Truyen3h.Co

❛❛ faran ❛❛ by your side

ฅ⁠^⁠•⁠ﻌ⁠•⁠^⁠ฅ 14

Windy_Wine

"Thưa quý tòa..." Tiếng gọi của vị luật sư kia vang lên khiến tất cả mọi người nán lại sự chú ý của mình. Ánh mắt Sanghyeok lúc này dừng lại trên cái nhếch mép khinh khỉnh của cha nuôi mình, người đang thì thầm gì đó bên tai vị luật sư kia.

"Bên bị cáo, có việc gì?" Vị thẩm phán đang chuẩn bị rời khỏi thì bị giữ lại, liền điềm tĩnh ngồi lại lên ghế, hỏi.

"Nay vì đã được chứng minh trong sạch, hai bị cáo xin được nhận lại quyền nuôi dưỡng nạn nhân Lee Sanghyeok"

Lời yêu cầu vô sỉ của cha mẹ nuôi Sanghyeok khiến nắm tay của Hyeonjoon siết chặt lại. Dù chưa có chứng cứ rõ ràng nhưng đã bị xử phạt, họ còn có thể không biết hổ thẹn mà lấy lại quyền bảo dưỡng con người tội nghiệp kia sao?

"Chuyện đó không được!" Công tố viên còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói lạnh lùng của Sanghyeok đã vang lên. Anh đứng dậy, con ngươi nâu sẫm xoáy sâu về phía hai gương mặt quen thuộc đối diện.

"Tôi đã 30 tuổi. Theo luật, tôi có quyền lựa chọn cuộc sống riêng của mình... Và hiện tại, tôi đã kết hôn" Đoạn, Sanghyeok ra hiệu cho công tố viên đưa tờ giấy kết hôn mà anh vừa làm với Hyeonjoon ngộ nhỡ việc này có xảy ra.

Và nó xảy ra thật.

"Từ nay người bảo hộ hợp pháp của tôi chính là người tên Choi Hyeonjoon, đã được ghi rõ trong đây."

Đừng tưởng các người có thể nẫng tay trên của anh một lần nữa, Sanghyeok đưa cái nhìn ngạo nghễ về phía hai con người đang tức tối.

Có thể thấy cái cau mày đầy khó chịu hiện diện trên gương mặt rám nắng của cha nuôi anh, cùng với hai bàn tay nắm chặt lại của mẹ anh, như đang kiềm chế cơn giận của mình.

"Thưa quý tòa, cứ cho rằng tôi không bị bạo hành bởi cha mẹ nuôi, nhưng trong thời gian ở cùng có không ít chuyện xảy ra. Tôi vì bị stress mà lâm vào trầm cảm phải vào bệnh viện đúng là vì môi trường sống ở trong gia đình. Nay tôi xin được phép trả lại tự do dưới danh nghĩa một công dân trưởng thành."

Hyeonjoon đã từng nói Sanghyeok đặc biệt có tài trong việc chọc điên người khác chưa nhỉ, vì bằng chứng bây giờ cha mẹ nuôi của anh đang nổi cơn tanh bành lên vì đến cuối cùng đã bị kiện còn không nhận được quyền lợi gì.

Ánh mắt của Sanghyeok thoạt nhìn vô cảm, nhưng có thể thấy vẻ trêu ngươi đang hiện rõ, cùng cái nhếch môi đầy ngạo nghễ.

"Đồ khốn mất dạy! Chúng tao nuôi mày lớn, cho mày ăn học đàng hoàng mà ăn nói hồ đồ như vậy trước chúng tao à? Nếu không phải vì đống tiền trong ngân hàng mà cha mẹ mày để lại cho mày thì chúng tao đã vứt mày ở đầu đường xó chợ từ khi nào rồi!!!"

"Mẹ nuôi" của Sanghyeok là người mất bình tĩnh trước, ánh mắt bà ta đỏ ngầu khi hét lên những lời kia ngay giữa phiên tòa. Cảnh sát bảo vệ lúc này phải can thiệp vào để ngăn không cho bà ta đến gần anh.

Nhưng khoan đã, bà ta vừa nói gì?

Cả phòng phiên xử lúc này im lặng, Sanghyeok ngỡ ngàng, khó hiểu hỏi lại.

"Bà vừa nói số tiền gì cơ?"

Kim Teo vừa biết được mình lỡ thốt ra một điều quan trọng, liền im bặt. Ánh mắt mụ lảng tránh cái nhìn thiêu đốt từ Sanghyeok, lặng lẽ để cảnh sát đưa về chỗ ngồi.

Nhưng mọi chuyện như vậy thì quá đơn giản, trong khi có rất nhiều nhân chứng nghe được những gì được nói ra. Họ lại bắt đầu xì xầm bàn tán, cố gắng truy khảo chuyện gì đang xảy ra lúc này.

"Bị cáo Kim Teo, những lời lúc nãy là có ý gì?" Đến vị thẩm phán đứng tuổi cũng phải ngạc nhiên hỏi lại.

"Tôi có thể giải thích"

Mọi sự chủ ý lúc này không còn hiện diện lên người phụ nữ vừa đánh mất bình tĩnh, mà đổ dồn về phía cánh tay đang giơ cao của bác sĩ Kim. Người con trai đứng thẳng dậy, chỉnh chu lại chiếc măng-tô màu bạc, rồi dõng dạc.

"Tôi đang nắm giữ một số chứng cứ quan trọng về sự việc mà bà Kim Teo vừa nói ra"

Choi Hyeonjoon ngạc nhiên ngẩng đầu lên, mắt hướng về người đang đứng bên cạnh. Ánh mắt y nhìn thẳng, hai tay nắm chặt, gương mặt rất nghiêm túc và quả quyết, khiến cho Hyeonjoon thập phần tò mò.

"Được, mời anh lên trình bày."

Bác sĩ Kim được cho phép thì liếc mắt sang bên cạnh, khẽ gật đầu với Hyeonjoon rồi rời đi. Dõi theo tấm lưng đang chuyển động xa dần, cậu linh cảm được một chuyện vừa bất ngờ nhưng không kém phần tốt đẹp sắp xảy ra.

Bác sĩ Kim đứng ngay giữa khán phòng, đối diện với quan khách và trước mặt thẩm phán. Y đánh mắt sang Lee Sanghyeok, người vẫn còn đang ngỡ ngàng vì khó hiểu, mỉm cười nhẹ rồi quay lại đối mặt với khách tham dự. Ánh mắt y vẫn hướng thẳng, nhưng lạnh băng, như thể muốn xoáy sâu vào những cái nhìn soi mói của người theo dõi.

"Thưa quý tòa, tôi là Kim Hyukkyu, bác sĩ điều trị tâm lý cho nạn nhân Lee Sanghyeok"

Bác sĩ Kim quét mắt sang biểu cảm ngạc nhiên của "cha mẹ nuôi" Sanghyeok. Khóe miệng y khẽ nhếch, như đang báo hiệu rằng một chuyện gì đó thú vị sắp được kể.

"Hai mươi ba năm trước, tức năm 9488, chắc hẳn quý vị không quên rằng một vụ tai nạn nghiêm trọng đã cướp đi sinh mạng vợ chồng chủ tịch công ty dược phẩm Azir chứ? Họ... chính là cha mẹ ruột của anh Lee Sanghyeok, ông Lee Chovy và Moon Oner"

Ngay sau lời tuyên bố kia, đầu óc Sanghyeok lẫn Hyeonjoon bị đánh bật như vừa bị búa bổ. Cả khán phòng như vỡ òa, tiếng bàn tán càng dấy lên nhiều hơn, đa số sốc vì tin tức không ngờ đến này.

Thẩm phán phải mất bình tĩnh gõ thêm ba tiếng búa để trật tự lại tình hình lúc này, trả lại sự im lặng cho Kim Hyukkyu. Có lẽ chính ông cũng muốn tiếp tục nghe câu chuyện thú vị này.

"Bà Kim Teo đây, chính là em ruột của Moon Oner đã mất. Phải, hai vị đang ngồi đây không ai khác chính là dì dượng của nạn nhân Lee Sanghyeok"

Ngừng một lát để kiểm tra biểu cảm của hai "bị cáo", y thích thú tiếp tục câu chuyện của mình.

"Sau khi cha mẹ ruột của anh Lee qua đời, truyền thông đã làm rùm beng một phen để truy ra khối tài sản khổng lồ của họ không cánh mà bay. Thực ra, tôi đang nắm giữ khối tài sản đó, bao gồm sổ ngân hàng và những giấy tờ thế chấp."

Như để minh chứng cho lời nói của mình, Kim Hyukkyu lôi ra một loạt thẻ ngân hàng cùng nhiều tài liệu khác trong túi xách của mình. Có vẻ như y đã chuẩn bị rất nhiều cho phiên tòa lần này, không hẳn là chỉ đến xem xét xử.

Y đến đây càng không phải dưới danh nghĩa là bác sĩ của Lee Sanghyeok, mà như một nguồn tin quan trọng có thể đào lên những manh mối được ẩn giấu suốt cuộc đời của người Alpha họ Lee.

"Cha mẹ anh Lee chính là người giúp đỡ tôi sau khi tốt nghiệp trường y để có được công việc hiện tại. Trước khi chết, họ đã chuyển nhượng toàn bộ tài sản dưới cái tên Lee Sanghyeok, đóng băng tất cả tài khoản ngân hàng đến khi anh trưởng thành có thể lấy ra sử dụng. Họ biết rằng..."

Kim Hyukkyu như ngừng thở, khó khăn thốt ra nốt câu nói của mình.

"Họ biết rằng họ sẽ sớm bị sát hại, công ty dược phẩm Azir là một trong những công ty nghiên cứu và phân phối dược phẩm nhất nhì châu Á. Vì vậy, những kẻ muốn phá hoại rất nhiều, kể cả những người trong gia đình của vợ chồng chủ tịch."

Kim lạnh lùng nhìn sang hai tội đồ, đúng ra là dì dượng của Sanghyeok, khiến cho cả hai đều co rúm.

"Vì vậy một tuần trước khi tai nạn xảy ra, họ đã đưa lại mọi thông tin cho tôi."

"Thưa quý tòa" Khá khen cho vị luật sư kia làm việc hết sức mình, lời Kim Hyukkyu vừa dứt, gã đã đứng phắt dậy chối bỏ "Năm vợ chồng vị chủ tịch kia mất, nạn nhân Lee Sanghyeok đã bảy tuổi. Như vậy thật vô lý khi hai bị cáo làm thủ tục nhận nuôi năm nạn nhân bốn tuổi. Với cả, xin hãy giải thích việc nạn nhân không nhớ được những việc đã xảy ra trong quá khứ."

"Vậy xin hỏi bên bị cáo đã có đăng ký hợp pháp khi làm thủ tục nhận nuôi nạn nhân chưa? Nếu có xin mời xuất trình giấy tờ."

Thật nực cười khi ban nãy hai người kia được miễn án vì không có đủ chứng cứ, bây giờ đang kết án người khác vô tội vạ vì chưa có bằng chứng rõ ràng.

"Sở dĩ nạn nhân Lee Sanghyeok không nhớ gì về quá khứ của mình bởi di chứng sau tai nạn ảnh hưởng đến tâm lý và não bộ của nạn nhân. Bên bị cáo chắc hẳn đã biết rõ điều đó.

Năm nạn nhân được đưa đến bệnh viện tâm thần là do chứng trầm cảm trở nặng vì môi trường sống không lành mạnh. Bệnh viện có quyền giữ bí mật về bệnh tình của nạn nhân trong trường hợp tình trạng của họ có thể bị dẫn đến xấu đi."

Kim Hyukkyu lúc này không còn là bác sĩ tâm lý, mà trông như một con lạc đà làm nghề công tố viên.

Những lời y nói đều có lý lẽ và chứng cứ rõ ràng, khiến hai tội đồ cùng gã luật sư hết đường chối cãi. Lời buộc tội của bác sĩ Kim như đợt sấm sét giáng lên đầu những người đã mỉa mai Sanghyeok lúc trước, chứng minh câu nói "Cười người hôm trước hôm sau người cười."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co