Truyen3h.Co

(FULL) Chiết Ánh Trăng

Chương 76

MinhHy215

Mẹ Giang không thể tin được mà kéo tấm vải trắng ra, thẳng đến khi nhìn rõ mặt con trai mình.

Bà túm Phó Thức Tắc khàn cả giọng: "Không phải con nói với dì là thằng bé đều tốt sao, không phải con nói con nhìn thấy thằng bé uống thuốc luôn sao."

Phó Đông Thăng với Trần Kim Bình kéo Phó Thức Tắc ra phía sau, cố gắng hết sức để an ủi bà.

Phó Thức Tắc rũ đầu, chuyện xảy ra cả đêm giống như bị búa đá đập vào người anh, xương cốt anh như bị tan nát, thân thể như muốn ngã xuống.

Mẹ Giang ngã trên đất gào khóc.

Phó Thức Tắc nhìn bọn họ, lẩm bẩm nói: "Con xin lỗi......"

Phó Đông Thăng thấy đối diện cảm xúc kích động, vội vàng kéo Phó Thức Tắc ra ngoài. Ông thở dài, nhẹ giọng trả lời trong hành lang ẩm thấp. Ông trầm giọng an ủi: "A Tắc, không phải lỗi của con, Giang Uyên là cậu bé ngoan, năng lực mỗi người đều có giới hạn."

"Thằng bé rất nỗ lực rồi, con cũng đã rất cố gắng."

Phó Thức Tắc mở to mắt, lông mi run rẩy, lại không có phản ứng gì.

Nghe được tiếng khóc kia, Phó Đông Thăng bịt tai Phó Thức Tắc.

Anh nghe thấy tiếng ba mẹ Giang Uyên thống khổ đấm xuống đất, như từng tiếng đánh vào trên người anh.

Phó Đông Thăng ở lại bệnh viện để cùng ba mẹ Giang Uyên sắp xếp hậu sự.

Cảm thấy trạng thái Phó Thức Tắc không đúng, Trần Kim Bình túm anh ra khỏi bệnh viện, thời điểm ra ngoài, ánh nắng ban mai xuyên thẳng khiến anh không mở mắt được.

Hết mưa rồi.

Trần Kim Bình đẩy anh đến ghế phụ, sau khi lên xe, bà gắt gao nắm tay Phó Thức Tắc.

Anh trầm mặc mà cong người, áo khoác quá khổ của ba gục xuống trên người anh, mái tóc xối mưa rối tung.

Sau đó, từng giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay bà.

Cảnh sát cũng tìm thấy một cuốn sổ cũ mở ra trên bàn của Giang Uyên trong ký túc xá.

Hàng chục trang đầu tiên được viết về ý tưởng nghiên cứu của anh ấy từ giai đoạn đại học, nét chữ ban đầu rất gọn gàng sạch sẽ, thỉnh thoảng có những nét vẽ nguệch ngoạc khi anh ấy hơi thất thần.

Sau đó chữ viết càng ngày càng hỗn loạn.

Như là tùy ý lật tới tìm được một chỗ trống, Giang Uyên viết trang nhật ký cuối cùng của mình.

Hoàn toàn khác với trong ký ức của Phó Thức Tắc.

Cuốn nhật ký dài của Giang Uyên trong khoảng thời gian này ghi lại lịch trình tinh thần của mình.

......

Gần đây thật sự không tốt lắm, trước kia luôn cảm thấy, năng lực bản thân chân thật đáng tin, bản thân ưu tú sẽ không bị người khác kéo ra khoảng cách chênh lệch. Học thạc sĩ khiến tôi nhận ra trình độ thực sự của mình, mỗi ngày nhìn bản thân làm đề tài rác rưởi, mỗi ngày bị sếp kéo đi làm công việc tay ngang chiếm gần hết thời gian, mỗi ngày đều đau khổ giãy giụa trên bờ vực tốt nghiệp. Khoảng thời gian trước thật vất vả có bài luận văn định nộp đi, lại bị Xa Võ sư huynh cầm đi, sư huynh nói là muốn giữ lại làm postdoc, yêu cầu có bài văn. Nhưng đó là bài văn của tôi đấy. Tôi đồng ý, đưa ra yêu cầu tốt nghiệp đúng hạn, Xa Võ nói tôi là nhân công rẻ mạt, ít nhất phải kéo dài một năm của tôi cho gã ta làm việc. Cãi nhau với gã một trận, Xa Võ nới tính tình của tôi không ổn định, gã ta phải báo cáo với nhà trường kêu tôi thôi học. Tôi cũng không nghĩ tới, học thạc sĩ sẽ thất bại như vậy, lúc trước tràn ngập nhiệt tình đến cái viện nghiên cứu này định làm nghiên cứu sinh, mà tình huống thật sự là mỗi ngày mỗi đêm đang giúp Xa Võ kiếm tiền.

Cùng A Tắc ăn cơm, nghe cậu nói lấy được kế hoạch mới, sẽ tài trợ cậu 100 vạn. Cậu hỏi tôi dạo này thế nào, tôi khó mà mở miệng được, cảm thấy mình rất vô dụng. Rõ ràng khi chúng ta vừa đến Tây Khoa Đại, đều không khác lắm. Đến dưới lầu thì thấy tất cả tin tức và poster đầy rẫy về A Tắc hết, trong nhóm cũng trích dẫn thông tin giải thưởng mới nhất của cậu. Vì sao lại chênh lệch với A Tắc càng lúc càng lớn vậy, cậu vẫn như lúc mới đến Tây Khoa Đại, mà tôi gần như bị sụp đổ. Rõ ràng không muốn so sánh với cậu, nhưng tôi, thật sự rất hâm mộ cậu.

Tôi nhớ rõ, mỗi lần ăn cơm, họ hàng của tôi sẽ hỏi hiện tại học hành thế nào rồi, sẽ nói với em trai em gái phải học tập theo anh trai học tiến sĩ ở ngôi trường tốt nhất cả nước, sau này sẽ nịnh bợt mỗi năm có thể kiếm trăm vạn.

Nhưng tôi ngay cả tốt nghiệp cũng làm không được, nếu là A Tắc, thì cho dù mắc chứng trầm cảm cũng có thể làm đủ loại chuyện, cậu cũng sẽ không giống tôi vì một bài văn mà cãi nhau với thầy hướng dẫn. Nhưng tôi làm không được, tôi không có năng lực này.

Không muốn nghĩ như vậy, nhưng khi nhìn thấy cậu, lòng tôi thật sự cảm thấy rất thống khổ, rất nhiều lúc tôi thật sự hy vọng cậu, đừng đến tìm tôi nữa. Không so sánh với cậu, có lẽ tôi sống dễ chịu một chút. Là tôi quá vô dụng, tôi không có dũng khí thừa nhận mình chả có tài cán gì. A Tắc đem bài văn cho tôi, đối với cậu mà nói, chắc từ đầu đến cuối tôi phiền toái nhỉ? Nếu cậu không giúp tôi, chắc tôi chả làm được trò trống gì đâu? Mỗi ngày cậu nhìn tôi uống thuốc, có phải cũng cảm thấy tôi vô dụng không, cảm thấy tôi vì chút chuyện nhỏ mà trầm cảm lo âu, rõ ràng khi còn nhỏ cậu rất sùng bái tôi, tôi không muốn để A Tắc khinh thường.

Tôi cảm thấy bên tai ồn ào đến mức tôi muốn tan vỡ, tất cả mọi người đang nói tôi bất tài.

Tôi chán ghét mình bất lực như vậy.

Tôi chán ghét ba mẹ phải lo lắng hết lần này đến lần khác vì bệnh của tôi.

Giá như tôi không có ở trên đời thì tốt biết mấy.

......

Đối với Phó Thức Tắc mà nói, gần như trong hồi ức không có sự khập khiễng nào. Ngay cả khi Giang Uyên bệnh nặng nhất, anh cũng cảm thấy mọi thứ đang phát triển theo hướng tốt hơn.

Anh vẫn luôn cho rằng, anh có thể nhìn thấy Giang Uyên tốt lên.

Anh không nghĩ tới, rất nhiều thống khổ mà Giang Uyên thừa nhận lại đến từ anh.

Tại đồn cảnh sát, mẹ Giang cầm lấy notebook dùng sức ném đánh vào người Phó Thức Tắc, bà đẩy anh, dùng tay liều mạng đánh anh. Anh ở nguyên chỗ cũ, giống như dây diều bị đứt, mặc kệ bà xô đẩy.

"Mày đã nói sẽ coi Giang Uyên uống thuốc."

"Mày nói Giang Uyên đang tốt lên."

"Cho dù mày thành công, mày biết rõ thằng bé bị bệnh, vì sao không quan tâm đến cảm xúc thằng bé chứ."

Bị chồng mình kéo ra sau, bà sụp đổ gục mặt vào notebook khóc rống: "Đều do mày, sớm biết rằng sẽ như vậy, tao không nên cho hai đứa chơi với nhau......"

Phó Thức Tắc bị đẩy đến góc, tóc che khuất mặt mày anh, khuôn mặt hằn những vết đỏ vì ăn tát.

Anh không hề tức giận mà cúi đầu, ngoại trừ sự cuồng loạn của mẹ Giang, chỉ có giọng nói yếu ớt của anh.

"Rất xin lỗi......"

Mưa đã rửa sạch mặt đường như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tin tức nhanh chóng bị phong tỏa, chỉ xuất hiện trên diễn đàn của trường trong vài phút. Phó Thức Tắc đến phòng thí nghiệm của Giang Uyên cầm chiếc máy bay không người lái, là tác phẩm đầu tiên khi họ tham gia.

Ba mẹ Giang Uyên từ chối để Phó Thức Tắc đóng gói hành lý hoặc là hỗ trợ làm tang sự cho Giang Uyên, thẳng thừng bảo anh đừng xuất hiện.

Lễ tang cử hành ở Nam Vu. Vào mùa xuân, nhiệt độ vẫn dưới 0, cơn mưa trở thành một trận mưa đá, đập trên mặt đất lớn. Phó Thức Tắc mặc áo mưa màu đen, không muốn ba mẹ Giang Uyên chịu kích động, anh mang mũ với khẩu trang, xa xa mà nhìn cái góc kia.

Lúc hạ huyệt, Phó Thức Tắc gỡ mũ.

Anh sẽ thường xuyên mơ thấy hình ảnh ở cùng Giang Uyên, hai người cùng nhau lớn lên, ở trong lớp copy bài tập của đối phương, sau giờ học vội vã đến sân vận động chiếm sân bóng, sau khi ăn xong thì cùng đến tiệm tạp hóa mua đồ ăn vặt, Giang Uyên che chở anh không bị khi dễ.

Từ nhỏ kêu người kia là anh trai, cuối cùng nằm trên xi măng mặt đất, vẫn còn run rẩy.

Cảm xúc Phó Thức Tắc có sự chuyển biến rõ ràng. Ban đầu anh hoang mang khó hiểu, anh đưa bài văn cho Giang Uyên, giống như Giang Uyên mua trà sữa cho anh vậy.

Anh không biết, hành vi của mình sẽ phản tác dụng, gây áp lực thật lớn cho đối phương.

Thế rồi, mọi gia vị của cảm xúc biến mất gần như không còn, chỉ còn lại nỗi áy náy vô tận ngày đêm bao phủ anh. Nếu lúc ấy anh kiểm tra Giang Uyên có nuốt thuốc hay không, giá mà anh nhạy cảm nhìn ra sự khác thường của Giang Uyên, giá như anh không theo đuổi sự xuất sắc của mình, nếu đêm đó anh không chỉnh người máy kia, mà là ở cùng với Giang Uyên.

Thậm chí giá như, anh thật sự không xuất hiện trong sinh mệnh của đối phương.

Tất cả là lỗi của anh.

Giang Uyên vì anh mà đi con đường này.

Anh đồng ý phải nhìn anh ấy uống thuốc.

Giá như anh phát hiện tất cả điều này sớm hơn.

Giang Uyên sẽ không phải chết.

Anh trở nên trầm mặc ít lời, không muốn tiếp xúc với người khác, sợ hãi sẽ xuất hiện Giang Uyên tiếp theo.

Chứng mất ngủ của anh ngày càng trầm trọng, anh không thể duy trì giấc ngủ ở rạng sáng. Giống như chỉ cần anh tỉnh thôi, anh sẽ gõ cửa phòng Giang Uyên như mọi khi, chuyện năm đó sẽ không phát sinh.

Một hình ảnh thường xuyên xuất hiện trong đầu, một tiếng phịch cũng mang đến cho anh cơn ác mộng.

Ba mẹ Giang Uyên không bao giờ muốn gặp lại anh.

Anh thành tội nhân, ba mẹ Giang Uyên cho rằng anh là tội nhân, chính anh cũng cho mình là tội nhân.

Có lẽ để bù đắp áy náy trong lòng. Anh thu thập bằng chứng về việc Xa Võ nhiều năm áp bức sinh viên, tạo chứng cứ giả trong nghiên cứu khoa học, viết bản tiếng Trung và tiếng Anh, trực tiếp gửi đến phương tiện truyền thông chính thống trong và ngoài nước, hộp thư hiệu trưởng, hiệp hội đạo đức học thuật trong nước,

Xa Võ đã bị trừng phạt.

Còn anh thì sao?

Người tội nhân này, phải chịu hình phạt thế nào đây.

Nhà trường sắp xếp trị liệu tâm lý cho những sinh viên chứng kiến ​​cảnh tượng trên.

Phó Đông Thăng mời bác sĩ tâm lý có thẩm quyền cho Phó Thức Tắc, Phó Thức Tắc cũng không phối hợp, chỉ đáp ứng sống cùng Phó Đông Thăng bọn họ.

Bà ngoại với ba mẹ khuyên bảo, anh trở lại trường học.

Mọi ngóc ngách đều là manh mối của ký ức này. Anh hoàn toàn không thể tập trung nổi, thí nghiệm, số hiệu, bài văn thường xuyên mắc lỗi, giấc ngủ của anh, chế độ ăn uống trở nên không có quy luật.

Anh chán ghét bản thân gay go như vậy, cảm thấy phụ lòng sự kỳ vọng của trưởng bối với sự đào tạo của thầy hướng dẫn, nhưng không có cách nào đối mặt với tất cả những gì đã xảy ra trong tòa nhà đó, cũng không thể đối mặt với mâu thuẫn và áy náy trong nội tâm.

Anh đã có ý định thôi học, nói chuyện này với giáo sư vào một buổi tối.

"Phó Thức Tắc em điên rồi." Lúc ấy Sử Hướng Triết cùng anh đi dạo trong khuôn viên trường, thiếu chút nữa đá lăn thùng rác bên cạnh, vị giáo sư mà anh biết nhiều năm nay đã có mái tóc hoa râm, bị tức giận đến mức mặt đỏ lên: "Thầy bồi dưỡng em nhiều năm như vậy, chuyện Giang Uyên căn bản không liên quan với em, nhà trường cũng tiến hành rồi xử phạt đối với thầy hướng dẫn họ Xa rồi, em đừng nghĩ đến chuyện thôi học."

Sử Hướng Triết cho rằng, anh có tiền đồ vô lượng, cẩm tú tương lai.

Phó Thức Tắc ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết, suy nghĩ tan rã.

Anh từng có trăm ngàn dã tâm, cũng muốn mãi mãi kiêu ngạo, kệ sự đời, chẳng qua, ngoài trừ thế giới bên ngoài cho rằng xuất sắc, độc nhất vô nhị, anh chỉ là người bình thường yếu ớt.

Anh không thể làm những gì người khác mong đợi, vượt qua chướng ngại, đi trên tiền đồ tươi sáng. Chịu cảm giác tội lỗi đè nặng đến nỗi không thể sống một cuộc sống bình thường.

Phó Thức Tắc không nói. Sử Hướng Triết nhìn anh hồi lâu, chỉ nặng nề thở dài: "Vậy hãy nghỉ ngơi một thời gian đi, khi nào em chuẩn bị tốt thì hẳn trở về."

Anh tạm nghỉ học.

Trước khi trở về Nam Vu, anh đi đến vị trí làm việc của Giang Uyên, các vật dụng đã được thu dọn sạch sẽ. Anh thấy trên mặt bàn có ảnh chụp bị xé nát, là ảnh chụp chung khi lần đầu đội Unique giành thắng lợi.

Đi ra văn phòng, cuối hành lang là bóng tối vô tận.

Trong cơn hoảng hốt, anh nghe thấy bên tai mình có tiếng máy bay không người lái.

Như là quay trở lại mùa hè kia.

Trước mắt hoa nở rộ, những thiếu niên hoan hô, tươi cười chạy về phía trước.

Mà anh ――

Trong mảnh hoa tươi ấy, lặng yên héo tàn không một tiếng động.

Sau khi trở về Nam Vu, Phó Thức Tắc dành phần lớn thời gian ở Giang Nam Uyển.

Anh muốn bầu bạn với bà lão vượt qua thời gian cuối cùng. Về sau bà ngoại nhập viện, Phó Đông Thăng với Trần Kim Bình muốn anh nối lại đường ray xã hội lần nữa, sắp xếp cho anh đi làm ở EAW.

Phó Thức Tắc rất phối hợp, chỉ là khi mất ngủ vào sáng sớm thì thường xuyên phát ngốc ở ban công hút thuốc uống rượu.

Sau đó, một lần nữa anh về Tây Khoa Đại, anh kiềm nén nội tâm thống khổ, ép bản thân không được nghĩ đến chuyện của Giang Uyên. Dường như những người khác nghĩ rằng, anh phá vỡ sự yếu ớt của mình.

Anh cũng lầm tưởng rằng mình bước ra khỏi bóng ma năm đó.

Sinh nhật Giang Uyên sắp tới.

Điều này nhắc nhở anh lần nữa, đối với Giang Uyên, đối với áy náy ba mẹ Giang Uyên, là anh lấy lại sĩ khí trở lại cuộc sống bình thường, cũng không thể vòng qua chướng ngại như trước.

"Sau khi Chu Điều biết chuyện Giang Uyên, đi tìm anh rất nhiều lần. Nhưng anh không thể đối mặt được." Phó Thức Tắc không muốn có người biết chuyện Giang Uyên liền an ủi anh, mặc dù là bạn tốt ngày xưa.

"Rất nhiều người đều khuyên anh bước ra ngoài." Phó Thức Tắc rũ đầu, toàn bộ thần sắc trong con ngươi màu đen biến mất, "Anh không trách mình không được, đó là anh trai anh."

"Rất nhiều lần, anh muốn nói chuyện này cho em." Anh theo thói quen mà làm ngữ khí bản thân không phập phồng, che giấu mọi cảm xúc của mình: "Nhưng loại đối thoại này, sẽ làm hình ảnh ngay lúc đó cứ tái hiện trong tâm trí anh"

"Li Li, có thể đừng trách anh không?" Lời Phó Thức Tắc nói có chút cay chát không tự chủ được: "Có rất nhiều chuyện, anh không muốn nhớ lại."

Sương chiều nặng nề, không nhìn rõ ngũ quan anh. Mặc dù dưới tình huống như vậy, cân nhắc đầu tiên của Phó Thức Tắc, là hy vọng Vân Li sẽ không cảm thấy vì anh có điều gì đó giấu giếm mà khổ sở.

Sau khi nghe toàn bộ sự việc, Vân Li nhìn bả vai anh hơi hơi cong, mang theo sự đau đớn và bất lực, nhất thời không biết nói gì.

Cô lắc đầu: "Em không trách anh."

Là người ngoài cuộc, Vân Li biết rất rõ chuyện xảy ra với Giang Uyên không phải là lỗi của Phó Thức Tắc, anh đã làm mọi việc trong khả năng cho phép của mình.

"Em gặp qua anh ấy rồi." Phó Thức Tắc bỗng nhiên nói.

Vân Li sửng sốt một chút: "Khi nào vậy?"

"Lúc ấy anh ngồi ở khán đài bên cạnh, Giang Uyên cho em quả bóng đá đó."

"......"

Vân Li nhớ tới lúc ấy gặp được người kia, trong bối cảnh của ký ức này, đối phương qua đời cũng làm cô cảm thấy khổ sở với chấn động. Cô im lặng lúc lâu, mới nói: "Lúc ấy anh đã làm rất tốt, anh trai kia, anh ấy rất nỗ lực, anh cũng rất cố gắng."

"Em không biết nói thế nào, em không muốn khuyên anh quên chuyện này." Vân Li nhớ tới khi Vân Dã bị viêm tụy cấp, cả người cô gần như sụp đổ, môi khô khốc, tiếp tục nói: "Nếu Vân Dã có chuyện tương tự, thà rằng em dùng mạng của mình đổi lại em ấy, em sẽ tự trách mình, có lẽ vĩnh viễn em sẽ không quên."

"Khi người thân xảy ra chuyện, hầu hết mọi người sẽ tự trách bản thân, cảm thấy mình làm chưa tốt. Nhưng mà......" Vân Li nhớ tới Giang Uyên, cái mũi có chút lên men: "Người thân sẽ hy vọng chúng ta sống tốt, chắc anh ấy cũng hy vọng như vậy."

Cô nhớ tới giày vải trên đường băng màu đỏ kia, lại hướng lên trên ――

Cô không còn nhớ rõ nét mặt của người kia, mà chỉ nhớ buổi chiều hôm đó, nụ cười của đối phương ấm hơn cả ánh nắng.

"Anh nói với em, các anh quen nhau gần 20 năm rồi, ngày xưa anh ấy là người rất thiện lương rất ôn nhu. Người ôn nhu thiện lương như vậy, cho dù bản thân anh ấy phải chịu nhiều đau khổ, anh ấy cũng sẽ hy vọng anh sống thật tốt, anh ấy sẽ hy vọng anh đừng tự trách mình như vậy."

Vân Li không cho rằng, Giang Uyên thật sự trách Phó Thức Tắc, hoặc là hy vọng Phó Thức Tắc chưa bao giờ xuất hiện.

Cô càng có khuynh hướng cho rằng, giai đoạn cuối cùng, là Giang Uyên bị bệnh.

Phó Thức Tắc không trả lời.

Vân Li nhìn phía anh, ngay từ lần đầu gặp mặt, thân hình anh cực kỳ thon gầy yếu đuối, chỉ có thể bằng khung xương chống đỡ quần áo, cô cảm thấy trong lòng anh ẩn giấu rất nhiều chuyện, giống như ép anh tới mức mất đi phong nhã hào hoa trước đây.

Vân Li trầm ngâm giây lát, hỏi: "Có cái gì em có thể làm không?"

Cô không muốn theo đuổi kiểu an ủi thao thao bất tuyệt, chỉ hy vọng trong phạm vi khả năng cho phép của mình khiến anh đừng buồn như vậy.

Phó Thức Tắc nhắm mắt, lại mở, anh mang theo chút mệt mỏi mà nhìn phía trước, nắm lấy tay Vân Li có chút lạnh lẽo.

"Ở bên cạnh anh."

===================

T6222303182022

CN192601052022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co