chương 26
Thời gian trôi thật là nhanh, mới ngày nào còn là tháng 10 đầu đông mà giờ đã là tháng 12 rồi, tháng đặc biệt của người cậu yêu và cũng là tháng đã để lại cho cậu một kỷ niệm mà đến hết đời này cũng khó mà quên đi.
"Sắp đến ngày đặc biệt rồi nhỉ...."_ vẫn như ngày thường, cậu lại cùng anh sánh đôi đến trường. Nhưng gần đây anh để ý cậu hay để tâm trí ở trên mây, dường như là đang suy nghĩ một điều gì đó mà anh không hề biết, cố gắng đọc tâm trí cậu nhưng cũng chẳng thể biết.
"Nagisa à, dạo này tâm trí của em toàn để đi đâu. Đến anh cũng chẳng thèm chú ý đến nữa."_ anh thấy cậu như vậy trong lòng đã nhanh chóng ghen tuông. Không phải là có kẻ nào đó đã tán tỉnh cậu và giờ cậu hướng mọi chú ý tới hắn đấy chứ. Hắn đã chán thở rồi sao? Hay là kiếp trước đã ăn gan hùm, gan báo hay sao mà dám tán tỉnh bé yêu của anh?
"Ơ... Đ-đâu có, em chỉ suy nghĩ vài chuyện quan trọng sắp tới cần làm thôi mà."_ nghe được giọng anh chứa đầy chua chát ghen tuông, cậu giật mình nhận ra rằng đúng thật là gần đây có lo nghĩ về chuyện tổ chức sinh nhật cho anh mà quên chú ý đến nhân vật chính của buổi sinh nhật đó.
"Nghĩ gì thì nghĩ, cùng đừng nghĩ đến người nào khác ngoài anh. Không lại hại người ta mất mạng oan"_ anh nắm lấy tay cậu, anh mắt nhìn đi về một hướng vô định. Nghĩ đến cảnh cậu hạnh phúc cười đùa cùng một người nào khác ngoài anh mà trong lòng liền nhói đau. Tay anh như theo phản xạ mà nắm chặt tay cậu hơn, như sợ rằng bỏ ra là sẽ lạc mất cậu.
Cậu thấy anh nắm chặt tay mình như vậy, ngước mắt lên nhìn anh một hồi lâu rồi bất giác bật cười._"Haha, anh đang lo xa đi đâu vậy? Anh nghĩ em là loại người vậy sao? Thật đau lòng nha! Nagisa em đây xin thề rằng chỉ khi đó là do ý trời bắt buộc chúng ta phải xa nhau thì em mới đành lòng buông tay!"_ cậu nắm lại tay anh, đưa lên miệng mình hà hơi nóng rồi xoa xoa tay anh như là đang đặt dấu ấn để minh chứng cho lời thề này của cậu. Cậu thật sự rất yêu anh, yêu đến nỗi anh có đuổi cậu cậu cũng không đi. Chính bản thân cậu cũng không hiểu tại sao mới quen anh mà đã yêu anh sâu đậm đến như vậy. Là do cảm giác thân thuộc mà anh mang lại sao?
"Ông trời có mắt, nhất định sẽ không tách rời đôi ta."_ cái đau đớn từ những suy nghĩ ban nãy của anh đã nhanh chóng được cậu xoa dịu. Gì mà ông trời bắt họ phải xa nhau chứ? Họ đẹp đôi như này, ông trời phải chúc phúc cho họ mới phải.
------------------------
"Kế hoạch là như thế, cô việc nhẹ hưởng nhiều nên đừng tò mò thêm? Chỉ cần biết rằng tôi sẽ cho thằng nhãi kia Noel đáng nhớ nhất đời nó thôi."_ giọng nói đanh thép ở đầu dây bên kia vang lên, nếu như không biết trước người gọi là một cô tiểu thư cao quý, chắc người ta sẽ tưởng tượng đến mấy mụ đàn bà đầu đường xó chợ hay oang oang mồm đi chửi người.
Suzuna còn chưa kịp nói thêm lời nào đã bị người bên kia cúp máy ngắt lời. Cô cảm thấy có nhiều điều không ổn về chuyện này. Trong lòng đã sớm dấy lên cảm giác bất an nhưng vì sự mù quáng của tình yêu mà cô đã đồng ý.
Cô nhanh chóng gọi cho lái xe riêng của mình chở cô đến nhà anh, một là để thăm dò tình hình, hai là để thực kiện kế hoạch của ả kia. Trên đường chân tay cô cứ run rẩy, cho dù đã tự trấn an bản thân rồi nhưng không thể ngừng run. Các dây thần kinh của cô như căng ra, cô rơi vào trạng thái vừa căng thẳng vừa sợ hãi.
Cô không sợ cô phạm tội....
Mà là sợ tiếp tay hại cậu....
Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là bản thân cô được hạnh phúc, cho nên đã gạt cậu qua một bên....
Tự cô đang cầu mong rằng cậu không sao và sau này vẫn tiếp tục làm bạn với cậu. Vì cậu là người tốt, giống thiên thần vậy.
Vậy cô đang hại đến thiên thần sao?
-----------------
"A... Hai người về rồi!"_ cô đã ngồi đợi hai người bọn họ trở về. A... Nhìn những thứ tay họ cầm kìa, chắc chắn là vừa cùng nhau đi mua sắm về, cô cảm thấy ghen tị làm sao. Liệu có cách nào để tách cậu khỏi anh mà không làm tổn thương đến cậu không?
"Suzuna đến chơi hả? Ở lại ăn tối cùng bọn mình nha, mình và anh ấy hôm nay đi mua thừa nhiều đồ quá."_ cậu thấy cô liền cười tươi, giơ túi đồ mà mình vừa mua lên để khoe với cô. Thực sự sau chuyện đấy cậu không có ghét cô. Cô là tiểu thư nhưng lại rất thân thiện và tốt bụng mà cả đời cậu đều gặp những loại tiểu thư vô học rồi. Cho nên cậu quý cô vô cùng, mong sao hai người họ nhanh chóng thành bạn thân.
"À... Ừ, đương nhiên mình sẽ ở lại ăn rồi."_ nhìn cậu vẫn tươi cười thật lòng với mình, trong lòng cô hiện giờ đang nổi lên sóng gió,... Cô thật sự không muốn hại cậu, nếu có trách, hãy trách tại sao ông trời lại làm cho cô yêu anh nhiều đến như vậy.
Anh đứng ở ngoài chứng kiến và có lẽ đã nhận ra được một phần nào đó sự khác lạ trên mặt Suzuna. Khuôn mặt ấy dù cười nhưng lại như đang mếu máo cầu xin sự tha thứ, mà khuôn mặt đấy lại hướng đến cậu. Chợt nhớ đến lúc cậu bảo mình được báo trước điềm xấu... Không lẽ, em của anh, nó định làm gì đó với cậu sao? Mà chắc không xảy ra đâu, gan con bé không đủ lớn để làm việc gì dại dột đâu.
Trên bàn ăn hôm đấy, cả ba người ngoài mặt đều cười nói cùng nhau nhưng tâm trạng lại khác nhau. Cậu có lẽ là người thật thà với tâm trạng của mình nhất, còn anh và cô, người suy tính đến việc bảo vệ cậu, người thì trong lòng không ngừng van xin cậu tha thứ...
------------
"Nè nè, cậu và anh Koma có định đi chơi ở đâu vào cuối tuần này không?"_ cô lúc này đang đứng rửa bát cùng cậu. Tranh thủ lúc ở riêng với cậu cô liền hỏi, cô sợ có mặt anh ở đây, anh sẽ đọc trước được việc cô định làm và cũng là làm hỏng một phần kế hoạch của ả kia. Như vậy cô sẽ mất lợi.
"Hm... Đừng nói cho anh Koma biết nhá, mình định sẽ kéo anh ấy đi chơi nơi đầu tiên hai đứa hẹn hò"_ cậu ngại ngùng nói với cô. Vừa rửa bát vừa tủm tỉm cười hạnh phúc.
"A.... Có phải là chỗ khu vui chơi đấy không? Nghe vui ghê"_ trời lúc này lạnh gần 10 độ mà người cô cứ thế đổ mồ hôi. Nagisa à, thật sự rất xin lỗi... Chỉ là mình yêu anh ấy hơn cả quý cậu. Chắc chắn chỉ là tách hai người ra khỏi nhau, sẽ không làm hại đến cậu.... Nhỉ? Đúng rồi, chắc chắn sẽ không làm hại đến cậu!
Cậu cứ thế vừa rửa bát vừa nói chuyện phiếm với cô. Thật đối lập mà.... Cậu thực sự rất vui, còn cô giờ như kẻ điên rồi. Cảm xúc lẫn lộn, cô không biết đâu mới làm cảm xúc thật của mình nữa.
---------------
"Tôi cứ tưởng cô sẽ không thèm hợp tác với tôi làm tôi đang định cho người đi thám thính. Nhưng thật may, cảm ơn cô đã hợp tác."_ giọng nói đanh đảnh ở đầu dây bên kia vang lên, nghe thật chói tai.
"Cô biết địa điểm rồi thì cứ thế mà tiến hành, được kết quả hẵng gọi cho tôi. Còn lại thì đừng làm phiền, chúng ta thực chất là thù địch lần này thì là ngoại lệ."_ cô cau mày trả lời, tay nắm chặt chiếc điện thoại như muốn bóp nát nó. Việc này như thế là quá sức với cô rồi....
"Tôi biết."_ người phụ nữ ở đầu dây bên kia giờ hẳn là đang vui sướng lắm. Nghe cái giọng luyến láy, ngọt lịm trả lời lại là cô đủ biết rồi.
"Mà còn nữa... Đừng làm tổn thương quá nhiều đến Nagisa.... Cậu ấy dù gì cũng là bạn tôi, tôi không muốn chứng kiến bạn mình bị đau."
"Được thôi, theo ý cô muốn."
Nhưng làm thì lại theo cách của tôi....
----------END CHAP-----------
Halo!!!!! Tớ vừa mới thi xong ngày đầu tiên các cậu à, cũng chưa đến nỗi là tạch môn nên tớ đã ngồi viết chap mới. Các cậu cố đợi thêm chút xíu nữa, tớ thi hai ngày nữa là xong. Lúc đó sẽ chăm chỉ ra chap hơn :3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co