Truyen3h.Co

Gả Thay

Chương 71 - End

Katiee9197

Chương 71
Tiêu Chiến nhịn không được cười...... mọc thì mọc, hình như cũng đâu có gì xấu.


Tiêu Chiến nằm bò ra bàn nhìn quản gia dẫn người bận rộn trong ngoài, treo đèn lồng dưới hiên biệt thự, xếp trái cây vào khay trên bàn trà, trong bếp tỏa ra mùi thịt dê hầm củ cải thơm lừng, cảm nhận được cuộc sống mà mình chưa bao giờ có, thỏa mãn ấm áp.

Dì Chu đang ở trên lầu dọn dẹp đống đồ cũ của Vương Nhất Bác trong lúc làm người thực vật, kể cả vật dụng khi đi bệnh viện, xe lăn, quần áo bệnh nhân, lão gia đã dặn bà phải vứt đi trước Tết để tống cựu nghênh tân.

Thấy dì Chu khó nhọc kéo bao đồ to đùng ra khỏi thang máy, Tiêu Chiến rảnh rỗi không có gì làm nên đi qua: "Để cháu phụ cho."

Dì Chu mở thùng giấy ra nói: "Đúng lúc quá, ngài xem có đồ gì tôi dọn nhầm không."

Tiêu Chiến nhìn lướt qua, phát hiện không chỉ có dụng cụ và thuốc men mà ga giường mình từng ngủ với người thực vật Vương Nhất Bác, sữa tắm thảo dược cũng bị gom vào đống đồ bỏ đi.

Tiêu Chiến có chút không nỡ, dù sao những thứ này cũng gắn với rất nhiều hồi ức cậu ôm ông xã thực vật ngủ, nhưng...... sắp sửa bước vào cuộc sống mới, họ sẽ tạo ra nhiều ký ức hơn nữa.

Tiêu Chiến bỗng thấy mơ ước về tương lai hơn.

"Dì cứ dọn đi ạ," Tiêu Chiến cười nói, "Cháu thấy chẳng có vấn đề gì cả."

Dì Chu nói: "Trong phòng làm việc có hồ sơ bệnh án của các bệnh viện trước đây, lão gia bảo tôi soạn bỏ đi, nhưng có mấy cái tôi đọc không hiểu lắm......"

Tiêu Chiến đang chán nên vội nói: "Để cháu soạn cho."

Tiêu Chiến lên lầu hai vào phòng làm việc của Vương Nhất Bác.

Dì Chu đã lấy đi mấy bệnh án và toa thuốc mà mình đọc hiểu, còn có một số hồ sơ trợ lý Chu đem từ bệnh viện về, bà đọc không hiểu nên để trên bàn.

Tiêu Chiến lấy ra một vài thứ của người thực vật, kẹp ở giữa là hai kết quả khám sức khỏe của Vương Nhất Bác, mặc dù trước đó Tiêu Chiến đã đọc báo cáo hồi phục nhưng giờ nhìn lại, tâm trạng cậu vẫn hơi khác biệt.

Lúc đó chỉ nghĩ sau khi Vương Nhất Bác khỏe lại mình có thể chạy trốn, giờ thân thể Vương Nhất Bác không có vấn đề gì khiến cậu rất an tâm. Cực kỳ biết ơn vì anh không sao.

Soạn một hồi, Tiêu Chiến chợt phát hiện văn bản chuyển nhượng tài sản thừa kế lúc trước mình ký ở bệnh viện.

Chưa bị lão gia bỏ vào máy cắt giấy tiêu hủy sao? Vương Nhất Bác đã tỉnh lại, cũng chẳng còn thù trong giặc ngoài thì cần hợp đồng này làm gì nữa?

Tiêu Chiến băn khoăn lấy tài liệu ra.

Giờ mới phát hiện văn bản chẳng những không bị hủy bỏ mà còn có thêm chữ ký bằng bút máy của Vương Nhất Bác, phía sau là dấu công chứng, chứng tỏ đã có hiệu lực pháp luật.

"...... Vương Nhất Bác vẫn còn ý định để tài sản cho tôi sao?"

001 nói: "Hơn nữa tài liệu này nằm ở dưới cùng, xem ra đã ký lâu lắm rồi, chắc vừa xuất viện là ký ngay."

Thật lâu sau Tiêu Chiến vẫn chưa kịp phản ứng.

Đây là 21% cổ phần của Vương thị, Vương Chi Lâm và đám người Vương Vân chỉ nắm chưa đến 3% cổ phần, ngay cả cổ phần đứng tên lão gia cũng không nhiều bằng Vương Nhất Bác.

Lúc đó cậu ký văn bản này chỉ để phối hợp với ông nội, phòng ngừa Vương Vân, Vương Dật và các cổ đông khác tranh giành cổ phần của Vương Nhất Bác gây tổn hại nghiêm trọng cho công ty.

Trên thực tế cậu cũng không ngờ ông nội sẽ thật sự cho mình số tiền này...... Dù ông nội có xem mình như cháu dâu thì cũng không thể hào phóng với mình như vậy.

Tiêu Chiến chợt vỡ lẽ: "Vậy lúc đó ông nội nói báo mộng......"

Lúc ấy cậu hoàn toàn không xem là thật, thậm chí còn tưởng ông nội bi thương quá độ nên mới gặp giấc mơ kỳ lạ kia.

Nhưng giờ cậu đột nhiên hiểu ra...... Vương Nhất Bác tưởng mình sắp chết thật nên đã làm điều cuối cùng cho cậu.

Số tiền kia vốn là Vương Nhất Bác muốn cho cậu.

Vì vậy dù đã tỉnh lại và không còn lo lắng về tính mạng nhưng Vương Nhất Bác vẫn giữ lại văn bản này, còn ký tên vào đó. Nếu trong tương lai anh gặp bất trắc thì văn bản này sẽ có hiệu lực pháp luật.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất.

Tiêu Chiến nhìn chằm chằm văn bản thật lâu, lồng ngực bỗng nhiên nghẹn ứ.

Tình cảm Vương Nhất Bác dành cho cậu mãnh liệt sâu đậm đến mức đôi khi khiến cậu áy náy...... Mấy ngày sau Tết đó, Vương Nhất Bác đột nhiên sốt cao nên được xe cấp cứu đưa vào bệnh viện, dạo quanh Quỷ Môn Quan một chuyến, chẳng biết anh đã nghĩ gì, có đau đớn lắm không...... Cũng không biết sau khi tỉnh lại phát hiện mọi thứ không như mình tưởng, cậu hoàn toàn không thích anh, lúc đó Vương Nhất Bác đã nghĩ gì.

Tiêu Chiến như người xem phim trễ, lúc này mới thấy đồng cảm với Vương Nhất Bác trong ba tháng qua.

Cảm giác thích và đau lòng cũng từ từ sinh ra.

Tiêu Chiến hơi hối hận, lẽ ra ngay ngày đầu tiên Vương Nhất Bác tỉnh lại cậu nên nói cho anh biết mình thích anh, nếu vậy đã chẳng làm Vương Nhất Bác buồn lòng.

Nhưng may mắn là bây giờ hai người đã thật sự bên nhau, sau này cũng sẽ bên nhau thật lâu.

Tiêu Chiến nhét tài liệu vào túi hồ sơ.

Cậu hoàn toàn không cần văn bản này, Vương Nhất Bác đã khỏe hẳn, sau này không có sinh ly tử biệt, không bao giờ có chuyện Vương Nhất Bác đi trước cậu.

Tiêu Chiến xuống lầu lấy điện thoại ra, bỗng nhiên rất muốn gọi cho Vương Nhất Bác.

Nhưng Vương Nhất Bác chỉ mới đi một tiếng, nếu mình gọi điện thì có vẻ nhõng nhẽo quá.

Hơn nữa giờ đang họp, chắc anh sẽ bật chế độ im lặng.

Tiêu Chiến gọi thử, quả nhiên không kết nối.

Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm, may mà không gọi được, nếu không lão gia và mọi người đang họp sẽ biết mình cũng là não yêu đương.

Nhưng sau khi hiểu rõ chuyện "báo mộng", Tiêu Chiến rất muốn làm gì đó để đền bù cho Vương Nhất Bác lúc ấy.

Chắc Vương Nhất Bác sẽ không kịp về ăn cơm tối, nhưng mình vẫn có thể nấu canh.

Ăn cơm với quản gia xong, Tiêu Chiến vào bếp định thử tài một chút.

Nấu canh rất lâu, trước kia Tiêu Chiến sống qua loa hời hợt, làm sao có thời gian nấu cho mình được?

Cậu từng làm thêm ở quán lẩu và thịt nướng, rất quen thuộc với quy trình nhưng thật ra không rành nấu ăn cho lắm, trình độ làm mì Ý còn không ngon bằng Vương Nhất Bác sống ở nước ngoài.

Thấy tình cảm hai người tốt đẹp, quản gia cũng vui lây, chủ động lấy ra một đống nguyên liệu dạy Tiêu Chiến cách nấu.

Tiêu Chiến chọn canh gà rồi đeo găng tay vào.

Vừa chuẩn bị xong nguyên liệu để hầm thì điện thoại trong túi bỗng reo lên.

Găng tay Tiêu Chiến dính đầy dầu mỡ nên nhờ quản gia xem giùm. Quản gia nói: "Tên người gọi là Lâm Mãn, là Lâm tổng kia đúng không?"

Gọi điện chúc Tết sao?

Tiêu Chiến tháo găng tay rồi cầm điện thoại ra ngoài nghe.

"Sao tự dưng hôm nay anh Mãn gọi chúc Tết thế?" Tiêu Chiến hỏi: "Chẳng phải cuối năm anh bận lắm à?"

Bình thường cứ đến cuối năm thì công ty Lâm Mãn lại bận tối tăm mặt mũi.

Lẽ ra qua giai đoạn đầu khởi nghiệp, Lâm Mãn không cần bận rộn như vậy, nhưng hắn là người cuồng việc nhất mà Tiêu Chiến từng gặp, đích thân làm hết mọi việc, hoàn toàn không cho mình thời gian nghỉ ngơi.

Có lẽ vì vốn liếng không nhiều, thiếu cảm giác an toàn nên một lòng say mê theo đuổi danh lợi.

"Ôi, hỏng bét rồi, anh quên béng một chuyện." Lâm Mãn sứt đầu mẻ trán nói: "Em còn nhớ khu mộ hồi xưa chúng ta mua cho Tiểu Vũ không? Nửa tháng trước trợ lý của anh nhận được điện thoại từ bên đó, hai năm nay thành phố nhỏ kia phát triển thần tốc, chỗ nào cũng phá dỡ, nghĩa trang kia bị quy hoạch nên mời người nhà đích thân tới ký tên! Nhưng cuối năm anh bận đến nỗi chân không chạm đất, hôm nay Tiểu Lương mở hồ sơ ra xem mới báo cáo chuyện này, anh mắng cậu ta một trận rồi, tốt nhất là giải quyết chuyện này trước Tết, để qua năm hơi phiền phức...... Giờ tính sao đây? Đành phiền em đi một chuyến vậy......"

"Vâng, để em đi cho." Tiêu Chiến nói ngay chẳng chút do dự.

Khi Tiểu Vũ qua đời hai người đều không có tiền, chọn nhà tang lễ hoả táng tốn hơn sáu trăm tệ, đây là số tiền Lâm Mãn làm thuê rất lâu mới kiếm được.

Sau này có tiền, họ chọn cho Tiểu Vũ nghĩa trang tốt nhất Ô Thành rồi dựng một tấm bia.

Giờ xảy ra biến động, họ là người nhà cũng nên đi xử lý.

Lâm Mãn áy náy nói: "Ngại quá Tiểu Chiến, mai là giao thừa mà hôm nay còn bắt em đi nữa. Anh bảo Tiểu Lương đưa em đi nhé?"

"Có gì đâu, tranh thủ đi sớm rồi ngày mai về gấp, vẫn kịp đón Tết mà."

Tiêu Chiến cảm thấy Lâm Mãn quá khách sáo, chuyện em trai Tiểu Vũ đều do Lâm Mãn lo liệu, ngoại trừ bỏ tiền cậu cũng chẳng góp công sức gì.

Chuyện Tiểu Vũ cũng là chuyện của Tiêu Chiến, không có Tiểu Vũ thì sẽ không có Tiêu Chiến bây giờ.

Nhưng hầm canh mà không đợi được Vương Nhất Bác về uống.

Tiêu Chiến cúp máy rồi tới cửa biệt thự nhìn ra ngoài, trợ lý Tiểu Lương của Lâm Mãn đang chờ cách đó không xa.

Tiêu Chiến xem đồng hồ rồi tính toán, giờ vẫn có thể mua được vé máy bay tới Ô Thành lúc chín rưỡi tối, Ô Thành cách đây năm sáu trăm cây, lái xe phải mất cả đêm, còn đi máy bay chỉ cần nửa tiếng nên sẽ nhanh hơn nhiều.

Tới đó tìm khách sạn ở một đêm, sáng mai làm xong việc có thể về nhà trước hai giờ chiều, vẫn kịp đón giao thừa với Vương lão gia và Vương Nhất Bác.

Hơn nữa cũng hai năm rồi chưa về, tranh thủ trước Tết đến thăm Tiểu Vũ rồi nói với bạn thân ngày xưa rằng mình đã lập gia đình.

Mua vé máy bay xong, cậu ra ngoài nói với Tiểu Lương một tiếng rồi lên lầu thu dọn hành lý.

Mới từ sơn trang về chưa lâu nên vali vẫn còn nguyên, chỉ cần lấy thêm giấy tờ tùy thân và nhét thêm một vài thứ cần thiết trên máy bay là được.

Lấy hành lý xong, Tiêu Chiến đoán Vương Nhất Bác vẫn đang họp nên không quấy rầy.

Thấy cậu mặc áo khoác, quản gia đưa khăn quàng cổ cho cậu rồi hỏi: "Tiểu Chiến, muộn thế này mà còn đi đâu nữa?"

Tiêu Chiến nói ông biết chuyện dời mộ Tiểu Vũ cần người nhà ký tên, sau đó dặn ông: "Khi nào Vương Nhất Bác về chú nhớ nhắn lại với anh ấy ngày mai cháu sẽ về, bảo anh ấy đừng lo gì hết ạ."

Quản gia cười nói: "Yên tâm đi, mặc dù bình thường đại thiếu gia có tính chiếm hữu hơi mạnh nhưng đâu đến nỗi một đêm cũng không cho cậu đi, nếu vậy thì vô lý quá đúng không? Cậu ấy vừa vào cửa tôi sẽ nói ngay."


Tiêu Chiến cảm thấy quản gia không hiểu rõ Vương đại thiếu gia lắm, với "bệnh tình" của anh, dù mình ở trường một đêm Vương Nhất Bác cũng sẽ rầu rĩ không vui.

Nhưng đã nhờ quản gia nhắn lại, lần trước Vương Nhất Bác cũng gặp Tiểu Lương ở nhà Lâm Mãn nên chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.

Tiêu Chiến lên xe rồi hạ cửa sổ xuống vẫy tay chào quản gia, sau đó ra sân bay.

Đèn đường mờ ảo, tuyết rơi mạnh hơn, Tiêu Chiến nghĩ có lẽ đây là trận tuyết cuối cùng của mùa đông này.

......

Tiêu Chiến vừa đi thì xe Vương Nhất Bác chạy về.

Quản gia ở trong bếp trông chừng canh đang hầm của Tiêu Chiến nên không nghe thấy tiếng xe dừng lại.

Vương Nhất Bác phủi bông tuyết trên mi mắt rồi thay giày vào cửa, thấy giày và khăn quàng cổ của Tiêu Chiến treo một bên đều biến mất thì giật thót tim, lập tức chạy vội lên lầu, kết quả mở cửa phòng ngủ cũng không thấy vali của Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác lấy điện thoại ra, nhìn thấy một cuộc gọi lỡ.

Vẻ mặt anh đông cứng.

Lời 009 nói lại hiện ra trong đầu —— "Vì tiền thôi."


Anh hoàn toàn không quan tâm Tiêu Chiến tiếp cận mình vì điều gì, nhưng trong lòng anh luôn có một nỗi bất an không thể xua đi, hay nói cách khác là đã bám rễ quá sâu.

Lỡ ngày nào đó Tiêu Chiến không cần tiền của anh nữa thì sao?

Hoặc là Tiêu Chiến phát hiện ra anh biết sự thật, cảm thấy không thể đối mặt với anh nên chạy trốn thì sao?

Quản gia nghe tiếng Vương Nhất Bác chạy vội xuống lầu thì thò đầu ra khỏi bếp: "Đại thiếu gia về rồi."

Vương Nhất Bác nghiến răng hỏi: "Tiêu Chiến đâu?"

"Cậu ấy ra sân bay rồi," quản gia nói, "Dặn tôi nhắn lại với ngài......"

Quản gia còn chưa dứt lời thì Vương Nhất Bác đã biến sắc, giật chìa khóa xe từ tay trợ lý Chu rồi sải bước ra ngoài mở cửa xe, đạp mạnh ga đuổi theo.


Quản gia cầm muỗng đi ra ngoài: "......"

Dì Chu quét dọn vệ sinh: "......"

Quản gia và dì Chu nhìn nhau, vẻ mặt chuyển từ ngạc nhiên sang sốc nặng, sau đó biến thành đau lòng nhức óc.

Xa nhau một ngày cũng không được à? Sao lại đến mức này chứ!

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Cá Diếc Cam: Một phút cũng không thể rời xa QA

Chương 72

Các đường bay nội địa ở sân bay khá vắng vẻ, mai là giao thừa, khách trên máy bay lúc này đều là những người đưa gia đình sang nước ngoài du lịch đón Tết, chẳng còn ai bay đến các thành phố nhỏ.

Tiểu Lương đi lấy vé, còn một lúc nữa mới lên máy bay nên Tiêu Chiến chưa vội qua cổng kiểm tra an ninh, điện thoại của cậu hết pin mà lại quên đem đồ sạc, phải tìm chỗ sạc pin mới được.

Cậu kéo vali vào một cửa hàng, lấy hai cục sạc dự phòng, trả tiền bằng điện thoại của Tiểu Lương rồi đi ra ngoài sạc pin, sau đó đến trước tấm kính lớn chờ Tiểu Lương.

Tám rưỡi tối, tuyết vẫn rơi lất phất ngoài tấm kính cường lực màu xanh, một lớp tuyết mỏng đọng trên những chiếc máy bay và xe đưa rước đậu bên ngoài, dưới ánh đèn vàng lộ ra vẻ đìu hiu lạnh lẽo.

Sạc mấy phút, rốt cuộc điện thoại cũng khởi động lại, Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vừa bật máy lên thì lập tức nhìn thấy vô số cuộc gọi lỡ.

Không đợi Tiêu Chiến mở ra xem, Vương Nhất Bác đã gọi tới, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Em đang ở đâu vậy?"

Tiêu Chiến sửng sốt, quản gia không nói với Vương Nhất Bác sao?

"Em ở sân bay ạ." Tiêu Chiến nói.

Nói xong, Tiêu Chiến vừa ngước mắt lên thì trông thấy bóng dáng cao gầy của Vương Nhất Bác qua tấm kính màu xanh, trên người Vương Nhất Bác bám tuyết, áo khoác cũng không mặc, âu phục không thắt cà vạt dính vết nước sau khi tuyết tan, phong trần mệt mỏi đuổi theo, mái tóc đen hơi rối làm nổi bật khuôn mặt tái nhợt.

Anh áp điện thoại vào tai, rũ mắt nhìn cậu, đôi mắt đen như mực.

Suýt nữa Tiêu Chiến tưởng mình gặp ảo giác, vội vã quay người lại.

Đúng là Vương Nhất Bác đang đứng sau lưng cậu.

Tiêu Chiến khiếp sợ cúp máy: "Sao anh lại ở đây?" Tiểu Lương lái xe rất nhanh, họ vừa đến sân bay chưa đầy mười lăm phút mà Vương Nhất Bác đã tới, chắc phải đua xe trên đường mới đến kịp.

Vương Nhất Bác bỗng nhiên nắm chặt cánh tay Tiêu Chiến như đang cực lực kiềm chế gì đó, mím môi nói: "Chiến Chiến, về với anh đi."

Thấy anh túm chặt cánh tay mình như sắp bẻ gãy, trên mặt còn lộ vẻ hoảng hốt, Tiêu Chiến nhất thời hiểu ra: "Quản gia chưa nói với anh à?"

"Nói gì?" Vương Nhất Bác trầm giọng hỏi, anh rất muốn bình tĩnh nhưng liếc thấy hành lý bên cạnh Tiêu Chiến thì không thể nào bình tĩnh nổi.

Nếu mình không đến, có phải cậu sẽ chạy mất không?

Tiêu Chiến nhận ra cảm xúc bất ổn của Vương Nhất Bác nên vội vã ôm anh, Vương Nhất Bác bị ôm chầm, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của Tiêu Chiến, hơi thở dồn dập rốt cuộc cũng ổn định lại.

Tiêu Chiến nói ra chuyện dời mộ Tiểu Vũ: "Em sợ anh đang họp nên không gọi cho anh mà nhờ quản gia nhắn lại, tối nay em đi máy bay tới đó, mai sẽ về mà......"

Trong lòng Vương Nhất Bác không mấy tin tưởng nhưng cảm giác nôn nóng vẫn hơi dịu xuống: "Thật không?"

"Đương nhiên là thật rồi!" Tiêu Chiến vội nói, cậu buông Vương Nhất Bác ra rồi cho anh xem chuyến bay mình đặt trước trên điện thoại: "Em đã đặt sẵn vé để mai về, Tiểu Lương đi lấy rồi, lát nữa cậu ấy trở lại anh có thể xem."

Vương Nhất Bác nhìn chuyến bay Tiêu Chiến đặt sẵn rồi lại nhìn vào mắt cậu hồi lâu, nhịp tim loạn xạ suốt quãng đường lái xe tới đây rốt cuộc bình tĩnh lại.

Là hiểu lầm thôi, đúng vậy, không sai, là mình đa nghi thôi, Tiêu Chiến không muốn bỏ đi đâu.

Anh thở hắt một hơi, nhịn không được xoa mặt.

Tiêu Chiến nhìn quanh tìm chỗ sạch để kéo Vương Nhất Bác tới ngồi. Nhưng Vương Nhất Bác vừa thấy cậu cử động thì lập tức giữ chặt tay cậu trong lòng bàn tay, mắt nhìn thẳng vào cậu, còn kéo vali của cậu ra sau lưng mình như sợ cậu chạy mất.

Tiêu Chiến hết cách đành phải giữ nguyên tư thế khó chịu này đi tới một chỗ gần đó.

Sau khi hai người ngồi xuống, Tiêu Chiến sờ dọc bàn tay Vương Nhất Bác lên trên, cổ tay anh lạnh đến đáng sợ, cậu thở dài hỏi: "Anh chưa nghe quản gia nói hết đã lao ra ngoài, tưởng em muốn chạy trốn đúng không?"

Vương Nhất Bác rầu rĩ cụp mắt: "Anh đâu có nghĩ vậy."

"Không nghĩ vậy mà còn đuổi theo à? Áo khoác cũng chẳng mặc nữa."

Vương Nhất Bác mạnh miệng: "Anh chỉ đến tiễn em thôi, giờ tiễn vợ lên máy bay cũng không được sao?"

Tiêu Chiến không cãi với anh mà hà hơi vào lòng bàn tay anh cho ấm, xoa cổ anh hỏi: "Lạnh không?"

Vương Nhất Bác: "Không lạnh."

Không lạnh mới là lạ, mấy ngày gần giao thừa là lạnh nhất, nhiệt độ không khí đều âm mấy độ, quanh đây đâu có người nào mặc đồ phong phanh như vậy. Tiêu Chiến định lấy áo khoác trong vali đưa cho Vương Nhất Bác, nhưng cậu đi quá gấp, cũng không định ở Ô Thành lâu nên không đem theo áo khoác dày, hơn nữa Vương Nhất Bác mặc áo cậu sẽ rất chật.

"Lát nữa mua một cái đi." Tiêu Chiến nói.

Tiểu Lương đi tới băn khoăn nhìn Vương Nhất Bác, trước khi hắn đến Lâm tổng đã nhắc hắn đừng quá thân thiết với Tiêu Chiến kẻo lại bị Vương đại thiếu gia cho vào danh sách chết.

Hắn còn tưởng Lâm tổng nói quá, ai ngờ chỉ mới đi một lát mà Vương đại thiếu gia đã chạy tới tiễn lên máy bay.

Hơn nữa...... hình như không chỉ tiễn lên máy bay thôi đâu.

Vương Nhất Bác nhìn chuyến bay của hai người rồi lấy điện thoại ra tìm, phát hiện còn dư chỗ thì lập tức đặt cho mình một vé.

Không đợi Vương Nhất Bác sai bảo, Tiểu Lương thức thời cầm thẻ căn cước của Vương Nhất Bác đi lấy vé cho anh.

"Anh muốn đi với em à?" Tiêu Chiến hỏi.

"Không được sao?" Vương Nhất Bác hơi buồn bực, bất kỳ ai từ công ty về phát hiện vợ mình biến mất thì tâm trạng cũng sẽ tồi tệ thôi.


"Không phải không được, chỉ là......" Tiêu Chiến sợ Vương Nhất Bác mệt mỏi: "Anh chưa ăn tối đúng không?"

"Lát nữa hạ cánh ăn đại chút gì là được rồi."

Vương Nhất Bác nằng nặc đòi đi nên Tiêu Chiến cũng không làm anh mất hứng, thế thì cùng đi vậy.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác mua tạm một chiếc áo khoác ở sân bay. Tuy không bằng hàng cao cấp Vương Nhất Bác hay mặc nhưng dáng Vương đại thiếu gia đẹp nên mặc gì cũng giống như sắp đi dự tiệc, người chung quanh không khỏi ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh.

Thấy người khác nhìn anh chằm chằm, Tiêu Chiến nhịn không được lấy trong túi ra hai cái khẩu trang, đưa cho Vương Nhất Bác một cái: "Đeo lên đi."

Cậu vợ nhỏ đây là...... muốn độc chiếm mình sao?


Vương Nhất Bác cầm khẩu trang, tâm trạng bỗng dưng khá hơn, anh ôm eo Tiêu Chiến rồi tiện tay xoa đầu cậu.

Đang yên đang lành tự nhiên bị anh vò đầu thành ổ gà.

Trong lòng Tiêu Chiến nghẹn ứ, vội vã vuốt lại tóc mình.

Vương Nhất Bác kéo vali của cậu, vừa cười vừa kéo cậu đi: "Tới cổng kiểm tra an ninh thôi."

Tiêu Chiến đi theo anh rồi đặt di động vào khung.

Thật ra Vương Nhất Bác đột ngột xuất hiện khiến Tiêu Chiến rất vui, giống như định mua cơm hộp ăn tạm một bữa, kết quả cơm hộp biến thành bánh kem thơm ngọt, có Vương Nhất Bác ở đây, dường như tuyết rơi bên ngoài cũng bị hòa tan.

Qua cổng kiểm tra an ninh, Tiêu Chiến cất điện thoại rồi bước nhanh tới, chủ động nắm chặt tay Vương Nhất Bác đang đứng chờ mình.

Chuyến bay chỉ mất nửa tiếng, hai người và Tiểu Lương lên máy bay tìm chỗ ngồi.

Ô Thành vốn là nơi xa xôi hẻo lánh nên chuyến bay này rất ít người, thậm chí còn chưa ngồi hết một phần ba máy bay, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi gần cửa sổ, xung quanh chẳng có ai.

Vương Nhất Bác không quan trọng khoang phổ thông hay khoang hạng nhất, chỉ cần có thể ôm Tiêu Chiến là được.

Sau khi máy bay cất cánh, anh xoa xoa mi tâm, nhìn có vẻ buồn ngủ.

Dù sao mới vừa họp xong đã chạy tới...... Tiêu Chiến lấy hai cái chăn mỏng, đắp một cái lên đầu gối anh rồi lấy bịt mắt của mình đưa cho anh, thấp giọng nói: "Anh ngủ một lát đi."

Vương Nhất Bác gật đầu rồi đeo bịt mắt của Tiêu Chiến, cậu ngồi cạnh xem điện thoại, không khí lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng máy bay vù vù.

Bả vai hai người kề nhau, 009 trong người Vương Nhất Bác hết sức nôn nóng, ngo ngoe muốn động.

Nó tò mò về 001 muốn chết...... Trước kia ở nhà máy không có cơ hội tiếp cận 001 mà chỉ có thể nhìn từ xa mấy lần, thật không ngờ có thể tiếp xúc gần ở đây...... Hơn nữa lâu nay mình còn trộm pin của nó.

Nếu 001 bị rò điện thì phải phát hiện ngay chứ, chẳng lẽ trước kia nó cố ý dung túng mình trộm sao?

Nghĩ vậy, 009 bỗng nhiên đỏ mặt.


Nhưng chẳng hiểu sao mấy ngày nay ký chủ và cậu vợ nhỏ thân mật mà mức pin của mình không còn tăng lên—— 001 phản cảm với lòng tham không đáy của mình nên không rò điện cho mình nữa sao?

Hay vì mình trộm pin khiến 001 bị tổn hại gì đó?

009 chỉ có thể xem đầu óc Vương Nhất Bác để biết anh đang nghĩ gì, còn ý nghĩ của Tiêu Chiến và 001 nó hoàn toàn không đoán được.

Nó than dài thở ngắn trong cơ thể Vương Nhất Bác rồi đi tới đi lui, rốt cuộc nhịn không được vọt tới chỗ bả vai kề nhau của Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến.

Hay là đi xem thử nhỉ?

Chỉ chút xíu thôi.

Biết đâu 001 lại ngủ đông như lần trước thì sao?

Tim 009 đập thình thịch, hít thở sâu hết nửa tiếng, cuối cùng lấy hết can đảm thò đầu vào người Tiêu Chiến.

Nhưng sau khi chui vào, vừa ngẩng đầu lên thì lập tức đối diện với một luồng sáng gần trong gang tấc, còn sáng hơn cả nó, năng lượng mạnh hơn nó gấp trăm lần.

001 nhíu mày nhìn chăm chú.

Không ngờ lại gần như vậy, gần đến nỗi có thể chạm vào chân 001.

009 cảm thấy tim mình sắp nổ tung, hoảng sợ lộn nhào rụt đầu về, ngã phịch trong người ký chủ: "A a a a."

Sau khi nhận ra mình quấy rầy ký chủ, 009 vội bịt miệng lại.

May mà Vương Nhất Bác đang ngủ say nên không bị đánh thức.

Tiêu Chiến cúi đầu chơi game rắn săn mồi, 001 nói trong người cậu: "A Chiến, có lẽ Vương Nhất Bác biết sự tồn tại của tôi rồi."

Điện thoại trong tay Tiêu Chiến bị câu nói đột ngột này của 001 làm rơi xuống đất: "Sao lại thế?!"

001 nói: "Lúc nãy hệ thống nhỏ kia tham lam chui vào người anh để trộm pin ở khoảng cách gần, không biết thừa dịp tôi ngủ đông nó đã làm bao nhiêu lần rồi, nó đã biết sự tồn tại của tôi thì chắc Vương Nhất Bác cũng biết."


"......"

Lượng tin tức quá lớn khiến Tiêu Chiến hoàn toàn không kịp phản ứng.

Vương Nhất Bác không biết lúc nãy 009 gào rú trong đầu mình mà chỉ thấy hơi đau đầu, anh mở mắt ra xoa huyệt thái dương.

Thấy Tiêu Chiến khom lưng nhặt điện thoại, anh vươn tay nhặt lên đưa cho cậu, sau đó tiện tay ôm eo cậu, nghiêng người vùi đầu vào cổ Tiêu Chiến.

"Anh dậy rồi à?" Tiêu Chiến hỏi.

Vương Nhất Bác biết thật rồi ư? Vậy sao anh chưa bao giờ hỏi mình chuyện này?

Tiêu Chiến nhìn người trong lòng, bỗng nhiên hơi chột dạ, lo lắng hỏi: "Đói không anh?"

Nghe cậu vợ nhỏ quan tâm mình, Vương Nhất Bác vui vẻ ngồi thẳng dậy rồi nói: "Không đói."

Nhưng vừa nói xong thì bụng lập tức kêu ọc ọc.

Vương đại thiếu gia xấu hổ, quyết định vờ như không nghe thấy.

Tiêu Chiến nói: "Trước khi anh đi cũng không chịu vào bếp xem nữa, em có nấu canh gà cho anh đó."

"Thế à?" Vương Nhất Bác mừng rỡ ngước mắt nhìn Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến thở dài: "Tiếc là anh không uống được, canh hầm hôm nay mai về sẽ khó uống lắm."

Vương Nhất Bác bất mãn nhéo gáy Tiêu Chiến một cái: "Về nhà hầm lại cho anh không được sao?"

Tiêu Chiến nhìn sắc mặt Vương Nhất Bác.

Cậu cảm thấy dáng vẻ Vương Nhất Bác hoàn toàn không giống như đã biết.

Nếu biết ngay từ đầu mình tiếp cận anh chỉ vì tiền, chẳng lẽ Vương Nhất Bác không tức giận chút nào sao?

Nhưng nghĩ kỹ lại, mấy ngày nay Vương Nhất Bác có vẻ rất thiếu cảm giác an toàn, hành vi trên giường càng thêm mãnh liệt, hôm nay nghe tin mình ra sân bay lập tức hoảng loạn đuổi theo.

Vì biết lúc đầu mình tiếp cận anh vì tiền nên bất an sao?

Thật ra Tiêu Chiến cũng định tìm cơ hội thú nhận chuyện này với Vương Nhất Bác, đã quyết định ở bên anh nên từ nay về sau cậu không muốn lừa gạt hay khẩu thị tâm phi với anh nữa.

"Sao thế?" Vương Nhất Bác nhận ra Tiêu Chiến hơi bồn chồn nên nắm chặt tay cậu rồi thấp giọng hỏi.

Tiêu Chiến quyết định thẳng thắn.

Cậu suy tư một lát rồi nhìn vào mắt Vương Nhất Bác hỏi: "Có phải anh biết rồi không?"


Vương Nhất Bác khựng lại.

Mặc dù Tiêu Chiến không nói rõ là chuyện gì nhưng anh lại hiểu ngay.

Có lẽ đây chính là ăn ý.

Không gian yên tĩnh lại.

Vương Nhất Bác không lên tiếng mà siết chặt tay Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến nhỏ giọng nói: "Vậy sao anh không hỏi em?"

Vương Nhất Bác không biết trả lời thế nào, bởi vì anh...... không dám hỏi.

Khó khăn lắm hai người mới ở bên nhau, Tiêu Chiến cũng đã nói thích anh, nếu anh chủ động vạch trần khiến Tiêu Chiến né tránh anh lần nữa thì làm sao bây giờ?

Hơn nữa chuyện này có hỏi cũng chỉ tự chuốc nhục.

"Anh không quan tâm trước đây thế nào," Vương Nhất Bác nở nụ cười, "Chỉ cần hiện tại em thích anh là được rồi."

Trong lòng Tiêu Chiến bỗng nhiên chua ngọt đan xen.

Cậu từng tưởng tượng ra rất nhiều phản ứng của Vương Nhất Bác khi biết sự thật, có thể sẽ chất vấn mình, cũng có thể sẽ thất vọng về mình, tỏ ra lạnh lùng với mình, nhưng hoàn toàn không ngờ sẽ là phản ứng này.

Vì sợ tình huống này xuất hiện nên đêm tuyết hôm đó, dù cậu thú nhận mọi chuyện nhưng vẫn chưa nói rõ mục đích thấp hèn của mình.

Suy cho cùng, cậu vẫn sợ Vương Nhất Bác cảm thấy mình là kẻ đáng ghê tởm.

Nhưng...... hoàn toàn khác xa tưởng tượng của mình.


Điều mình lo lắng đối với Vương Nhất Bác hoàn toàn không đáng nhắc tới, anh chỉ sợ mình bỏ đi mà thôi.

Tiêu Chiến cảm thấy mình giống hệt tảng đá, Vương Nhất Bác kiên trì đục thủng tim mình rồi lưu lại hình bóng anh, khắc lên dấu ấn riêng không cách nào xóa nhòa.

Giờ cảm xúc của cậu cũng bắt đầu bị Vương Nhất Bác dẫn dắt mọi lúc mọi nơi.

Cậu không muốn thấy Vương Nhất Bác buồn phiền dù chỉ một mảy may.

Tiêu Chiến cũng không biết phải làm sao mới khiến Vương Nhất Bác có đầy đủ cảm giác an toàn từ mình, tin mình không bao giờ rời đi, nhưng cậu sẽ kiên nhẫn làm bất cứ điều gì có thể.

"Ban đầu đúng là vì tiền thật." Tiêu Chiến cầm tay Vương Nhất Bác: "Anh biết mà, em vẫn luôn rất cần tiền."

Cậu nhất định phải giải thích ngay, một giây cũng không muốn trì hoãn.

"Nhưng sau này thì không phải nữa, thật đó."

Máy bay đang ở độ cao chín ngàn mét, xung quanh ghế ngồi chẳng có ai, ánh sáng hơi mờ.

Hai người vừa nắm tay vừa nhìn nhau, tựa như tình nhân đang thì thầm tâm sự.

Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, đối diện với đôi mắt đen nhánh của anh, chỉ nhìn thấy mình trong mắt anh.

Tiêu Chiến cố gắng làm anh tin mình hơn: "Giờ em thích anh nhiều lắm, cả đời này cũng không rời xa anh đâu."

Thích nhiều lắm sao......?

Trong lòng Vương Nhất Bác yên ổn lạ thường, khóe miệng hơi cong lên: "Ừ."

Khi biết lúc đầu Tiêu Chiến tiếp cận mình vì tiền, trong lòng anh cũng tự an ủi như thế, an ủi mình giờ Tiêu Chiến thích mình là được rồi.

Nhưng tự an ủi bản thân và câu trả lời rõ ràng của Tiêu Chiến hoàn toàn khác nhau.

Tiêu Chiến hệt như một viên thuốc an thần khiến đám mây đen trong lòng anh rốt cuộc tan biến hoàn toàn.

Tiêu Chiến vuốt ve chiếc nhẫn trên tay mình rồi thấp giọng nói: "Chiếc nhẫn này em sẽ đeo mãi mãi, em...... em yêu anh, anh tin em được không?"

"Anh tin." Vương Nhất Bác ngọt ngào ôm Tiêu Chiến vào lòng, chỉ hận không thể vo tròn cậu nhét vào người mình.


Cuối cùng nỗi bất an kia cũng biến mất hoàn toàn.

Đương nhiên là anh tin Tiêu Chiến rồi.

Giờ phút này trong lòng anh cực kỳ mãn nguyện.

Bất kể trước đây thế nào, giờ anh đã thật sự có được người trong ngực này.

Chương 73: Chương cuối

Có Vương Nhất Bác đi theo, mọi việc giải quyết rất thuận lợi, sáng hôm sau ký tên xong, Tiêu Chiến dẫn Vương Nhất Bác đi mua một bó hoa tươi rồi đến nghĩa trang.

Tiểu Vũ luôn là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong lòng Tiêu Chiến, nhưng giờ đã tìm ra em trai Tiểu Vũ để giúp nó học hành, mình cũng có được một tình yêu nồng nhiệt, dần dà gút mắc này không còn làm Tiêu Chiến day dứt như xưa nữa.

Đây xem như nghi thức giã biệt quá khứ nhọc nhằn để hướng tới tương lai có Vương Nhất Bác.

Cậu cầm bó hoa từ tay Vương Nhất Bác rồi đặt trước mộ Tiểu Vũ.

Nơi này có người quản lý nên bia mộ rất sạch sẽ, tuyết rơi lả tả làm lá cây hơi gục xuống.

Tiêu Chiến nói: "Giờ tớ sống tốt lắm, đây là người tớ yêu, vốn dĩ không định dẫn anh ấy đến đâu, nhưng anh ấy bám người quá nên cứ nằng nặc đòi theo......"

Vương Nhất Bác đứng cạnh bất mãn lườm Tiêu Chiến một cái.

Tiêu Chiến bị anh lườm thì không nhịn được cười: "Có phải đẹp trai cực kỳ không?"

Vương Nhất Bác hừ một tiếng: "Câu này còn tạm nghe được, tha cho em đó."

Tiêu Chiến nói với Vương Nhất Bác: "Tiểu Vũ biết em đam mê sắc đẹp mà, em dẫn anh đến nhất định cậu ấy sẽ biết anh là gì của em, trước kia ngoại trừ đi chung với Lâm Mãn thì em chưa bao giờ dẫn ai tới đây cả."

Nếu Tiêu Chiến có người nhà, cậu sẽ giới thiệu nửa còn lại của mình với họ, nhưng đám người nhà họ Tiêu kia...... khỏi nhắc tới cũng được.

Cậu xem Lâm Mãn và Tiểu Vũ là người nhà, đã dẫn Vương Nhất Bác gặp Lâm Mãn nên cũng muốn để Tiểu Vũ gặp anh một lần.

Lẽ ra Vương Nhất Bác nên vui vì nửa câu sau của Tiêu Chiến, nhưng anh lại vô thức đặt sự chú ý vào nửa câu đầu.

Dù biết Tiểu Vũ là bạn tốt nhất của Tiêu Chiến ở quá khứ nhưng anh vẫn khó tránh khỏi ghen tị...... Ghen tị vì mình hoàn toàn không có mặt trong quá khứ của Tiêu Chiến.

Nhưng nghĩa tử là nghĩa tận nên anh sẽ không để lộ ra ngoài.

Thăm Tiểu Vũ xong, việc cuối cùng của Tiêu Chiến ở Ô Thành cũng hoàn thành.

Vương Nhất Bác rất muốn thăm lại trường Tiêu Chiến học ngày xưa nhưng thời gian quá hạn hẹp, giờ không lên máy bay thì sẽ không kịp về đón giao thừa với ông nội.

Khó khăn lắm năm nay Vương Nhất Bác mới tỉnh lại khỏi trạng thái người thực vật, trong nhà còn có thêm Tiêu Chiến, đông vui như vậy dễ gì ông nội cho họ đón Tết bên ngoài? Sợ họ không về, buổi trưa còn gọi mấy cuộc thúc giục.

Thế là ăn trưa xong, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác lên máy bay trở về.

Vừa về đã bị quản gia và dì Chu nhìn bằng ánh mắt mờ ám.

Lúc trước vì Tiêu Chiến mà trở mặt thành thù với em trai thì không nói, giờ vợ đi một ngày cũng phải đuổi theo dẫn người về, chuyện này nói ra e là hình tượng của đại thiếu gia nhà họ sẽ thật sự sụp đổ!

Người ngoài tuyệt đối sẽ không tin Vương Nhất Bác làm vậy đâu!

Vương lão gia cũng biết chuyện này nhưng muốn nói lại thôi, thật ra ông rất mong cháu trai mình sẽ thoát khỏi trạng thái trước kia để thư giãn một chút, không ngờ một khi Vương Nhất Bác đã thích người nào thì sẽ như thế...... như thế......

Thôi kệ, lão gia nghĩ thầm, đứa nhỏ Tiêu Chiến này hình như cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, trước đây Nhất Bác còn làm người thực vật, cậu ăn một bữa cơm cũng phải để Nhất Bác bên cạnh.

Hai người tám lạng nửa cân khiến người ta nhìn mà thở dài, quả là một đôi trời sinh...... Xét về mức độ nồng nhiệt trong tình cảm, chắc cháu mình cũng sẽ không bị thiệt thòi.

Giao thừa năm nay hết sức náo nhiệt.

Hai năm trước Vương Nhất Bác luôn làm người thực vật, cả Vương thị rung chuyển, dù là lễ Tết trong biệt thự cũng vắng lặng.

Giờ Vương Nhất Bác chẳng những tỉnh lại mà còn rất khỏe mạnh, hoàn thành một cuộc hôn nhân viên mãn.

Trong lòng lão gia vui mừng, nhân dịp tống cựu nghênh tân, tiếp nối quá khứ mở ra tương lai, ông cho mọi nhân viên trong biệt thự một bao lì xì dày cộm.

Đông người nên lão gia cũng có hứng xem gala cuối năm, rủ quản gia, dì Chu và mấy nhân viên kỳ cựu ngồi uống trà.

Lúc ăn tối Vương Chi Lâm bị cha mẹ mình gọi về ăn cơm với ông nội.

Tuy lão gia bên trọng bên khinh nhưng vẫn xem Vương Chi Lâm là cháu ruột mình, chỉ là trước kia luôn nghĩ Vương Chi Lâm có cha mẹ thương yêu, còn Vương Nhất Bác chẳng có người nào thật lòng đối tốt với anh nên mới thiên vị Vương Nhất Bác hơn.

Giờ thì tốt rồi, bên cạnh Vương Nhất Bác đã có Tiêu Chiến, ông cũng xem như yên tâm.

Nhưng dịp Tết đặc biệt này ông không muốn làm Vương Nhất Bác bực bội, thế là xua Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến đi mua sắm trước khi Vương Chi Lâm tới, khi Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến về thì ông đã giục Vương Chi Lâm đi trước.

Tiêu Chiến ôm hộp pháo hoa đi vào, cũng chẳng để ý lắm.

Vương Nhất Bác liếc nhìn dấu chân trên tuyết trong sân thì biết đứa em trai ngu xuẩn vừa tới, nhưng ông nội đã cao tuổi, anh cũng không muốn làm ông khó xử nên vờ như không biết.

"Ông nội và chú quản gia có muốn ra ngoài bắn pháo hoa với tụi cháu không ạ?" Tiêu Chiến rất phấn khích, hai mươi mốt năm trước cậu chưa bao giờ ăn Tết đúng nghĩa với người thân cả.

Trước kia hay nghe người ta nói giao thừa có ý nghĩa đặc biệt nhưng cậu hoàn toàn không cảm nhận được, vì dù là Giáng sinh hay giao thừa thì cậu đều ở ký túc xá hoặc chơi game với Lâm Mãn, chẳng có gì khác với ba trăm mấy chục ngày còn lại.

Lúc nãy ra phố một chuyến với Vương Nhất Bác, mua một xe pháo hoa về, lúc này mới có cảm giác Tết thật sự.

"Hai đứa chơi đi, bọn ông theo thanh niên các cháu xem náo nhiệt gì chứ?" Lão gia tươi cười quay sang bảo quản gia: "Ông vẫn chưa già lắm, hay là theo tụi nó ra xem đi?"

Quản gia vội xua tay rồi kề vào tai lão gia nói thầm: "Tiêu Chiến chỉ hỏi vậy thôi chứ thật ra hai người không muốn chúng ta quấy rầy đâu ạ."


Nếu không thức thời đi theo, chẳng phải sẽ bị đại thiếu gia lườm cháy mặt sao?


"Tôi cũng không đi đâu, bên ngoài lạnh lắm." Quản gia cố ý nói.

Thấy trong nhà không ai hứng thú với pháo hoa, Tiêu Chiến buồn bực quay sang nhìn Vương Nhất Bác: "Chỉ có hai chúng ta làm chuyện trẻ con này thôi."


Vương Nhất Bác rất vui vì không ai tham gia, quấn khăn lên cổ Tiêu Chiến, đeo găng tay cho cậu rồi kéo cậu ra ngoài: "Chỉ có hai chúng ta không được sao, em còn muốn bao nhiêu người nữa hả?"

Hai ngày nay tuyết rơi lả tả đọng trong sân, nhưng không sâu lắm mà chỉ tới đế giày.

Hai người bước trên tuyết lạo xạo, tuyết trên cành cây rơi xuống rì rào.

Vương Nhất Bác lấy mấy hộp pháo hoa ra, đứng ở nơi đèn đường chiếu sáng, để pháo hoa trên tuyết rồi hỏi Tiêu Chiến: "Em muốn bắn loại nào trước?"

"Loại mà chủ tiệm quảng cáo huyên thuyên ấy, nói có thể bay lên từng đoạn rồi nổ tung, vừa có màu cam vừa có màu xanh nữa." Tiêu Chiến gãi đầu, quên mất tên nó là gì.

Thời buổi này pháo hoa được đặt đủ tên gọi mỹ miều, gì mà sao băng mặt trời, đông hè giao nhau, cậu hoàn toàn không phân biệt được cái nào với cái nào.

Vương Nhất Bác cầm hộp quẹt ngước mắt nhìn cậu, nhíu mày hỏi: "Cái hình con sứa ấy à?"

"Đúng đúng đúng, em nói cái đó đó!" Tiêu Chiến kinh ngạc: "Em tả lung tung như vậy mà anh cũng đoán được sao?!"

Đây thật quá ăn ý rồi, chẳng lẽ bên nhau lâu ngày sẽ hiểu lòng nhau thật sao?

Vương Nhất Bác nhếch miệng, có vẻ rất đắc ý.

Anh sẽ không nói cho cậu vợ nhỏ biết lúc nãy mua pháo hoa mình luôn nhìn cậu chăm chú, vì vậy khi chủ tiệm giới thiệu, Tiêu Chiến tròn xoe mắt tò mò về loại nào anh đều ghi nhớ trong lòng.

Cậu vợ nhỏ thấy mình đoán trúng ý nhất định sẽ càng sùng bái mình hơn.


"Em đứng xa một chút, anh đốt đây." Vương Nhất Bác cười nói.

Tiêu Chiến nghe lời bịt tai lại rồi bước lùi ra sau.

Ánh lửa lập lòe từ hộp quẹt chiếu sáng khuôn mặt tuấn tú của anh, sau đó tắt ngấm, trong bóng tối có một vẻ đẹp như phù dung sớm nở tối tàn, bỗng chốc Tiêu Chiến chỉ ngắm mặt anh, thậm chí quên cả cúi đầu nhìn pháo hoa.

Vương Nhất Bác lùi lại mấy bước rồi đi vòng qua đến cạnh cậu, kề vào tai cậu thì thầm: "Bắt đầu rồi kìa."

Lúc này Tiêu Chiến mới kịp phản ứng, không hiểu sao tim đập rộn ràng, vội vã quay sang nhìn pháo hoa.

Chỉ thấy pháo hoa dưới đất tóe lửa mấy giây, sau đó cùng lúc bay lên như hàng trăm con đom đóm, ánh lửa màu cam sáng rực vút lên không trung.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngẩng đầu dõi theo, ánh lửa màu cam biến thành xanh lá, trong đêm tối hệt như vô số con sứa lơ lửng giữa không trung, trên đuôi lấm tấm đốm sáng lấp lánh.

Đàn sứa từ từ bay cao, ánh sáng trắng kia dần biến thành màu xanh dương, màu hồng, rơi xuống không trung như cơn mưa sao băng.

Cuối cùng vô số pháo hoa hình sứa màu xanh lá nổ tung giữa trời, thắp sáng bầu trời đêm.


Vương Nhất Bác ngửa đầu nhìn, pháo hoa lung linh phản chiếu trên mặt anh, ánh sáng xanh huỳnh quang rơi vào đuôi mắt.

Tiêu Chiến nhịn không được liếc trộm anh.

Hình như Vương Nhất Bác phát giác nên quay mặt sang.

Tiêu Chiến vội vã dời mắt đi.

Vương Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến, trong giọng nói mang theo ý cười hài lòng: "Em không xem pháo hoa mà nhìn gì vậy?"

"Em nhìn pháo hoa mà." Tiêu Chiến hơi nóng mặt, còn lâu mới thừa nhận.

Vương Nhất Bác hỏi: "Đẹp không?"

Tiêu Chiến ngước nhìn bầu trời đêm rồi cười nói: "Biết mà còn hỏi nữa."

Vương Nhất Bác cảm thấy niềm đam mê sắc đẹp của cậu vợ nhỏ quả thực hết cứu, may mà ngoại hình của mình có thể thu hút được cậu.

"Nhưng sau này anh bảy tám chục tuổi thì sao?" Vương Nhất Bác cố ý hỏi: "Chắc lúc đó em không thích anh đâu nhỉ?"

Lại nữa rồi, Tiêu Chiến nghĩ thầm, cứ thích nói mấy câu khích bác để ép người ta tỏ tình với mình thôi!

Tiêu Chiến đã vuốt lông cực kỳ thành thạo, mặt không đỏ tim không đập nói: "Khi anh bảy tám chục thì em cũng bảy tám chục rồi còn gì, ông già thích ông già chứ sao."

Lời này nghe hơi kỳ quái...... Nhưng khóe miệng Vương Nhất Bác vẫn kìm không được nhếch lên.

"Còn nhiều pháo hoa lắm, cứ từ từ thả." Vương Nhất Bác mở cái hộp dưới chân: "Loại này chắc em cũng thích đó."

Lúc nãy chủ tiệm giới thiệu, Tiêu Chiến đã "oa" một tiếng.

Anh lấy ra hai cây pháo hoa nhỏ có thể cầm trong tay.

Lúc này Tiêu Chiến mới kịp phản ứng, làm gì có nhiều tâm ý tương thông trùng hợp như vậy, chỉ đơn giản là có người ghi nhớ sở thích của mình thôi.

"Đây là quà giao thừa sao?" Tiêu Chiến cười hỏi.

"Em nghĩ giao thừa anh chỉ thả pháo hoa tặng em thôi sao? Thế thì keo kiệt quá đấy." Vương Nhất Bác nói: "Quà giao thừa là cái này nè."

Bỗng nhiên anh lấy từ trong ngực ra một bao lì xì nhét vào tay Tiêu Chiến: "Lì xì em đó."

Tiêu Chiến cứ tưởng bên trong là một tấm thẻ, ai ngờ không phải mà là một xấp 100 tệ dày cộp, cậu lập tức bật cười: "Sao tự dưng trở lại kiểu xưa thế?"


Giờ đâu còn ai dùng tiền mặt nữa? E là mười mấy năm rồi Vương đại thiếu đi ra ngoài không đem theo ví mà chỉ dựa vào khuôn mặt để quẹt thẻ thôi.

Vương Nhất Bác nói: "Mở ra xem đi."

Tiêu Chiến tò mò ngước nhìn anh rồi cúi đầu mở bao lì xì, số tiền không nhiều lắm, dù sao một cái bao cũng không thể đựng quá nhiều tiền, nhưng tiền còn mới tinh, thoạt nhìn như tiền kỷ niệm, số sê-ri của hai mươi mốt tờ đầu tiên là ngày sinh của cậu, tổng cộng có hai trăm mốt tờ.

"Lì xì bù cho em những Tết trước đây," vành tai Vương Nhất Bác ửng đỏ, anh nói, "Lẽ ra phải bỏ nhiều một chút, nhưng Lâm Mãn nói hồi cấp hai hầu hết các bạn học đều được lì xì một ngàn tệ, vì vậy anh lì xì em mỗi năm một ngàn...... Có sến quá không?"


"Đúng là hơi sến......" Tiêu Chiến cười nói, nhưng không hiểu sao trong lòng đột nhiên mềm nhũn, sống mũi cũng cay cay.

Vương Nhất Bác đúng là phiền mà, sao anh biết trước kia mỗi dịp Tết mình ao ước gì chứ? Còn lâu mới thèm ăn canh nóng hổi trong nhà và được cha mẹ xoa đầu phát tiền mừng tuổi......

"Nhưng em thích lắm." Tiêu Chiến nghiêm túc gấp bao lì xì bỏ vào ví tiền của mình, sau đó chồm tới hôn má Vương Nhất Bác một cái: "Vậy em cũng sẽ tặng anh một món quà Tết."

Vương Nhất Bác: "Gì vậy?"

"Lát nữa tắm xong anh sẽ biết." Tiêu Chiến li.ếm môi, đôi mắt lấp lánh như mèo sắp trộm cá.

Vương Nhất Bác nhìn cậu, không hiểu sao miệng đắng lưỡi khô.

Gần đến 0 giờ, người già chịu không được nên đều đi ngủ hết.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác về phòng tắm rửa, Vương Nhất Bác nhanh chóng hiểu ra quà Tết Tiêu Chiến tặng mình là gì.

"Vợ à, em muốn anh đóng vai người thực vật cho em chơi cũng không thành vấn đề, nhưng đâu cần trói anh lại chứ!" Vương Nhất Bác mặc áo choàng tắm nằm trên giường, nhìn dải lụa dài mảnh cột trên cổ tay mình, gương mặt tuấn tú đỏ bừng.

Lúc nãy tắm rửa anh giả làm người thực vật, Tiêu Chiến tắm cho anh như trước đây rồi bế anh lên giường.

Ai ngờ anh chưa kịp phản ứng thì trên cổ tay đã có thêm một sợi dây lụa.

Lúc tắm Tiêu Chiến có vuốt ve thế nào Vương Nhất Bác cũng không phản ứng, đóng vai người thực vật hết sức chuyên nghiệp, giờ Vương đại thiếu gia nhịn không được muốn thoát vai.

Tiêu Chiến cố nén xấu hổ, rót hai ly rượu vang rồi nói: "Rốt cuộc ai muốn đóng vai người thực vật hả? Đừng có đổ thừa, lúc nãy tắm xong em hỏi chúng ta kết thúc bước này được chưa mà anh cứ nằm im ru trong ngực em, hỏi gì cũng làm ngơ, chính anh nghiện đóng vai người thực vật thì có."

Đây hoàn toàn không phải món quà cậu nói, nhưng chẳng biết sao Vương Nhất Bác lại hiểu sai ý cậu, trong lúc tắm bắt cậu đối xử với mình như người thực vật trước kia.

Thấy Vương Nhất Bác quyết tâm giả làm người thực vật đến cùng, cậu chợt nảy ra ý định trêu chọc anh, tìm một chiếc cà vạt trói tay Vương Nhất Bác vào thành giường.

Quả nhiên sau khi Vương Nhất Bác biết cậu đang làm gì thì không giả bộ được nữa, lập tức mở mắt ra.

Vương Nhất Bác nói: "Em qua đây cởi cho anh đi."

"Nhất định phải cởi sao?" Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, ánh mắt dán vào khuôn mặt đẹp của anh, trong lòng ngứa ngáy.

Cậu uống một hớp rượu vang rồi leo lên giường mớm cho Vương Nhất Bác.

Hai người trao nhau một nụ hôn ngọt ngào mang theo men say.

Vương Nhất Bác chợt phát hiện Tiêu Chiến hơi say rồi.

Tiêu Chiến chưa từng xã giao hay dự tiệc nên tửu lượng rất kém, giờ phút này chống tay trên ngực anh, nhìn thẳng vào anh bằng đôi mắt nai long lanh nước.

Đây là Tiêu Chiến mà anh chưa thấy bao giờ.

Hơi thở của Vương Nhất Bác bỗng nhiên rối loạn.

"Không cởi làm sao qua đêm nay được?" Mắt Vương Nhất Bác sâu thẳm, cố ý dụ dỗ Tiêu Chiến.

Đầu óc mụ mẫm khiến lời nói không thông qua não, cũng bỏ qua quá trình nóng mặt thẹn thùng.

Tiêu Chiến phấn khích nhìn Vương Nhất Bác: "Để em thử nhé?"

"Thử?" Giọng Vương Nhất Bác vừa trầm vừa thấp, tràn đầy mê hoặc: "Em muốn thử gì với anh?"

Tiêu Chiến không trả lời mà liế.m môi như sắp ăn một miếng bánh kem thơm ngon, bắt đầu cởi áo choàng tắm của Vương Nhất Bác.

Thật ra dải lụa trên cổ tay Vương Nhất Bác chỉ cột hờ, giật mạnh một cái là có thể thoát ra.

Nhưng giờ phút này anh lại không muốn cởi.

Anh hào hứng muốn xem một mặt khác của Tiêu Chiến khi say rượu.


Tiêu Chiến cúi người hôn anh, vì không tỉnh táo lắm nên hôn rất vụng về.

Mặc dù cổ tay Vương Nhất Bác không thể nhúc nhích nhưng vẫn ngẩng đầu lên được, anh hôn sâu hơn, cướp hết không khí trong miệng Tiêu Chiến.

Anh cảm thấy như mình đang thừa nước đục thả câu, vì Tiêu Chiến đang say nên hơi khó thở, lúc này bị anh hôn run rẩy.

Dù đang choáng váng nhưng Tiêu Chiến vẫn chưa quên mình muốn sàm sỡ Vương Nhất Bác.

Cậu nhẹ nhàng vuốt ve da anh.

Toàn thân Vương Nhất Bác vốn đã khô nóng, giờ càng bị cậu làm động tì.nh, gần như mất khống chế, nhịn không được muốn giật hai tay ra đè người xuống.

Ngay khi anh kìm không được muốn trở thành bên chủ động, Tiêu Chiến đè cổ tay anh rồi ngồi xuống.

......

Tiêu Chiến hết sức hối hận, lẽ ra không nên bắt chước người ta uống rượu vang, đâu ngờ uy lực lại mạnh như vậy.

Hôm sau đầu cậu đau như sắp nứt, eo cũng mỏi nhừ mà không hiểu tại sao.

Tiêu Chiến ngồi trên giường suy tư một lát, ánh mắt rơi xuống dải lụa bên cạnh mới sực nhớ chuyện gì xảy ra.

Cậu nhịn không được che kín mặt.

Vì tôn trọng sự riêng tư của cậu nên mỗi lần cậu và Vương Nhất Bác sắp thân mật, 001 sẽ tự động ngủ đông. Giờ thấy Tiêu Chiến tỉnh lại, 001 mới chậm chạp khởi động máy.

001 sửa chữa cơ thể mình, bỗng nhiên nói với Tiêu Chiến: "A Chiến, chắc tôi sắp bước vào giai đoạn chức năng mắc kẹt rồi."

Nói xong 001 thở dài.

"Sao thế?" Tiêu Chiến hỏi.

Nói mới nhớ, từ lâu lắm rồi cậu không còn để ý doanh thu của mình, hình như giờ cậu không còn khao khát tiền bạc vô độ nữa.

001 nói: "Ba năm rưỡi rồi còn gì, linh kiện hơi trục trặc nên phải sửa. Chắc mấy tháng nữa tôi phải trở về một chuyến."

"Còn quay lại nữa không?" Đương nhiên Tiêu Chiến không nỡ xa nó.

001 cười nói: "Chắc không thể làm hệ thống của anh nữa đâu, nhưng tôi sẽ đến thăm anh như một người bạn."

Tiêu Chiến yên tâm nói: "Tiền của tôi đủ lắm rồi, cậu cứ yên tâm về sửa chữa đi."

001: "Ừ."

Đâu phải nó bị trục trặc.

Điều kiện tiên quyết để khóa lại với hệ thống khát vọng 001 này là phải có ham m.uốn cực kỳ mãnh liệt với một thứ gì đó. Ba năm trước Tiêu Chiến là ứng cử viên sáng giá nên 001 mới tự động bắt được cậu trong đám đông.

Nhưng giờ Tiêu Chiến không còn ham tiền đến mức bệnh h.oạn như ba năm trước nữa.

Khát vọng của cậu đã từ tiền bạc biến thành tình yêu của Vương Nhất Bác, cùng anh già đi.

Chuyện yêu đương này 001 chẳng giúp được gì cả.

Khi nguyện vọng của ký chủ biến mất hoặc thay đổi, chức năng hệ thống cũng sẽ tự động mắc kẹt.

Nhưng nếu nó nói đây là vấn đề của A Chiến thì cậu sẽ áy náy.

001 thở dài lần nữa rồi quay lại nói với 009 đang trốn: "Ra đây."


Tối qua thừa dịp 001 ngủ đông, 009 lén lút chạy vào thân thể Tiêu Chiến, lúc này không ngờ bị 001 gọi tên, nó ngượng ngùng đi ra lí nhí hỏi: "Anh sắp về rồi sao? Anh dẫn em đi chung được không?"

Cứ tưởng rơi xuống nơi này sẽ không về được nữa, ai ngờ lại gặp đồng loại, còn là đồng loại siêu việt nữa chứ.

001 không nỡ xa Tiêu Chiến nhưng 009 còn lâu mới không nỡ xa Vương Nhất Bác! Ngày nào Vương Nhất Bác cũng khóa mõm nó, quả thực nó sắp nghẹn chết rồi!


001 cau mày nói: "Pin cậu không đầy, người cũng rách tả tơi thì làm sao về được?"

009 dè dặt hỏi: "Anh, anh chia cho em chút xíu được không?"

Nếu không thông qua Tiêu Chiến mà tiếp xúc trực tiếp với 001 thì tốc độ sạc pin sẽ nhanh hơn. Nhưng chẳng biết 001 có chịu không nữa......

001 nhìn 009 từ đầu đến chân một lượt, không nói năng gì.

009 lập tức ỉu xìu, nó cũng biết yêu cầu của mình hơi khó, mình là ai chứ, dựa vào cái gì mà bắt người giỏi nhất giúp mình......

Không ngờ 001 do dự một lát rồi chìa tay ra với nó: "Chỉ chút xíu thôi đó, đầy pin thì đi ngay cho tôi."


009: "! Cảm ơn cảm ơn ——"

001: "Đừng ồn."

009 vội vã ngậm miệng, bổ nhào qua thẹn thùng nắm ngón tay 001.


Mặc dù Tiêu Chiến cảm thấy trong người có thêm một hệ thống nhưng không biết hai hệ thống đang bi bô nói gì, chỉ nghĩ 001 có thêm bạn.

Cậu đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ.

Vương Nhất Bác dậy rất sớm, đang ở trong sân đắp người tuyết đầu tiên của năm mới cho cậu.

Đây là trận tuyết cuối cùng năm ngoái và cũng là trận tuyết đầu tiên năm nay, sau khi tuyết tan mùa xuân sẽ chính thức đến.

Tiêu Chiến mặc đồ tử tế rồi đi xuống lầu.

Thu hải đường quen thuộc, người tuyết quen thuộc.

Giờ còn sớm nên lão gia và quản gia chưa dậy, cả thế giới tĩnh mịch, tuyết trắng mênh mang, vô cùng yên tĩnh.

Nghe thấy động tĩnh, Vương Nhất Bác quay đầu nhìn cậu, gương mặt tuấn mỹ tỏa sáng rạng rỡ trong tuyết.

Đối diện với ánh mắt Vương Nhất Bác, trong lòng Tiêu Chiến bỗng yên bình lạ thường, cảm giác này tựa như hai người rúc vào phòng nhỏ trong băng thiên tuyết địa, cùng sưởi chung một bếp lò, hạnh phúc đến tận thiên hoang địa lão.

Cậu nở nụ cười, đeo găng tay đi tới nhìn Vương Nhất Bác, vô thức kiễng chân lên phủi tuyết trên mi anh: "Sao anh dậy sớm thế?"

Vương Nhất Bác ôm cậu, khuôn mặt hơi lạnh vùi vào cổ cậu: "Em thích cái này lắm đúng không? Sau này hàng năm tuyết rơi anh sẽ đắp cho em."

"Dạ, tám mươi tuổi cũng đắp sao?" Tiêu Chiến hỏi.

Vương Nhất Bác kề vào tai cậu thì thầm: "Tám mươi tuổi cũng đắp."

Tựa như đang ký khế ước trọn đời.

"Hôm nay có chuyển nhà không ạ?" Tiêu Chiến cười hỏi.

Vương Nhất Bác nói: "Em muốn chuyển thì chuyển, còn không hôm nay tụi mình tiếp tục ở nhà, em không uống được rượu thì thử xay cà phê nhé? Buổi chiều có thể chơi game trong phòng đọc sách, anh làm việc anh, em làm việc em...... Nếu em muốn thăm họ hàng như người khác thì anh sẽ dẫn em đi......"

Tiêu Chiến vừa nghe Vương Nhất Bác thì thầm bên tai mình vừa đi tới phía trước.

Vương Nhất Bác hơi bất mãn, vừa ôm người thì người đã cựa quậy lung tung, ôm cậu từ phía sau rồi đi theo cậu.

Tiêu Chiến ngồi xổm xuống trước mặt người tuyết, tháo găng tay ra rồi vẽ một trái tim lên ngực nó.

Một trái tim tròn trịa.

"Anh quên cái này rồi nè." Tiêu Chiến nói.

Vương Nhất Bác bật cười, ôm Tiêu Chiến chặt hơn rồi kề vào tai cậu nói: "Anh đâu có quên, anh cố ý mà."

Tiêu Chiến: "Dụ dỗ em đúng không?"

Tiêu Chiến đứng dậy, Vương Nhất Bác đứng dậy theo.

Tiêu Chiến xoay người lại trong ngực Vương Nhất Bác, ôm anh nói: "Chúc mừng Vương đại thiếu gia, thành công lớn rồi đó."

Một ngày vô cùng bình thường, nhưng cũng là một ngày vô cùng hạnh phúc.

Có hệ thống vừa tìm được bạn, có người đang ngủ say trong mộng, có bông tuyết tan ra trên ngọn cây, có ánh nắng xuyên qua màn cửa rọi xuống đất......

Còn có hai người ôm nhau trên tuyết, trái tim kề sát, cả thế giới chỉ còn lại nhau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co