Truyen3h.Co

(FULL) Chiết Ánh Trăng

Chương 78

MinhHy215

Trước một ngày gửi tin tức, đến nay đồng nghiệp Trương Nghiên Hân vẫn chưa trả lời tin nhắn.

Vân Li muốn thông qua Chu Điều liên hệ ba mẹ Giang Uyên, nhiều năm như vậy, đối phương đều không phản ứng với Phó Thức Tắc. Ở một mức độ nào đó, Vân Li có thể hiểu được cách làm với động cơ của bọn họ.

Nhưng cùng là người bị tổn thương bên kia, Phó Thức Tắc không nên sống với áy náy.

Vân Li trở mình, không chờ tin nhắn của đối phương, mà là cô đã làm một việc mà trước đây cô chưa từng làm.

Lúc ấy cô đã add tất cả những người trong nhóm liên hoan, cũng tiến hành tự giới thiệu: 【 xin chào, tôi là Vân Li, là nhân viên mới sang năm nhận chức. 】

Trong quá trình cô thêm, đã có người chấp nhận lời mời kết bạn với cô.

Lập tức phải giao tiếp với mười mấy người, giá trị lo lắng của Vân Li tăng lên.

Sau khi thêm tất cả mọi người vào một lượt, cô ngồi trên ghế sofa, nhớ tới công cụ hình người Vân Dã, trực tiếp gọi điện qua: "Vân Dã, đăng nhập WeChat chị đi."

Vân Dã: "Làm gì......" Tuy hỏi như vậy, Vân Dã vẫn đăng nhập vào giao diện mã QR mà cô chụp gửi.

Vân Li: "Mày nhìn thấy tin nhắn gần nhất không?"

Vân Dã liếc nhìn ảnh đại diện: "Anh rể gửi chị?"

Vân Li vội vàng nói: "Mày đừng nhìn lén tin nhắn của chị."

"......"

Vừa bảo muốn người ta nhìn, rồi lại kêu người ta đừng xem, Vân Dã cảm thấy đầu óc cô quả thực có tật xấu.

Vân Li: "Mày nhìn coi, chị add mười mấy bạn tốt, đều là đồng nghiệp của chị, mày giúp chị trả lời một chút. Trừ cái người tên Chu Điều ra."

Vân Dã: "......"

Đây không phải lần đầu tiên Vân Dã giúp Vân Li làm chuyện này, khi Vân Li trả lời tin nhắn hoặc là nghe điện thoại người lạ đều sẽ băn khoăn với lo âu, sau đó dứt khoát kêu cậu đi xử lý. Cậu cụp mắt, thành thạo trả lời từng tin nhắn.

Người quá nhiều, cậu dùng phím tắt trực tiếp bật ra tin nhắn mới nhất, không khéo lại mở cửa sổ trò chuyện Phó Thức Tắc.

Ngoài hình đại diện này, Vân Dã không tìm ra cái có thể nhận ra đây là phương thức của Phó Thức Tắc.

Ghi chú là bà xã.

Da gà da vịt cậu nổi lên, đối phương gửi tới một icon: 【[ nhớ em ]】

Vân Dã cảm thấy tinh thần mình đã chịu đòn nghiêm trọng một vạn điểm, chỉ muốn tắt máy tính.

Mặt cậu vô biểu tình mà gõ một chữ: 【 ò. 】

Lướt lên cái tin nhắn, Vân Li: 【 em làm bánh mì nướng sữa bò Hokkaido cho anh, mới vừa lên men, ngày mai mang qua cho anh, hẳn là đủ cho ba ngày ăn sáng rồi. 】

Còn gửi một icon con gấu ôm trái tim.

Vân Dã vẫn không ngừng giúp Vân Li trả lời tin nhắn, nhưng tâm lý bắt đầu không cân bằng, trong điện thoại hỏi cô: "Chị, em muốn ăn bánh mì nướng."

Vân Li không cần nghĩ ngợi nói: "Mày đi siêu thị mua ha, 5 đồng một túi, chị mà làm thì phải tốn thời gian dài lắm."

Vân Dã: "......"

Vân Li: "Không có tiền thì nói chị phát bao lì xì cho em hen."

Vân Dã: "......"

Vân Dã buồn bực mà thay cô hàn huyên gần một tiếng đồng hồ, sau khi cúp máy, nhìn thấy Vân Li thật sự phát lì xì cho cậu.

Click mở.

Quả thật là 5 đồng.

......

Chu Điều là người cuối cùng chấp nhận lời mời kết bạn với cô.

Vân Li đắn đo tìm từ, gửi tin nhắn giải thích mình là bạn gái Phó Thức Tắc, muốn gặp anh ta để nói chuyện chút. Hai người hẹn nhau ăn tối vào hai ngày sau.

Sáng sớm hôm sau, Vân Li cắt bánh mì nướng rồi đóng túi.

Xe đậu trong học viện Kiểm Soát, khi Vân Li xuống xe liền thấy Phó Thức Tắc dưới gốc cây trước tòa nhà, cô chạy chậm qua: "Sao anh xuống dưới vậy?"

Phó Thức Tắc cụp mắt, hôm nay cô mặc váy màu vàng nhạt, tóc dài đến thắt lưng, khuôn mặt trắng nõn có chút ửng hồng.

Ngữ khí anh nhu hòa: "Đón em."

Trực tiếp cầm lấy thứ trong tay Vân Li, một cái tay khác anh mở ra, nhìn cô.

Hai người đã làm chuyện này nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh an tĩnh mà đợi cô đưa tay ra, không cần biết bao lâu, đều sẽ đợi cô.

Vân Li vẫn cảm thấy tim đập không dứt.

Đem tay chui vào trong lòng bàn tay lạnh lạnh của anh, độ ấm dần dần tăng lên, anh bọc lấy toàn bộ bàn tay nhỏ của cô, nhẹ nhéo.

Bây giờ là bảy giờ rưỡi sáng, hầu hết những người khác trong văn phòng sau mười giờ mới đến.

Phó Thức Tắc đặt bánh mì nướng lên bàn làm việc, trên màn hình máy tính là luận văn viết được một nửa, trên bàn có vài tờ giấy ghi chú, có thể thấy được đã làm việc được một lúc rồi.

Vân Li ngửi thấy mùi cà phê nồng đậm trong không khí, nhạy bén hỏi: "Bữa sáng của anh đâu?"

Ánh mắt Phó Thức Tắc di chuyển xuống túi bánh mì nướng cô mang theo: "Đây này."

Vân Li hít cái mũi, nhíu mày hỏi anh: "Anh uống cà phê sao?"

Phó Thức Tắc thấy cô cau mày, nghiêng đầu lưỡng lự hồi lâu phải nói thật hay không, thấy Vân Li mím môi, anh chậm rãi ừ một tiếng.

Vân Li thu ý cười: "Để bụng đói?"

Là người bình thường đều biết uống cà phê khi bụng đói rất có hại cho dạ dày.

Phó Thức Tắc không hé răng.

"Phẫu thuật là một năm rưỡi trước, đã lành hẳn rồi." Anh bình tĩnh mà hấp hối giãy giụa, quan sát vẻ mặt của Vân Li. Cô hoàn toàn không tin: "Lần trước anh còn không ăn nổi miếng bánh ngàn lớp, bây giờ có thể uống cà phê khi bụng đói?"

Phó Thức Tắc giữ chặt tay cô, thuận theo cô nói: "Không nổi."

"......"

Phó Thức Tắc tiếp nhận trót lọt, nhưng giống như chỉ đưa ngoài miệng.

Vân Li như một quyền đánh vào bông vải, trái lại lời nói này như đổ thêm dầu vào lửa, trong lòng cô hờn dỗi, mặt mũi đanh lại, nhưng vẫn mở túi đưa anh hai miếng bánh mì nướng.

Phó Thức Tắc không di chuyển bánh mì nướng trước mặt, mà là nhìn Vân Li.

Hình như là lần đầu tiên Vân Li nổi giận.

Đó là lần đầu tiên trong ấn tượng của anh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, giống như giáo viên chủ nhiệm cùng ngồi với học sinh nghiêm chỉnh.

Bình thường Vân Li sẽ không nói ra bản thân không vui, mà là đọng lại cảm xúc ở trong lòng. Cho đến nay, lần duy nhất cô phát giận với Phó Thức Tắc đó là lần bộc phát sau khi kìm nén, kết thúc bằng một cuộc chia tay.

Vân Li không muốn trong lòng có vướng mắc, cô vừa buồn bực vừa khẩu khí thương lượng hỏi anh: "Anh nói coi, em giận anh, nên phát giận thế nào đây?"

Khi cô phát cáu thì khóe mắt anh khí càng nặng, có vẻ hùng hổ doạ người, nhưng ngữ khí thương lượng làm dịu đi tính công kích, Phó Thức Tắc nhìn cô, hỏi: "Anh quyết định sao?"

Vân Li: "Tham khảo ý kiến của anh một chút."

Thật ra rất cổ quái.

Vân Li tự nhận là không giỏi xử lý mâu thuẫn.

Chỉ có thể quay sang nhờ cái người có EQ cao nhất tại hiện trường giúp đỡ, nhưng người này lại là cái vị vừa nãy chọc tức cô.

Phó Thức Tắc cúi người, chủ động đem mặt tiến đến bên môi cô: "Hôn một cái là nguôi giận nha."

"......"

Vân Li nhìn anh một cái: "Anh chọc em tức giận, còn muốn em hôn anh, có phải quá đáng không."

Phó Thức Tắc cười: "Vậy anh hôn em cũng được nhỉ."

"......"

Hai câu nói làm tâm tình Vân Li tốt lên rất nhiều, cô chỉ vào má mình, "Hôn chỗ này."

"Ừ." Phó Thức Tắc gần sát cô, môi mỏng chạm vào môi cô như chuồn chuồn lướt nước: "Nhìn nhầm chỗ rồi."

"......"

Nhân lúc Vân Li chưa kịp phản ứng, anh lại nhẹ nhàng hôn lên má cô một cái: "Lần này thì đúng rồi."

Vẻ mặt Vân Li thả lỏng, chỉ có cằm còn thu chặt, thấy thế, Phó Thức Tắc tiếp tục nói: "Đừng giận, anh sai rồi."

Nhận sai rất nhanh đấy.

Vân Li cảm giác, mỗi khi đến thời điểm này, Phó Thức Tắc đều mềm mại như không có xương. Cái này cô hoàn toàn không tức giận được, nhắc mãi nói: "Dạ dày anh không tốt, đừng uống cà phê khi bụng đói."

Phó Thức Tắc gật đầu.

"Anh đừng gật đầu, anh phải nhớ trong lòng."

Dù cô nói gì, Phó Thức Tắc đều gật đầu.

Thấy Phó Thức Tắc có có thái độ tốt, Vân Li lại cảm thấy vữa nãy mình có chút hung dữ, nghẹn nửa ngày, nói câu: "Thật ra vừa rồi em không nên tức giận."

Cảm thấy Phó Thức Tắc là quả hồng mềm, cô dừng lại một lúc, dạy dỗ nói: "Anh phải có điểm mấu chốt chứ, đừng dễ dàng nhận sai."

Cô suy nghĩ trong chốc lát, lại cảm thấy không đúng mấy: "Nhưng quả thật anh làm sai."

Phó Thức Tắc cầm một miếng bánh mì nướng, xé hai miếng cho vào miệng mà nhai kỹ, chờ Vân Li nói xong, anh mới mở miệng nói: "Anh chỉ nhận sai với em."

Tính tình Vân Li lúc này đã hoàn toàn biến mất, ngồi bên cạnh anh.

Nhớ tới chuyện công ty, cô thuận miệng nói: "Tối hôm qua có đồng nghiệp trong công ty hỏi em, muốn đi nhận chức trước không. Bọn họ nói gần đây mở nhóm hạng mục trò chơi VR, hình như là hợp tác với sếp Từ bên kia, thấy em từng có kinh nghiệm thực tập liên quan, liền tới hỏi riêng em."

Sau khi Phó Thức Tắc biết Vân Li muốn đến công ty đó, liền hỏi thăm Từ Thanh Tống, anh cũng biết tin tức này.

"Em muốn đi sao?"

"Ừ, bởi vì chúng ta đã làm việc cùng nhau tại EAW mà."

Vân Li chọn công việc này chỉ vì thời gian làm việc là sáng đi chiều về mà nội dung công việc tương đối thú vị, nhưng sau khi nghe tin họ hợp tác với EAW, cô đột nhiên, rất muốn tham gia vào nhóm hạng mục đó.

Bởi vì là có liên quan với bọn họ.

Vân Li tiếp tục nói: "Nhưng em có chút lo lắng tiến độ luận văn thạc sĩ, em không muốn viết khi ở một mình." Cô nhìn Phó Thức Tắc một cái, "Cho nên em muốn tự học với anh."

Cô tiếp tục lầm bầm lầu bầu: "Nhưng em lại lo lắng, khi có hai người thì viết không được."

Phó Thức Tắc biết rõ còn cố hỏi: "Vì sao viết không được?"

"......"

Có đôi khi, anh mà nói thôi, sẽ khiến cô nghẹn đến mức không thốt nên lời.

Phó Thức Tắc dường như thích làm cô bộc lộ thẳng những tình cảm đó trước mặt anh, hoặc là thích xem bộ dáng cô lúng túng vì thẹn thùng.

Làm như không để ý Vân Li không nói gì, anh nâng mí mắt hỏi cô: "Là nguyên nhân của em, hay là lý do của anh đây?"

Thừa nhận là nguyên nhân của cô, còn không phải là đang nói cô còn chưa tịnh tâm trước sắc đẹp sao.

Vân Li nói thầm nói: "Lý do của anh."

Phó Thức Tắc cười: "Anh làm cái gì?"

Vân Li hết sức bình tĩnh hơn nữa hùng hồn: "Anh ngồi ở chỗ đó —— mỗi thời mỗi khắc đều cố ý dụ dỗ em. Bởi vì anh ngồi ở chỗ đó, em mới quản không được hai mắt với bộ não của mình đây này."

Vân Li tiếp tục nói: "Có thể anh thuộc kiểu, có mặt sẽ không làm việc được."

Cô ngụy biện một đống, chờ Phó Thức Tắc vả mặt, nhưng anh hoàn toàn không có dục vọng tranh luận với cô, nghiêng đầu hỏi cô: "Sao em quản không được?"

"......"

Khi thấy được anh, muốn nhìn anh.

Khi không nhìn thấy anh, sẽ nhớ anh.

Thời thời khắc khắc đều không rời anh.

Phó Thức Tắc suy nghĩ một chút: "Hình như em cũng chưa làm gì cả."

Anh nói kiểu—— hình như cô nên làm chút cái gì đó, để bằng chứng cô bị anh dụ dỗ, cô không kiểm soát được bản thân.

Thấy Vân Li không nói lời nào, Phó Thức Tắc từ từ tới gần mặt cô, khẽ chạm cánh mũi cô, thấy đôi mắt cô sáng ngời lông mi rõ ràng, thẳng tắp mà nhìn anh.

Phó Thức Tắc hỏi cô: "Ngoại trừ đôi mắt với bộ não, những chỗ khác đều có thể quản được sao?"

Trong phòng không bật đèn, rèm màu nâu nửa trong suốt kéo lên, bốn phía bàn làm việc bày các loại sách giáo khoa. Vài tháng cuối trước khi rời trường, đặt mình trong tình cảnh này, Vân Li cảm thấy người trước mắt chính là thiếu niên ngồi trên khán phòng khi còn là cấp 3.

Phó Thức Tắc dường như cũng nhớ điều đó giống như cô, lòng bàn tay chạm mái tóc cô, hồi cấp 3 cô cũng để tóc dài.

Bốn bề vắng lặng, giữa hai người quá mức im lặng.

Ngay sau đó, Vân Li tự mình đánh vỡ im lặng, trực tiếp câu lấy cổ anh.

Cú rướn người về phía trước đẩy mạnh Phó Thức Tắc áp trên ngăn tủ sắt.

Khoá cửa loảng xoảng rung động, thanh âm này làm Vân Li có chút phân tâm.

Con ngươi trước mắt vẫn không nhúc nhích, luôn phản chiếu khuôn mặt của cô.

Vân Li cong cong môi, khi hôn lên, giữa môi răng phun ra mấy chữ —— "Chỗ nào cũng không quản được."

==================

T7204519032022

T2094302052022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co