48
Trong kì phát tình ông chủ luôn cấm Wangho tới thăm hỏi, biến mất mấy ngày sau khi dưỡng sức xong chuyện đầu tiên hắn làm là xử lý Sanghyeok.
Hắn xoa tay hừ một cái :"Nếu không chịu đi vậy là muốn dùng sức ép đến cùng, đừng trách tôi." Nói xong liếc mắt nhìn cậu :"Nhóc con, đừng dễ mềm lòng."
Cậu nghe vậy chỉ cười rồi lắc đầu.
Ông chủ sờ cằm, hắn biết Omega trong thời kì phát tình nếu không có Alpha làm bạn sẽ như thế nào, nhìn cậu vài lần :"Thỏ con, bác sĩ có nói thời gian diễn ra kì phát tình của cậu không?"
Cậu sửng sốt :"Chưa nói, tuyến thể của tôi mới phẫu một lần, kì phát tình cũng chưa ổn định."
Ông chủ nói thầm hai tiếng, liếc mắt nhìn Sanghyeok không hé miệng.
Bị phân công xử lý những nhiệm vụ khó, anh cũng không tức giận huống hồ anh cũng không muốn diễn trước mặt ông chủ nữa, người anh muốn lấy lòng là cậu.
Nhiệm vụ khắc nghiệt cỡ nào anh cũng đều xử lí mỹ mãn, ông chủ không làm nhục mặt được, hắn bất mãn cực kì, nhưng sau đó hắn phát hiện ra có một cách sẽ làm anh bực mình thân cận với Wangho.
Ông chủ ngày càng hăng hái, cả ngày cứ "Vợ ơi" "Bảo bối" còn cố ý ở trước mặt Sanghyeok còn cố ý đụng chạm cậu liền bị Wangho vội vàng hất văng ra.
Không có Alpha nào có thể chịu đựng nhìn Omega của mình gần gũi Alpha khác.
Không thể có.
Nhưng Sanghyeok rút kinh nghiệm từ chuyện học trưởng nên đã biết cách kiềm chế cảm xúc, dù cho ghen ghét dữ dội ghen tuông đầy trời vẫn cắn răng nhịn.
Nhóc con trong nôi thì không quan tâm , từ lúc gần gũi cha lớn mỗi khi nhóc đến phòng tranh đều sẽ không ngủ, miệng luôn ê a muốn cha ôm nhóc khiến cho ông chủ cùng Wangho buồn bực không thôi.
Ý thức được Sanghyeok đến phòng tranh làm cũng đã được một tháng, ngẫm lại biểu hiện của anh thời gian qua, ông chủ bẻ đầu ngón tay không dám tin.
Ông chủ nhớ lại Alpha qua lời kể của cậu, chần chờ :"Hay cậu nhận nhầm người rồi?"
Wangho :"...."
Ông chủ nhìn ánh mắt cậu có chút cổ quái, hạ giọng :"Thỏ con, cậu biết khi một người nguyện ý thay đổi chính mình là vì điều gì không?"
Cậu cười :"Sẽ không."
Ông chủ nhướng mày, không nói thêm chỉ nhìn Sanghyeok thêm nhiều lần.
Hắn là người ngoài cuộc đương nhiên nhìn ra rõ hơn. Bất quá chưa đúng thời điểm.
Gà bay chó sủa qua nửa tháng, Nhóc con học lật người.
Trong lòng ông chủ tràn ngập tự hào cùng kiêu ngạo, ôm nhóc con :"Nhóc con, lật một lần cho cha xem nào."
Sanghyeok như hổ rình mồi, lời này rõ ràng là kích thích anh.
Wangho không phản bác lời ông chủ nói, cười tủm tỉm đứng bên cạnh, hình ảnh này quả thật như một gia đình hoà thuận vui vẻ.
Khách quen ở phòng tranh có một người là nhϊếp ảnh gia, cho rằng họ là người một nhà, thấy một màn như vậy liền hỏi ông chủ có muốn chụp ảnh gia đình không.
Ông chủ đồng ý :"Chụp chứ!"
Sanghyeok như đứng hình, trong lòng như có lửa đốt, trán nổi đầy gân xanh.
Nhiếp ảnh gia cầm máy chụp, thăm dò nhìn anh : "Vị tiên sinh này phiền anh tránh ra một chút, che mất màn hình tôi rồi."
Wangho :"...."
Sanghyeok mặt không cảm xúc chậm rãi nhìn họ, đôi mắt đen kịt lạnh như băng nhìn nhiếp ảnh gia, khiến y lạnh run người, da đầu tê dại.
Wangho hơi chau mày, sợ anh tức giận.
Anh chỉ trầm mặc quay đầu nhìn cậu, im lặng nhích qua.
Ông chủ thoải mái ôm vai cậu, đắc ý nhìn anh, chờ chụp xong tiễn nhiếp ảnh gia về, hắn còn lôi kéo Wangho nói ảnh chụp rửa ra rồi phóng to đem đi làm khung treo ở phòng tranh, báo cho mọi người biết đây là ảnh gia đình của họ.
Wangho cảm giác như Sanghyeok muốn nổ tung.
Nhưng anh nuốt cơn giận, ánh mắt nặng nề nhìn ông chủ rồi lo làm việc của mình.
Ông chủ không dao động vui vẻ thoải mái nằm trên ghế , cười nhạo một tiếng :"Có thể làm tôi sợ hãi e là vẫn còn chưa sinh ra trên đời."
Cậu sốt ruột :"Có phải kiêu căng quá rồi không?"
Ông chủ bất mãn xoa mặt cậu.
Qua kì phát tình tuy ông chủ không để ý nhưng hắn vẫn chưa khoẻ nên đã về nhà. Wangho chờ đến giờ đóng cửa đẩy xe nôi, Sanghyeok đi lại đến gần cậu.
Cậu liếc anh một cái, cũng không đuổi anh.
Anh hờn dỗi cả một buổi trưa, cúi đầu nhìn bé con đang chu môi nhìn anh, anh do dự nhỏ giọng hỏi :" Con có tên chưa?"
Ông chủ trước mặt Sanghyeok đều gọi Seungwon là "Nhóc con bảo bối" , Wangho cũng không gọi tên, anh bất giác cảm thấy không đúng.
Nhóc con hiện tại đã 2 tháng làm sao lại không có tên.
Wangho dừng một chút, cậu không biết nói dối :"Có."
Sanghyeok đợi một hồi cũng không nghe cậu nói tiếp, nghi hoặc nhìn cậu.
Thấy cậu im lặng một hồi rốt cuộc cũng không nói. Anh xấu hổ buồn rầu một hồi lại cố xốc tinh thần lại, đưa cậu đến tiểu khu, vẫy tay cười rời đi.
Trở về khách sạn, sắc mặt anh lạnh nhạt.
Ba chữ "Ảnh gia đình" từ miệng ông chủ như chọc ngoáy anh.
Đồng thời anh cũng không thể không lo.
Wangho là không thích anh, xem như không có quan hệ, hoàn toàn có thể dự liệu được.
Nhưng mà lỡ như cậu thích ông chủ thì làm sao bây giờ?
Biết người biết ta mới có thể thắng, anh cần phải mau chóng điều tra rõ thân phận hắn.
Liền gọi vài cuộc điện thoại, vung tay một số tiền thề phải đào ra quá khứ của ông chủ.
Quả nhiên không phải chờ bao lâu, liền thu được tin tức mong muốn so với anh muốn còn tốt hơn gấp trăm lần.
Qua sáng sớm ngày kế tiếp, ông chủ đang cố ý ôm ấp cậu lại phát hiện ra anh không còn dáng vẻ nhẫn nhịn cùng ức nghẹn.
Anh cười như không cười nhìn hắn, ra vẻ rộng lượng thu hồi ánh mắt, ôn hoà chào cậu cùng bé con, làm việc càng siêng năng hơn.
Ông chủ ngẩn người, nhìn "Ảnh gia đình" treo trên tường, không thể hiểu được :"Hay là anh ta giận quá hoá điên rồi?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co