Fool - Suayeon fanfic (viet) Full
chap 6
Chap 6.
Căn phòng của SuA và Yoohyeon vẫn bật đèn sáng, hai người dùng giường tầng, giường của SuA là giường dưới, và SuA luôn có một tấm màn che đậy cả giường, nên khi bước lên giường, là ánh sáng sẽ bị che đi đáng kể, rất tối.
Và trong màn tối đó, Siyeon đang tự ý hoành hành mọi thứ, mặc kệ phản ứng của SuA.
Cô hôn khắp cơ thể của SuA, thân nhiệt của cô ấy đang nóng dần, vì men rượu, vì những sự động chạm, mũi cô bị hơi thở phảng phất cồn của SuA thổi vào, khiến cô không lấy đâu ra nghị lực nữa.
Cô không còn chút nghị lực nào để cư xử lịch sự với SuA được, cô mạnh bạo, khao khát, vồ vập, như những gì cô đã từng suy nghĩ và dự định.
Cô đã từng rất muốn chiếm hữu Kim SuA, đúng vậy.
Và cô ấy không những không chống đối, mà còn thốt miệng rên rỉ, làm cho Siyeon ngày càng hứng thú.
Có lẽ Kim SuA đã rất mệt mỏi, nên không thể làm gì được, hoặc có thể cô ấy cũng đang rất thoải mái với những sự động chạm của cô, cô đã mong vậy…
Mỗi khi đi diễn mà SuA lại mặc một bộ đồ bó sát, nhìn cô ấy từ đằng sau, Siyeon không thể không nhìn kỹ, cô ngắm nhìn cơ thể SuA, và nảy lên những suy nghĩ chẳng thể nào trong sáng nổi….
Và ngay tại giây phút này, mọi khao khát mà cô đã từng có, sắp thành hiện thực, cô cũng không quan tâm ngày mai sẽ ra sao, SuA sẽ rầy la cô, hay Junhee sẽ tức giận mà không tha cho cô, hay chị quản lý Shin sẽ mắng cô, cô không quan tâm lắm…
Cô chỉ biết rằng, cô đang rất hạnh phúc, vì lần đầu của SuA sắp thuộc về cô rồi.
Kim SuA là một người được dạy dỗ chỉnh chu từ khi còn bé, bà ngoại cô ấy là giáo viên, ba mẹ cô ấy đúng kiểu gia đình truyền thống, phép tắc và nguyên tắc là thứ đương nhiên phải tuân theo. Kim SuA học rất giỏi, rồi khi lên Seoul theo đuổi ngành nghệ thuật, cũng tự lập mọi thứ, sống độc lập không dựa dẫm vào ai.
Ở cạnh cô ấy, ai cũng đều sẽ có một cảm giác an toàn, vì cô ấy như một người đa zi năng, cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được.
Chính vì thế, Kim SuA từ lúc tốt nghiệp đại học, theo đuổi sự nghiệp, thì chẳng quan tâm đến tình yêu hay hẹn hò với bất cứ ai, một cô nàng quá tham vọng trong công việc. Thậm chí khi đang tham gia một chương trình phát sóng, cô ấy còn tiết lộ rằng nếu không bao giờ hẹn hò thì cũng được, vì đây là việc sẽ gây stress.
Cho nên Lee Siyeon đã lợi dụng điều đó, mà âm thầm cướp đi nụ hôn đầu đời của Kim SuA, rồi hôm trước cướp đi nụ hôn kiểu Pháp đầu tiên của cô ấy, và lần này, chuẩn bị cướp đi lần đầu tiên của cô ấy.
Cô thật sự….có khác gì một kẻ tội đồ không cơ chứ….
Thôi thì, chỉ cần Kim SuA thuộc về cô, thì mang thêm tội cũng được.
- Ahhh – SuA cong người, bấu chặt lấy Siyeon, kêu lên dâm đãng.
Siyeon đẩy nhanh tốc độ ngón tay, khi cô đút vào, cô cảm nhận được một màng bọc ở bên trong, SuA đã kêu lên rất to.
Cô e sợ rằng các thành viên sẽ về đúng cái lúc dầu sôi bỏng lửa này, cô dán chặt môi mình vào SuA để ngăn bớt tiếng hét lại.
Cơ thể Kim SuA vòng nào ra vòng đấy, khuôn ngực đầy đặn, vòng eo be bé cưng cứng, có múi sọc vì chăm tập gym và boxing, mông thì cong vút.
Thật sự rất quyến rũ.
Lần này nụ hôn của cô với SuA đã được diễn ra trọn vẹn, lưỡi cô quấn lấy lưỡi cô ấy, cùng nhau đùa vui, thật mãn nguyện.
Giá như….lúc nào cũng được như vậy thì tốt biết mấy.
SuA hét lên một tiếng rồi lên đỉnh, thả người phịch xuống, mắt nhắm tịt, đầu nghiêng sang một bên vì mất hết năng lượng, ngực phập phồng vì hơi thở dồn dập.
Siyeon mỉm cười nhìn dáng vẻ đáng yêu của SuA, cô bật dậy đi tắt đèn, nhắn tin cho Yoohyeon bảo rằng hãy ngủ ở phòng khác đi, cô đi tắm, rồi tự cởi quần áo mình ra, nằm xuống ôm trọn lấy Kim SuA.
Một đêm thật dài đã trôi qua như vậy.
---
Tại một salon.
- SuA, cổ em bị làm sao đây? – chị makeup cho Dreamcatcher, Bae Joohyun, cất giọng hỏi trong lo lắng.
SuA cắn nhẹ môi, dù cô đã cố gắng dùng băng dán cá nhân để che đi dấu hôn của Siyeon đêm qua, nhưng không ăn thua.
Hôm qua cô bị Siyeon cướp mất lần đầu tiên, lúc thức dậy vẫn còn cảm giác đau đau ở dưới, và lần đầu tiên trải nghiệm mấy cái cảm giác khoái lạc đó….thật sự thì….nếu không vì hoàn cảnh trớ trêu hiện tại, chắc cô sẽ yêu cầu Siyeon làm thỏa mãn cô mỗi ngày mất.
- À…em bị muỗi cắn.
- Muỗi gì mà cắn dã man vậy – JiU cười đểu nói, cô ấy đang ngồi ngay bên cạnh.
Sáng nay SuA và JiU có lịch trình radio riêng với nhau, JiU lúc thức dậy rất ngạc nhiên khi thấy Kim Yoohyeon đang nằm ngủ ngon lành ở ghế sô pha phòng khách, và cô đoán ngầm được ra mọi chuyện.
SuA liếc xéo JiU khi thấy ý đồ mỉa mai của cô bạn thân, cô chỉ biết im lặng câm nín. Lúc cô thức dậy, Siyeon vẫn đang ngủ, cô đã dành ra khoảng chục phút nằm im trên giường, nhìn Siyeon và suy nghĩ về mối quan hệ của 2 người.
Cô thật sự không muốn gần gũi với Siyeon nữa, dù đó là điều cô khao khát, là thứ mang lại niềm hạnh phúc cho cô.
Nếu cứ thân thiết với Siyeon hoài như vậy, cho đến khi cô rời khỏi cô ấy, cô ấy sẽ rất đau khổ, cô không muốn Siyeon phải chịu khổ.
Có lẽ nào…cô đành phải diễn kịch một chút, để Siyeon dứt cô sớm, có được không? Cô thà để Siyeon ghét cô, chứ cô không muốn Siyeon phải đau khổ trong tương lai.
SuA trước khi rời khỏi giường, đã để lại cho Siyeon một tin nhắn bằng giấy note.
“Hôm qua tôi say quá nên mới như vậy, chúng ta đừng làm thế nữa nhé, với cả em đừng tự tiện vào phòng tôi như vậy nữa. Đúng là tôi và Junhee đang hẹn hò, nên em hãy biết giới hạn của mình, vậy nhé”
- Dạo này cổ họng cậu sao rồi? – câu hỏi của JiU kéo SuA về hiện tại.
- Mình thấy bình thường.
- Mình có đọc rất nhiều tài liệu, thấy bảo phải để ý mấy cái triệu chứng, như là đau đầu, ù tai – JiU cầm điện thoại lướt lướt tệp chữ trên màn hình.
- Mình hiện không có mấy cái triệu chứng đó, hôm qua có đau đầu, nhưng là do uống rượu thôi.
- Thế còn việc uống thuốc?
- Vẫn uống đều, mỗi tội lượng thuốc nhiều quá, nên dẫn đến chán ăn.
Kim SuA thở dài, việc cô uống một đống thuốc đã gây sự chú ý với các thành viên, Gahyeon đã thắc mắc rằng sao cô lại uống nhiều viên thế, cô chỉ đơn giản nói dối rằng uống nhiều loại vitamin cho khỏe, trước đây cô là người có thói quen uống vitamin sẵn, nên màn nói dối này đã qua mắt được các em trong nhà.
Một thời gian ngắn trôi qua, Siyeon không thể hiện điều gì bất thường với cô, mà cũng có thể nói rằng, Siyeon là người thích giả vờ, cô ấy vốn như vậy rồi.
Cô ấy lúc nào cũng phàn nàn việc SuA làm phiền cô ấy, nhưng tay vẫn ôm SuA không buông.
Cô ấy lúc nào cũng đòi SuA khen rằng cô ấy là đẹp nhất, nhưng trước mặt người khác thì luôn miệng khen SuA là đẹp nhất.
Cô ấy lúc nào cũng kêu đói đòi SuA nấu cho ăn, nhưng thực ra là vì muốn SuA ngừng chơi game để quay sang chăm sóc cho cô ấy, SuA một khi đã chơi game, thì chơi cả một buổi, quên hết mọi thứ xung quanh.
Và lần này cô đã mong chờ một nét tức giận của Siyeon, hoặc một nét hận thù của cô ấy, nhưng không, Siyeon giả vờ bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra hết, cô ấy đã hoàn toàn mặc kệ cô.
Khi cả nhóm tụ lại làm việc, Siyeon sẽ luôn ngồi xa cô nhất có thể.
Khoảng cách giữa cô và Siyeon, chưa bao giờ ngắn hơn 1 mét.
Nhưng điều đó làm SuA rất đau, cô là người thích skinship, là người thích thể hiện tình cảm một cách thẳng thắn, nên việc bị thờ ơ, bị ló ngơ, là một cực hình đối với cô.
Nhưng cô có thể trách ai đây, vì đây là mục đích của cô mà, cô đã hoàn toàn đạt được mục đích.
---
Siyeon ngồi trong quán cà phê với Jieun, một không gian trầm tối, chỉ có các cặp đôi tình nhân mới đến đây.
Cô không phải người thích ra ngoài uống cà phê, ăn uống hay xem phim, cô là homebody, chỉ thích ở nhà, uống cà phê cũng phải là ở nhà, ăn cũng phải là ở nhà, xem phim cũng phải là ở nhà, nhưng từ lúc gặp Jieun, tần suất cô ra ngoài quá nhiều.
Cô thực sự…đang muốn tìm cách để từ chối những cuộc hẹn của Jieun một cách khéo léo, nhưng vì cái tính nể nang của cô, cô chưa tìm ra cách nào hết.
Có lẽ vì Jieun là giám đốc marketing của công ty, là một người rất quan trọng, lại là con gái của chủ tịch, Siyeon nào dám làm càn, cô đang nghĩ rằng Jieun thích cô, và cô muốn cô ấy hiểu về khoảng cách, hai người chỉ nên làm bạn thôi, vậy là hợp lý rồi.
Nhưng hôm nay Jieun chọn một nơi quá tối quá kín đáo để hẹn Siyeon, cô nàng cả gan chạm tay lên đùi Siyeon vuốt ve, Siyeon nuốt nước miếng một cái, rồi nhẹ nhàng gỡ tay Jieun ra.
- Jieun…
- Siyeon, để tôi nói trước.
- ……
- Hẹn hò với tôi đi, cả sự nghiệp của em, không còn gì phải lo lắng nữa đâu.
End chap 6.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co