Truyen3h.Co

Forget Me Not

19. Hoa lưu ly

ebecuayoxi

Hai người chậm chạp về đến nhà, Kim Ngọc Hi lo lắng ngóng trông ngoài cửa, bà thấy xe của Hoàng Huyễn Thần đang chậm chạp chạy qua mới có hơi hơi thả lỏng.

Hoàng Huyễn Thần lấy xe lăn trong cốp ra sau đó bế cậu đặt lên nhẹ nhàng đẩy vào nhà.

"Sao hai đứa chạy lâu như vậy, Tuấn Dũng và Mẫn Hạo đã vào nhà trước rồi, họ nói bọn con không sao nhưng ta vẫn lo lắng!" Kim Ngọc Hi đi song song với Lý Long Phúc, bà nhìn biểu tình của cậu không có bao nhiêu khó chịu mới hỏi. Hoàng Huyễn Thần cười trả lời.

"Trên đường về có bị kẹt xe một chút."

"Kẹt xe?" Kim Ngọc Hi khó hiểu, rõ ràng là cùng một đường về sao bà không bị kẹt xe. 

Kim Ngọc Hi nhận ra Lý Long Phúc có hơi hừ nhỏ một tiếng, cuối cùng cũng hiểu ra.

Bà cười nhẹ xoa đầu cậu, sau đó là hướng cửa nhà hô to.

"Tiểu Dần à, tiểu thúc về rồi, cháu ra đây đón đi!"

Không bao lâu sau đã có một bé trai cỡ năm tuổi lon ton chạy ra, đôi má như búng ra sữa đáng yêu mềm mại làm người ta muôn cắn một ngụm, đôi môi chúm chím ngọt ngào, bé con là con trai nuôi của Lý Mẫn Hạo tên gốc là Lương Tinh Dần nhưng khi được Lý Mẫn Hạo cùng Phương Xán nhận nuôi thì được đổi lại là Phương Tinh Dần.

"Tiểu thúc!" Phương Tinh Dần vui vẻ nhào vào lòng Lý Long Phúc đang ngây ngốc, Hoàng Huyễn Thần sợ cậu ngã nên đưa tay đỡ sau lưng cậu, sau đó từ trong nhà xuất hiện hai bóng người, một là Lý Mẫn Hạo còn lại là chồng của y, Phương Xán.

Phương Xán cao ráo, khỏe mạnh, môi anh hơi hằn nụ cười nhẹ tạo cảm giác dễ gần và thân thiện. 

Phương Xán là bác sĩ có tiếng về tâm lý nên anh rất hiểu lòng người, anh cẩn trọng xem xét sắc mặt mọi người, dễ dàng nhìn ra họ ưng ý cái gì, không thích cái gì nên anh rất được người ta xem trọng.

"Đây là con trai của anh, Phương Tinh Dần!" Lý Mẫn Hạo nhìn chồng mình bên cạnh định mở miệng giới thiệu thì Phương Xán đã nhanh hơn một bước, đi đến trước mặt cậu nhẹ cười hỏi.

"Tiểu Phúc còn nhớ anh không? Lúc đám cưới anh đã giới thiệu em gái của anh cho em đấy em nhớ không?"

Lý Long Phúc mờ mịt nói "Xin lỗi em không nhớ!"

"Em không nhớ vậy em gái của anh thì sao, con bé rất thích em!" Phương Xán thất vọng tràn trề than vãn.

"Em... Em không nhớ cậu ấy..." Lý Long Phúc chợt thấy bối rối, vì sao cậu lại không nhớ cậu lại có một vị 'hôn thê' như lời nói của Phương Xán?

Phương Xán lén nhìn khuôn mặt áy náy của cậu, bật cười xoa đầu cậu nói.

"Tiểu Phúc thật sự là không nhớ a, em đã quên rồi, anh không có em gái a, lấy đâu ra em gái mà gả cho em?"

"A!" Lý Long Phúc bất ngờ nhìn Phương Xán, cậu bị anh đùa bỡn sao?

"Thằng bé này!" Kim Ngọc Hi bật cười nhìn Phương Xán, anh cũng nhún vai với bà một cái, Kim Ngọc Hi nhắc nhở. "Tiểu Phúc vừa tỉnh mà con đã trêu chọc nó, con với Tiểu Dần vừa về tới, con mang thằng bé đi nghỉ ngơi đi."

"Tiểu thúc tiểu thúc!" nghe Phương Tinh Dần gọi, Lý Long Phúc nhìn xuống bé con vẫn ôm chân cậu nãy giờ, cậu có cảm giác thân thuộc khó nói với bé con này nhưng cậu lại không thể tìm thấy bóng dáng nào của bé con trong tiềm thức.

"Con tên là Tinh Dần sao?" Lý Long Phúc hỏi bé, Phương Tinh Dần vui vẻ nói "Dạ phải, con tên là Tinh Dần! Tiểu thúc con nhớ tiểu thúc nhiều lắm!"

"Ùm, tiểu thúc... Cũng nhớ Tiểu Dần!" Lý Long Phúc chợt thấy xót xa, ký ức này tựa như một cái lá đã bị rách đến nát bét, những chuyện vui vẻ ấm áp cậu lại không nhớ nhưng những chuyện đau khổ bi thương kia cậu lại nhớ rất rõ ràng.

"Tiểu Dần ngoan, tiểu thúc vừa về nên rất mệt, con để tiểu thúc nghỉ ngơi được không?" Phương Xán ôm lấy bé con cho bé đành bám chân Lý Long Phúc nữa, nhẹ giọng dỗ dành.

"Dạ vâng!" Phương Tinh Dần có hơi buồn buồn, Lý Long Phúc lại không nỡ nhìn nó buồn như vậy nên lên tiếng hỏi.

"A anh...."Vẫn là không biết xưng hô làm sao, cậu có hơi bối rối. Kim ngọc Hi thấy thế thì nói.
"Đây là anh rể của con tên Phương Xán!"

"Anh rể... Hay là anh để Tiểu Dần chơi với em một chút được không?"

"Không được, em là bệnh nhân vừa khỏi bệnh, cần được nghỉ ngơi, thằng bé này rất ồn ào nên nó nhất định sẽ làm phiền em!"

"Không phiền không phiền, em cảm thấy rất tốt!' Lý Long Phúc xua tay nói.

"Em vẫn là cưng chiều nó như lúc trước vậy!" Phương Xán đặt bé con xuống đất, bé con lập tức chạy lại Lý Long Phúc, Phương Xán lắc đầu nói "Khó trách nó còn thương em hơn cả anh!"

"Thôi chúng ta vào nhà đi, bố đang đợi ở bên trong!" Lý Mẫn Hạo đi đến choàng vai Phương Xán, anh cũng không ngại ngùng mà sóng vai cùng y vào nhà, Kim Ngọc Hi nắm tay Lương Tinh Dần, mà Lương Tinh Dần lại không ngừng hi hi ha ha với Lý Long Phúc, Hoàng Huyễn Thần đẩy cậu vào nhà.

Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, có những đồ vật cũ đã được thay đổi đi, trên bàn phòng khách có một tấm hình nhỏ, là hình của cậu và Lý Mẫn Hạo ngày xưa, trong hình tiểu Long Phúc cười toe toét ôm lấy cổ tiểu Mẫn Hạo, nhìn thật hạnh phúc.

Căn nhà dù có chút thay đổi nhưng nó làm cậu vẫn ấm áp như ngày nào, người ta nói dù ngoài kia có bao nhiêu áp lực và gánh nặng, nhưng khi về đến nhà mọi áp bức đó dường như bị gỡ bỏ, có lẽ cảm giác trong lòng cậu bây giờ chính là vậy.

"Thần Thần con đưa tiểu Phúc vào phòng đi, một lát xong cơm dì sẽ gọi con và tiểu Phúc xuống!" Kim Ngọc Hi từ lúc nào đã bế Phương Tinh Dần trên tay, bé con bĩu bĩu cánh môi mỏng nhìn Lý Long Phúc.

"Hay mẹ đưa Tiểu Dần vào với con đi." Lý Long Phúc nói với Kim Ngọc Hi bé con nghe thấy thế thì vùng vẫy tuột xuống nhào vào lòng Lý Long Phúc, Hoàng Huyễn Thần cười nhẹ nói với Kim Ngọc Hi.

"Dì yên tâm, con sẽ hảo hảo chăm sóc em ấy, không để em ấy mệt mỏi."

"Vậy, dì đi làm cơm đây, con chăm sóc tiểu Phúc nhé!" Kim Ngọc Hi không ngăn cản Phương Tinh Dần làm phiền Lý Long Phúc nữa, bà vui vẻ đi vào phòng bếp.

Hoàng Huyễn Thần nhìn Lý Tuấn Dũng đang ngồi trên sô pha, hắn không thấy ông nhìn qua cũng không biết nên chào hỏi thế nào, Lý Mẫn Hạo thấy khó xử trong mắt hắn thì đá mắt ra hiệu Hoàng Huyễn Thần không cần để ý.

Hoàng Huyễn Thần thở dài trong lòng, sau đó nhẹ nhàng đặt Phương Tinh Dần ngồi lên đùi Lý Long Phúc, đẩy cậu vào phòng.

Phòng Lý Long Phúc rất sạch sẽ và sáng sủa, cậu hôn mê hai năm cộng với những năm đại học thì số lần về đây cũng ít ỏi, đáng lẽ phòng cậu sẽ cũ kỹ nhất nhưng dường như nó được thay đổi tổng thể toàn bộ, đồ đặc mới tinh sạch sẽ, ngoài ra tới thảm cũng được thay đổi.

"Tiểu thúc, chú Hoàng đang nhìn thúc kìa!" Phương Tinh Dần ngước mặt lên thì thấy Hoàng Huyễn Thần nhìn Lý Long Phúc không chớp mắt, bé con tò mò nói với Lý Long Phúc.

Lý Long Phúc bất ngờ nhìn lên theo bé, trong lúc vô tình thì chạm vào ánh mắt trìu mến của Hoàng Huyễn Thần, cậu giật mình bối rối nhìn xuống bé con, Hoàng Huyễn Thần cũng không ngại mà đặt tay lên đầu cậu, xoa nhẹ.

"Em nhìn lên cửa sổ đi!" Hoàng Huyễn Thần nhẹ nhàng nói, Lý Long Phúc khó hiểu đưa mắt nhìn lên cửa sổ đằng kia, rèm cửa trắng mở rộng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua lớp thủy tinh trong suốt, trên bệ cửa sổ là lớp lớp chậu hoa lưu ly màu lam nhạt...

Lại là hoa lưu ly...

"Hoa lưu ly?" Lý Long Phúc khó hiểu than nhẹ, Phương Tinh Dần nghe cậu nói cứ tưởng cậu thắc mắc vì sao cậu không có ở đây mà lại có hoa mọc lên thì giải thích.

"Là chú Hoàng trồng đấy ạ! Lúc con về đây chơi với bà nội thì có thấy chú Hoàng ghé qua, chú mang theo rất nhiều rất nhiều hoa, bà nội hỏi sao lại đem hoa qua đây, chú Hoàng nói rằng chú muốn trồng hoa cho tiểu thúc vui vẻ."

Trồng hoa cho cậu?

Bé con lại cười khanh khách không ngừng, Lý Long Phúc và Hoàng Huyễn Thần lại im lặng không nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co