng thoáng qua.

“Vì tôi muốn xem,” Lee Sang-hyeok nói “người viết bản phân tích đó có đủ tự tin để bảo vệ nó không.”
“Nếu một bản phân tích cần đến sự bảo vệ,” Wang-ho nói chậm rãi, “thì có lẽ nó đã không đủ vững để tồn tại trong hệ thống này.”

Ánh mắt Lee Sang-hyeok khựng lại một nhịp.

“Cậu không sợ quyết định của mình gây thiệt hại?”

“Tôi sợ hơn,việc tiếp tục một dự án chỉ vì ai cũng đã quen tin rằng nó an toàn.” Wang-ho đáp

Lee Sang-hyeok nhìn cậu lâu hơn lần trước.

“Cậu biết Aegis đại diện cho điều gì không?”

“Một hệ thống mà khi anh nhìn vào,
anh hiểu vì sao nó tồn tại — và không cần hỏi thêm nó có đáng tin hay không.”

Không khí trong phòng trở nên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa chạy rất khẽ.

Lee Sang-hyeok quay lại bàn, mở tập hồ sơ.

“Strategic Investment Advisory không thiếu người giỏi phân tích,” anh nói. “Nhưng họ chỉ dừng lại ở đọc dữ liệu. Còn cậu là người đặt ra kết cục cho chúng.”

Anh đẩy tập hồ sơ về phía Wang-ho.
“Tôi muốn cậu viết lại Aegis — không phải để phá nó, mà để xem nó còn đứng vững được đến đâu.”

“Nếu tôi kết luận rằng nó không nên tiếp tục?” Wang-ho hỏi.

“Thì tôi sẽ là người chịu trách nhiệm trước hội đồng.”

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng nặng hơn bất kỳ lời hứa nào.
Wang-ho nhìn xuống tập hồ sơ, rồi ngẩng lên.

“Vậy tôi cần toàn quyền tiếp cận dữ liệu gốc.”

Lee Sang-hyeok gật đầu

“Cậu có.”

“Và không bị giới hạn bởi phòng ban?”

“Đúng.”

“Và nếu kết luận của tôi đi ngược lại quyết định trước đây của CoreX?”

Khoé môi Lee Sang-hyeok cong lên rất khẽ.

“Thì đó là lý do tôi gọi cậu lên đây.”

Wang-ho gật đầu.

“Vậy tôi không cần phải làm vừa lòng ai.”

Wang-ho im lặng vài giây.

Rồi cậu hỏi, rất bình tĩnh:

“Nếu tôi làm được.”

Lee Sang-hyeok ngẩng lên.

“Nếu Aegis đứng vững dưới đánh giá của tôi,” Wang-ho nói tiếp “thì từ thời điểm đó… tôi sẽ là người của Strategic Investment Advisory, hay là người của CoreX?”

Không khí trong phòng khẽ đổi.

Câu hỏi không mang theo tham vọng.
Chỉ là một yêu cầu xác định vị trí — rõ ràng, không vòng vo.

Lee Sang-hyeok nhìn cậu lâu hơn lần trước.

“Cậu không muốn đứng ở lằn ranh?”.

“Tôi không muốn bị gọi lên, mà không biết mình đang bước vào đâu.” Wang-ho đáp.

Lee Sang-hyeok gật đầu rất chậm.

“Nếu cậu làm được, từ thời điểm đó, cậu sẽ là người của tập đoàn.”

Không điều kiện kèm theo.

Không hứa hẹn mơ hồ.

Chỉ là một câu khẳng định — đủ để đưa một con người vào hệ thống lớn hơn cả Strategic Investment Advisory.

Wang-ho cúi đầu.

“Vậy tôi hiểu rồi.”

Cuộc trao đổi kết thúc ở đó.

Không bắt tay.

Không lời động viên.

Chỉ có một dự án mang tên Aegis,
và hai người hiểu rõ rằng từ khoảnh khắc này, nó không còn là một tấm khiên nữa — mà là một phép thử.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co