sinh nhật
"cậu không thích cao tuấn sao? bữa trước cậu và hắn đi ăn, hắn nói lúc đầu mọi chuyện đều có vẻ suôn sẻ, nhưng lúc sau cậu lại từ chối không muốn hẹn hò cùng hắn không vì lí do gì cả, rất nhanh liền bắt taxi trở về."
châu tử thiến nói nói, liếc qua nhìn dụ ngôn một cái, rồi nhớ lại bộ dáng cao tuấn buồn bã tâm sự với mình.
"mình đâu có nhờ cậu giới thiệu mình với hắn ta, mình đã cố trở nên lịch sự, cũng nói hết sức nhẹ nhàng, đủ để hắn ta không bị tổn thương rồi."
"nhưng hắn lại bị tổn thương." châu tử thiến đáp lời.
"vậy thì là lỗi của mình, không từ chối hắn một cách nhẹ nhàng sao?" dụ ngôn thở ra một hơi dài, em muốn ngăn việc châu tử thiến luôn làm mai làm mối cho em với những người khác.
những cuộc gọi tới bất ngờ, những tin nhắn từ các dãy số lạ mời em đi ăn đi uống làm quen, và chuyện đó thì thật sự rất phiền phức, nhưng em cũng chẳng nỡ dập tắt hảo ý của cậu ấy.
"mình không có ý đó. chỉ là mình đang cố lựa chọn một người thật tốt thôi." châu tử thiến cảm thấy hơi có lỗi, nhưng lại trách móc dụ ngôn nhiều hơn, bởi vì cuộc sống lứa đôi của dụ ngôn thật sự rất khiến châu tử thiến cần phải ra tay.
"rốt cuộc hình mẫu của cậu là thế nào vậy dụ ngôn? là kiểu người gì mới có thể khiến cậu chú ý đây?"
câu hỏi của châu tử thiến vốn dĩ cũng chẳng có gì mới lạ. nhưng nó lại khiến dụ ngôn cảm thấy rất lạ. quãng đường dài không có ai. sân đại học thật vắng vẻ. lại xuất hiện ra một dáng một người.
"là kiểu người khi nhìn rồi sẽ lưu lại vài ba giây.."
dụ ngôn cất lời. trước mắt là hình ảnh khổng tuyết nhi, lẫn trong một đám đông, gương mặt toả sáng, ưu mỹ thuần khiết.
"là người rất đỗi nhẹ nhàng, thân thiện, lúc nào cũng sẽ mở lời, cũng sẽ khiến cho người đối diện cảm thấy được trân trọng."
khổng tuyết nhi khi đối xử với người khác, sẽ trở thành một người con gái thật ôn nhu - dễ tính, khiến cho tâm tình người ta thật dễ chịu, thật cảm giác như bản thân cũng là gì đó trong mắt của nàng.
"là kiểu người thông minh, giỏi giang, lãnh đạo một nhóm người, tài năng vẹn toàn."
em có biết con người ta mất 7 năm để tất cả các tế bào trong người thay đổi không?
dụ ngôn vẫn còn nhớ câu nói đó của nàng. đó vốn không phải là những chuyện mà cô gái như nàng sẽ biết, và điều đó làm nàng trở nên thật là đặc biệt.
"là người sẽ không thể hiện cảm xúc ra ngoài, kìm nén giỏi, không dễ trở nên tức giận, không trở nên xấu tính kiêu ngạo, cũng không trở thành một con người khác."
giữa con người với con người có những mối nhân duyên mà chính bản thân chúng ta cũng không lí giải nổi.
dụ ngôn nói tới đây, ngước mắt lên, hình ảnh khổng tuyết nhi đứng trước mắt mình, mỉm cười nhẹ, đôi mắt hướng lên, xinh đẹp, rõ ràng, là mộng tưởng.
môi dụ ngôn mở hờ, mấp máy, muốn hỏi thành câu: "tối hôm qua chị đã ở đâu?"
"dụ ngôn?"
châu tử thiến cảm thấy thực khó hiểu. nhìn biểu tình thơ thẩn của dụ ngôn, tưởng rằng cậu ấy đang ở trên mây mơ về hình mẫu lí tưởng của cậu ta rồi ấy chứ.
"cậu miêu tả hơi chi tiết quá rồi đấy dụ ngôn. mà làm có ai mà như thế chứ? con người ta bây giờ không ai hoàn hảo được như thế đâu, chỉ trừ khi, người yêu trong mắt hoá tây thi, thì còn chấp nhận được nhé."
dụ ngôn chớp chớp mắt, không nghe rõ châu tử thiến đang nói gì. sân trường vắng tanh. cây cối đung đưa. chỉ có mỗi mình hai người họ.
em cảm giác có chút phiêu dạt. thật trống trải, mất mát. câu lạc bộ hôm nay khổng tuyết nhi cũng không đến, bọn họ cũng muốn cho nàng một ngày để nghỉ ngơi thư giãn, vậy nên cũng chẳng ai lên tiếng thắc mắc nàng đang ở đâu cả.
nàng đang ở đâu?
"à mà tí nữa đi đến chỗ này cùng mình nhé? hôm nay chúng ta sẽ đi lâu đấy." châu tử thiến sực nhớ ra chuyện này, sau đó cầm lấy tay dụ ngôn, nháy mắt với em.
"gì cơ? nhưng đi đâu? nhân dịp gì?" dụ ngôn mơ hồ hỏi lại. cơ hồ đã quên mất một trong những ngày quan trọng nhất của đời người.
"hôm nay là ngày quan trọng."
=================
"hôm nay là ngày quan trọng."
khổng tuyết nhi đáp lời ngu thư hân. tay nàng cột dây giày, chuẩn bị trở về căn hộ của nàng.
"ngày quan trọng gì mới được? nhóm chúng ta đã có kế hoạch trước rồi mà, bây giờ cậu lại tự nhiên thế này là sao? mọi người sẽ nói gì nếu mình tới đó một mình đây?"
ngu thư hân một tay xoa trán, tay kia thì chống ở hông, thiếu điều muốn cột khổng tuyết nhi tại một cây cột nào đó trong nhà, để nàng ấy đừng rời đi nữa.
"nhắn với bọn họ mình có chuyện đột xuất, nói rằng mình rất xin lỗi, và hi vọng có dịp đền đáp sau."
khổng tuyết nhi ra vẻ thật khẩn trương. nàng thậm chí còn chưa thay bộ đồ nàng mặc trên trường về, trên tay nàng là đống đồ hôm qua nàng ở lại đây, thật là một mớ hỗn độn.
"cậu xem cậu kìa, chắc bọn nó sẽ xẻ thịt mình vì không lôi cậu theo mất."
ngu thư hân trong một cái đầm đỏ thật lộng lẫy. nhìn khổng tuyết nhi một mực cũng không suy nghĩ lại vấn đề này. nhớ lại lần đó khổng tuyết nhi là người mong ngóng lần đi chơi này nhất, ấy vậy mà bây giờ chính nàng ấy là người huỷ mất cuộc vui rồi.
khổng tuyết nhi không biết nên nói gì, nàng chỉ hơi cong cong môi, cảm giác nếu không có nàng, người bị đổ lỗi chắc chắn là ngu thư hân mất, "tha lỗi cho mình lần này nhé, chỉ là mình không thể đi được, mình có chuyện cần phải làm."
"chuyện gì mà khiến cho quý cô tiệc tùng phải gạt bỏ cuộc vui mà lo toan đến nỗi dây giày vẫn chưa thắt xong hoàn chỉnh thế kia?"
ngu thư hân khoanh tay, liếc xuống nhìn dây giày của khổng tuyết nhi vẫn bị bung ra y như lúc đầu.
khổng tuyết nhi cũng nhìn xuống, nàng cũng không phiền lòng buột chúng nữa, mái tóc nàng xoã xuống hai bên, uốn lượn như những cơn sóng, nhún vai một cái, nàng đẩy cửa rồi nói:
"hôm nay là 26 tháng 5"
=====================
"hôm nay em không bận gì chứ? em có thể về nhà sớm được không?"
"chị có chuẩn bị một số thứ cho em."
khổng tuyết nhi quyết định nhắn tin thay vì gọi. nàng cũng không có lí do cho việc này, chỉ là nàng nghĩ sẽ rất khó khăn nếu nàng nghe thấy giọng nói của em ấy, có lẽ là nàng sẽ không thể thốt ra được một từ nào.
ở trong bếp. có mọi vật dụng cần thiết. một quyển sách dày. và hàng tá những thứ linh tinh nhiều đến nỗi nàng không đếm hết được
lần gần nhất nàng làm bánh kem là khi nào nhỉ? sinh nhật của ngu thư hân sao? à không, lúc đó cậu ta có mời đầu bếp về nhà làm. hay là lúc nàng làm vỡ bánh kem của hứa giai kì rồi bị cậu ta bắt làm một cái bánh mới? cũng không, vì lúc đó nàng đã gian lận, mua một cái bánh khác nhân lúc cậu ta không để ý.
đã quá lâu rồi. đã cực kì lâu rồi.
nàng thậm chí còn không ăn bánh kem nói chi là làm chúng như vậy đây.
xoắn tay áo lên. nàng kiếm xem dụ ngôn có mua một cái tạp dề nào không. và đoán xem, nàng tìm thấy một cái trong ngăn tủ này.
ừm, xem nào, đầu tiên là làm phần bánh, phải đánh hỗn hợp kem, phải có trứng và đường, nàng để chúng ở đâu rồi nhỉ?
chật vật như thế. sách ghi cũng thật khó hiểu. như thế nào là nửa muỗng a? là cây muỗng có kích thích như thế nào? làm sao để biết chắc là nửa muỗng mà không phải là một phần ba muỗng đây?
từ nhá nhem chiều. nhiều lúc khổng tuyết nhi cũng muốn bỏ cuộc. đến khi trời đã tối. đèn đường bật lên. nàng cũng quên mất chuyện nên bật đèn trong nhà, và thế là chỉ có mỗi căn bếp của nàng sáng đèn.
"chắc mình tức chết mất."
khổng tuyết nhi âm thầm chửi rủa, và điều đó không xuất hiện trong mẫu độc thoại của nàng vì tác giả không cho phép thế.
sau khi hoàn thiện một cái bánh kem mang hình dạng giống một cái tháp nghiêng pisa, nàng bắt đầu trang trí đơn giản, cực kì đơn giản.
phù.
khổng tuyết nhi không biết diễn tả cảm giác chiến thắng này như thế nào. nhưng cảm thấy thật tự hào về bản thân, chỉ với một cuốn sách "chung chung" như vậy mà vẫn có thể tạo thành một cái bánh thế này.
khổng tuyết nhi vẫn cảm thấy không đủ. nhớ lại những buổi sinh nhật ít ỏi của mình. nhớ lại những buổi sinh nhật của bạn mình. nàng quyết định làm thêm vài món nữa.
cứ mãi làm như thế. mồ hôi của nàng cũng đã lấm tấm trên trán. nàng không hiểu tại sao nàng lại kì công cẩn thận như vậy, và nàng thậm chí còn không nghĩ tới chuyện có lẽ dụ ngôn đang tổ chức sinh nhật ở đâu đó đi?
nghĩ tới đây. sau khi đã dọn tất cả các món ăn trên bàn. khổng tuyết nhi liền ngây ngốc đứng nhìn chúng.
nàng bật đèn trong nhà lên. cứ thở sâu như thế. nhìn đi đâu đấy. vẫn chưa cởi tạp dề ra. suy nghĩ của nàng cứ lẫn lộn như vậy, sự mệt mỏi cũng lan dần trong tưởng tượng của nàng.
khi nào em sẽ về?
khổng tuyết nhi nhắn một tin nữa. hai tin trước dụ ngôn cũng không xem. mà tín hiệu hoạt động của em ấy cũng đã từ mấy giờ trước rồi.
nàng bỏ điện thoại xuống, ngồi xuống trước mặt những món mà nàng không nghĩ nàng đã làm được, thầm nghĩ, nếu để chúng nguội thì sẽ không còn ngon nữa mất.
=======================
"có chuyện gì mà dẫn mình tới đây vậy?"
dụ ngôn theo châu tử thiến vào một nhà hàng sang chảnh bên thị trấn khác. lúc đi vào. nhìn thấy những người đã ngồi sẵn vào một cái bàn nọ. thật sự đông đúc.
có rất nhiều người. bạn bè của các nàng. và có cả, Cao Tuấn nữa.
dụ ngôn có chút nhướn mày khó hiểu. nhìn điệu cười có chút quỷ dị của châu tử thiến, sau đó cậu ấy liền vỗ vỗ tay, mà nhịp của tiếng vỗ thật sự quen thuộc.
"happy birthday to you~...happy birthday to you~..."
châu tử thiến đẩy dụ ngôn ngồi xuống. những người nhân viên bên cạnh liền cầm violin lên, thật chuyên nghiệp, tạo thành một âm thanh vừa quen thuộc, làm dụ ngôn gợi nhớ lại một chuyện.
"hôm nay là sinh nhật của mình à?" dụ ngôn có chút quên lãng, hỏi câu này liền khiến mọi người cười to, chẳng trách sao khi đi đến đây gương mặt của dụ ngôn có chút ngơ ngác.
"dụ ngôn, ước gì đó rồi thổi đi."
châu tử thiến đem một cái bánh kem thật hoàn hảo lại trước mặt dụ ngôn. mọi người trên bàn ăn đều tràn đầy mong đợi nhìn về phía dụ ngôn, kể cả cao tuấn - người em vừa mới từ chối cũng vậy.
"không nhất thiết phải như vậy mà.." dụ ngôn nói nhỏ với người kia, cảm thấy thật xấu hổ.
"lễ nghi cả thôi, cứ làm cho có đi." châu tử thiến cười cười, hẳn là nghĩ chuyện này con nít đây mà.
dụ ngôn nghĩ ngợi, nhìn xung quanh có rất nhiều cặp mắt chờ đợi lẫn phát sáng nhìn mình, có chút không muốn làm hỏng mọi chuyện.
dụ ngôn nhắm mắt. nhưng không như "cứ làm cho có" của châu tử thiến, trong vòng vài giây, một mong ước hiện lên, ngập ngừng, em mở mắt, thổi tắt cây nến.
happybirthday Dụ Ngôn. 20 tuổi.
chữ trên chiếc bánh. màu đỏ. hình như làm bằng kem.
"được rồi được rồi, lễ nghi đã xong, mọi người nhập tiệc nhé."
châu tử thiến đặt cái bánh kem qua một bên. "dàn nhạc" đi để lại cho bọn họ không gian. nhiều người chúc mừng dụ ngôn, có người còn hỏi dụ ngôn đã mong ước cái gì.
"mong ước nói ra thì sẽ không thành sự thật đâu. ừm xin lỗi, chỉ là anh có chút mê tín." cao tuấn, mỉm cười giống như ban đầu, nói như thế.
dụ ngôn khẽ cười. cũng không nói gì. nhìn lên miếng bò tái vừa thơm lừng ngon mắt này. chỉ là có chút gì đó.
em nói với châu tử thiến, rằng cảm ơn cậu ấy, bữa tiệc này thật đáng nhớ.
"dụ ngôn, anh chỉ muốn nói với em rằng nếu em muốn thì hai ta có thể làm bạn, không ai nợ ai cái gì, cũng không hi vọng gì về nhau, làm bạn tương trợ lẫn nhau được chứ?"
cao tuấn nói thật nhỏ nhẹ với dụ ngôn. mặc dù vậy nhưng hắn đang thực sự thành thật, lời nói ngay thẳng, vô cùng rõ ràng.
dụ ngôn cong môi. nhẹ nhàng gật đầu đáp lại. không hề nghĩ nhiều. như vậy thật tốt.
"vậy là ổn rồi. hai người không khó xử với nhau nữa rồi đúng không? bọn mình chụp ảnh chứ?"
châu tử thiến vỗ vỗ tay. cầm điện thoại lên. nhìn cả hai người bọn họ.
"được chứ." cao tuấn cười tươi đáp.
"được rồi." dụ ngôn trả lời.
"say peace nào~" châu tử thiến hướng camera lên, tách một cái, một bức ảnh, ba người nhìn vào camera, dụ ngôn và cao tuấn có hơi gần nhau, đều mỉm cười đẹp đẽ.
"thôi chết, hình như mình để điện thoại ở nhà mất rồi."
dụ ngôn nhìn châu tử thiến cầm điện thoại mới nhớ ra chuyện đó. em tìm kiếm xung quanh. quả thực là đã để ở nhà. lúc nãy lên trường em cũng không quan tâm tới chúng.
"kệ đi, có khi cũng chỉ là vài ba lời chúc mừng đơn giản thôi mà, làm vậy có khi cậu tập trung vào bữa tiệc của cậu hơn đấy."
kể cả khi châu tử thiến nói vậy dụ ngôn cũng không cảm thấy khá hơn. em có hơi mím môi. bồi hồi. cảm giác chẳng đến đâu.
"à mà chị ấy, khổng tuyết nhi có biết không nhỉ?"
châu tử thiến sau khi đăng bức ảnh lên weibo. nghĩ ngợi rồi hỏi như thế.
dụ ngôn không nói gì. cũng không thể trả lời.
===========================
khổng tuyết nhi chống cằm. nàng đã tắm rửa rồi, hôm nay đột nhiên trời có hơi lạnh, nàng đã bật điều hoa cao hơn một chút.
hơn 9 giờ. nếu dụ ngôn có đi ăn mừng với bạn bè, với ..người yêu, thì cũng đã từng cầm điện thoại đi? nhưng sao không thấy trả lời tin nhắn nàng nhỉ?
nàng tự cười bản thân. tự nhiên khi không lại làm ra một đống thứ như vậy đây. nếu dụ ngôn đã ra ngoài ăn rồi, có khi về nhà lại cảm thấy lúng túng.
đôi mắt nàng rũ xuống. đồ ăn thật ngon mắt. chỉ là bánh kem có hơi ngồ ngộ, nhưng cũng là nhìn không đến nỗi.
nàng cũng có hơi đói bụng rồi a. khi về chắc dụ ngôn sẽ bất ngờ lắm nhỉ? có cảm động không nhỉ? hay là sẽ lại lạnh nhạt nói là "cảm ơn, nhưng em no rồi" a?
nàng chưa từng làm thế này cho ai.
chưa từng.
đợi thêm một lát nữa vậy. khổng tuyết nhi hơi cong cong môi. chỉ là nàng cười không nổi.
========
10 giờ rưỡi. đồ ăn đã nguội hết rồi.
khổng tuyết nhi đậy chúng lại. nàng đứng dậy lại chỗ phòng khách.
căn hộ lớn như vậy. vào ngày như thế này. có lẽ lúc này khổng tuyết nhi đã cùng nhau tiệc tùng với đám bạn của nàng, cùng nhau thâu đêm suốt sáng.
chỉ là. nàng muốn cho em ấy một dịp thật đặc biệt. khiến em ấy không bao giờ quên.
nàng nhìn vào khoảng không vô định. bàn tay nàng xoa xoa vào nhau.
quyết định rồi. nàng sẽ gọi cho dụ ngôn.
nhấn vào cái tên đó. nút gọi. ấn vào. đầu dây liền vang lên tiếng nhạc chuông điển hình. nàng ngồi ở ghế, dựa ra đằng sau, đôi mắt dừng ở một điểm trên màn hình tivi tối đen.
rồi bỗng nhiên. nàng liền nghe thấy tiếng gì đó.
không xa không gần. dụ ngôn chưa nhấc máy. tiếng đó lại tiếp tục phát ra.
khổng tuyết nhi chỉ lặng thinh. nàng bỏ cái điện thoại xuống, đôi mắt thật sâu rộng, đứng dậy đi lại chỗ cái tủ đặt ở chỗ cầu thang, kế bên bình hoa lay ơn nhỏ, âm thanh phát lên chỗ đó.
điện thoại dụ ngôn. để ở nhà rồi.
nàng cầm điện thoại lên. màn hình vừa vặn hiện lên. ba tin nhắn của khổng tuyết nhi gửi đến.
khổng tuyết nhi không nói gì. nàng cũng không chớp mắt. chỉ vỏn vẹn đặt cái điện thoại xuống.
bật điện thoại của nàng lên. hình như là đi chơi đi? đi cùng châu tử thiến chăng? có khi em ấy lại đăng cái gì đó.
bật weibo. vào tài khoản của châu tử thiến. quả thực giống như nàng nghĩ. có một bức hình được đăng cách đây vài tiếng.
châu tử thiến cầm máy. dụ ngôn ở phía sau. cười thật nhẹ. bên cạnh là một chàng trai, tương tự cười tươi, thật là soái.
caption: sinh nhật dụ ngôn, bên cạnh những người cậu ấy yêu thương nhất.
khổng tuyết nhi cứ lẳng lặng như thế. ngón tay thon dài. không nhấn thích. liền tắt điện thoại.
nàng đi lại phòng bếp.
bàn ăn thức thế này. hình như có chút khoa trương. bánh kem trắng tinh. trên đó có đề chữ viết bằng kem đỏ, "mong em luôn hạnh phúc", không còn gì hơn.
nàng gắp một món rau củ cho vào miệng. cũng không đến nỗi nào.
không có âm thanh nào phát ra trừ tiếng đôi đũa của nàng kêu lách cách. chính khổng tuyết nhi cũng không có nhận ra, thức ăn cũng không có vị gì.
tất cả mọi thứ như chết lặng đi, như thể thành phố này chìm sâu vào giấc ngủ, không có tiếng người nói, không có tiếng gió thổi, cũng chẳng có tiếng lá rơi.
cứ mãi như thế. vị giác cũng đã mất chức năng. không nhớ rõ là mình vừa ăn món gì nữa.
reng reng~~
bất chợt như thế. tiếng nhạc chuông từ điện thoại nàng vang lên. mở máy, là số của châu tử thiến.
nghĩ ngợi một chút. nàng liền bắt máy.
đầu bên kia rất ồn ào. sau đó dường như là người này đi đến một nơi ít người hơn, không gian liền yên tĩnh lại.
"là em đây, dụ ngôn đây.."
giọng nói mềm mại đó phát ra. khổng tuyết nhi như chết lặng. hai giây đầu nàng liền không phản ứng được gì, chỉ có thể nghe thấy hơi thở đều đều bên kia phát lại.
"à, ừm, có chuyện gì sao?"
khổng tuyết nhi đứng dậy. tránh xa khỏi phòng ăn. nàng không biết tại sao nàng lại làm vậy, nàng cũng không hiểu tại sao trí não của nàng lại sợ rằng em ấy bằng cách nào đấy sẽ nhìn thấy bánh kem nàng làm.
"em chỉ muốn nói với chị là, hôm nay em sẽ về trễ một chút.."
giọng nói từ tốn. thật sự từ tốn. không thể để cho em ấy khó xử. không thể để cho em ấy biết được.
"à vậy sao, em về lúc nào cũng được, chị cũng có một số chuyện cần làm, vậy nên, không sao cả."
nàng cầm điện thoại thật chặt. đến bên bức tường trống nào đấy. nàng dựa lưng vào tường, từ từ ngồi xuống, hai chân thu về ngực, cằm nàng tựa lên đầu gối.
bên kia chỉ đơn giản là thuận theo, "vâng, em biết rồi", cũng không có tắt máy, chỉ là không nói thêm gì nữa.
thời gian trôi. khổng tuyết nhi nhìn xuống sàn nhà. đôi mắt trở nên sâu thẳm, xám bạc, không còn ý nghĩa gì nữa.
"hôm nay là sinh nhật em."
bên kia truyền tới âm thanh.
hơi thở đều đặn. khổng tuyết nhi thật yên tĩnh.
đôi mắt nàng hướng lên trên bàn ăn. nơi đặt một cái bánh kem. những món ăn gia đình. những ly nước cam thảo nàng yêu thích. chị biết mà. chị biết hôm nay là sinh nhật của em mà.
"ồ, là hôm hay sao? chị không biết đấy, sao em lại không cho chị hay?"
nàng khe khẽ nói. bặm môi. vị đắng đắng tràn vào cổ họng.
"à, em cứ tưởng...không có gì, em cũng quên mất chuyện này mà."
giọng nói dụ ngôn có chút trầm hơn. khổng tuyết nhi cúi đầu thật thấp, lông mi cong cong của nàng cũng rũ xuống, tim nàng nhói lên một cái, "thật sự có lỗi quá, chị lại không để ý đến, xin lỗi em nhé."
"không quan trọng đến thế mà.."
dụ ngôn có chút buồn. em ở trong nhà vệ sinh nhìn gương mặt mình trên gương. nghĩ đến một chuyện, khổng tuyết nhi đứng bên cạnh em, đầu đội mũ sinh nhật, dính một ít bánh kem trên mũi, trêu đùa với em.
nhưng. thực lạ.
hình như em đã bỏ lỡ chuyện gì đó.
"chị có muốn nói gì với em không?"
âm thanh rè rè. giọng nói mơ hồ. một lời khó nói hết.
khổng tuyết nhi ngước lên, đứng dậy đi lại chỗ bàn ăn, nhìn qua một lượt, mắt đã trở nên thật đau nhức, cảm thấy lòng mình thật sự đang trở nên tan ra thành từng mảnh, bất lực.
thật ra là chị biết hôm nay là sinh nhật em.
thật ra là chị đã làm bánh kem cho em rồi. mặc dù chị biết là nó không ngon bằng ở nhà hàng được.
thật ra là chị cần em ở đây. ở bên cạnh chị.
thật ra là chị đã rất đau khổ. đã thật sự đau khổ.
đầu dây bên kia không nói gì. nửa ngày trôi đi. thế giới đã chìm vào giấc ngủ rồi.
khổng tuyết nhi đưa tay lên cầm điện thoại, thở ra một hơi thật khẽ khàng, lẩm bẩm, cố gắng trông thật là bình thường, nói:
"sinh nhật vui vẻ, dụ ngôn."
=====================
"hôm nay là sinh nhật con bé, ông không thể bỏ qua chuyện này một chút được sao?"
mẹ của khổng tuyết nhi, xoa trán thở dài, ngồi ở trong phòng nói với chồng mình.
"vốn dĩ tôi và bà cần phải giải quyết chuyện này cho xong đấy, nhưng hôm nay tôi nhịn, ngày mai tôi sẽ nói chuyện với bà sau."
khổng tuyết nhi năm đó 12 tuổi. trong tay cầm một quyển sách cổ tích, về truyền thuyết của hoa thuỷ tiên. nghe thấy cuộc nói chuyện của bố mẹ mình.
"sinh nhật vui vẻ nhé khổng tuyết nhi. hôm nay đã là sinh nhật lần thứ 12 của con rồi đó."
mẹ của nàng đốt 12 cây nến, à mà cái này nàng cũng không chắc nó có đủ 12 cây hay không, hoặc có thể tượng trưng như thế mà thôi.
"đây là quà của bố mẹ đây. con mở ra xem đi." bố của nàng tươi cười, nụ cười này thật khó thấy trong những ngày thường. khổng tuyết nhi chỉ biết khi nào vui vẻ thì người ta sẽ cười, nhưng khi nhìn bố của mình cười, khổng tuyết nhi lại nghĩ khái niệm đó có vẻ sai.
"lúc nào hai người cũng cãi nhau hết, tại sao hôm nay lại không cãi nhau nữa vậy ạ?"
khổng tuyết nhi ôm món quà - là con gấu bông trong vòng tay mình. thắc mắc với cả hai người.
"chúng ta vốn đâu có cãi nhau?" mẹ nàng, vô cùng bối rối, theo nàng nhận xét là vậy, chỉ là câu nói của bà có chút thiếu sự chắc chắn.
"hai người vì sinh nhật của con nên cố gắng như vậy sao?"
khổng tuyết nhi lúc đó cơ hồ còn quá nhỏ. không biết dùng lời lẽ như thế nào để thể hiện được sự bực mình lẫn buồn bã của mình. lúc đó nàng dường như còn không thể hiện trên nét mặt của mình nữa cơ, nàng còn nhỏ quá mà.
"con cảm thấy rất buồn. hai người không cần phải cố gắng, phải giả vờ như vậy đâu."
khổng tuyết nhi cũng không ăn bánh kem, thứ bánh mà mọi con nít trên khắp thế gian này đều thích. chỉ là nàng cũng không hề luyến tuyết chúng, nàng thực ghét bánh kem sinh nhật.
nàng rời ghế. tính là sẽ đi về phòng. nhưng sự ấm ức này vẫn thôi thúc nàng nên nói gì đó. nàng theo bản năng của trẻ con, nói hết mọi thứ mình nghĩ ra.
"sau này không cần phải tổ chức sinh nhật cho con nữa đâu."
nàng cầm cuốn sách về truyền thuyết hoa thuỷ tiên, cầm con gấu bông quá khổ, đi lên lầu.
nàng không khóc. nàng là đứa nhỏ mạnh mẽ nhất thế giới.
đứa nhỏ mạnh mẽ này, cũng không còn lần tổ chức sinh nhật nào nữa.
=========================
ở chương cũ mình đã nói rằng sẽ không còn đau thương nữa. nhưng nghĩ nghĩ lại. tình yêu mà thiếu những trải nghiệm đau khổ thì không được gọi là tình yêu nữa nhỉ.
chương này chỉ muốn nói rằng ở trong quá khứ. khổng tuyết nhi vốn là người rất kiên cường. từ nhỏ đã bị tổn thương nên không muốn tổ chức sinh nhật lần nào nữa, vì thế nên nàng mới làm buổi sinh nhật dụ ngôn một cách nghiêm túc như vậy đó, bởi vì nàng không muốn ai có cảm giác giống như nàng.
tại sao mình lại nêu rõ cảm giác của khổng tuyết nhi đến như vậy?
vì thời gian khổng tuyết nhi yêu thích dụ ngôn ngắn hơn là dụ ngôn yêu thích khổng tuyết nhi. vậy nên mình tập trung ở cảm xúc của nàng ấy, để cho chuyện tình cảm của nàng cũng thực sự nghiêm túc thật sự rõ ràng.
mình đăng sớm hơn dự tính. mình quả là người không có lập trường nhỉ? haha.
mình đã sớm có cái kết cho câu chuyện rồi. không biết mọi người muốn HE hay SE. nhưng quả thực trong lòng mình cũng không thể thay đổi được hicc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co