Truyen3h.Co

❛❛ faran ❛❛ by your side

ฅ⁠^⁠•⁠ﻌ⁠•⁠^⁠ฅ 2

Windy_Wine

Thật là phiền phức!

Ngay cả bác sĩ Kim lúc mới gặp cũng không nói nhiều như vậy.

"Khoan đã, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong..." Hyeonjoon gọi với, đáp lại là giọng nói bực tức cùng vẻ mặt khó chịu của Sanghyeok.

"Còn chuyện gì?"

"Vì là lần đầu nên chúng ta nên tham khảo cách điều trị hợp lý nh..."

"Lắm chuyện quá! Chỉ cần tiếp tục điều trị như lúc trước là được rồi!"

Lee Sanghyeok gắt, cắt ngang câu nói của Hyeonjoon khiến những câu chữ cuối cùng chưa kịp thoát ra đã phải mắc kẹt lại trong khuôn miệng kia. Anh không thèm để ý đến sắc mặt của vị bác sĩ mới đến sau khi bị anh cắt đuôi, quay trở lại với anh việc nằm đang dang dở, lòng thầm rủa người kia mới chỉ lần đầu gặp tại sao lại phiền phức và đáng ghét như thế.

Hyeonjoon vẫn bình tĩnh và điềm đạm dù bị Sanghyeok ngắt lời và lơ đi. Cậu bây giờ mới chợt nhớ đến lời dặn của bác sĩ Kim vì tính cách khó chiều của anh bệnh nhân kia. Từ khuôn miệng xinh đẹp chợt thoát ra một tiếng thở dài, thôi thì tới đâu hay tới đó vậy.

Khẽ lật qua trang hồ sơ bệnh nhân trong xấp giấy tờ dày cộp, ngón tay trỏ trắng nõn nhỏ nhắn nhẹ nhàng lướt qua từng dòng chữ được ghi trên đó.

Hmm... Tính đến nay đã 30 tuổi rồi.

Độ tuổi đẹp nhất và thành công nhất đời người. Con người ta không còn như những nụ hoa mới chớm nở, không phải mới bước qua khỏi lứa tuổi boi phố jet jet sang giai đoạn niên thiếu, họ đã chính thức trưởng thành.

Tuổi 30 - Lee Sanghyeok đáng lẽ đang đi làm việc, học hỏi thêm kinh nghiệm, bận bù đầu bù cổ lo giáo án, deadline, hồ sơ, đáng lẽ phải ở bên ngoài giao du với đồng nghiệp, bạn bè rượu chè ăn chơi trác táng, hẹn hò, đáng lẽ phải như thế.

Vậy mà anh lại bị giam lỏng ở đây như tù nhân, còn Choi Hyeonjoon như người cai ngục, bệnh nhân Lee Sanghyeok có được ra ngoài thế giới rộng lớn bên kia không còn phải trông chờ vào sự cố gắng của người bác sĩ như cậu.

Là Alpha.

Tốt nhất nên cẩn thận.

Xã hội con người lúc này được chia làm ba chủng tộc: Alpha, Beta và Omega. Chủng tộc này như một giới tính thứ hai, đi sau đặc thù cơ bản nhất của tạo hóa là nam và nữ.

Những kẻ quyền lực nhất, được biết đến như Alpha, chiếm khoảng 10% dân số, đại diện của sức mạnh. Alpha khác với các chủng loài kia được ví như những nhà lãnh đạo tương lai nên thường được giáo huấn kỹ càng từ khi còn nhỏ, đa số đều cầm quyền từ lúc được sinh ra.

Tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ, như Lee Sanghyeok.

Beta chiếm một phần lớn dân số, khả năng sinh sản bình thường, không có gì quá đặc biệt. Còn Omega, chủng loài chiếm tỉ lệ thấp nhất trong dân số, khoảng 3%.

Omega có khả năng sinh sản cao, thường yếu đuối trước bạn đời của mình, đa phần sẽ là Alpha. Mỗi tháng một lần Omega sẽ trải qua thời kì phát tình, đồng thời sản sinh ra chất dẫn dụ, hấp dẫn những Beta và Alpha xung quanh, và thường thì bạn đời của Omega đó sẽ có phản ứng mạnh mẽ nhất với chất dẫn dụ đó.

Ngược lại khi Omega gặp được bạn đời của mình hoặc có ý thức rằng mình có cảm giác với một ai đó không cùng chủng loài, khả năng bị động dục cũng rất cao.

Một người bình thường lúc lên sáu sẽ được làm một bài kiểm tra để xác định chủng loài của mình, từ đó những người xung quanh sẽ bắt đầu đối đãi họ theo nhiều chiều hướng khác nhau.

Ví dụ Alpha có nhiều đặc quyền hơn vì được xem là kẻ hùng mạnh, Beta được tôn trọng vì có gen thông thái, đặc biệt có ích cho nhân loại, còn Omega ít được coi trọng nhất vì mềm yếu và chỉ biết sinh sản. Tuy nhiên nhiều năm gần đây Omega bắt đầu được xem trọng ngang hàng với Beta, vì phần lớn đều có học thức cao, rất nhiều Omega trở thành ông to bà lớn, nắm giữ những vị trí quan trọng trong xã hội.

Tại sao phần nguyên nhân bị bệnh lại để trống?

Ánh mắt đăm chiêu của Hyeonjoon dừng lại ngay phần duy nhất không thấy chữ của trang giấy, đầu óc cũng tự sản sinh ra sự tò mò không nên có về quá khứ của người bệnh nhân lớn tuổi hơn. Biết rằng quá khứ đó sẽ chất chứa nhiều đau thương, nhưng cậu bèn đánh liều mà hỏi.

"Anh Lee, vì lí do gì mà anh lại vào đây?"

Câu hỏi được Lee Sanghyeok nghe rõ không sót một chữ, như một con dao đâm thẳng vào tim, rạch một đường dài đau rát.

Ở bên trong bộ não không ngừng lật ngược lại từng trang kí ức mơ hồ, lật mãi cho đến cột mốc mười hai năm trước, năm 18 tuổi, lúc anh bắt đầu bị giam cầm, đánh đập, ngược đãi, bị xâm hại. Như một chiếc hộp vừa được mở ra, những dòng kí ức đáng lẽ phải bị chôn vùi của Sanghyeok lại ồ ạt tràn về, từng đợt như những ngọn sóng ngoài biển khơi, tát vào mặt anh, mặn chát.

Chỉ là những cảm giác vô thực thôi nhưng tại sao lại thấy chân thật như vậy? Hai má anh, tại sao lại ướt?

Hai mắt anh, tại sao lại nhòe đi? Bản thân anh, tại sao lại khóc?

Vùng dậy như một con hổ đói, Sanghyeok lao về phía Hyeonjoon, đẩy cậu thật mạnh, khiến tấm lưng ai kia đập vào tường đau điếng. Anh gào lên, vừa nức nở, vừa vứt đồ đạc vào người cậu, Hyeonjoon chạy vội về góc phòng để tạo khoảng cách.

"MAU BIẾN ĐI! BIẾN CHO KHUẤT MẮT TÔI! BIẾN ĐI! CÚT!!!"

Cánh cửa phòng chợt mở ra, y tá cùng các cảnh vệ vội vã chạy vào, giữ chặt Sanghyeok lại, cố định anh ở trên giường. Hyeonjoon dù có hơi hoảng, nhưng ý thức được mình vô ý chạm phải vết thương vẫn còn chưa lành của ai kia, bèn khép nép ở góc đợi cho anh bình tĩnh lại.

"Xin lỗi... Em không biết là anh lại trở nên kích động như vậy..." Đợi cho cảnh vệ rời đi hết, Hyeonjoon mới dịu giọng nói, từ trong góc tiến lại gần chỗ giường bệnh.

"..." Mặc dù không đáp, không có nghĩa là Sanghyeok đã ngủ, đúng hơn là anh cố tình lờ đi. Tốt nhất là không nên chạm mặt vào lúc này.

"Anh mau nghỉ ngơi, vài ngày nữa em lại đến." Cất một tiếng thở dài, Hyeonjoon nói khẽ. Đoạn, cậu thu dọn hồ sơ rồi nhanh chóng rời đi. Căn phòng lại trở về cảnh im ắng lúc ban đầu.

Im ắng, tĩnh lặng, và cô đơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co