Truyen3h.Co

[FULL EDIT/H VĂN] BA KIẾP MỘNG - PHI CƠ NĂNG PHI

Chương 10

gravity_gnouhp

Tôi là Bá tước Almasy, lớn lên ở Budapest.

Mẹ qua đời khi tôi còn quá nhỏ để có thể nhớ về người. Quá trình trưởng thành của tôi gắn liền với vô số bài học về lễ nghi, thanh nhạc, những cuốn sách hoa mỹ với nội dung phong phú cùng với sự dạy dỗ của cha về danh dự và tước vị quý tộc. Ngày nối ngày, những bữa ăn sáng, trà chiều, tối muộn đều tuân theo một trình tự cứng nhắc và tôi buộc phải cùng một đám người chia sẻ những cuộc đối thoại nhàm chán về các cửa tiệm vừa nhập hàng mới, bộ sưu tập cá nhân của ai đó lại có thêm vật quý gì hay những cuộc tranh luận dài dòng về lịch sử và triết học khiến tôi phát điên.

Thực ra, từng lời bọn họ nói, tôi đều biết chúng xuất phát từ cuốn sách nào.

Sao chép ý tưởng người khác rồi giả vờ đó là tư duy của mình. Đáng buồn thay, họ không hề biết mình đang ăn cắp. Hoặc có lẽ biết, nhưng vẫn làm.

Một trò tiêu khiển kỳ cục mà tôi đã sớm thấy nhàm chán.

Tôi bắt đầu viện cớ không tham gia những buổi hội họp, chỉ lặng lẽ trốn trong khu vườn, vùi đầu vào những tấm bản đồ phủ bụi bị lãng quên ở góc thư phòng.

So với những lời hoa mỹ giả dối kia, chúng thú vị hơn nhiều!

Từ năm 22 tuổi, cha đã bắt đầu tìm kiếm một vị hôn thê phù hợp cho tôi trong số những tiểu thư quý tộc đồng trang lứa có xuất thân hoàng gia.

Câu nói mà mỗi ngày ông lặp lại nhiều nhất trên bàn ăn là:

"Elizabeth (hoặc Sophia, Mary, Camilla...) thế nào? Con gái độc nhất của Đại Công tước, cả cha lẫn mẹ đều là người trong hoàng tộc. Hậu duệ của hai con sẽ là sự tiếp nối huy hoàng của hoàng gia."

Tôi thường siết chặt muỗng hoặc cán dao như một cách để kìm nén sự căm phẫn trong lòng. Nhưng tôi phải kiểm soát lực tay, không được để chúng chạm vào đĩa bởi nếu gây ra tiếng động, tôi có thể sẽ phải chịu thêm những bài học về "lễ nghi và danh dự quý tộc."

Thưa cha kính yêu, ngài thực sự còn tự hào về cuộc sống xa hoa nhưng mục ruỗng này sao?

Nhẫn nhịn trong thời gian ngắn thì không vấn đề nhưng nếu kéo dài, tôi không chắc mình có thể tiếp tục chịu đựng mà không làm ra chuyện gì đó.

Oh, tôi sẽ chẳng làm gì đâu!

Chiếc lồng dát vàng này đã mài mòn tất cả gai nhọn của tôi rồi.

Hoặc có thể nói, như cách cha vẫn hay nhắc nhở: "Một quý tộc đích thực không được để lộ cảm xúc quá rõ ràng."

Tôi đã lén gửi luận văn về địa chất học và sự biến đổi của thời gian đến Hội Địa lý Hoàng gia Anh. Những tuyến đường cũ có thể mờ dần theo năm tháng do tác động của thiên nhiên, chẳng ai muốn đến thực địa khảo sát những nơi hoang vu ấy. Tôi đã viết một bức thư với giọng điệu trang nhã mà không quá đường đột, ngỏ ý xin gia nhập đội ngũ đo đạc bản đồ thực địa.

Một bức thư đương nhiên là chưa đủ.

Tôi hối lộ một cô hầu gái trẻ, người vẫn thường lén lút quan sát tôi, nhờ cô ấy mỗi tuần gửi đi hai lá thư mà không để cha phát hiện. Một năm sau, cánh cửa ấy cuối cùng cũng mở ra.

Khi tôi trở thành hội viên của Hội Địa lý Hoàng gia Anh, cha giận dữ đến tột cùng. Ngoài việc từ chối kết hôn, đây là lần tôi khiến ông tức giận nhất. Tất nhiên, một quý tộc không bao giờ để mất phong thái điềm tĩnh của mình. Ông chỉ chọn cách lạnh nhạt với tôi suốt một tháng. Trong khoảng thời gian đó, ông không nói với tôi lời nào, coi tôi như không khí, hiện hữu nhưng vô hình. Ngoại trừ những lúc buộc phải ngồi chung bàn ăn, tôi gần như không tồn tại trong thế giới của ông. Và dĩ nhiên, ông cấm tôi rời khỏi dinh thự, dù thực ra tôi cũng chẳng có nơi nào để đi.

Cuối cùng, ông vẫn phải thỏa hiệp.

Người đàn ông đáng thương ấy giờ đây tóc đã điểm bạc. Ông có con khi tuổi đã xế chiều, chẳng còn đủ thời gian để kiên trì ép buộc tôi nữa.

Ông chỉ mong tước vị cao quý của mình được tôi kế thừa.

Vì vậy, tôi đã hứa với ông: "Cho con ba năm tự do. Sau đó, con sẽ trở về và cưới một cô gái có tước vị hoàng gia thích hợp."

Vậy là hành trình khám phá sa mạc Cairo của tôi bắt đầu.

Sự tự do có được một cách khó khăn khiến tôi càng thêm trân trọng nó.

Bản đồ là thứ hấp dẫn nhất trên thế giới này. Madox, người bạn của tôi trong Hội Địa lý Hoàng gia, cũng nghĩ vậy. Chúng tôi thường lái máy bay ra giữa sa mạc Cairo sau đó đi bộ ra ngoài, tự mình khảo sát để vẽ bản đồ. Trong thời kỳ chiến tranh, những tấm bản đồ này chính là công cụ tác chiến quan trọng nhất.

Hôm ấy, chúng tôi đang ở khu vực trung tâm của sa mạc, trên đường tiến về rìa ngoài để đo đạc thực địa và vẽ bản đồ. Geoffrey Clifton và vợ anh ta, Katherine Clifton, lái máy bay đến gặp chúng tôi. Đôi vợ chồng này được Hội Địa lý Hoàng gia cử đến hỗ trợ đo đạc bản đồ. Khác với chúng tôi, họ không đi bộ hay lái xe mà bay trên không trung để chụp ảnh từ trên cao.

Khoảnh khắc trông thấy cô ấy, tim tôi như ngừng đập. Hoặc có lẽ nó đã đập quá nhanh đến mức chẳng thể đếm được tần suất nữa.

Cô ấy thông minh, quyến rũ và đầy bí ẩn. Mái tóc xoăn màu vàng óng ánh cùng đôi mắt rực rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm.

Chúng tôi quây quần bên đống lửa, chơi trò xoay chai và kể chuyện. Tôi ngồi đối diện Katherine, thỉnh thoảng lại lén quan sát từng cử chỉ của cô ấy.

Tôi không hiểu tại sao bản thân lại đột nhiên trở nên như vậy.

Tôi siết chặt lòng bàn tay, day nhẹ trán, cố gắng trấn tĩnh bản thân mình.

Đến lượt Katherine, câu chuyện cô ấy kể như có ma lực, cuốn hút tôi hoàn toàn.

"Vua Candaules để chứng minh vợ mình đẹp nghiêng nước nghiêng thành đã nghĩ ra một cách là gọi Gyes đến, bảo hắn ẩn nấp trong phòng ngủ của mình và hoàng hậu. Đúng như nhà vua nói, hoàng hậu có thói quen đứng trước chiếc ghế đối diện cửa phòng, chậm rãi cởi từng món y phục trên người cho đến khi hoàn toàn trần trụi. Sắc đẹp của nàng khiến Gyes hoàn toàn bất ngờ. Khi hoàng hậu ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy Gyes đang ẩn nấp trong bóng tối. Mặc dù không nói lời nào nhưng cơ thể nàng lại đang run rẩy..."

Kể đến đây, Katherine dừng lại một lúc lâu, mắt nhìn thẳng vào tôi.

Lòng tôi chợt trùng xuống.

Rồi Katherine tiếp tục kể:

"Ngày hôm sau, hoàng hậu cho gọi Gyes đến và thử thách hắn. Sau khi nghe xong lời giải thích của hắn, nàng nói: 'Ngươi đáng phải chết vì đã nhìn trộm ta. Nếu không, hãy giết chết tên chồng ngu xuẩn của ta và cướp lấy ngai vàng của hắn.' Thế là Gyes đã giết quốc vương, cưới nàng và sau đó cai trị Lysia suốt 28 năm."

Phản ứng đầu tiên của tôi là hoảng loạn.

Liệu Katherine có phát hiện ra không, phát hiện tôi đang lén nhìn cô ấy?

Katherine là hoàng hậu xinh đẹp, còn tôi là Gyes ư?

Liệu cô ấy có đang ngầm nói với tôi rằng cuộc hôn nhân của cô ấy không hề viên mãn như vẻ bề ngoài?

Khoảnh khắc ấy, như có một thứ gì đó đang thì thầm sát tai tôi, giống một tiếng thở dài hóa thành khúc hát thê lương. Tôi quay đầu nhìn về phía xa, ngực đột nhiên nóng rát lên, cảm giác có điều gì đang cố gắng len lỏi vào sâu trong cơ thể và tâm trí khiến toàn thân tôi đau nhức.

Tôi đưa tay lên ngực, nơi cơn nhức vẫn không ngừng âm ỉ. Có thứ gì đó trong túi tôi. Rút ra xem, là một mảnh vải đen nhỏ, mềm mại, hai dải dây mảnh vắt hờ, gọn đến mức có thể cuộn tròn trong lòng bàn tay. Tôi dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên nó, trong đầu thoáng qua những khuôn mặt vàng vọt, gầy gò và hình ảnh một người đàn ông cưỡi ngựa, đội mũ quân đội, dáng người thẳng tắp, tay vung roi da. Hình ảnh đó quen thuộc một cách kỳ lạ.

Khi ngẩng đầu lên, trong ánh lửa lập lòe phía không xa, có một bóng người đang chầm chậm tiến lại gần.

Những người khác dường như không nhận ra, họ vẫn đang chìm đắm trong trò chơi của mình.

Bóng dáng ấy dần trở nên rõ ràng khi khoảng cách giữa chúng tôi càng gần hơn.

Là một người phụ nữ.

Nàng mặc chiếc áo khoác dài và váy đen, tay xách đôi giày cao gót. Mái tóc lượn sóng theo làn gió khô khốc của sa mạc phản chiếu ánh lửa tạo thành những gợn sóng mượt mà và ánh lên sắc màu tuyệt đẹp.

Nàng dừng lại ngay gần đống lửa, đứng lặng trong ánh sáng lay động.

Ngực như bị bóp nghẹt lại, không phải đau đớn mà là thứ gì đó bên trong vừa buông ra... rồi đột ngột siết lại.

Nàng nhíu mày chỉ nhìn tôi trong đám đông, đôi mắt dài và sắc chứa đựng vô vàn cảm xúc khó tả, là thứ ánh nhìn khiến lòng tôi vừa vui mừng lại vừa đau lòng.

Rồi nàng rơi nước mắt.

Tôi không biết từ khi nào mình đã lén lút quan sát nàng, nhưng lần nào cũng bị bắt gặp bởi ánh mắt ấy lúc nào cũng dõi theo tôi, vẫn là ánh nhìn vui mừng và buồn bã ấy.

Nàng chỉ giới thiệu ngắn gọn:

"Tên tôi là Gina Jonas, tỉnh dậy đã thấy mình ở đây rồi." Cách phát âm tiếng Anh kì lạ, giọng nói tròn trịa nhưng rõ ràng, dễ nghe, chỉ là lai lịch của nàng có vẻ hơi mơ hồ. Dù sao thì, là một người phụ nữ, lại là người gốc Á, hoàn toàn xa lạ, một mình giữa sa mạc, chúng tôi không thể bỏ mặc nàng.

Nàng được phép gia nhập tạm thời đội khảo sát của chúng tôi, ở chung lều với Katherine.

Đêm đó, tôi thức trắng. Một nỗi nôn nao mơ hồ gặm nhấm lồng ngực khiến tôi như muốn phát điên. Cảm giác rỗng tuếch không biết từ đâu tràn vào trong lòng. Nó làm tôi cảm thấy cô độc một cách đáng sợ, muốn nuốt trọn nỗi đau và tự kết thúc mọi thứ.

Chỉ đến khi cái lạnh ngoài trời trở nên dễ chịu hơn, tôi mới vội vã bước ra khỏi lều để thở.

Tôi chậm rãi bước đến phía sau cồn cát nhỏ nơi mặt trời sắp nhô lên. Vầng dương vẫn còn đang chạm đường chân trời, tỏa ra ánh sáng cam đỏ dịu dàng, ấm áp. Nó đang dần xua đi lớp hơi lạnh ẩm ướt của đêm tàn.

Khi đứng trên đỉnh cồn cát, tôi thấy nàng đang nằm nghiêng, tay chống đầu, xoay xoay con dao nhỏ trong tay. Đôi chân thon thả của nàng lộ ra dưới váy, làn da vàng óng gần như phát sáng trong ánh bình minh. Tôi vội quay đi, cảm giác đè nén trong lồng ngực càng trở nên nặng nề hơn.. Một giọng nói trong đầu tôi thì thầm:

Mày không muốn chạm vào làn da ấy sao?

Tôi đến gần, ngồi xuống bên nàng, chào một tiếng.

Cảm giác ấm nóng truyền đến từ bàn tay khiến tôi khẽ cứng người lại, tựa như mọi tế bào nơi làn da bị chạm vào đều đồng loạt reo vui. Không biết từ lúc nào, nàng đã ngồi sát bên tôi, tay vẫn cầm con dao nhỏ, lặng lẽ đưa lên và... nhanh như chớp, rạch một đường lên ngón tay tôi.

Chỉ có một chút áp lực, không có cảm giác đau. Nàng thu dao lại, từ từ ngậm ngón tay nàng vào miệng mà mút.

Tôi dõi theo từng cử chỉ ấy, bụng dưới bắt đầu nóng lên, vội quay mặt đi, cố gắng nhìn vào nơi sa mạc gặp đường chân trời.

Nàng thoải mái nằm nghiêng xuống thưởng thức ánh sáng mặt trời bên cạnh tôi. Cơn gió nhẹ mang theo chút tóc nàng vương vào cánh tay tôi, chúng mềm mại như nước.

Tim tôi đập mỗi lúc một nhanh. Mấy ngón tay không còn nghe lời mà chỉ muốn vươn ra, giữ lấy một sợi tóc vừa nghịch ngợm trêu chọc giữa những kẽ tay mình.

"Thật không hiểu em thiếu nợ anh cái gì..."

Giọng nói lẩm bẩm như tự nói với bản thân, kèm theo một nụ cười nhẹ làm trái tim tôi dao động. Tôi không hiểu nàng đang nói gì.

Nàng duỗi cánh tay ra, nhẹ nhàng kéo tôi lại gần. Ánh mắt ấy đầy ắp điều gì đó như thôi miên khiến tôi theo bản năng cúi đầu, cảm nhận bàn tay khô ráp đang nhẹ nhàng chạm vào má mình. Hơi thở nóng hổi của nàng cùng mùi thuốc lá thoang thoảng vương trên mặt tôi.

"Anh còn nhớ em không?"

Tâm trạng bỗng rối bời như một cuộn chỉ bị tháo tung. Tôi nghe theo tiếng gọi bản năng trong đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng, chậm rãi cúi xuống, muốn đặt lên đôi môi căng mọng kia một nụ hôn.

"Bữa sáng xong rồi!" Giọng Katherine vang lên. Tôi giật mình ngoảnh lại. Cô ấy đang nhìn tôi, trên mặt là một vẻ sững sờ không thể tin nổi.

Gina lặng lẽ rút tay lại. Trong một khoảnh khắc, tôi gần như muốn nắm lấy tay nàng, giữ chặt lại, không để nàng rời đi.

Trở về lều, tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vùng má khi nãy, như thể sợ rằng mùi hương còn sót lại từ nàng sẽ biến mất ngay khi vừa mới chạm vào.

Tôi đứng bất động một lúc, đi qua đi lại vài vòng rồi theo thói quen đút tay vào túi.

Bên trong vẫn là mảnh vải đen ấy, mềm mại, nhỏ gọn, dễ dàng nằm gọn trong lòng bàn tay. Tôi bóp nhẹ nó hai lần, nắm chặt, rồi lại buông, rồi lại nắm. Như thể chỉ bằng cách ấy, tôi mới có thể níu giữ thứ gì đó không thể gọi tên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co