Truyen3h.Co

[Fanfic]NU'EST

Chap 4 +5

Ike_Hokori

Chap 4 

Bắt đầu từ sau lần đến nhà Aron,Ren biết chắc là Aron và JR đang thử mình nên cậu đã cố gắng hoàn thành các công việc được giao,bao nhiêu tài liệu,thông tin quan trọng Ren biết họ đều đưa cho cậu xem nhưng cậu làm sao dám đem đi đưa lại cho Minhyun chứ,chỉ cần lộ một chút,ngay lập tức họ sẽ biết cậu là gián điệp được cài vào công ty và lập tức trừ khử cậu.Đã hai tuần trôi qua,ngày nào cũng phải lặp đi lặp lại những công việc mà cậu cho là phát ngấy,nghề nhà báo của cậu tuy có hơi vất vả,khổ cực nhưng ít ra còn được đi đây đi đó.Chứ làm cái chức vụ này,suốt ngày ngồi một chỗ,chưa kể còn ngồi cạnh hầm băng nữa thì làm sao cậu chịu nổi cơ chứ.Nghĩ đến lại thấy chán chết đi được. 

-Cậu đang nghĩ gì vậy? 

-Hả?-Ren giật mình bởi khuôn mặt của JR đang ở trước mặt cậu-À…đâu có…đâu có… 

-Chú ý vào cho tôi-JR nhắc nhở rồi đưa cho Ren một tập tài liệu-Soạn bản hợp đồng này ra làm hai bản,sau đó chuẩn bị cho kĩ đi,khoảng một tiếng nữa cậu cùng tôi đi đến một nơi. 

-Dạ vâng tôi biết rồi. 

Ren cầm lấy tập tài liệu,nhìn lướt qua một lượt rồ sau đó làm theo như những gì JR nói.Thật ra trong lòng cậu rất đang tò mò về nơi mà JR bảo cậu đi cùng.Bản hợp đồng này là như thế nào?tại sao không họp ngay trong công ti mà phải đi tận ra bên ngoài.Lắc đầu mấy cái,Ren nghĩ bây giờ mình ngồi suy đoán cũng chả được gì,cứ làm cho nhanh rồi đến đó thì sẽ biết rõ mọi chuyện.Liếc nhìn qua phía Ren,JR khẽ nhếch mép cười,trong suốt hai tuần qua,anh và Aron đã dùng mọi cách để thử cậu và Ren đã vượt qua cuộc thử nghiệm đó an toàn.Tuy rằng bây giờ cả anh lẫn anh trai anh đều tin Ren chỉ là một người xinh đẹp bình thường nhưng hôm nay anh vẫn muốn cậu phải chọn lựa một lần nữa.Vì làm trợ lý cho anh, không chỉ cần người tài giỏi mà trên hết là phải can đảm,thấu hiểu tình thế để xử lý mọi việc thật tốt. 

Sau khi hoàn thành xong công việc,Ren lên xe của JR và đi đến chỗ hẹn.Ngồi trong xe,cậu cảm thấy hơi hồi hộp và có chút gì đó lo sợ. Chiếc xe của JR dừng lại tại một khách sạn 5 sao vô cùng sang trọng,Ren bước xuống xe,ánh mắt nhìn xung quanh nơi này. 

-Vào thôi. 

Không biết JR đã đứng bên cạnh cậu từ bao giờ.Ren gật đầu rồi đi theo sau JR bước vào bên trong khách sạn.Khách sạn được thiết kế vô cùng đẹp mắt với những họa tiết rất tinh xảo.Nếu cậu không lầm thì nơi đây cũng rất được nhiều diễn viên,ca sỹ nước ngoài khi đến đây chọn làm địa điểm dừng chân.Họ đi ngang qua một dãy nhà rồi sau đó đi sâu vào bên trong và dừng lại tại một căn phòng.JR mở cửa đi vào căn phòng đó,Ren đi theo sau anh và đập vào mắt cậu là hai người đàn ông.Một người mặc bộ vest màu xám,tuổi tầm trung niên,nhưng gương mặt ông ta cho thấy ông ta là một người không bình thường,rất gian xảo và mưu mô.Người thứ hai đứng bên cạnh ông ta mặc vest đen,đeo kính râm,theo như Ren đoán thì có lẽ đây là vệ sĩ của ông ta hoặc trợ lý gì đó.Ông ta mời JR và cậu ngồi xuống đối diện với mình,rồi sau đó lôi từ trong cái vali đen ra một bản hợp đồng cùng với một số tiền rất rất lớn ra trước mặt JR. 

-Chào tổng giám đốc Kim,chúng ta lại gặp nhau rồi. 

Ông ta nở một nụ cười,giơ tay ra muốn bắt tay với JR nhưng đáp trả lại chỉ là vẻ mặt lạnh tanh của anh.Thấy vậy ông ta liền thu lại tay mình rồi đưa ánh mắt nhìn sang phía Ren dò xét. 

-Đây là trợ lý của tôi.Choi MinKi,cậu ấy là người phụ trách bản hợp đồng ngày hôm nay. 

JR từ từ giới thiệu,nhìn anh lúc này làm Ren cảm thấy JR thật sự rất đặc biệt.Trên người anh có một phong thái mà người khác không thể nào có được.Bình tĩnh,tự tin,lạnh lùng và rất kiêu ngạo.Đôi lúc cậu tự hỏi mình đó là bản tính trời sinh của JR hay còn vì một lý do nào khác.Trong hai tuần làm việc cùng anh,cậu đã nhận ra một điều,JR là người ngoài lạnh trong nóng.Miệng nói không quan tâm,không cần thiết nhưng thực chất lại rất cần,rất quan tâm.Thấy ông ta cứ nhìn mình,Ren ngay lập tức liền cúi đầu chào ông ta một cái đáp lễ. 

-Đây là bản hợp đồng và số tiền chúng tôi đầu tư.Tổng giám đốc Kim,anh xem…thế được chưa? 

JR cầm bản hợp đồng của ông ta lên và đọc qua một lượt,sau đó kêu Ren đưa cho ông ta bản hợp đồng ma cậu đã soạn thảo lúc nãy.Anh mỉm cười,hạ bản hợp đồng trên tay xuống bàn và ngồi chờ ông ta xem bản hợp đồng của mình. 

-Tốt lắm-Ông ta gật gù-Tôi sẽ kí. 

Sau đó ông ta cầm cây bút lên và kí vào đó,JR cũng làm như vậy với bản hợp đồng của ông ta đưa cho.Ngay khi họ vừa kí xong,ông ta lại cười và nói. 

-Hợp tác vui vẻ.Kim tổng…giờ tôi còn có việc.Tôi xin phép đi trước. 

Ông ta đứng dậy,cùng vệ sĩ của mình đi thẳng ra phía cửa.Nhưng trước khi cánh cửa được mở ra,thì tên vệ sĩ của ông ta không hiểu sao phun ra máu rồi nằm lăn quay xuống đất và tắc thở.Ông ta mở to hai mắt hoảng sợ,quay đầu lại thì nhìn thấy JR đang đứng sát vào người mình.Ren cũng vô cùng hoảng loạn,tuy JR hành động rất nhanh nhưng…nhưng cậu vừa tận mắt chứng kiến anh ta giết người.Bằng một khẩu súng vô cùng nhỏ,JR đã bắn vệ sĩ của người đó một phát nhưng hoàn toàn không gây ra tiếng động.Trong chớp mắt chỉ thấy tên vệ sĩ đó miệng phun ra máu rồi từ từ ngã xuống đất. 

-Kim tổng…anh…anh…-Ông ta lắp bắp 

-Ông nghĩ mình có thể rời khỏi đây thuận lợi thì ông đã sai rồi đấy.-JR nở một nụ cười hiểm độc-Tạm biệt. 

Không tiếng động,không kháng cự,không gây ra bất kì một âm thanh nào nhưng người đàn ông đó cũng đang từ từ ngã xuống đất.Toàn thân ông ta đều là máu do bị bắn,trước khi chết còn không kịp nói thêm câu gì.JR quả là ra tay rất lợi hại và vô cùng nhanh.Anh lấy một tờ giấy ra,lau khẩu súng của mình rồi sau đó lấy bản hợp đồng trong tay ông ta và cất vào túi mình.Cho đến khi anh nhìn lên Ren thì thấy toàn thân cậu đang không ngừng run rẩy vì sợ hãi,ánh mắt cậu chứa đựng sự hoảng loạn,hai chân không thể nào nhúc nhích nổi nữa. 

-Về thôi. 

JR không biết nên làm gì lúc này,chỉ nói một câu rồi tiến ra cửa nhưng anh lại dừng lại khi nghe thấy Ren nói. 

-Đồ giết người. 

-Cậu nói gì?-JR quay lưng lại 

-Tôi nói…anh là đồ giết người.-Ren bắt đầu khóc,cậu không hiểu sao nước mắt mình lại rơi nữa,nhưng quả thật cậu đang cảm thấy rất sợ.-Tại sao?tại sao anh lại có thể làm như vậy?tại sao anh lại giết người. 

-Tôi chỉ đang giúp đất nước này thêm trong sạch thôi.-JR lại gần chỗ Ren đang đứng-Nếu ông ta không chết thì người chết sẽ là tôi và cậu,cậu hiểu không ?Ông ta là một người rất có quyền lực,phải tốn bao nhiêu công sức tôi mới có thể dụ được ông ta đến đây và kí bản hợp đồng này.Nếu khi kí xong tôi không thủ tiêu ông ta thì khi chúng ta rời khỏi đây,ông ta nhất định sẽ phái người đuổi theo và giết chúng ta. 

-Nhưng cho dù là vậy thì anh cũng không nên giết người-Ren lắc đầu-Còn có pháp luật cơ mà? 

-NHƯNG NẾU ÔNG TA CHÍNH LÀ PHÁP LUẬT THÌ SAO?-JR hét lên-Nếu là vậy thì cậu nghĩ sao?chúng ta cũng chả làm được gì ông ta hết.Chi bằng cứ để tôi giết ông ta rồi sau đó tạo ra một cái cớ và kết thúc mọi chuyện. 

Ren cúi đầu xuống,nước mắt vẫn không ngừng chảy ra.JR nói đúng,nếu ông ta chính là pháp luật thì ai dám động vào ông ta,nếu không giết những loại người như ông ta thì đất nước này sẽ khổ cực và người chết có khi còn là cậu.JR bám hai tay vào vai Ren,ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. 

-Cậu là trợ lý của tôi,nhiệm vụ của cậu là phải giữ kín chuyện này.Nếu như không làm được,thì cậu xin nghỉ việc đi.Tôi đảm bảo sẽ không đụng đến mạng của cậu. 

Nghe JR nói vậy Ren mới bừng tỉnh.Rõ ràng khi điều tra cậu đã biết JR là một sát thủ rồi mà,tại sao cậu vẫn cảm thấy sợ hãi đến như vậy.Không!!!cậu không thể bỏ cuộc vì chuyện này,cậu còn công việc phải làm,cậu chưa thể dừng lại. 

-Không-Ren lắc đầu-Tôi sẽ không bỏ việc,tôi sẽ giữ kín chuyện này và đó là công việc của một trợ lý thưa tổng giám đốc. 

-Tốt lắm.-JR vỗ vỗ vai cậu-Tôi tin cậu. 

Tin?Cậu không nghe lầm đấy chứ?JR…anh ta vừa nói anh ta tin cậu sao?Có phải hay không cậu đã đạt được mục đích đầu tiên của mình là lấy được lòng tin của họ. 

-Mọi chuyện xong rồi chứ JR? 

Ren nghe thấy một giọng nói quen thuộc,cậu quay đầu lại thì nhìn thấy Aron đang đứng ở cửa cùng với mấy tên vệ sĩ.Anh ra lệnh cho mấy tên đó thu dọn hai cái xác rồi đi đến gần chỗ Ren và JR. 

-Xong cả rồi-JR trả lời-Bản hợp đồng đây,mọi chuyện còn lại anh xử lý nhé.Em mệt rồi nên về trước. 

-Được,nghỉ ngơi cho khỏe đi 

Aron mỉm cười.Sau khi JR đi được khoảng 5 phút,anh mới quay lại nhìn Ren khiến cậu lại thấy bất an.Ren không biết Aron lại định giở trò gì đây nữa.Đứng gần Aron làm cho cậu cảm thấy anh giống như là một con sắc lang vậy. 

-Chắc cậu sợ lắm phải không ?Hãy tập làm quen mọi chuyện đi,vì sau này cậu sẽ còn phải chứng kiến rất nhiều chuyện tương tự,thậm chí còn phải trực tiếp làm nữa.Như em trai tôi đã nói,nếu cậu không muốn làm nữa thì hãy nghỉ việc đi. 

-Không chủ tịch,tôi sẽ làm công việc này-Ren cương quyết trả lời-Tôi cảm thấy mệt,tôi xin phép về nhà nghỉ ngơi. 

-Tôi đưa cậu về.-Aron nói,tay giữ Ren lại 

-Không cần đâu,cảm ơn anh nhưng tôi tự về được-Ren cúi đầu-Chào chủ tịch. 

Cậu bước ngang qua người Aron và rời khỏi đó.Bước lững thững từng bước trên đường,suy nghĩ lại về những gì đã xảy ra.Hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với cậu.Nhưng vì là người rất thông minh nên Ren hiểu được rằng JR cố ý đưa cậu đến đây,để cậu chứng kiến sự việc này là vì anh ta muốn cậu phải lựa chọn.Có lẽ anh ta sợ nếu không làm vậy,cậu sẽ hoảng sợ mà nói ra tất cả mọi chuyện. 

*Bíp**Bíp* 

Nghe thấy tiếng còi xe ô tô,Ren ngạc nhiên khi thấy xe của JR đang dừng trước mặt mình.Anh mở cửa kính xe xuống và nói với cậu. 

-Lên xe đi,tôi đưa cậu về. 

Ren gật đầu rồi ngồi sang ghế bên cạnh JR.Trong suốt quãng đường về nhà mình,Ren không nói câu nào mà chỉ hướng ánh mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa kính,không khí trong xe căng thẳng đến mức kì lạ.Giống như có một sự hiểu lầm nào đó mà không thể hóa giải được. 

-Xin lỗi vì lúc nãy đã to tiếng với cậu.Tôi…tôi không cố ý như vậy. 

Ren quay mặt lại nhìn JR,miệng mở to ra không ngậm lại được.Cậu không nghe nhầm đấy chứ?cái tên hầm băng này vừa lắp bắp,ngượng ngùng xin lỗi cậu sao.Trời ạ!!!chuyện này là sự thật?tai cậu đang ù đi rồi. 

-Này…cậu nhìn gì hả?Coi như tôi chưa nói gì.-JR giận dỗi 

-Đâu có…đâu có…tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh-Ren mỉm cười,sau đó đấm nhẹ vào tay JR-Sao anh có thể nói xin lỗi một người rồi lại coi như không có gì thế chứ? 

JR bật cười trước ánh mắt ngạc nhiên của Ren.Đây là lần đầu tiên từ khi quen biết cậu nhìn thấy hầm băng cười đó.Trông anh ấy cười còn đẹp hơn cả mặt trời tỏa nắng nữa.Thấy Ren cứ nhìn mình như vậy,JR lập tức thu lại nụ cười,vẻ mặt trở nên nghiêm trọng tiếp tục lái xe.Chính JR cũng muốn tự vả cho mình mấy cái,tại sao anh lại cười với cậu ta cơ chứ?anh điên thật rồi.Về đến trước cổng nhà Ren,Ren cúi đầu nói vài lời chào JR rồi xuống xe.Ngay khi vừa đóng cửa xe lại,Ren lập tức nhìn thấy MinHyun đang cười tươi và đi đến chỗ cậu. 

-MinHyun 

-Sao em về muộn vậy?-MinHyun khoác vai Ren rồi quay đầu nhìn vào xe của JR-Ai đưa em về thế? 

-À…anh ấy là cấp trên của em,tiện đường nên đưa về thôi.-Ren trả lời 

-Vậy à,vào nhà thôi anh có chuyện muốn nói. 

MinHyun liếc nhìn cái xe một lần nữa,đúng lúc đó mắt anh và mắt JR đụng phải nhau.Hai người cứ nhìn nhau,tuy bề ngoài có vẻ bình thường nhưng nếu nhìn kĩ thì có thể thấy cả hai đều đang bắn tia laze vào đối phương.Ren đứng bên cạnh MinHyun cảm thấy sự tình không ổn nên cười cười kéo anh tay đi vào bên trong.Đợi hai người họ đi khuất được một lúc thì JR mới quay xe và rời khỏi đó.Vào trong nhà,Ren lấy hai cốc nước ra rồi ngồi xuống bên cạnh MinHyun. 

-Sao anh về sớm vậy?Mọi hôm tầm này anh còn đang rất bận cơ mà? 

-Tất nhiên là vì anh lo cho em nên mới ghé qua đây đó.Em không sao chứ? 

Đúng thật là hôm nay khi đang ngồi làm việc tâm trạng MinHyun có hơi bất thường.Anh cảm thấy lo lắng cho Ren nên mới dừng lại hết công việc đang làm và đến đây tìm cậu.Anh đã rất sợ cho đến khi nhìn thấy Ren trở về an toàn.Lúc đó nếu như không phải có người khác ở đấy thì anh đã ôm chặt lấy cậu vào lòng rồi. 

-Em thì có thể làm sao được chứ-Ren cười tươi,cậu cố ý làm cho MinHyun thấy mình không sao cả và cậu phải giấu chuyện ngày hôm nay đi.-Anh yên tâm đi,hiện giờ họ đã có lòng tin với em,không còn nghi ngờ gì em cả nên mọi chuyện này chắc chắn sẽ rất thuận lợi. 

-Anh thật sự hối hận khi lôi em vào việc này.-MinHyun úp mặt vào hai lòng bàn tay khẽ thở dài. 

-Không,anh không làm gì sai để phải hối hận cả-Ren lắc đầu-Là do em tự nguyện giúp đỡ anh và BaekHo nên mới nhận lời. 

-Nếu em…nếu em xảy ra chuyện gì chắc anh…. 

-Em sẽ ổn cả thôi. 

MinHyun bất ngờ ôm lấy Ren.Cậu không kháng cự mà cứ để yên như vậy.Đơn giản cậu hiểu được rằng anh lo lắng cho cậu như thế nào.Ren không phải là người ngốc mà ngược lại cậu còn rất thông minh,cậu biết MinHyun yêu mình.Lúc mới đầu cậu chỉ nghĩ rằng anh quan tâm,chăm sóc cậu như một đàn em khóa dưới thân cận nhưng rồi sau này…khi những hành động đó vượt quá giới hạn và chính tai cậu nghe thấy MinHyun nói thích mình với Baekho thì lúc đó Ren đã hiểu ra mọi chuyện.Nhưng cậu không biết làm thế nào cả,cậu rất yêu quý MinHyun,anh giống như người thân của cậu vậy chỉ là cậu không dám chắc mình có thích anh hay không ?Và nếu như anh tỏ tình với cậu thì cậu biết trả lời sao đây?Cậu thật lòng không muốn làm tổn thương đến anh. 

-MinHyun à…tin tưởng em,em sẽ không sao đâu. 

-Được rồi,anh tin em.Hãy cẩn thận. 

Ren vỗ vỗ lưng MinHyun để cho anh yên tâm về mình.Thật ra trong lòng cậu cũng rất bất an và sợ hãi,nhưng đã đâm lao rồi thì phải theo lao thôi,cậu không thể dừng lại nữa rồi.Ánh mắt lạnh lùng nhưng trong lòng lại ấm áp của JR,con người hai mặt như Aron,tất cả mọi thứ về họ…cậu muốn biết tất cả.

Chap 5 

Ngày hôm sau Ren vẫn đi làm như bình thường,cậu có chút lo lắng khi phải đối mặt với JR về việc ngày hôm qua.Phải,đúng là cậu đang lo sợ một chút,Ren càng không biết nên làm thế nào để có thể ổn định được tâm trạng của mình bây giờ . 

-Cậu không vào làm việc đi còn đứng đó làm gì? 

Có một giọng nói vang lên làm Ren giật mình,cậu quay đầu lại nhìn,tưởng người đứng sau mình là JR nhưng hóa ra lại là Aron.Thế mà làm cậu hết hồn. 

-Chủ tịch-Ren cúi đầu chào-Tôi…tôi vào làm việc ngay đây. 

-Cậu sợ gặp JR vì chuyện hôm qua sao?-Aron hỏi,vỗ vỗ vai Ren-Đừng sợ,nó không để ý gì đến chuyện hôm qua nữa đâu.Mà bây giờ JR vẫn chưa đến công ty nên cậu mau vào đi. 

-Vâng tôi biết rồi.-Ren trả lời,định đi vào bên trong thì tay lại bị Aron giữ lại. 

-Khi nào tan làm thì đi cùng tôi đến một nơi.-Aron cúi đầu,nói nhỏ. 

-Đi cùng chủ tịch ư?nhưng đi đâu vậy? 

-Cậu lại đang nghĩ linh tinh cái gì thế?-Aron bật cười-Không phải là đem cậu đi diệt khẩu đâu.Vậy khi nào tan làm,tôi đợi cậu dưới xe,nhớ xuống nhé. 

-Vâng tôi biết rồi. 

Sau khi Aron đi vào cầu thang máy về tầng của mình,Ren mới đi vào phòng làm việc,thì ra JR chưa đến,vậy mà làm cậu cứ đứng như điên trước cửa phòng.Đi ngang qua bàn JR,Ren thấy bàn anh có chút lộn xộn nên đã quay trở lại và sắp xếp hộ cho JR,dù sao cậu cũng là trợ lý của anh,việc này là việc của một trợ lý nên làm.Bất chợt Ren đụng đến một số giấy tờ gì đó,cậu cầm nó lên và xem qua,nhìn những con số được tính toán trong đó,có cả tên ngân hàng,số tài khoản chuyển tiền và…tên tài khoản được nhận số tiền đó là Athena. 

-Athena ư? 

Trước đây khi điều tra về JR và Aron cũng như tập đoàn Iris,Ren và BaekHo đã phát hiện ra rằng đứng đằng sau tập đoàn Iris còn có một tổ chức ngầm mang tên Athena và do JR đứng đầu.Nhưng hiện tại chưa có ai có thể tìm ra nới trú ngụ cũng như những người làm việc cho tổ chức đó.Phải nói rằng Aron và JR làm việc rất thận trọng,ngay cả một con kiến họ cũng không để lọt ra khỏi tổ chức chứ đừng nói là những thông tin bí mật.Vậy tại sao mấy tờ giấy này lại ở đây?Không phải họ lại đang định thử cậu đấy chứ. 

-Không thể nào,mấy tờ giấy này giống như là JR để quên hơn là thử mình. 

Không suy nghĩ nhiều nữa,Ren lấy điện thoại trong túi mình ra,ánh mắt thì nhìn vào mấy tờ giấy,tai cố gắng hoạt động hết cỡ để có thể nghe thấy tiếng bước chân nếu có ai đó đến gần,mà JR thì có thể đến bất cứ lúc nào.Lật từng trang một,Ren phóng to màn hình và chụp lại tất cả mọi thứ,cho đến khi cậu chuẩn bị chụp nốt trang cuối thì tai nghe thấy có tiếng động bên ngoài.Vội vàng tắt máy,thu dọn lại bàn làm việc định quay về chỗ giả vờ ngồi nhưng không kịp,JR đã bước vào trong và nhìn thấy cảnh cậu cầm mấy tập giấy. 

-Cậu làm gì ở bàn của tôi?-JR nói,tiến lại gần Ren 

-Tổng giám đốc anh đến rồi sao?Tôi thấy bàn anh có chút lộn xộn nên đang định giúp anh sắp xếp lại cho ngăn nắp. 

-Vậy sao?-JR lấy lại mấy tập giấy trong tay Ren,nhìn vào chúng một lúc rồi lại chuyển ánh mắt nhìn sang Ren-Cậu đã đọc được cái gì ở đây chưa? 

-Đọc cái gì cơ ạ?-Ren coi như không biết,ngây ngô hỏi-Tổng giám đốc,tôi sẽ không đọc bất kì một cái gì nếu chưa có sự đồng ý của anh. 

-Có thật là cậu chưa đọc không ? 

Ren định lên tiếng trả lời thì cảm giác được có gì đó lạnh lạnh bên đầu,là JR đang dí súng vô đầu cậu.Anh ta…anh ta đi làm còn mang theo súng sao?Tim đang đập thình thịch nhưng Ren vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh trước mặt JR. 

-Tôi chưa đọc bất kì một cái gì.Nếu anh cảm thấy tôi đã đọc rồi,sợ tôi tiết lộ cái gì đó thì cứ việc giết tôi đi. 

-Về bàn làm việc đi,sau này không cần phải dọn bàn của tôi đâu. 

JR thu hồi lại súng đút vào bên quần rồi ngồi xuống bàn làm việc của mình.Ren khẽ thở nhẹ ra,trong đầu cậu bây giờ đang tràn ngập những suy nghĩ.Không lẽ JR không tin cậu?cậu chưa thể khiến họ hoàn toàn tin tưởng mình hay sao?Nhưng cậu đâu phải là JR mà có thể hiểu anh đang nghĩ gì?kì thật JR vốn không có nghi ngờ Ren chỉ là do những tờ giấy đó vô cùng quan trọng,anh sợ cậu đọc được rồi thì sẽ có chuyện không hay xảy đến với người vô tội như cậu.Chính vì sợ Ren nói dối nên anh mới rút súng ra dọa cậu nhưng không thể ngờ được rằng Ren lại còn bảo anh bắn chết cậu đi.Đến JR cũng tự trách bản thân sao lại bất cẩn như vậy,tờ giấy quan trọng thế này mà lại để quên trên bàn làm việc. 

Trong suốt thời gian làm việc,cả hai người đều không nói gì mà chỉ chú tâm vào công việc của mình nhưng thỉnh thoảng mắt vẫn liếc sang nhìn nhau.Ren có thể cảm nhận được hôm nay JR có vấn đề,mọi hôm khi làm việc anh không bao giờ để lộ sự khó khăn vậy mà hôm nay lại không hề tập trung,anh đã vứt rất nhiều tờ giấy bị viết hỏng vào thùng rác rồi sau đó vò đầu mình,nhăn mặt khó chịu.Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với JR vậy?Đến tầm chiều khi chỉ còn nửa tiếng nữa là hết giờ làm nhưng Ren đã thấy JR đứng dậy thu dọn đồ đạc và chuẩn bị ra về. 

-Tổng giám đốc,anh định đi đâu vậy?-Ren không ngăn cản nổi sự tò mò,đành lên tiếng hỏi 

-Hôm nay tôi không được khỏe nên về trước-JR trả lời-Cậu cũng về luôn đi. 

Nhìn bóng dáng JR rời khỏi phòng làm việc,Ren chỉ lắc lắc đầu rồi cũng đứng lên và ra về.Cậu đi xuống bãi đỗ xe,nhìn xung quanh thì thấy xe JR đã đi khỏi và rồi thấy Aron đang đứa dựa vào xe của mình chờ cậu.Đi lại thật nhanh đến chỗ anh,Ren cúi đầu. 

-Chủ tịch. 

-Sau này ngoài công việc thì cứ gọi tôi là Aron-Anh mỉm cười.-Lên xe thôi. 

Không khí trong xe làm cho Ren có chút không tự nhiên,nhìn sang bên cạnh,cậu thấy Aron vừa lái xe nhưng đầu thì chắc chắn đang đắm chìm trong cái gì đó.Anh bây giờ trông thật trầm lặng,khác hẳn hoàn toàn với Aron hay trêu ghẹo cậu.Aron đưa Ren đến bờ sông Hàn và điều này làm cậu hơi ngạc nhiên,Aron chỉ mỉm cười mà không nói gì,anh chọn một chỗ có ghế đá ngồi xuống,rồi đập tay sang chỗ trống bên cạnh,nhìn Ren nở nụ cười. 

-Ngồi đi. 

Ren không nói gì,tiến lại ngồi xuống bên cạnh Aron.Cậu nhìn anh còn anh thì nhìn sông Hàn,dường như Aron đang cố gắng cảm nhận cái gì đó. 

-Chủ tịch…chúng… 

-Gọi tôi là Aron. 

-Aron-Ren chữa lại lời,mặt hơi cúi xuống-Tại sao chúng ta lại ra đây ngồi vậy?Tôi không hiểu lắm? 

-Vì tôi muốn được ở một nơi thoáng đãng và nhiều gió một chút-Aron đáp,quay sang nhìn Ren ngồi bên cạnh mình-Hôm nay…là sinh nhật tôi,cũng là ngày sinh nhật của JR. 

-Sinh nhật?Chúc mừng sinh nhật anh.-Ren nói-Vậy tại sao sinh nhật anh không cùng với JR tổ chức sinh nhật mà lại cùng tôi ra đây. 

-Cậu nghĩ tôi có thể tổ chức nổi ngày sinh nhật này sao?tổ chức với em trai tôi lại càng không thể.-Aron khẽ cười,ánh mắt thắm đượm nỗi buồn-Vào ngày này mỗi năm,chúng tôi đều mỗi người ở một nơi và không hề gặp nhau.Nếu như nó đến quán bar và làm loạn ở đó thì tôi lại thích ở nhà và yên tĩnh một mình.Không hiểu sao năm nay tôi lại muốn có ai đó ở bên cạnh và người đó là cậu. 

-Aron-Ren gọi tên anh-Đã có chuyện gì xảy ra sao? 

-Tôi…có thể nói ra không Ren?Có thể nói ra hết với cậu được không ?tôi có thể tin tưởng được cậu chứ?Mặc dù chúng ta mới chỉ quen biết nhưng tôi rất muốn có thể nói ra tất cả với cậu,một cảm giác quen thuộc lắm. 

-Nếu anh cảm thấy tôi đủ để anh tin tưởng thì hãy nói ra hết với tôi.Tôi sẽ lắng nghe tất cả. 

Ren nói những lời này là vô cùng thật lòng,cậu muốn lắng nghe câu chuyện của họ,muốn hiểu thêm về họ hơn nhưng hôm nay thì khác,cậu sẽ chỉ giấu chuyện này riêng cho mình và không tiết lộ cho bất kì ai.Vì cậu cảm thấy nếu mình để lộ ra thì sẽ rất có tội. 

-Tôi tin cậu-Aron gật đầu-Hôm nay là sinh nhật hai anh em tôi cũng chính là…ngày giỗ của ba mẹ tôi. 

Ren mở to mắt khi nghe những lời Aron nói,không hiểu sao cậu cảm thấy được câu chuyện phía sau sẽ còn đau đớn hơn nhiều. 

-Có lẽ ngày này sẽ rất vui nếu như chuyện hôm đó không xảy ra.-Aron tiếp tục kể,đôi mắt anh bắt đầu xuất hiện sự hoang mang và hai tay thì có hơi run rẩy. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co