[FreenBecky] Sau Tất Cả (Cover)
21
Từ phía sau, ba mẹ Armstrong, ông bà Chankimha, Noey và Irin chạy lại. Noey nhanh chóng cõng Freen trên lưng và đưa nó ra xe chạy thẳng vào bệnh viện. Becky đơ người nhìn theo hướng Noey cõng Freen chạy đi, Irin ngồi xuống nhìn cô với ánh mắt lo lắng.
Becky nhìn ba mẹ Armstrong, ông bà Chankimha và Irin thì thấy trên đôi mắt của mọi người đều có những giọt nước mắt đã hiện diện từ bao giờ. Irin đỡ Becky đứng dậy nói.
"Chúng ta mau vào bệnh viện thôi, Becky ah!"
Ba mẹ Armstrong, ông bà Chankimha, Noey và Irin đã có mặt tại nhà Freen và Becky từ sớm nhưng không để cô phát hiện, còn riêng Noey và Irin sau khi gặp cô thì giả vờ ra ngoài để về nhưng lúc cô vừa quay lưng bước vào trong nhà thì ba mẹ Armstrong đã nhanh chóng mở cửa cho Noey và Irin vào.
Mọi thứ xảy ra đều do họ phụ giúp một tay với Freen, với tình hình sức khỏe bây giờ thì nó không thể nào tự làm một mình được.
Bệnh viện
Phòng cấp cứu
Becky thẫn thờ, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh đẹp của cô, đôi mắt đã đỏ hoe từ bao giờ. Mọi người ngồi bên cạnh Becky cũng với tình trạng tương tự.
"Tại sao mọi người lại không nói cho con biết chứ?" Becky vô thức lên tiếng
"Freen không muốn cho con biết, con bé sợ con phải lo lắng" mẹ Armstrong trả lời
Becky quẹt giọt nước mắt trên mặt, cô hít một hơi vào rồi nói.
"Mọi người kể cho con biết sự thật đi...làm ơn đi mà" Becky lại khóc
Noey và Irin lại ngồi xổm xuống trước mặt Becky. Irin nắm lấy bàn tay của cô rồi nhẹ nhàng lên tiếng giải thích, nói rõ cho cô biết hết tất cả mọi chuyện. Becky lắng nghe từng câu từng chữ mà Irin thốt ra, nước mắt cô theo đó cũng rơi xuống càng nhiều.
Irin nói căn bệnh của Freen được phát hiện khi Becky vẫn còn đang mù quáng trong tình yêu sai lầm với Harry, nó không chữa trị được nữa vì căn bệnh đã đến giai đoạn cuối. Nghe đến đó, lòng Becky xót xa vô cùng, tim cô đau nhói lên.
Irin tiếp tục kể, mọi người cũng được nghe và càng thêm xót xa và có lẽ người đau lòng, hụt hẫng, cảm thấy có lỗi nhất là Becky, cô đã biết hết sự thật, cô cũng đã biết đến tháng năm xưa cô đã đối xử
với Freen tệ như thế nào.
Becky đứng lên, đi lại chỗ ông bà Chankimha đang ngồi, cô bỗng quỳ xuống khiến mọi người bất ngờ, ông bà hốt hoảng đỡ cô dậy nhưng cô không chịu đứng lên, Becky nói.
"Con xin lỗi ba mẹ! Tất cả đều là lỗi của con"
"Không đâu Becky ah! Không phải lỗi do con đâu, con đứng lên đi" bà Chankimha đỡ cô đứng lên
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ Aron đi lại chỗ mọi người đôi mắt ông cũng đỏ hoe đi. ông bà Chankimha và Becky nhanh chóng đi lại chỗ bác sĩ Aron với đôi mắt chứa đầy sự chờ mong.
Bác sĩ Aron nhẹ lắc đầu, ông nói.
"Mọi người vào trong nhìn mặt Freen lần cuối đi"
Bác sĩ Aron nói xong quay mặt bước đi để lại mọi người đang hụt hẫng ở phía sau, chính ông cũng không giữ được nước mắt, trong lúc đang ở trong phòng cấp cứu cho Freen ông đã không kìm được nước mắt.
Bà Chankimha bỗng ngã khụy xuống nền đất lạnh lẽo, Becky cũng ngã khụy xuống, cô ôm lấy bà rồi cùng khóc nức nở lên. Ông Chankimha và mẹ Armstrong mỗi người dìu Becky và bà Chankimha đi vào trong nhìn mặt Freen lần cuối.
Phòng cấp cứu
Mọi người lẳng lặng bước vào, Freen đang thanh thản nằm yên ở đó trông như vẻ đang ngủ rất say. ông bà Chankimha đi lại chỗ đó, ông bà nhìn Freen rồi khóc, ba mẹ Armstrong cũng đứng đó nhìn và cũng khóc, Noey và Irin cũng tương tự như vậy.
Riêng Becky, cô chỉ đứng yên ở đó mặc dù nước mắt cô đang thay phiên nhau rơi xuống, ...từng giọt, từng giọt. Mọi người né sang một bên để Becky tiến lại chỗ Freen, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay nó, nhìn ngắm khuôn mặt nó, cô lấy bàn tay nó đưa lên bụng của cô, cô mỉm cười rồi nói.
"Freen ah! Chị cảm nhận được con của chúng ta chứ? Con nó đang mong đợi ra đời để gặp mặt mami nó mà, sao chị lại ra đi như vậy chứ? Chị không thương con hay sao?"
"..."
"Có phải là do em không? Do em làm chị buồn, do em không quan tâm đến chị, mọi chuyện em làm cho chị khiến chị không vừa ý phải không? Chị trả lời em đi, Freen ah!"
"..."
"Tại sao chứ? Tại sao chị lại bỏ em lại nơi này một mình, còn con của chúng ta nữa. Không phải chúng ta luôn mơ về mái ấm ngày sau hay sao?" Becky khụy xuống, gục đầu vào tay của Freen mà khóc nức nở như một đứa trẻ
"..."
"FREEN SAROCHA! CHỊ MAU TRẢ LỜI EM ĐI CHỨ, TẠI SAO LẠI GIẤU CHỊ MỌI CHUYỆN....CHỊ THỨC DẬY TRẢ LỜI CHO EM BIẾT ĐI.....FREEN SAROCHA!!!" Becky đau đớn gào lên khiến mọi người ở đó đau lòng mà giờ thấy cô như vậy thì càng đau lòng hơn
Becky đau lắm, tim cô đau lắm, người cô yêu nhất lại bỏ cô ra đi mãi mãi, cô không muốn sống nữa, cô muốn đi theo nó nhưng lại không nỡ để kết tinh chứng giám tình yêu của nó mất đi. Becky cứ thế gục đầu vào tay Freen mà khóc, mọi người cũng khóc nấc lên.
Lúc đó điện thoại Noey vang lên, là Anna gọi.
"Alo! Anna ah! Freen mất rồi" Noey nói thẳng vào vấn đề cùng với tiếng thút thít
Đầu dây bên kia bỗng im lặng, sau đó Anna lên tiếng.
"Sao? Chị nói thật chứ? Tại sao lại nhanh đến như vậy?" Anna khóc
Cuộc nói chuyện của Noey và Anna diễn ra không quá lâu.
Anna tắt máy, đôi mắt đỏ hoe. Sawan kế bên thấy vậy thì liền hỏi.
"Em sao vậy?"
"Freen mất rồi"
"Sao cơ?" Sawan bất ngờ
"..."
"Em kêu mọi người ở bên đó đưa Freen qua đây đi, anh sẽ nhờ bạn anh giúp"
"Người đã chết rồi thì còn giúp được gì nữa chứ?" Anna đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn Sawan
"Hi vọng sống chỉ có 10%! Mặc dù xác suất thấp nhưng chúng ta phải thử" lý do Sawan muốn giúp Freen là vì anh xem nó là anh em là bạn bè và cũng vì nó là người trước kia mà Anna yêu.
Sau đó Anna gọi điện nói với Noey và Noey đã nói với mọi người và ngay lập tức ông bà Chankimha liền đưa Freen qua Mỹ. Becky vẫn là người không biết gì, vì khi mọi người đưa Freen đi thì cô đang bị tụt huyết áp, tinh thần không ổn định và bị hôn mê.
Và đều duy nhất Becky biết được là ông bà Chankimha đưa nó sang Mỹ, quê nhà để an táng, vì tình hình sức khỏe nên cô không đi được, cô đợi đến khi khỏe rồi mới đi.
Những ngày sau đó, Becky cứ thất thần như người mất hồn, nhiều lúc cô muốn bay sang Mỹ để viếng mộ Freen mà không được vì Irin đã căn dặn không được đưa vé máy bay cho cô. Hàng ngày, Noey và Irin đều qua nhà của cô để chăm sóc cô, may thay là cô vẫn còn chịu ăn uống, cô ăn là để cho đứa nhỏ trong bụng cô có nhiều chất dinh dưỡng và phát triển khỏe mạnh.
*
*
*
Noey và Irin đang ngồi gọt trái cây cho Becky ăn, Noey nhìn Irin với ánh mắt lưỡng lự nhưng rồi sau đó nhận được cái gật đầu của Irin. Noey lấy hết can đảm móc trong túi ra một bức thư, Noey đưa cho Becky rồi nói.
"Đây là thư của Freen....em ấy gửi đến em"
Becky vừa nghe là thư của Freen thì liền nhận lấy, cô nhanh chóng mở ra đọc.
Gửi em :Becky! Vợ của chị
Khi chị viết thư này, chị biết là chị cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, nhưng chị vẫn muốn nói với em, mặc dù chị không thể nói thẳng với em nhưng mong em hãy đọc bức thư này nhé! ^_^
"Em hãy sống tốt nhé, chị ở thế giới khác vẫn luôn dõi theo em, em hãy chăm sóc tốt cho con chúng ta nhé, hãy nuôi dạy con thành người tốt, thành tài để sau này nó có thể giúp em, giúp mọi người. Chị không thể ở bên em, cùng em theo dõi khoảnh khắc con chúng ta lớn lên cho nên em hãy dùng máy quay ghi lại lúc con chúng ta lớn lên từng ngày nhé.
Chị không biết nói gì nữa ngoài câu: Chị yêu em! Chị rất rất yêu em, nhưng định mệnh không cho em và chị ở bên nhau thì cũng đành thôi. Em đừng quá buồn, đừng quá đau khổ nhé.
CHỊ YÊU EM!!!"
Nước mắt Becky rơi xuống, cô khóc lên, Noey và Irin ôm cô vào lòng để an ủi cô, Noey và Irin xót xa nhìn Becky, cô khóc cho đến khi mệt mỏi rồi sau đó...bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
*
*
*
Becky một mình ở trong căn phòng, cô ngồi thu mình ở một góc, nước mắt không ngừng lăn xuống. Từ ngày Freen mất, đêm nào cô cũng khóc, khóc cho đến khi mệt mỏi rồi chìm vào giấc ngủ, cô ngơ người nhìn lên chiếc bàn cạnh đó.
Chiếc bàn chứa đựng những hình ảnh video của cô và Freen, cô đứng dậy khẽ đưa tay lấy khung hình mà cô cùng với nó chụp chung với nhau, trên đôi môi Freen và Becky đều nở nụ cười hạnh phúc, cô tự thức mỉm cười.
Becky đưa ngón tay thon dài chạm vào mặt Freen trên tấm hình, khẽ nói.
"Freen ah! Em nhớ chị. Sao chị không về thăm em, có phải chị giận em không? Em thật sự nhớ chị lắm Freen ah! Quay về với em đi"
Becky lúc này không kìm nén được cảm xúc nữa nên đã khóc nấc lên, cảm xúc dâng trào những giọt nước mắt tuôn rơi không ngừng nghỉ. Becky khóc một lúc lâu, sau đó cô quẹt nhanh hai hàng nước mắt rồi nói.
"Có lẽ những ngày trước em đã quá trẻ con, suốt ngày cứ khóc. Nhưng mà...từ bây giờ em sẽ không khóc nữa, em sẽ cố gắng mạnh mẽ chăm sóc cho con chúng ta. Em sẽ thay phần chị chăm sóc con, em sẽ nuôi dạy con thật tốt để chị không còn buồn phiền nữa"
Becky mỉm cười, cô đi ra ngoài hành lang, ngước mặt lên bầu trời đầy sao và nói.
"EM YÊU CHỊ, FREEN SAROCHA!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co