Truyen3h.Co

[ Fakenut] Ly hôn

54

_baorann_

Ở chung nhiều năm như vậy, ở phương diện nào đó cậu rất hiểu anh.

Hành vi cùng lời nói của anh thường không ác ý, thật sự sẽ cảm thấy đây là việc nhỏ không cần thiết nói cho cậu nghe.

Đáy lòng cậu bỗng có một cảm giác khó nói cùng buồn cười.

Cậu không giận chỉ ngạc nhiên, vốn nghĩ anh luôn xem nhẹ cuộc hôn nhân này.

Trong lòng nghĩ, lông mày thì hôn với nhau, cậu truy hỏi :"Tại sao lại muốn mua tranh em vẽ?"

Vì điều gì ư? Chính anh cũng không biết.

Nhưng hiện tại anh đã có câu trả lời.

Một bức hoạ có bao nhiêu tâm huyết của cậu, cậu ngồi một thời gian dài trước giá vẽ, dùng hết sự nghiêm túc cùng tập trung qua ánh mắt, mùi màu vẽ bám trên người cậu anh không thể chịu được nếu người khác mua tranh của cậu.

Chỉ là một quãng thời gian dài tự mình lừa dối, bản thân không biết mình đã coi trọng chuyện ấy đến mức nào.

" Wangho à, cho dù không đánh dấu em, anh cũng sẽ đố kị."

Cậu trầm mặc không đáp lại, cũng không nhìn anh, nhẹ nhàng bế nhóc con lên, gật đầu liền rời đi.

Anh nhìn bóng dáng cậu, nhất thời không biết nên làm gì.

Có phải cậu lại giận không?

Do dự một hồi anh đang muốn theo sau, ông chủ nãy giờ ngồi xổm nghe lén từ đâu nhảy ra, ngăn anh lại :"Từ từ."

Anh nhíu mi, không muốn dừng lại. Ông chủ ho một tiếng, huýt sáo :"Lại đây cản người."

Em trai nghe tiếng liền vội chạy đến.

Ông chủ thuận tay kéo ghế ngồi xuống, bắt chéo chân :"Nóng vội ăn không hết đậu hũ nóng, nhìn anh hành động mù quáng phiền quá, muốn hỏi anh mấy câu."

Sanghyeok không để ý đến hắn, ông chủ trực tiếp hỏi :"Anh có bệnh sao, vừa nói thích cậu ấy đã lâu, phải hai năm sau kết hôn mới đánh dấu cậu ấy?"

Đây là khúc mắc trong lòng Wangho.

Sau khi kết hôn AO liền sẽ đánh dấu, anh không quan tâm cậu hai năm, cậu vốn dĩ nhạy cảm, trời biết mỗi ngày đều chịu tra tấn.

"Không quan tâm?" Chân mày Sanghyeok càng nhăn, "Cậu biết chúng tôi kết hôn khi em ấy mới mấy tuổi không?"

Ông chủ đang hùng hổ, bị anh hỏi như vậy mới ngớ người.

Em trai bắt chéo tay nhướng mày.

"18 tuổi, vừa mới thành niên." Mặt Sanghyeok không cảm xúc,"Đánh dấu một đứa nhóc mới trưởng thành, cậu cũng làm được à?" ( trao Huân chương cho ảnh đi mọi người )

Người em cười nhạo :"Nhìn không ra anh chính trực như vậy."

Ông chủ nghẹn họng, rốt cuộc bình tĩnh lại vẫn không tin :"Anh có phải là Alpha không vậy? Sao lại không nói với cậu ấy?"

Sanghyeok nhìn hắn không vừa mắt, nghe vậy càng không kiên nhẫn :"Chuyện này có gì hay ho mà nói ra."

"Ngu ngốc!" Ông chủ không thể tin được lại có người trưởng thành như vậy, một cỗ lửa giận phừng phừng,"Có miệng để làm gì hả? Trưng cho có thì mau cắt đi, mẹ nó vợ anh chạy là do anh tự làm!"

Anh cùng Alpha kia buồn bã :"Tôi biết."

Ông chủ tức khắc càng giận :"Cậu biết cái rắm, câm miệng cho tôi!"

Sanghyeok nhíu mày :"Cậu rốt cuộc muốn nói gì?"

"Giúp anh qua ải của thỏ con." Ông chủ nói,"Ai, tưởng tra nam không ngờ lại là người ngu ngốc."

Lee Sanghyeok :"...."

Ông chủ cùng anh đối thoại, Wangho đều nghe được qua điện thoại.

Lúc ngăn anh lại, ông chủ đã gọi cho cậu, hỏi giúp cậu khúc mắc trong lòng.

Bên ngoài tiểu khu trước sau như một luôn yên tĩnh, đèn đường chớp tắt liên tục, màn đêm bao phủ một tiểu khu.

Rất nhiều buổi tối nếu vẽ xong tiểu kiều thê cúi đầu, nhìn qua khe cửa sổ nơi người đứng.

Sắp vào tháng 12, luồng không khí lạnh ùa đến, báo hiệu tuyết đến.

Cậu đem vết thương lòng đi đến thành phố này vào mùa đông, hiện tại một mùa đông lại đến.

Cậu cúi đầu đắp chăn cho nhóc con, bé con trợn tròn mắt nhìn cha khóc.

"Con à." Cậu nghẹn ngào, "Cha Alpha của con quả thật rất ngu ngốc."

Nhóc nghiêm túc gật đầu, cha nhỏ nói gì cũng đúng.

Cậu nhẹ nhàng lau nước mắt, cậu vốn hạ quyết tâm lần phẫu thuật thứ hai kết thúc sẽ cùng Alpha nói chuyện nghiêm túc.

Vì cho đến lúc này bất kể anh vẫn luôn là người quan trọng với cậu, lực hấp dẫn khi đánh dấu đều sẽ thấp dần.

Cậu đang nghĩ ngợi, còn chưa đi hết đoạn đường đã thấy bên cạnh có một chiếc xe, có vài thanh niên Beta cao to ngăn cản cậu.

Cửa kính xe kéo xuống, lộ ra gương mặt đã từng khiến cậu gặp ác mộng.

Ánh mắt đại minh tinh ngừng trên người cậu, nhìn xe nôi, ánh mắt âm u không nói nên lời.

"Đã lâu không gặp. Cậu không hoan nghênh tôi sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co