Truyen3h.Co

[FIC DỊCH] - Almost - By yesterday4

ALMOST

Tiara_Ng

Hermione cầm trên tay một chiếc cốc, từ cửa sau bước ra ngoài, hoà mình vào một đêm đông hoàn hảo. Tuyết vẫn đang rơi, dày và nặng, nhưng không khí lại thiếu vắng cái lạnh giá buốt vốn có vào thời điểm này. Thật là một đêm đông kỳ diệu, nếu Hermione không quá mệt mỏi khi phải suy ngẫm về những lắng lo quẩn quanh tâm trí mình. Những bông tuyết lấm tấm vương trên bầu trời hệt như những vì sao ẩn hiện. Trong một khoảnh khắc, sự bình yên tĩnh tại quét qua khắp người khiến cô choáng ngợp. Đó là một điều gì đó rất kỳ lạ: cô vốn đã quen với mỏi mệt, dần làm bạn với tâm trí kiệt sức, và cũng đã quá rõ cảm giác quyết tâm đến rệu rã xương tuỷ. Ý nghĩ về những tiếng chuông vang lên trong đêm thánh không biết từ lúc nào đã trờ thành một điều buồn cười. Một đốm lửa lập loè từ thuốc lá ánh lên bên trái khiến cô mất tập trung, và sự trống trải bao lấy linh hồn cô lần nữa quay trở lại.

"Ái chà, ta có gì đây," chủ nhân của điếu thuốc nói, "có phải cô nàng Granger đến với thế giới này để mang lại hòa bình và thiện chí cho tất cả mọi người khum?"

Sự khó chịu bùng lên trong cô. Sau ngần ấy thời gian, sau tất cả những khoảnh khắc bí mật tưởng chừng như đã bị dòng sự vô tận của chiến chinh vùi lấp, những lời trêu ghẹo của anh vẫn không bao giờ biến mất. Một tình bạn chập chững khởi đầu, một lời hứa về sự tin tưởng trong tương lai và thậm chí ngay cả khi cô trở nên tôn trọng anh hơn mỗi một ngày trôi qua vẫn không thể dập tắt thói quen đó. Trên thực tế, trong một khoảnh khắc, khao khát được ném ly đồ uống trong tay mình vào người anh lướt qua tâm trí cô và không cách nào dập tắt.

Thế nhưng, họ đã đi cùng nhau một đoạn đường dài. Có đôi khi, cô phát hiện mình yêu thích sự bầu bạn của anh. 

Cô nở một nụ cười và giơ chiếc cốc ra. "Đừng có sặc đấy," cô nói, giọng cô thể hiện rõ ràng sự khách khí nhẫn nại mà cô biết sẽ khiến anh khó chịu hệt như anh làm cô khó chịu.

Có điều gì đó gần giống với một nụ cười lướt qua từng đường nét khuôn mặt Draco Malfoy trước khi anh kịp ngăn bản thân mình lại và biến nó thành một nụ cười nhếch mép. Những bông tuyết trắng bạc đáp xuống mái tóc anh, một hạt tuyết bướng bỉnh bám vào hàng mi dày. Anh trông vô cùng mệt mỏi, có lẽ anh cũng đang kiệt sức như cô hiện tại. Có điều gì đó chợt khuấy động lòng  cô và tâm trí Hermione đưa cô quay về một đêm trắng diễn ra nhiều tháng trước, đêm đầu tiên họ mắc kẹt trong căn nhà trú ẩn mới. Lần đầu tiên họ thực sự có một cuộc trò chuyện đàng hoàng, lẽ dĩ nhiên là vì quá nhàm chán và cô đơn. Hermione nhìn đi chỗ khác trước khi cảm giác vừa thoáng qua mình trở thành một khát khao nhấn chìm tâm trí.

"Eggnog," Malfoy khịt mũi, nhìn vào cốc. Anh thận trọng nhấp một ngụm trước khi nhướng mày, "Rượu Rum."

Hermione nâng cốc của mình lên trêu chọc. "Giáng sinh an lành, Malfoy."

Điếu thuốc bị anh búng tay bay lên trên nền tuyết trắng, Malfoy dịch người đến cạnh Hermione để có thể dựa vào hàng rào phía sau. Trong một khoảnh khắc vô cùng gần gũi, vai của họ gần như chạm vào nhau. Ngay cả trong những thời điểm tồi tệ nhất, Draco Malfoy vẫn sẽ mặc một chiếc áo khoác thật đẹp. Cô quan sát nó với một nỗi mệt mỏi lan toả ngấm qua mọi giác quan. Cảm giác mong ngóng thoáng qua ấy lại lần nữa hiện về, dai dẳng và giằng xé. Hermione tự nhủ rằng cảm giác ấy hình thành bởi vô vàn những điều ẩn chứa trong tim mình - như nỗi nhớ nhà, sự sợ hãi, và những lần linh hồn kiệt sức. Bất cứ điều gì không phải là những đêm đông yên tĩnh khiến cô nhẹ nhàng như vừa tìm ra lối thoát. Những đêm đông yên tĩnh với Draco Malfoy! Ý nghĩ đó khiến lòng dạ cô điên cuồng. Cô tự nhủ mình ghê tởm cảm giác ấy, nhưng thật ra, nó giống như một nỗi sợ không lời. Đột nhiên, cô nhớ Ron và Harry vô cùng. Cô tự hỏi giờ phút này họ đang ở nơi đâu.

"Sao giờ này anh không ở Thái Ấp?" cô lấp liếm hỏi.

"Ahh," Malfoy lẩm bẩm, những ngón tay đeo găng vẽ ra một họa tiết ngẫu nhiên lên lan can. "Cô phù thủy thông minh nhất của thế hệ đang hỏi tôi cái gì thế này. Cô thật sự có thể đón giáng sinh ở một nơi như thế à?" Anh đảo mắt, nhưng giọng nói của anh không chút phù hợp với biểu cảm của mình. Nó dường như hoá thành một thứ gì đó rất khó nhận ra, thứ gì đó quá mức dịu dàng đối với một Malfoy, một thứ mà cô tin rằng mình vốn không có quyền nhìn thấy hay chạm vào. Cô nghĩ về những ánh mắt giao nhau trong quá khứ, những khoảnh khắc mong ngóng kéo dài dần vụn vỡ giữa thinh không và cô nhích lại gần anh hơn một chút. 

Lẽ dĩ nhiên là không, nếu bản thân cô cũng là một điệp viên hai mang lén lút trao đổi thông tin giữa hai đầu chiến tuyến, cô cũng sẽ không muốn ở một nơi ngập tràn bóng tối vào lễ Giáng sinh.

"Tôi nhớ ba má." Đó hoàn toàn không phải là những gì cô muốn nói, và cô chớp mắt, ngạc nhiên với chính mình. Cô mong đợi sự chế giễu quen thuộc từ Draco Malfoy, thế nhưng thay vào đó anh lại cười nhẹ. Và cũng không hề có ý định dịch người để ngồi xa cô hơn.

Mọi thứ bắt đầu trở nên gượng gạo, cô nhấm nháp thức uống trong cốc để che đi sự khó xử. hình như cô cho quá nhiều rượu rum,  cô vốn không giỏi những thứ này. Nỗi đau bên trong cô dường như ngày một lan rộng ra và cô thấy mình nhớ nhung tất cả mọi thứ mình từng có: ba má, Ron, Harry, gia đình  Weasley, cuộc sống bình thường, tất cả mọi thứ.

''Chiến tranh không phải chỗ để tỏ ra yếu đuối đâu, Granger. "Nhớ nhung ai cũng chỉ là những khát khao vô dụng."

Biết đâu họ sẽ chết ngày mai. 

Cô hiểu ý anh muốn nói vậy.

"Thiệt là một dịp lễ đáng yêu đó, Malfoy. Giữa cái thế giới bảy tỷ người này, rốt cuộc tôi phải tạo cái nghiệp gì mới phải chịu cảnh đón giáng sinh với anh, hả?"

"Cô muốn ở bên thằng Chồn rồi chớp mắt long lanh nhìn nó hơn chớ gì?" Anh dừng lại, khẽ chớp hàng mi của mình minh hoạ. Cô không biết liệu giọng điệu ghen tuông mà cô đang nghe thấy có phải là sự thật hay không nữa. "Hãy nghĩ rằng tôi là một bản nâng cấp xịn sò hơn con Con chồn tóc đỏ đó. Cảm thấy may mắn vì người đón giáng sinh cùng cô là Draco Malfoy siêu cấp bô trai, hãy nghĩ là cô nên— "

"Tôi nghĩ anh đang nhớ cha mẹ mình."

Đó là một lời tuyên bố táo bạo và cô đã sẵn sàng để đón nhận cơn giận lạnh lùng của anh. Thế nhưng cơ hàm của Malfoy chỉ nghiến chặt, và anh im lặng. Buồn bã vì những phút giây vô tư lự đã qua đi, Hermione ngóng nhìn ra khoảng không tuyết phủ. Cô nhận ra anh đang xích lại gần cô hơn, thật chậm rãi và khẽ khàng. Khi cô trở người, vai cô lướt qua cánh tay anh.

Cô quay sang nhìn anh. Có lẽ tất cả những gì cô đang cảm thấy hiện tại, vốn chỉ được tạo ra bởi nỗi cô đơn vào đêm Giáng sinh, thế nhưng cô biết rõ trái tim mình đang cảm nhậm được một điều gì đó. Cô là một người yêu thích tìm hiểu mọi việc thật kỹ càng tường tận và có lẽ đôi khi, đó là khuyết điểm của cô. Trên đời này vốn không có thứ gì sai trái hay đúng đắn với những điều tâm trí và trái tim khát khao tìm hiểu. Ví như lần đầu tiên cô thử hút một điếu thuốc lá — vì cô muốn biết cảm giác ấy — và suýt nữa cô đã nôn vào giày của anh. Ký ức khiến khóe miệng cô khẽ nhếch lên.

Đã có vô số những lần đầu tiên đi kèm với mong muốn tìm hiểu một điều mới lạ dẫn đến bao nhiêu cuộc cãi vã giữa họ. Nhưng rồi sau đó, họ lại hoà vào nhịp điệu tĩnh tại dễ dàng một cách đáng ngạc nhiên. Cô không thể biết được cảm giác này giữa họ xuất hiện từ khi nào, nhưng cô  biết, giữa họ đã không còn những đám đông ngăn trở, không giả tạo giấu mình, không ồn ào náo nhiệt, chỉ có anh và cô... và họ đã không còn căm ghét  đối phương nữa. Mọi thứ dường như trở nên thật giản đơn và nguyên bản.

Khi ở bên cô, Draco là chính anh, một chàng trai bình thường. Anh trông có vẻ nguy hiểm lạnh lùng, buồn bã lạc lõng, trống rỗng cô đơn và hoàn hảo đến vô cùng bất kể anh đã từng lầm đường lạc lối. 

Cô hiểu anh, luôn là như vậy.

"Đừng có nhìn tôi như thế," anh ra lệnh, huých vào cô trêu chọc. "Tôi sẽ bắt đầu nghĩ cô cũng thích tôi đấy."

Hermione ậm ừ trước câu bông đùa ấy và nhấm nháp món eggnog của mình. Đôi mắt đảo quanh không hề nhìn anh. Malfoy khẽ dịch bàn tay. Ngón tay út của anh cuộn quanh ngón tay cô...

Ờm...Okay tui biết trong fic không hẳn là hai bác ngồi giữa trời tuyết thế này, nhưng dạo này tôi đang mê style màu nước trên canva nên tôi cứ ''vẽ'' những gì tui muốn hoi =)))))

Deadline fic này thực ra là 15/12 để lấp lỗ châu mai cho em trai Hyu đẻ hàng hot. Nhưng khum kịp vì tôi làm cái ảnh bìa 7749 mùa xưng =))))))

Mình có xu hướng thích những câu chuyện ngắn nhưng để lại nhiều điều khiến mình muốn suy ngẫm, hi vọng cốc Eggnog mùa đông này cũng sẽ sưởi ấm một trái tim cô đơn nào đó. Lúc mình đọc chiếc fic ngắn này, trong đầu mình chính là lyrics Front Porch của Joy Williams. 

Trên đời này vốn không có con đường nào là lầm lạc, không có cánh cửa nào vĩnh viễn khép chặt. Ở một nơi nào đó, nhất định bạn sẽ cảm nhận được sự thanh thản, thứ tha và nhìn thấy ngọn đèn dưới mái hiên sưởi ấm những bước chân lạnh lẽo vì mùa đông...

There are no wrong roads

And no window stays closed

If never you find what you're looking for

Come on back to the front porch

Say my name through the screen door

Come on back to the front porch

Whatever you've done it doesn't matter'

Cause darling we're all a little splintered and battered

But the light is on, what you waiting for?

Come on back, come on back to the front porch

https://www.youtube.com/watch?v=N4rdGgpITiY

From Tiara With Love <3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co