FLIRTING SENSE [KOOKMIN] (ABO)
9
-Mẹ về đi mà, con năn nỉ mẹ luôn, mẹ ở đây là anh ấy sẽ không đến đâu. Mẹ có còn muốn con có bạn đời không?
Mẹ của Jimin thương con nên ở bệnh viện cả ngày lẫn đêm để chăm sóc cho em, thế mà em lại không muốn như thế, có bà ở đây Jungkook sẽ ngại, và hắn sẽ nói em có người lo rồi không cần hắn nữa. Không được, nếu để Jungkook rời khỏi tầm mắt, nhất định hắn sẽ trăng hoa cho mà xem.
-Thôi thôi tôi hiểu lòng anh rồi, đồ ăn ở đấy, lo mà ăn, tối người ta về tôi lại vào. Lớn rồi mà ngủ còn sợ ma, phải có tôi bên cạnh mới được đấy.
-Mẹ đừng dỗi con mà, anh ấy đảm bảo là rể hiền, mẹ phải tin vào con mắt nhà nghề của con chứ. Mẹ về ngủ nghỉ đi, tối lại vào, mẹ con mình lại tâm sự.
Bà không thể giận em được, đành phải đi về trong hờn giận. Xem ra bà nuông chiều em quá rồi, nhưng với người như Jimin, dùng lời nói cứng rắn sẽ làm em càng thêm không ngoan, vẫn là nên xuôi theo em rồi từ từ uốn nắn lại. Con bà sinh ra, bà hiểu nhất mà.
Jimin không muốn ăn mà chờ Jungkook vào cùng dùng bữa. Chỉ mười phút nữa thôi Jungkook sẽ tan học, từ trường đến đây cũng là hai mươi phút. Jimin quyết định đánh một giấc ngắn để đỡ mệt, tuy em không làm gì, nhưng nằm ở không cũng mệt lắm đấy. Jimin gác chân đang bị thương lên gối ôm mà mẹ vừa đem vào ban sáng, chăn đắp hờ mà say ngủ ngay.
Jungkook mãi đến một giờ sau mới tới nơi vì hắn phải về nhà tắm rửa và ghé siêu thị mua một ít bánh ngọt cho em. Vừa bước vào Jungkook liền hoảng hồn. Jimin bị thương là thế nhưng vẫn đá văng gối ôm xuống đất, chăn cũng không trốn được số phận mà nằm ở trên sàn. Tướng ngủ của em lại cực kì xấu, hai chân thì mở ra hết cỡ, mặt thì úp xuống gối, còn có nước bọt chảy ra, áo lại vén lên đến hơn nửa bụng. Jungkook trộm nghĩ, sau này ai lấy omega này mà ở cùng phòng với em, chắc sẽ bị Jimin đá văng xuống đất mất.
Hắn bước thật khẽ mà nhặt chăn cùng gối lên giường, hắn cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể mà khép chân em lại, rồi lại dùng khăn tay của bản thân mà lau nước bọt cho em, tay cũng nhanh chóng kéo áo em xuống thật ngay ngắn. Người thì xinh mà nết ngủ lại xấu quá đi mất, ai mà chụp hình được cảnh tượng lúc nãy, Jimin nhất định sẽ xấu hổ khi nhìn thấy cho mà xem.
Hắn đặt trái cây và bánh ngọt lên bàn rồi ngồi xuống bấm điện thoại. Jungkook có quyền rời đi nhưng hắn lại không làm thế, cũng chẳng biết vì sao nữa. Một ngày không có Jimin làm phiền, hắn bỗng thấy trống vắng như thế nào ấy. Lúc về lại nghĩ đến việc lỡ em lười ăn chẳng ăn được thức ăn từ bệnh viện, thì nhất định sẽ đói. Hắn lại chẳng biết Jimin thích gì, nên mua một ít trái cây và bánh ngọt đã, em muốn ăn gì hắn lại mua sau.
Có lẽ ai kia cũng trúng tiếng sét ái tình rồi nhỉ?
Nhưng mà, hắn chẳng nhận đâu nha.
Jimin ngủ tù tì thêm một tiếng nữa, Jungkook vẫn kiên nhẫn ngồi chờ em thức giấc, hắn đã gọt sẵn trái cây để ở tủ lạnh nhỏ trong phòng bệnh, cũng đã giúp em lấy thuốc khi bác sĩ ghé vào gọi em sang. Jungkook thở thật khẽ vì sợ em sẽ giật mình mà thức giấc, ngồi ở trên ghế mãi sớm cũng đã nhức mỏi vô cùng. Hắn vừa định đứng dậy ra ngoài dạo một chút thì tiếng của em vang lên làm Jungkook giật cả mình.
-Đùi gà, cơm nắm, canh kim chi, kem nữa, mua cho em, mua cho em.
Jimin ngủ say đến nói mớ, Jungkook trộm cười mà cầm ví ra ngoài, trước khi đi cũng không quên trách móc.
-Đồ heo con, ăn nhiều như thế.
Nói là vậy nhưng hắn vẫn cầm tiền ra ngoài mua những thứ em vừa nói, tay lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ mà trở vào. Em đã tỉnh giấc, mặt lại đượm buồn vì cứ ngỡ Jungkook gạt mình. Nhưng nào ngờ Jungkook lại xuất hiện, còn xách theo rất nhiều đồ ăn cho em.
-Wow, lúc nãy em ngủ mơ thấy anh mua đùi gà, mua cơm nắm, kim chi và cả kem nữa. Anh thấy chưa, rõ ràng chúng ta tâm đầu ý hợp như thế, nhất định phải lấy nhau thôi.
Jungkook vẫn im lặng không nói, tay lại bày ra đủ loại món ăn cho em, Jimin thích thú vô cùng, em vui vẻ mà ăn sạch, chẳng mời Jungkook lấy một câu. Người thì nhỏ mà sức ăn thì lớn, trái cây cùng bánh ngọt cũng chẳng còn một thứ gì. Em nằm ườn ra mà vuốt ve bụng trong khi Jungkook lại âm thầm dọn dẹp thay em.
-No quá, ăn không nỗi nữa luôn.
-Còn cái gì để ăn hay sao?
-Còn Jungkook đấy, muốn mà mãi chẳng ăn được.
Jungkook trực tiếp nắm lấy chăn mà trùm lên người em rồi rời đi để dọn rác. Em bĩu môi một chút rồi chợt thẫn thờ, Jungkook cứ như là một ông chồng đang chăm lo nhà cửa khi vợ vắng nhà vậy, người vừa đảm đang, vừa đẹp trai lại còn tài giỏi, Jungkook không là của em, vậy thì hắn phải ế suốt đời.
-Cậu đổi mùi có được không, tôi không có ý gì, nhưng mùi của cậu ngọt quá, nó khiến tôi hơi khó chịu.
Jimin giật mình mà lập tức thay đổi mùi sang thanh khiết, nhẹ nhàng hơn đôi chút. Do lúc nãy em quá phấn khích nên mùi có vẻ khá ngọt, thì ra Jungkook không thích mùi nồng đậm như thế này.
-Em xin lỗi.
-Không phải lỗi của cậu, chỉ là tôi hơi khó ở thôi.
Jungkook mỉm cười mà ngồi xuống ghế bên cạnh, hắn pha cho em một ly nước ấm rồi giúp em uống thuốc. Em thì lại mãi trăn trở, Jungkook không thích mùi ngọt quá mức, vậy hắn sẽ thích mùi như thế nào nhỉ? Lúc ở cạnh em khi mùi là hoa lavender, Jungkook cũng không thoải mái chút nào, chắc là hắn sẽ thích những thứ nhẹ nhàng hơn, em phải cẩn thận một chút, không thể khiến Jungkook chán ghét mình.
-Bác sĩ có nói khi nào sẽ xuất viện không?
-Ông ấy bảo là một tuần.
-Ngày mai muốn ăn gì, tôi sẽ mua cho.
-Em ăn gì cũng được hết á. Nhưng mà…
-Ăn gì thì nói luôn, không có nhưng.
-Vậy em ăn Tokbokki phần to thiệt to.
-Heo con.
Jimin tròn mắt nhìn hắn, lúc nãy trong mơ, em cũng nghe hắn gọi mình là heo con, không lẽ em mập đến mức ấy rồi. Jungkook giật cả mình khi Jimin kéo áo lên mà xoa xoa bụng. Rõ ràng đâu có mỡ, vẫn săn chắc cơ mà.
Jungkook bật cười mà cầm điện thoại cùng ví ra về, trời cũng đã tối, hắn không thể ở cạnh em quá lâu vì vẫn phải làm bài tập của mình. Jimin buồn chán mà níu lấy tay áo của hắn rồi chớp chớp mắt tỏ vẻ đáng thương.
-Anh đừng về mà, đừng bỏ em ở lại, em sợ ma lắm.
-Ma sợ cậu thì có, đừng tưởng tôi không biết, một chút nữa mẹ cậu sẽ vào thôi, nghịch ngợm.
Hắn gỡ tay em ra mà rời đi, Jimin buồn hiu mà nằm hẳn ra giường. Chồng con gì hư phải biết, vợ đau đớn ở đây mà bỏ đi về, đồ bội bạc, đồ đáng ghét, Jimin nhất định ăn sạch hết tiền của hắn mới thôi. Sau này lấy về, nhất định phải hành hạ cho bỏ ghét.
Jungkook về đến nhà lại mệt mỏi mà ngã ra giường. Sau khi em hoàn toàn bình phục, Jungkook nhất định sẽ nói rõ ràng với em về chuyện này. Em là omega, rất dễ bị khinh thường và dè bĩu, nếu em cứ bám lấy hắn, chuyện chẳng thành mà em lại trở thành trò đùa của hắn. Jungkook không thể trở thành người như thế. Hắn nhất định sẽ nói thật với em tất cả, rằng mình không thích em, và cũng chỉ có thể xem Jimin là em trai, ngoài ra không còn chút tình cảm nào khác nữa. Jimin là người tốt, lại xinh đẹp vô cùng, nhất định sẽ tìm được bạn đời tốt hơn Jungkook gấp trăm ngàn lần mà thôi.
----
Biến tới rồi nè mọi người ơi. Jungkook ghét Jimin không chỉ vì tính cách mà còn vì mùi nữa, tới công chuyện liền.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co