Chapter 11: Epilogue
*Thì thầm * Điều này có thể được tính là một phần kết? Tôi biết, tôi đã để lại nhiều kết thúc lỏng lẻo ở đây trong fan fic này - nhưng tôi không chắc, có lẽ tôi sẽ viết lại toàn bộ điều này một ngày nào đó - nhưng không phải khi tôi đang cố gắng viết tất cả những câu chuyện khác này. Đây có thể không phải là một kết thúc lý tưởng, nhưng tôi đã đấu tranh với việc kết thúc nó rất nhiều, vì vậy ở đây, có một kết thúc khá tồi tệ đối với một fanfic. Tôi muốn cảm ơn tất cả những người ủng hộ nó, theo dõi nó, xem xét nó đặc biệt bởi vì các bạn là lý do tôi tiếp tục viết. Tôi tiếp tục cố gắng cải thiện bài viết của mình, làm việc nhiều hơn để cải thiện bản thân với tư cách là một nhà văn, và đó là lý do tại sao tôi yêu thích tác phẩm này, bởi vì nó thực sự thách thức tôi. Ai biết được, có lẽ tôi sẽ viết thêm một số fanfic Jelsa trong tương lai.
________________________________
Ngoài trời lạnh khủng khiếp, mà Jack Frost đã quá mệt mỏi vì phải chờ đợi rồi.
Anh bước ra ngoài, không khí đêm lạnh lẽo thấm qua những lớp quần áo anh mặc.
Anh ấy lo lắng. Không phải lo cho mình mình, mà là lo cho vợ của anh. Đã ba năm trôi qua rồi.
Elsa sẽ gặp lại em gái của cô ấy.
Phải mất một thời gian, và đút khá nhiều hối lộ, đần thật đấy. Jack thậm chí đã cố gắng hack vào cơ sở dữ liệu của chính phủ lâm thời, song họ phát hiện rằng Anna và Kristoff vẫn sống tốt. Elsa vẫn khăng khăng rằng cô ấy không cảm thấy quá khác biệt so với thời điểm cô mới kết hôn, đi làm và chăm sóc con cái. Nhưng Jack biết rằng, vợ của mình đã ngủ ngon hơn và sự xuất hiện của những cơn ác mộng như ít dần đi.
Anh biết Elsa tự trách bản vì đã lôi Anna vào con đường chém giết zombie. Anh luôn an ủi rằng đó không phải lỗi của cô mà chỉ là hoàn cảnh khách quan đưa đẩy, nhưng cô không bao giờ tin vào lời nói ấy.
Cuộc sống ở đây vẫn trôi qua bình thường như trước khi đại dịch bùng phát. Họ đã sống thực sự tốt hơn từ thời điểm chuyển về đây.
Rất nhiều thay đổi kể từ khi họ là một đội săn zombie.
Rapunzel và Flynn vẫn ở ngôi nhà vùng ngoại ô nọ, và từ những gì Jack được nghe kể, Rapunzel đã rất mong đợi và Flynn đang làm việc trong lực lượng cảnh sát. Họ cũng tính tới chuyện kết hôn. Điều này sẽ xảy ra sớm thôi.
Astrid và Hiccup đã khôi phục nhà để xe cũ đó, và Hiccup bắt đầu rèn vũ khí như một sở thích với sự giúp đỡ của Astrid. Từ đó, một doanh nghiệp tư nhân bắt đầu phát triển mạnh mẽ.
"Oh, anh bạn sẽ đứng đọ cả ngày ư, Frost?"
Anh nhận ra giọng nói đó và quay đầu lại ngay lập tức, nở một nụ cười. Merida đang băng qua tuyết, nụ cười nhăn nhó trên khuôn mặt đầy tàn nhang của cô. Má đỏ ửng lên vì lạnh. Mái tóc đỏ xù được trùm lên bởi một chiếc mũ len màu xanh, phấp phới vài lọn tóc bay theo gió.
Thật khác lạ.
Cô nàng bướng bỉnh này đang cười khi vượt qua đống tuyết này. Jack bỗng nhớ tới một thời điểm nào đó năm năm về trước, trong một tình huống tương tự khi tuyết vừa rơi, Merida đã không cười thế này.
"Đợi cậu đủ lâu rồi," anh không bận tâm khi Merida ôm anh trong lòng vì sự ôm ấp của anh dường như tuyệt vọng trong hoàn cảnh này. Họ đều cần sự cảm thông từ những người bạn thực sự.
"Elsa thế nào rồi?" Merida hỏi, rời khỏi cái ôm, đôi mắt xanh của cô sáng lên vì lo lắng.
"Cô ấy nói cô ấy ổn. Tớ không chắc có ổn thật không", Jack thừa nhận. "Cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho Jamie, sau đó tất cả chúng ta sẽ đến chỗ của Anna."
"Tớ đã nói chuyện với Punzie. Cô ấy cũng chuẩn bị đến. " Merida nói, lại mỉm cười. "Giống như- Toothless!"
Toothless đến đứng sau Merida, hơi khó khăn khi có một đứa trẻ đang ôm lấy chân anh, đứa còn lại thì rúc vào lòng cha của bọn chúng.
"Có thể giúp đỡ không," Toothless cằn nhằn, hất những sợi tóc đen ra khỏi mặt mình.
"Ah, anh đã đưa chún tới đây rồi", Merida vẫy tay.
"Mẹ ơi!" Cậu bé với lấy chân của Merida.
"John, đừng bám vào chân Mommy con như thế," Toothless thở dài.
"Hãy đến đây nào con quỷ nhỏ ", Merida cúi xuống đón đứa con của mình, mỉm cười khi nó vòng tay ôm lấy cổ cô.
"Elinor vẫn đang ngủ", Toothless âu yếm cô con gái nhỏ của họ, mái tóc đen của cô bé xoã trên ngực cha mình. Cô bé mở hờ đôi mắt xanh và ngáp, trước khi cô vùi đầu vào vòng tay của Toothless.
"Cái gì, không chào chú ư, nhóc?" Jack mở rộng vòng tay.
"Chú Jack!" John vội vàng ôm chầm lấy Jack.
"Được rồi, được rồi -" Jack cười và nhấc John lên không trung, với tiếng hét thích thú của đứa trẻ.
"Đừng làm phiền chú Jack," Toothless khiển trách.
"Con có thể làm phiền Frost nếu con muốn," Merida lườm nguýt chồng mình.
"Chúng ta phải đi thôi," Jack đặt John ngồi lên, để đứa con của bạn mình nắm lấy tóc anh.
"Yeah, yeah- vợ cụa anh đâu?" Merida khoanh tay.
"Cô ấy chuẩn bị - cô ấy đây rồi."
Và rồi anh mỉm cười ấm áp, khi Elsa nắm tay Jamie và đi tới chỗ năm người họ.
Vợ anh đẹp tuyệt vời, khiến nhiều lúc, Jack không tin Elsa thực sự là vợ của anh.
Jamie bị ép mặc chiếc áo mùa đông dày cộp. Không lạ gì tính cẩn thận của Elsa khi muốn bảo vệ con trai mình, trong khi trang phục của cô có phần đơn giản hơn.
Anh nhớ tất cả những gì cô đã nói trước đây, giá lạnh chưa bao giờ khiến cô ngã gục ("the cold never bother me anyway" - lyrics của hit "Let it go"), và rồi cô mỉm cười với anh.
"Chúng tôi đã sẵn sàng", Elsa hôn vào khóe miệng của Jack, trong khi Jamie than vãn về việc muốn ở nhà, và cô đưa tay ôm John trong khi Jack cúi xuống để an ủi con trai mình.
"Thôi nào, mực nhỏ, sẽ rất vui đấy. Con không nhớ mọi người ư?" Jack vui vẻ vuốt mái tóc nâu của Jamie, sửa chiếc mũ beanie đen Elsa đã đeo cho cậu.
"Được rồi ạ," Jamie lầm bầm, chắc chắn rằng bố mẹ anh sẽ phạt cậu nếu cậu nói bất cứ điều gì khác, và để Merida xới tung mái tóc mình lên khi cô xoa đầu cậu bé. Jack nắm lấy tay con trai mình, ra hiệu với Merida và Toothless rằng đã đến giờ xuất phát. Trong khi mà Toothless phải vật lộn với cả hai đứa con của mình thì Merida trò chuyện với Elsa.
Khi gặp lại Anna ở nhà của cô ấy, mọi người ai cũng đều cảm thấy một sự thân thuộc và thoải mái. Đó là một ngôi nhà khá đẹp, cổ kính, một ngôi nhà khiến Merida gật đầu tán thưởng nhưng khiến hơi thở của Elsa trở nên gấp gáp.
Jack đưa Jamie tới với Toothless (để lại cho anh ta ba đứa nhỏ toàn rắc rối), nhìn vợ lo lắng.
"Em ổn chứ?" anh nhẹ nhàng hỏi.
Cô lắc đầu nhẹ. "Em không biết, chỉ là - em đã không gặp cô ấy trong nhiều năm."
"Này," Jack nắm chặt vai cô và nhìn vào mắt cô. "Em cần phải vượt qua nó, được chứ? Cô ấy là em gái của em. Cô ấy yêu quý em."
"Em không biết liệu em đã sẵn sàng tha thứ cho cô ấy chưa," Elsa buột miệng, đôi mắt xanh mở to, rồi nheo lại trên khuôn mặt hờ hững. Trong một tích tắc, Jack nhớ lại hình ảnh cô gái từng làm anh cố để thấy khó chịu trong quá khứ. Những cảm xúc cũ khi xưa lại ùa về trong tâm trí. Trong đầu Jack giờ như đang có một bản hoà ca của những cảm xúc như lo lắng, tổn thương cùng tức giận vang lên. "Cô ấy đã bỏ rơi chúng ta, Jack, cô ấy đã rời bỏ chúng ta khi em cần cô ấy - khi tất cả chúng ta cần nhau -"
Jack hôn cô, nhẽ nhàng, và phải mất một lúc Elsa mới ngập ngừng đáp trả.
"Em sẽ ổn thôi," anh thì thầm với âm lượng đủ để cô có thể nghe thấy. Anh nâng cằm cô lên để khoá ánh nhìn hai người với nhau.
Khuôn mặt cô dịu lại và cô gật đầu nhẹ. Anh bóp nhẹ lên vai cô để thúc lại tinh thần, lấy lại sự tự tin cần thiết để đối diện với em gái mình một lần nữa.
Jack mở toang cánh cửa để cho tiếng la hét và tiếng cười của lũ trẻ cũng theo đó vọng vào. Anh có thể nhìn thấy những con người anh luôn mong nhớ, yêu thương và trân trọng.
Rapunzel với cánh tay của Flynn quàng qua vai cô, trong khi Merida vỗ vào bụng tròn của Rapunzel, không nghi ngờ gì về việc cô sắp có em bé.
Astrid đang ngồi trên đùi của Hiccup, mặc dù mặt anh ta đỏ ửng, có lẽ phàn nàn về cân nặng của cô ấy hoặc một cái gì đó, và cô ấy rất hạnh phúc khi huých khuỷu tay của mình vào xương sườn của bạn trai.
John, Jamie và bé Elinor mới tỉnh dậy đang chạy quanh tấm thảm sáng màu, đang chơi đuổi bắt với một cô bé xa lạ mà ngay lập tức Jack có thể đoán được là con ai, bởi mái tóc vàng óng ả và đôi mắt xanh.
Anna đang đứng cạnh cửa, Kristoff đi sau cô vài bước, và khuôn mặt cô ấy ánh lên vẻ hối lỗi cùng đôi mắt đẫm lệ khi cô ấy nhìn chằm chằm vào hai người họ.
"Em thậm chí còn không biết chị đã có con," cô nói, giọng cô đặc quánh cảm xúc, và tất cả những điều muốn nói với chị gái sau rất nhiều thời gian qua mới chỉ được một câu nói đấy. Tay cô ôm lấy miệng, nước mắt rơi tự do và Jack nghĩ về việc Anna trông phong hóa như thế nào. Cô trông đứng tuổi hơn trước đây, giống như lo lắng đã làm cô già đi.
"Chị-chị cũng không biết em cũng đã có con gái lớn thế này," Elsa lầm bầm, ánh nhìn rơi xuống dưới sàn nhà. "Em đã có con rồi." Tay cô di chuyển lên nắm chặt Jack, và anh gật đầu với cô để cho cô biết rằng cô không ở đó một mình.
"Tên cô bé là Mary," Anna trầm giọng, gần như hơi sợ hãi. "Em- em đã có con bé vào khoảng hai năm trước. Em biết em nên nói với chị, hay gì đó -" Mắt cô nhìn Jamie, và cô ngước lên nhìn Jack và Elsa, nở một nụ cười. "Cậu bé trông lớn quá."
"Mới bước sang tuổi thứ tư," Elsa nhìn em gái mình trong nước mắt, nụ cười căng thẳng của cô hiện trên môi. "Bọn chị- ah- đã tìm thấy cậu nhóc vào một ngày đi do thám. Khi đó, nó còn là một đứa trẻ sơ sinh, bây giờ đã trưởng thành rồi."
"Em đã là một người dì," Anna thì thầm, một nửa như nói với chính mình, rồi nhìn về phía Jamie đang chơi đùa để tìm cách giao tiếp phù hợp với tính cách cậu bé.
"Không cùng huyết thống, chị hiểu-"
"Không, Elsa," Anna ngắt lời cô, và điều đó làm cả hai chị em bàng hoàng. Sau đó họ nhìn nhau. "Cậu bé vẫn sẽ là cháu của em."
Elsa mỉm cười, lần này là một nụ cười thực sự. "Nó là con trai của chị, bây giờ và mãi mãi về sau, ngay cả khi chị chưa bao giờ sinh ra nó."
Bằng cách khá vồn vã và ngay lập tức, Anna và Elsa ôm lấy nhau. Đầu của Anna vùi vào cổ của Elsa, cằm Elsa tựa lên đỉnh đầu của Anna, nhưng nó thật ngọt ngào.
Anna khóc nức nở, Elsa ứ nghẹn trong nước mắt.
"Em xin lỗi," Anna khóc, "Em không nên bỏ đi, em nên nói với chị."
"Không," Đôi mắt của Elsa ngày càng đỏ vì nước mắt. "Không, đó là lỗi của em, Anna. Em không bao giờ thuộc về nơi đó, đó luôn là lỗi của chị."
"Tại em...Không phải lỗi của chị...!"
Trước mắt mọi người bây giờ chỉ là bức tranh thấm đẫm nước mắt và trôi nổi những lời xin lỗi. Jack mỉm cười. Họ cuối cùng đã tha thứ cho nhau.
Thế là đủ để gắn kết mọi người lại với nhau.
Astrid đấm vào tay Jack, Flynn đập vào lưng Jack, Kristoff vuốt tóc anh như một người anh trai bảo vệ đàn em của mình, Rapunzel hôn vào tai anh và Hiccup quàng vào vai Jack.
"Các cậu," Jack cười, anh khoác vai Hiccup vào và hai người lại cười đùa với nhau.
Khung cảnh này thật đầm ấm. Merida cau có khi Flynn tinh nghịch đặt tay lên eo cô, Rapunzel nắm lấy Kristoff và muốn nghe từng chi tiết của mọi việc họ đã làm, Astrid tết tóc của Toothless lại mặc dù anh ta cười và nói rằng cô ấy đừng làm thế, Jack thì gác chân vào lòng Hiccup.
"Vẫn là cái mông mà tôi biết," Hiccup mỉm cười nhưng không di chuyển để đẩy Jack ra xa.
"Luôn luôn là vậy, Hicc."
Anna đang cho Elsa xem ngôi nhà nhỏ của mình và họ nắm tay nhau như thời thơ ấu họ đã từng. Thế là quá đủ với Elsa.
Cô ấy cười rất nhiều, trông hạnh phúc hơn trước đây và Jack hạnh phúc khi trông thấy như vậy. Đó là tất cả những gì anh cần.
Mọi người đều hạnh phúc.
Anh ấy kết hôn với một người phụ nữ tuyệt vời, có một cậu con trai tuyệt vời.
Anh ấy có những người bạn tuyệt vời - không, một gia đình tuyệt vời.
Khi anh nhìn vào tất cả, không còn tiếng la hét hay nỗi kinh hoàng mà anh nghe thấy và nhìn thấy trên khuôn mặt có phần trẻ trung hơn của họ.
Không còn là người lãnh đạo nhóm khó tính, đó chỉ là Elsa.
Không còn phó chỉ huy lạnh lùng, đó chỉ là Jack.
Không có nguy hiểm. Không có mối đe dọa. Chỉ có họ.
Đó thực sự là tất cả mọi thứ anh nghĩ anh không bao giờ có được nhưng anh lại đang sở hữu.
Elsa ngồi cạnh Jack trên chiếc ghế dài, Anna nằm nghiêng sang bên kia, cười vào điều gì đó mà em gái cô đã nói.
Anh nắm tay Elsa.
Cô mỉm cười với Jack.
Tất cả những gì họ đã trải qua chỉ là quá khứ. Mọi thứ đang xảy ra bây giờ là tất cả những gì họ cần.
Thật hoàn hảo.
Chỉ mất ba năm.
Jack đang nhìn Elsa và cô ấy không còn là cô gái hay tự nhốt mình trong phòng. Cô ấy là vợ của anh.
Ngón tay anh xoa vòng tròn trên bàn tay cô và Elsa tặng anh một nụ hôn chớp nhoáng và mỉm cười với anh.
Anh ấy có một gia đình. Anh ta có Elsa và Jamie.
Giống như anh ấy chưa bao giờ rời khỏi nơi đó, vài năm trước, khi cả đội đang kỉ niệm vào dịp Giáng sinh.
Và khi anh ngồi giữa họ, nắm tay Elsa, cuối cùng anh cũng về nhà rồi.
Link bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/10130929/11/Disasterology
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co