Truyen3h.Co

Full • AshEiji | Forever

2. | END

yurim_129

Cuộc hành trình của tôi phải đến bây giờ mới thật sự bắt đầu.


Trong lúc lái xe, tôi có mở nhạc để không gian không bị quá tĩnh lặng. List nhạc của tôi chủ yếu toàn là nhạc baroque hoặc những bài hát không lời. Tôi nghe nói là thể loại nhạc này có thể giúp chúng ta tập trung hơn, bản thân tôi cũng tự thấy vậy.

Nhưng hiện tại thì nhạc baroque cũng không thể khiến tôi hoàn toàn tập trung vào cung đường trước mặt. Đầu của tôi đang lặp đi lặp lại một trong những câu hỏi cuối cùng của Akira trước khi tôi rời đi.

"Anh Eiji, anh có tính đến chuyện kết hôn không?"


Đây không phải là lần đầu tôi nhận được câu hỏi này. Dù sao thì tôi cũng đã bước sang đầu ba được một thời gian, công việc cũng đã dần đi vào quỹ đạo ổn định. 

Người mẹ ở Nhật lâu lâu gọi điện hỏi thăm cũng giục tôi chóng yên bề gia thất. Thậm chí là cả chú Ibe cũng hỏi, rồi người quen, đồng nghiệp...

Tuy không thể được hấp dẫn như cậu, nhưng cũng có một số cô ngỏ ý với tôi đấy. Cơ mà tôi đều khéo léo từ chối cả.

Tôi nghĩ rồi, có lẽ cuộc sống độc thân vẫn hợp với tôi hơn. Tôi sẽ không lập gia đình.

Theo tôi thì yếu tố tiên quyết để quyết định sẽgắn bó lâu dài với ai đó, chính là tình cảm. 

Ash à... 

Không hẳn là tôi không mở lòng. Chỉ là ngoài hình bóng của cậu, trái tim của tôi không thể chất chứa thêm bất kì ai khác được nữa rồi. 

Không một ai có thể cho tôi cái cảm giác như cậu đã từng, không một ai cả.


Càng đi về phía Đông, phong cảnh New York phồn hoa dần nhường chỗ cho những rặng phi lao ven đường. Đã đến khu vực ngoại thành.

Giờ thì cậu đã biết rằng chúng ta đang đi về đâu chưa?

Đúng rồi. Là Cape Cod, quê hương của cậu.

Tôi không đến thăm nhà của cậu. Dù sao thì cũng chẳng có ai tôi quen biết ở đó cả. Cha cậu đã mất vào bốn năm trước, giờ cả ngôi nhà lẫn quán rượu đều đã được họ hàng xa của cậu quản lí.

Thay vào đó, tôi lái xe đi thẳng tới nghĩa trang địa phương.

Có lẽ cậu sẽ thấy hơi kì cục, nhưng ở quê nhà của tôi có một phong tục. Vào mỗi tháng 3 hàng năm, chúng tôi lại ra nghĩa trang tảo mộ cho người thân đã mất. Người phương Đông chúng tôi quan niệm rằng, mộ phần chính là "nhà" của người đã khuất ở thế giới bên kia, vậy nên nơi này phải được dọn dẹp chăm sóc thường xuyên.

Hôm nay tôi đến để dọn dẹp "nhà" của cậu đây.


Sâu trong nghĩa trang, ở một vị trí chẳng mấy đặc biệt, là nơi an nghỉ vĩnh hằng của cậu.

Mười năm trước, ngay sau khi biết hung tin, tôi đã lập tức trở lại Mỹ. Vậy nhưng tôi cũng chẳng thể đến kịp đám tang của cậu, chẳng thể được nhìn thấy cậu lần cuối trước khi đất lạnh chôn vùi cậu vĩnh viễn.

Nhưng ít nhất là anh Max đã thương lượng được với phía cảnh sát, để cậu có thể được mai táng tại quê nhà Cape Cod thay vì nghĩa trang liên bang ở New York như theo quy định. Cái chết của cậu được coi là một vụ án mạng, và nếu như không liên hệ được thân nhân người bị hại thì phía cảnh sát cũng sẽ chỉ an táng cậu sơ sài tại nghĩa trang công cộng như một thủ tục mà thôi.

Dù sao thì an nghỉ tại eo biển Cape Cod thơ mộng vẫn hơn là một New York xô bồ, nhỉ?


Tôi chạm tay lên bia mộ lạnh lẽo của cậu. Trên tảng đá được đẽo mịn ấy lồ gồ lên dòng chữ được khắc:

Nơi an nghỉ vĩnh hằng • Aslan J. Callenreese • 1968 - 1986

18 tuổi, cậu mới chỉ vừa bước qua tuổi 18 ở thời điểm ấy. Ông trời thật không có mắt, khi đã để cậu ra đi ở thời điểm mọi chuyện đã êm ấm ổn thoả.


Lao Yen Tai, kẻ đẩ tay sát hại cậu. Tôi nghĩ là mình sẽ chẳng bao giờ có thể tha thứ cho cậu ta được...

Nhưng nhát đâm của Lao không hẳn là lí do chính cho cái chết của cậu, đúng không?

Tôi đã tìm hiểu về chuyện ngày hôm ấy. Lao đã đâm cậu trên đường, có vẻ là bức thư của tôi là thứ đã khiến cậu hạ sự cảnh giác vào lúc ấy.

Dẫu vậy, con dao không hoàn toàn đâm trúng điểm chí mạng. Tôi tin rằng nếu ngay lúc đó cậu tới bệnh viện và được kịp thời cứu chữa, mọi chuyện sẽ không đến bước đường này.

Nhưng thay vì bệnh viện, cậu lại đến thư viện thành phố.

Ngồi trong thư viện với vết thương ngày càng trở nên nghiêm trọng, nào có khác gì một sự tra tấn đầy tàn nhẫn..?

Tôi cũng đã từng loáng thoáng nghe những đàn em của cậu nói chuyện với nhau. Họ bảo rằng, Ash sẽ không bao giờ có thể chết, trừ khi anh ấy muốn chết.

Ash. Hôm đó cậu đã nghĩ gì vậy?

Tôi vẫn luôn tự hỏi, ngày hôm ấy rốt cuộc cậu đã nghĩ những gì? 

Tôi vẫn luôn tự trách, đáng nhẽ ra bản thân không nên bảo Sing đưa cho cậu bức thư ấy.

"..."

Khó hiểu quá, tôi không thể hiểu được. Mà thực chất là tôi cũng không muốn hiểu.

Người ở lại luôn luôn là người đau khổ hơn cả, cậu đã nghĩ đến chuyện này chưa..?

Ash à, tại sao vậy? Tại sao cậu lại ra đi, để lại tôi với nỗi buồn và sự trống rỗng này.

Ash à, tôi nhớ cậu da diết, luôn luôn là vậy và cũng mãi mãi là vậy.

Và cho dù tôi có cảm thán như nào chăng nữa, đáp lại tôi vẫn sẽ chỉ là sự lạnh lẽo của bia đá trước mặt mà thôi.


Mặt trời đã lên cao rồi, có lẽ tôi cũng nên bắt đầu công việc dọn dẹp dần thôi.

Lấy ra số dụng cụ đã được chuẩn bị sẵn ở nhà, tôi bắt đầu công việc tảo mộ. Từ cạo rêu cho đến sửa sang lại phần đất đá, tất cả đều được làm tỉ mẩn như thể tôi đang thật sự dọn dẹp căn nhà của cậu vậy.

Mộ phần của người phương Tây có kiến trúc đơn giản hơn hẳn so với người châu Á, vậy nên việc dọn dẹp cũng không tốn quá nhiều thời gian. Nhất là khi tôi thường xuyên viếng thăm nơi này, lại càng ít việc để làm. 

Tôi đã nghĩ rằng, có lẽ sẽ không có nhiều người đến viếng thăm cậu. Quả thật là vậy, trừ gia đình của anh Max cũng như những anh em chí cốt của cậu ngày xưa, không còn mấy ai nhớ đến ngôi mộ này. Hoạ chăng thì cũng chỉ là mấy người họ hàng sống lân cận. Nhưng cậu biết đấy, họ vẫn luôn coi cậu là rắc rối và chẳng hề muốn dính dáng đến cậu, kể cả khi cậu đã không còn.

Tôi đã nghĩ là không sao đâu, tôi sẽ đến thăm cậu thay cả phần của tất cả mọi người. Tôi đã tự lập một giao ước với bản thân, cứ đôi ba tháng sẽ lại ghé thăm miền Cape Cod này.

Rồi cứ thế thời gian trôi qua, chẳng biết bao giờ tôi đã luôn mong đợi những ngày viếng thăm ấy. Để được chạy trốn khỏi New York hoa lệ nhưng đầy rẫy những kỉ niệm vui buồn lẫn lộn, để được đi đến quê hương của cậu - vùng biển hoang sơ đầy nắng và gió này. 

Và trên hết, để tôi có thể được gặp lại cậu.


Tôi tựa lưng vào phía bên kia của bia mộ, nhớ đến một cuộc trò chuyện nào đó cùng Sing. 

Trong lúc cảm xúc dâng trào, cậu ta nói với tôi, rằng cậu đã chết thật rồi. Vậy nên tôi phải sớm giải thoát cho cậu mà tiến lên phía trước.

Tất nhiên, Sing đã nhận ra là mình đã vượt quá giới hạn và xin lỗi tôi ngay sau đó. Tôi cũng hiểu ý tốt của Sing, cậu ấy chỉ muốn được nhìn thấy tôi hạnh phúc trở lại... 

Thật sự thì trong mười năm qua, tôi vẫn tiếp tục sống. Vẫn có những điều vui vẻ đến với tôi, có chăng là không được trọn vẹn như thời điểm vẫn còn cậu bên cạnh.

Thà đồng hành cùng với cậu trong bóng đêm, còn hơn phải cô đơn giữa ánh sáng.


Việc dọn dẹp đã gần như hoàn tất. 

Lúc này, tôi mới lấy trong túi ra một bọc dài. Vật này có thể sẽ hơi xa lạ với người phương Tây các cậu, nhưng lại vô cùng gần gũi với người châu Á chúng tôi. 

Cậu đã nghe từ "hương" bao giờ chưa? 

Lấy bật lửa, tôi châm ba cây hương rồi cắm xuống mô đất. Người lớn ở quê hương tôi vẫn thường nói, sau khi thắp hương, người đã khuất sẽ hiện hồn về và có thể lắng nghe lời cầu khẩn của chúng tôi.

Nghe có phần mê tín, nhưng ít nhất là bây giờ tôi muốn tin vào điều đấy.


Trước khi nhang tắt, tôi tỉ tê với cậu những điều xảy ra gần đây. Từ chuyện công việc dạo này, cho đến cuộc sống của những người quen của chúng ta. Tôi muốn cậu biết rằng, mọi người vẫn ổn sau khi cậu ra đi.

Nhưng cũng thật buồn khi tôi chợt nhận ra. Rằng trái đất vẫn sẽ tiếp tục quay, rằng cuộc sống này vẫn sẽ tiếp diễn cho dù có thiếu vắng cậu đi chăng nữa. 

Kể cả đối với cuộc đời tôi cũng như vậy, nó vẫn tiếp diễn. Tôi vẫn tiếp tục trưởng thành và già đi, cuộc đời của tôi không ngưng lại chỉ bởi cậu mãi mãi tuổi mười tám.


Tuy nhiên, có một điều này sẽ luôn bất biến. Đó chính là những kỉ niệm đẹp với cậu, là hồi ức của tôi về những ngày tháng ngắn ngủi mà đẹp đẽ ấy. 

Tuy rằng hồi kết cho mối quan hệ của đôi ta thật đau lòng, nhưng tôi không bao giờ hối hận khi được biết đến cậu. 

Nếu cho tôi chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn cậu. 

Chọn được biết cậu, chọn được đồng hành cùng cậu.

Thời gian ở bên cậu tuy không dài nhưng đã khiến tôi học thêm được nhiều điều. Nói không ngoa thì cậu là cũng có thể được gọi là một bậc tiền bối của tôi đấy nhỉ, mặc dù cậu kém tôi những hai tuổi lận. 

Cậu đã cho tôi được mở rộng tầm nhìn hạn hẹp bấy lâu nay của mình. Và khi đồng hành cùng cậu, tôi cũng đã hiểu hơn được về một loại xúc cảm. 

Yêu.

Thật sự, để mà nói thì tôi vẫn không thể định nghĩa được cảm xúc mà bản thân dành cho cậu là gì. Là thứ tình yêu mà người đời hay nói đến, hay là một tình bạn tuyệt vời của tuyệt vời... 

Nhưng tôi chắc chắn rằng, tôi yêu cậu. Rất nhiều. 

Liệu cậu đã từng cảm nhận được phần nào tình cảm này của tôi? 

Và chính bởi thứ "tình yêu" này quá sâu đậm, nó đã sớm trở thành một lời nguyền đã trói buộc tôi suốt những năm nay. Không một loại lời nguyền nào đáng sợ như tình yêu. 

Đó cũng chính là lí do tôi chẳng thể nào buông tha cho hình bóng của cậu như Sing đã từng khuyên can. 

Ash à, cậu có giận tôi không?

Tôi không bao giờ muốn "buông tha" cho cậu, không bao giờ muốn bỏ lại quá khứ để sang một trang hoàn toàn mới. Cho dù thiên biến vạn hóa như nào, nhất định tôi vẫn sẽ đem theo những kỉ niệm với cậu.

Người ta chỉ thật sự chết đi khi bị lãng quên. Vậy nên đối với tôi, cậu vẫn "sống". 

Sống trong trái tim của tôi, sống trong kí ức của tôi.

Chỉ cần có tôi còn nhớ về cậu, tức là cậu vẫn sẽ sống mãi.


Nhang tàn. 

Có lẽ đã đến lúc tôi quay trở về rồi, Ash. Chuyến viếng thăm lần này tạm thời sẽ kết thúc ở đây. Tôi sẽ lại đến thăm cậu sớm thôi.

Chuyến đi này, tôi đặc biệt cảm thấy nó sống động và gợi nhớ nhiều kỉ niệm hơn bình thường. Có lẽ một phần là do thời tiết chăng? Nắng nhẹ, nhưng vẫn se se lạnh, đúng như dự báo thời tiết đã nói.

Thú thật thì ngay cả ánh nắng cũng làm tôi nhớ đến cậu. 

Aslan, cậu chính là tia nắng trong cuộc đời tôi, sưởi ấm và cho tôi cảm giác dễ chịu.

Chạm nhẹ lên tấm bia trước mặt, tôi nói những lời tạm biệt cuối cùng.

"Ash à, tôi về đây."


Hôm nay là một ngày nghỉ bận rộn. Sau khi trở về New York, tôi có lịch hẹn cắt tóc tại N.Y.C salon vào chiều nay. Chập tối, tôi sẽ đến Long island đón Buddy, rồi đi cùng hội Sing đến nhà hàng mà chị Jessica và anh Max đã đặt trước. Chúng tôi dự định sẽ có một buổi liên hoan nho nhỏ để chúc mừng Michael vì đã đạt giải sáng tạo trẻ cho học sinh trung học phổ thông.

Không biết là cậu có thắc mắc về quyết định cắt tóc của tôi không?

Việc tôi hạ quyết tâm cắt đi mái tóc dài không có nghĩa là tôi đã hoàn toàn vượt qua được nỗi đau ấy, lại càng không phải là do tôi đã quên được cậu và rũ bỏ quá khứ. 

Tôi đã nói rồi mà. Trái tim và tâm hồn của tôi sẽ luôn nuôi dưỡng những kí ức và tình cảm của tôi dành cho Ash Lynx.

Chỉ là... Tôi cảm thấy mình không còn phải nhờ đến mái tóc này để nhớ về cậu nữa. Tôi đã không còn bị ám ảnh bởi đây là thứ cuối cùng trên cơ thể tôi mà cậu đã chạm vào.

Sau khi xác định được việc cậu vẫn sẽ sống mãi cùng với những kỉ niệm, mái tóc này đã không còn quá quan trọng với tôi nữa.

Sự hiện diện của cậu sẽ mãi mãi tồn tại trong trái tim của tôi, len lỏi trong những kí ức của tôi. Chỉ cần trái tim tôi còn đập, chỉ cần trí não của tôi còn minh mẫn, tức là cậu vẫn sẽ mãi ở đây, mãi ở bên tôi.


Dù thế nào đi chăng nữa, trái tim của tôi vẫn sẽ luôn hướng về cậu. Vậy nên, đừng lo lắng.

Trong bức thư cuối cùng tôi gửi cho cậu, tôi đã nói rồi mà.

Rằng,

My soul is always with you.

Luôn luôn . Vĩnh viễn . Forever.

END
----------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co