Truyen3h.Co

Father Know Best

Chap 4

Khonggioihan2000

Có đến tận bốn Nhà Nghỉ 6 mà ông cha xứ đó đã nhắc đến, John biết được sau khi lướt qua cuốn danh bạ. Bốn Nhà Nghỉ 6 trong vòng bán kính 20 dặm, khiến cho John không thể nào biết người thợ săn đó đang ở đâu. Ông nghĩ về việc gọi cho từng nhà nghỉ, chỉ để hỏi về phòng trống. Theo luật pháp thì nhà nghỉ không được phép để lộ danh tính của khách hàng, nhưng thợ săn luôn luôn ở nhà nghỉ vắng nhất mà họ có thể tìm được. Giảm bớt khả năng bị nhìn thấy hay nhớ mặt. John đã có thể tìm được vài đồng tiền lẻ trong đống bùn gần ống thoát nước mưa, nhưng mọi buồng điện thoại mà ông đi ngang qua đều đã ngắt dịch vụ.

Những đồng xu vang lên những âm thanh khó chịu trong túi của ông. Thỉnh thoảng ông sẽ chạm vào chúng, xoay chúng giữa các ngón tay của mình. Bụng của ông kêu lên, John nhăn mặt. Ông không có đủ tiền để mua thức ăn mà ông đang cần một cách tuyệt vọng. Ông cũng nhận thức rằng ông đang rất bẩn, và bốc mùi; mặt của mọi người cau lại khi ông đi ngang qua họ, nhưng John không thể làm bất cứ điều gì về việc đó. Ông không có sự lựa chọn nào: Không có nơi để tắm, không có quần áo để thay.

John bước đi với cái lưng còng xuống, cơn gió cứ đập vào mặt ông, đến nhà nghỉ thứ nhất. Ông đi ngang qua một thư viện công cộng và dừng bước.

Giờ ông đã sống lại. Vì những lý do tốt hay xấu ông cũng không biết, nhưng ông vẫn sống, và ông có việc phải làm. Ông có thể dùng những máy tính ở bên trong để tạo ra những danh tính giả, và làm ra những thẻ tín dụng mà ông tuyệt vọng cần, nhưng chúng sẽ mất vài tuần để làm. Ông cần tiền ngay bây giờ.

Lúc này ông chỉ biết một cách duy nhất để kiếm tiền nhanh chóng. Ông tiếp tục bước đi.

Chỉ mới có bốn giờ chiều, nhưng quán Bar đã khá đông với những vị khách nán lại sau bữa trưa. Mùi của nó thật thân thuộc và nó làm giảm đi một thứ gì đó ở trong John mà ông không biết mình đang giữ lấy. Những thứ mùi quen thuộc của bia và khói thuốc lá làm cho ông cảm thấy thật nhẹ nhõm; tiếng nhạc đồng quê được phát lớn từ những chiếc loa, những chiếc ly thủy tinh được đẩy qua lại trên mặt bàn.

Những âm thanh quen thuộc của bàn đánh bóng bida.

Một nhóm nam sinh đại học đang chơi ở bàn. Cao lớn, đẹp trai. Chúng ngay lập tức làm cho ông nhớ đến Dean. Cái cách mà chúng giữ mình, thả lỏng vai, những nụ cười tự tin. Tất cả đều là Dean.

Trời, ông nhớ con mình quá. Ông mong rằng mình có thể tìm được những thợ săn đó, họ sẽ dẫn ông đến chỗ Dean. Ông không biết mình có nên mong chờ được gặp lại Sam hay không, nhưng ông vẫn giữ lấy một hy vọng nhỏ rằng Dean đã có thể cứu được nó.

Bằng cách nào đó, ông ngồi xuống bên cạnh bàn bida. Ông quan sát họ chơi trong một phút và quyết định rằng họ chơi rất tốt. 

Nhưng chúng vẫn là con nít, và John chơi tốt hơn.

"Nhìn thấy thứ gì mình thích hả ông già ?" Một trong bọn chúng hỏi, cao ráo và có mái tóc vàng, với một điếu thuốc ngậm trên miệng.

"Mấy nhóc cảm thấy hứng thú cược một bàn không ?" John hỏi, lấy số tiền ít ỏi từ trong túi áo khoác ra và đặt lên thành bàn. Ông ước tính khoảng hai đô la tiền lẻ.

Ba cậu nhóc lại liếc nhìn nhau.

"Ông phải có nhiều hơn vậy mới được." Thằng tóc vàng nói. 

"Tôi chỉ có nhiêu đó thôi."

"Cái đồ phiền phức." Tên tóc đen nói. "Sao không đi kiếm việc gì đàng hoàng mà làm ?"

Mắt của John cứng lại. "Nếu mấy nhóc không nghĩ mình có thể đánh bại ông một già thì thôi ?"

"Này, ông già, ông vừa mới nói..."

John vỗ lên những đồng xu, "Tôi chỉ có nhiêu đây thôi. Tôi chơi, tôi thua, tôi mất tất cả. Nhưng còn các cậu thì thua vì không chơi. Niềm kiêu ngạo, đúng vậy. Vì các cậu quá nhát để chơi một trò chơi đơn giản với một ông già, phải vậy không ?"

Bọn nhóc đó cũng nóng tính y như Dean, John hiểu ra. Nhưng ông biết rằng mình đã có được họ, với những đôi môi bặm lại thành một đường thẳng và những đôi mắt tràn ngập sự căm ghét. "Vậy thì mấy nhóc hãy chọn đi...sự kiêu ngạo có của mình có đáng không ?"

John bước ra khỏi quán Bar với hơn năm mươi đô la trong túi. Bụng của ông cũng kêu to, và với đôi tay để sâu vào trong túi, bảo vệ số tiền đó, ông tìm đường đến một quán Burger King. Quán ăn gần như trống khách, chỉ có một cặp vợ chồng già ở một buồng ở phía xa, và một nữ nhân viên đang chán nản gõ bàn bằng ngón tay của cô. Ông đọc bảng thực đơn được treo ở trên cao và nhận ra rằng dù ông đã chết bảy năm, có những thứ vẫn không thay đổi.

Khi đã có được đồ ăn trên bàn của mình, ông đã không khỏi nhìn chằm chằm nó. Có quá nhiều thức ăn, ông nghĩ, nhưng rồi bụng ông lại kêu lên một lần nữa và miệng ông đã chảy nước. Ông cắn vào miếng Burger và rồi ông không thể nào ngăn lại được mình và bắt đầu ngấu nghiến nó, rồi đến khoai tây chiên, rồi đến vòng hành chiên, dùng sốt cà chua nhiều hơn mức cần thiết. Ông liếm ngón tay của mình và uống một hớp lớn ly Soda dù miệng vẫn đầy thức ăn.

Bữa ăn cuối cùng của ông đã là bảy năm trước, mà còn là thức ăn dở tệ của bệnh viện. Ông ít nhất có quyền được cư xử như một con lợn khi ông cuối cùng cũng có một bữa ăn thực sự.

Cặp vợ chồng lớn tuổi đã nhìn ông chằm chằm trong toàn bộ thời gian đó, khuôn mặt hiện lên vẻ ghê tởm. John nhìn thẳng vào mắt họ, lườm họ, khi ông vẫn còn đang nhai chiếc Burger của mình.

Ông lo rằng mình đã dùng quá nhiều tiền để mua thức ăn, nhưng cuối cùng thì cái đói cũng chiến thắng. Ông sẽ phải cẩn thận hơn về số tiền còn lại của mình, nhưng trong lúc này ông sẽ thưởng thức từng phần của bữa ăn này. Bữa ăn đầu tiên, ông nghĩ lại.

Ông ngay lập tức tốt hơn khi đã có thức ăn trong bụng. Cũng ấm hơn nữa, thẳng từ đầu đến ngón chân ông. Ông quăng giấy gói vào thùng rác và bước ra ngoài, chuẩn bị bắt đầu đi tìm Nhà Nghỉ 6 lần nữa. Tuy nhiên, ngay khi ông rời khỏi tòa nhà ông đã nghe những tiếng rầm quen thuộc của động cơ, chạy xuống con phố chật hẹp. Đôi mắt của John ngay lập tức bắt gặp và dõi theo nó.

Một chiếc Impala. Hơn nữa, nó trông rất giống chiếc Impala của ông, chiếc mà ông đã trao lại cho Dean. Họ chỉ làm ra năm cái như vậy; và xem xét việc chiếc Impala của ông giờ chắc đã phải hơn năm mươi tuổi, chiếc xe mà ông đang nhìn trông hoàn toàn mới.

Không thể là nó, John nghĩ. Chắc phải là của ai khác. Năm vẫn hơn một, và có khả năng rằng chiếc này không phải của ông, mà là một chiếc khác.

Nhưng, sẽ thật là vô trách nhiệm nếu không ít nhất đi kiểm tra nó.

Ông chạy. Bàn chân của ông đập mạnh lên vỉa hè và mỗi bước gửi một làm sóng điện đến sống lưng ông. Cánh tay ông như những con lắc, đẩy ông về phía trước. Trông một khắc, đã chỉ có mỗi tiếng bước chân của ông trên đường vỉa hè và tiếng máu chảy qua tai ông, như làm sóng thủy triều. Ông không thể nhìn thấy chiếc Impala nữa, những vẫn có thể nghe thấy tiếng động cơ và lần theo nó, lần đầu tiên ông cảm thấy may mắn do sự tắc nghẽn giao thông ở thành phố.

Ông nhìn thấy một chiếc xe bóng bẩy màu đen đậu vào một quán ăn. Ông chậm rãi tiến đến nó, và đột nhiên sợ rằng đây chỉ là giấc mơ. Ngay khi ông chạm vào nó, tất cả mọi thứ sẽ biến đi. Ông sẽ nhắm mắt lại và khi ông mở ra một lần nữa, ông sẽ không nhìn thấy một bãi đỗ xe với chiếc xe của ông đậu ở đó. Ông sẽ quay trở lại với những cái móc treo, với Alastair đứng ngay trước mặt, với một con dao nóng, chuẩn bị đâm lại vào những vết thương đang chảy máu trong ruột John.

John nuốt xuống và đột nhiên cảm thấy như mình sắp bệnh đến nơi. Mật đắng trào lên và đốt cháy cổ họng ông. Ông cảm thấy thật bồn chồn, ông ngã xuống phía trước, dựa người vào chiếc xe.

Ông nhắm chặt mắt lại. Ông không muốn quay lại Địa Ngục.

Phía sau ông vẫn làm âm thanh của xe cộ.

Ông chậm rãi mở mắt ra. Chiếc xe vẫn ở đó, vẫn áp lại ngón tay của ông. Ông nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ xe. Ông thật sự trông hốc hác đến vậy sao ? Hay đó chỉ là Địa Ngục đã bị khắc vào trong ông ?

John nhìn vào trong. Qua cửa sổ xe, ông có thể thấy DW, SW  được khắc vào trong xe.

Mắt ông nhòe đi, nước mắt chảy xuống và chạm đến môi ông. Ông nuốt xuống, cảm nhận vị muối trong cổ họng mình. Đây chính là chiếc xe của ông. Con của ông đã lái nó đến đây.

Ông nghe thấy có người tiến đến sau mình.

"Hey, tôi có thể giúp gì ông không ?"

John biết giọng nói đó. Ông không thể tin được. Ông đứng thẳng dậy, sống lưng và bờ vai cứng đờ, ông chậm rãi quay người lại.

Đôi mắt của Sam mở lớn và nó đánh rơi chiếc túi màu nâu mà nó đang cầm.

Trời ơi, Sam đã lớn quá rồi. Nó trông lớn hơn rất nhiều, trưởng thành hơn.

Sam vẫn còn sống.

Con trai của ông...

"Hey, son." John nói, mỉm cười qua hàng lệ.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co