⟡˖࣪ 𐚁๋࣭
• Cp: Gaku & Tenkyu x Shin
•
❀
•
Có một ranh giới vô hình nhưng sắc lẹm giữa sự tồn tại sinh học và sự sống của một con người. Shin nằm chính xác tại ranh giới bị băm vằn đó.
Nơi cậu không còn được định nghĩa như một cá thể có linh hồn độc lập, mà là một vùng lãnh thổ bị xâu xé, một thực thể ký sinh được nuôi dưỡng bằng thứ dưỡng chất độc hại kết tinh từ cực đoan méo mó nhất của ham muốn chiếm hữu.
Nó là một trạng thái tĩnh, một đầm lầy tâm lý thối rữa, nơi mỗi giây trôi qua đều là một cuộc giải phẫu sống vào tận cùng sự phục tùng của thể xác và tinh thần.
Sự hiện diện của Shin trong mối quan hệ ba người này không khác gì một thứ tế bào ung thư được nuông chiều.
Cậu bị hủy hoại mỗi ngày, nhưng lại là chất keo duy nhất giữ cho sự điên loạn của Gaku và sự tàn nhẫn của Tenkyu không lao vào nhau trong một cuộc thảm sát tự diệt.
Ở đây, sự chiếm hữu thể xác không dừng lại ở những lồng giam bằng sắt hay những sợi xích thô kệch.
Sự giam cầm tối thượng nằm ở sự va chạm da thịt tiêu cực - nơi những cái chạm không mang lại hơi ấm mà là kích thích thần kinh độc hại, những vết rách rỉ máu và sự thao túng xúc giác đẩy con người ta vào hố sâu của sự quy phục vô điều kiện.
Gaku không sở hữu khả năng tư duy ngôn từ phức tạp của một kẻ thao túng, và hắn căm ghét bất cứ thứ gì mang hơi hướng của sự lập trình, tính toán.
Đối với hắn, thế giới được vận hành bằng những xung năng nguyên thủy nhất - săn mồi, cấu xé, và đánh dấu lãnh thổ.
Shin trong mắt Gaku, là một khối thịt chuyển động đầy quyến rũ nhưng cũng đầy tội nghiệp, một thứ đồ chơi phát ra tiếng khóc nghẹn ngào mà hắn đã dùng móng vuốt để cào bới ra từ những đống đổ nát của cuộc đời cậu.
Hắn không muốn nhìn thấy Shin chết, bởi cái chết đồng nghĩa với sự im lặng tuyệt đối, sự biến mất của một thứ công cụ thỏa mãn bản năng.
Hắn cần cậu sống, nhưng phải là một sự sống ngấp nghé bên bờ vực của sự tan rã - một trạng thái cận tử kéo dài vô tận, nơi nhịp tim của Shin chỉ đập nhanh khi nỗi sợ hãi tột cùng ngấm vào từng mao mạch.
Mỗi lần Gaku tiếp xúc với da thịt của Shin, đó không bao giờ là một cái ôm. Đó là một cuộc xâm lăng có chủ đích.
Hắn thích thú nhìn làn da trắng nhợt của cậu co rúm lại dưới những ngón tay chai sần của hắn. Bản năng của một con thú đói khiến hắn luôn muốn để lại dấu vết trên cơ thể người khác.
Khi Gaku ghì chặt Shin xuống sàn nhà lạnh lẽo, áp lực từ những bó cơ cuồn cuộn của hắn không chỉ ép chặt lồng ngực cậu khiến oxy không thể tràn vào phổi, mà nó còn bẻ gãy từng chút một sự phản kháng yếu ớt của cậu.
Tiếng xương sườn rạn nứt dưới sức nặng của Gaku không làm hắn ghê tởm; ngược lại, âm thanh khô khốc đó là thứ âm nhạc kích thích nhất, là bằng chứng sống động cho thấy quyền lực tuyệt đối của hắn.
"Mày chạy đi đâu?"
Gaku thường thì thầm câu hỏi đó bằng một chất giọng khàn đặc, hơi thở nóng hổi sực mùi máu và bạo lực phả thẳng vào hõm cổ đẫm mồ hôi của Shin.
Hắn không bẻ gãy chân cậu vì sợ cậu trốn thoát khỏi căn phòng tối.
Hắn bẻ gãy chúng vì hắn muốn nắm giữ đặc quyền thượng đế: quyền được quyết định xem khi nào, ở đâu, và bằng cách nào cơ thể này được phép đứng lên.
Việc nhìn Shin run rẩy trên đôi chân không còn tự chủ, phải bò lết dưới sàn và bám lấy mắt cá chân hắn để tìm một điểm tựa, mang lại cho Gaku một cơn khoái cảm tâm thần.
Hắn đo lường tình yêu (nếu thứ bạo lực này có thể gọi là tình yêu) bằng độ sâu của những vết cắn ngập chân răng trên vai, trên cổ, và trên những vùng da nhạy cảm nhất của Shin.
Những vết thương ấy tím ngắt, rồi chuyển sang màu xanh xám, thối rữa dần dưới tầng biểu bì trước khi kịp lành, tạo thành một tấm bản đồ của sự chiếm đoạt thô bạo.
Hắn xem tất cả những kẻ khác, đặc biệt là Tenkyu, là lũ sâu bọ bẩn thỉu đang cố tình dòm ngó và chạm vào phần thưởng xương máu mà chính tay hắn đã săn lùng, xích lại và đóng dấu sở hữu bằng máu.
Ngược lại hoàn toàn với cơn cuồng nộ thú tính của Gaku, Tenkyu là một thực thể cô đặc của sự lạnh lẽo, một kẻ bạo hành tinh thần mang gương mặt điềm tĩnh của một triết gia hay một nhà khoa học lỗi lạc.
Nếu Gaku muốn nghiền nát thể xác của Shin, thì Tenkyu lại thèm khát một thứ cao cấp hơn, kinh tởm hơn rất nhiều: sự hủy diệt hoàn toàn ý chí và sự tự chủ trong linh hồn nạn nhân.
Tenkyu khinh bỉ bạo lực thô xác, hắn coi những vết bầm tím và những trận đòn roi của Gaku là sự bất lực của một con thú không biết cách dùng não.
Hắn sử dụng chính những vết thương do Gaku gây ra để làm bệ phóng cho trò chơi tâm lý tàn nhẫn của mình.
Mỗi khi Shin bị Gaku hành hạ đến mức kiệt quệ, Tenkyu sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh bước ra từ một câu chuyện cổ tích đen tối.
Hắn không bao giờ dùng xích sắt làm xước làn da vốn đã rách nát của Shin. Thay vào đó, hắn chạm vào cậu bằng những đầu ngón tay thon dài, lạnh ngắt nhưng cực kỳ dịu dàng.
Hắn tính toán từng milimet trên cổ Shin để đeo vào đó một chiếc vòng bằng nhung đen êm ái. Chiếc vòng cổ ấy không gây đau đớn, nhưng nó chứa đựng một bộ định vị tinh vi và một cơ chế siết chặt ngầm - một biểu tượng của sự giam cầm vô hình nhưng tuyệt đối.
Tenkyu thiết lập một cái bẫy tâm lý hoàn hảo bằng cách cố tình để lộ những sơ hở trong căn phòng, mở toang những cánh cửa để Shin nhìn thấy ánh sáng mặt trời bên ngoài. Hắn rỉ vào tai cậu những lời vuốt ve đầy dung túng.
"Em được tự do, Shin. Nếu em muốn, em có thể đi."
Nhưng đó là một thứ tự do giả tạo được tẩm độc.
Tenkyu biết thừa rằng ngay bên ngoài cánh cửa kia, Gaku đang chực chờ với tất cả sự cuồng nộ và đói khát của một con thú mất mồi.
Hắn muốn Shin nếm trải cảm giác chạy trốn dưới cơn mưa, để rồi bị Gaku bắt lại, bị chà đạp, bị cấu xé đến mức không còn ra hình người.
Và khi Shin, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bị Gaku lôi xềnh xệch trở về phòng, Tenkyu sẽ là người đứng đó, dang rộng vòng tay bọc nhung để đón lấy cậu.
Hắn muốn Shin phải tự bò bằng đầu gối, dùng những ngón tay rướm máu bám chặt lấy vạt áo sơ mi phẳng phiu của hắn, chủ động cầu xin sự che chở.
Đó chính là đỉnh cao của sự thối rữa trong tâm lý Tenkyu. Hắn không ép buộc Shin phải phục tùng, hắn khiến cho Shin tự nguyện cầu xin được phục tùng.
Khi Shin chủ động áp má vào bàn tay lạnh lẽo của Tenkyu, hôn lên những ngón tay đã gián tiếp đẩy mình vào địa ngục, Tenkyu biết mình đã chiến thắng.
Hắn đã biến sự quy phục thành bản năng sinh tồn duy nhất của Shin, biến chiếc lồng nhung của mình thành nơi trú ẩn an toàn duy nhất trong tâm trí đã bị xé toạc của cậu.
Khi hai đỉnh cao của sự điên loạn và tàn nhẫn suýt chút nữa đã giết chết nhau trong những cuộc xung đột giành giật quyền sở hữu, một thỏa thuận ngầm trong bóng tối được thiết lập giữa Gaku và Tenkyu.
Sự cân bằng này không sinh ra từ lòng bao dung hay sự thỏa hiệp mang tính nhân văn, nó được xây dựng trên sự tỉnh ngộ kinh tởm rằng - nếu một trong hai kẻ độc chiếm Shin, họ sẽ vô tình hủy diệt món đồ chơi chung này quá nhanh.
Thể xác của Shin không thể chịu đựng mãi những trận đòn của Gaku nếu không có sự chăm sóc tinh vi của Tenkyu, và tinh thần của Shin sẽ không bao giờ hoàn toàn sụp đổ dưới sự thao túng của Tenkyu nếu không có sự khủng bố thể xác thường trực từ Gaku.
Họ cần nhau, hay nói đúng hơn, họ cần phương pháp của nhau để tạo nên một gọng kìm hoàn hảo nhất, nghiền nát chút nhân tính cuối cùng còn sót lại trong cơ thể tội nghiệp kia.
Bạo lực trần trụi, cấu xé, để lại những mảng máu bầm dị dạng, bẻ gãy sự kháng cự của cơ bắp. Khiến hệ thần kinh của Shin bị quá tải bởi đau đớn, duy trì trạng thái hoảng loạn nguyên thủy.
Dịu dàng lau rửa, tỉ mỉ băng bó bằng gạc trắng muốt, vuốt ve các vết thương, siết chặt vòng cổ nhung. Tạo ra ảo tưởng về sự an toàn, ép nơ-ron thần kinh phải bám víu vào kẻ thao túng để sinh tồn.
Mỗi ngày, cơ thể của Shin là một chiến trường nơi hai thế lực này thay nhau gieo rắc sự hủy diệt.
Gaku sẽ lao vào cậu như một cơn bão, dùng răng để tước đi từng mảng da trên vai, dùng những cú đấm và sự chiếm đoạt thô bạo để khiến Shin chỉ còn biết khóc nấc lên trong vô vọng.
Khi Gaku rời đi, để lại một hình hài rách nát, rỉ máu và run rẩy trên chiếc nệm đẫm mồ hôi, Tenkyu sẽ bước vào.
Với một chậu nước ấm và những cuộn gạc vô trùng, Tenkyu nhẹ nhàng lau đi những vệt máu khô, dịu dàng bôi thuốc lên những vết thương bầm tím.
Ngón tay của Tenkyu lướt qua những chỗ đau đớn nhất không phải để chữa lành, mà để nhắc nhở Shin về sự phụ thuộc. Hắn sẽ vừa băng bó vừa thì thầm những lời cay độc bọc đường.
"Xem kìa, nhìn xem hắn đã làm gì với em. Chỉ có tôi mới có thể bảo vệ em khỏi con thú đó."
Sự suy sụp của Shin không diễn ra đột ngột như một tòa nhà bị giật sập, mà nó là một cái chết từ từ, đau đớn của một cái cây bị tưới bằng thuốc độc liều thấp mỗi ngày.
Đôi mắt cậu giờ đây trở nên xám xịt, trống rỗng và đục ngầu như mắt một con cá chết.
Đáng sợ hơn cả, Shin từng có khả năng đọc tâm trí của người khác, nhưng giờ đây, năng lực ấy đã biến thành một lời nguyền tra tấn chính cậu.
Khi cậu cố gắng lắng nghe, tâm trí của Gaku chỉ là một vùng hoang mạc tràn ngập tiếng gầm rú đòi xé xác, tiếng gãy vụn của xương cốt và cơn khát máu điên cuồng.
Còn khi cậu quay sang tâm trí của Tenkyu, cậu bị lạc lối trong một mê cung rậm rạp, tối tăm của những lời dối trá được tính toán tỉ mỉ, những cấu trúc bạo lực tinh thần được ngụy trang dưới lớp vỏ của sự thấu cảm. Không có một khoảng trống nào cho sự bình yên.
Thần kinh của Shin bị xé rách liên tục giữa hai thái cực: đau đớn tột cùng và sự xoa dịu độc hại.
Lâu dần, bộ não của cậu tự động thực hiện một cơ chế phòng vệ cực đoan: nó ngừng tiếp nhận lý trí.
Shin chấp nhận số phận bị xẻ đôi một cách nhục nhã. Cơ thể cậu được thuần hóa để phản ứng một cách vô điều kiện với những trận đòn roi và sự đụng chạm cuồng nhiệt của Gaku - nơi nỗi đau thể xác trở thành thứ duy nhất chứng minh cậu còn sống.
Trong khi đó, toàn bộ tâm hồn và nhận thức của cậu bị thao túng, bị xích chặt dưới những ngón tay mềm mại nhưng lạnh lẽo của Tenkyu.
Theo thời gian, nhận thức của nạn nhân về sự tiếp xúc da thịt bị bẻ cong hoàn toàn. Shin không còn phân biệt được đâu là bạo lực và đâu là yêu thương.
Đối với cậu, một cái ôm siết chặt đến mức nghẹt thở của Gaku, khiến những vết thương cũ rách miệng và máu rỉ qua lớp băng gạc, lại là thứ duy nhất mang lại cảm giác ấm áp thực sự.
Bản năng méo mó khiến cậu bắt đầu thèm khát những vết cắn của Gaku. Vì ít nhất, khi răng của Gaku ngập sâu vào da thịt cậu, sự đau đớn dữ dội đó tạm thời xóa nhòa đi tiếng thì thầm như rắn rết của Tenkyu trong đầu.
Ngược lại, mỗi khi Tenkyu chạm vào cậu để bôi thuốc, sự dịu dàng ấy lại khiến Shin run rẩy hơn cả những trận đòn. Đó là một sự tiếp xúc mang tính chất hủy diệt nhân cách.
Những ngón tay của Tenkyu mượt mà lướt trên những vết sẹo lồi lõm, nhẹ nhàng ấn vào những điểm nhạy cảm nhất để khơi gợi lên sự nhục nhã của việc bị thuần hóa.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Shin, mỉm cười khi thấy đồng tử của cậu co thắt lại mỗi khi hắn chạm vào chiếc vòng cổ bọc nhung.
"Em ngoan lắm, Shin. Cơ thể em đang nhớ những cái chạm của tôi đúng không?"
Tenkyu sẽ hỏi như vậy, và Shin, trong sự bất lực hoàn toàn của một hệ thần kinh bị tàn phá, chỉ biết gật đầu.
Cậu đã bị đồng hóa đến mức cơ thể tự động tiết ra endorphin để giảm đau mỗi khi đối mặt với bạo lực, biến những trải nghiệm tồi tệ nhất thành một thứ khoái cảm tâm thần vặn vẹo.
Sự tiếp xúc da thịt giữa ba người không còn là sự giao thoa của những cảm xúc con người, mà là một chuỗi những phản xạ có điều kiện được thiết lập trên một sinh vật đã mất đi bản ngã.
Ở giai đoạn cuối cùng của sự thối rữa tâm lý, mối quan hệ tay ba này đã tiến hóa thành một thứ ký sinh trùng độc hại bám rễ sâu vào từng tế bào của cả ba.
Shin không còn là một tù nhân tội nghiệp tìm kiếm một cơ hội nhỏ nhoi để đào tẩu khỏi mật thất. Khái niệm tự do đối với cậu đã trở thành một vùng đất xa lạ, đáng sợ và đầy rẫy hiểm nguy.
Cậu đã hoàn toàn bị đồng hóa, trở thành một góc cạnh vặn vẹo, một phần không thể tách rời của chính cái lồng mà hai kẻ điên đã kỳ công tạo ra.
Tâm lý của Shin vận hành như một con lắc đồng hồ bị hỏng, dao động điên cuồng giữa hai cực đoan mà không bao giờ có thể dừng lại ở điểm giữa.
Đây là một vòng lặp tăm tối, ngột ngạt và cực đoan đến mức người ngoài nhìn vào sẽ phải rợn tóc gáy bởi sự đồng thuận thối rữa của nó.
Không còn ranh giới rõ ràng giữa kẻ bị xích và kẻ cầm xích.
Gaku và Tenkyu, trong nỗ lực xé toạc Shin làm đôi để sở hữu, đã vô tình tự trói buộc bản thân vào một vũ điệu hủy diệt tinh thần vô tận.
Họ không thể sống thiếu Shin, bởi Shin là tấm gương phản chiếu sự điên loạn và tàn nhẫn của chính họ.
Và Shin không thể sống thiếu họ, vì linh hồn cậu đã bị nghiền nát thành tro bụi, chỉ còn lại một thể xác ký sinh sống bằng hơi thở của những kẻ săn mồi.
Trong căn phòng tối tăm bốc mùi máu và mồ hôi trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng, ba kẻ ấy hòa vào nhau, tiếp tục giải phẫu sự phục tùng vào tận cùng của đêm đen, nơi lý trí đã chết từ lâu và chỉ còn lại sự thối rữa vĩnh cửu của những bản ngã méo mó.
Nếu đặt câu hỏi rằng Gaku và Tenkyu có yêu Shin không?
Câu trả lời nhận được sẽ không phải là một từ "Có" hay "Không" thông thường. Bản chất của "yêu" trong thế giới vặn vẹo của họ đã bị bóp méo đến dị dạng.
Gaku: "Yêu? Tao không biết thứ định nghĩa rẻ tiền đó. Nó thuộc về tao, thế là đủ."
Gaku sẽ khinh bỉ từ "yêu" vì với hắn, từ đó quá yếu ớt, lãng mạn và mang mùi vị của những kẻ thua cuộc.
Với Gaku, khái niệm yêu được cụ thể hóa bằng việc đóng dấu chủ quyền lên da thịt. Hắn không cần một sự đồng điệu về tâm hồn, hắn cần nhìn thấy máu của Shin rỉ ra từ vết cắn của mình, cần nghe tiếng xương sườn của cậu rạn nứt dưới sức nặng của hắn.
"Yêu là cái mẹ gì? Nhìn vào những vết sẹo trên người nó đi. Thằng nào dám chạm vào nó, tao phanh thây thằng đó. Nó sống bằng hơi thở của tao, đau đớn vì tay tao, và chỉ được phép khuất phục dưới chân tao. Đó không phải là yêu, đó là sự định đoạt. Nó là của tao."
Gaku định nghĩa yêu là nghiền nát để giữ lại. Hắn giữ Shin ở trạng thái cận tử để chắc chắn rằng cậu không bao giờ có đủ sức mạnh để rời xa hắn.
Tenkyu: "Yêu chứ. Tôi yêu sự phục tùng tuyệt đối trong đôi mắt trống rỗng của em ấy."
Ngược lại với Gaku, Tenkyu sẽ không né tránh từ "yêu". Hắn sẽ mỉm cười - một nụ cười chuẩn mực, thanh lịch nhưng lạnh ngắt như dao cạo.
Hắn sẽ trả lời bạn giống như một nhà khoa học đang nói về một kiệt tác mà mình đã dành cả đời để thuần hóa.
Tenkyu không yêu con người cũ của Shin. Hắn yêu cái thực thể yếu ớt, hoảng loạn đã bị bẻ gãy hoàn toàn mà hắn cứu vớt từ tay Gaku.
Hắn yêu cảm giác nhìn Shin tự nguyện quỳ xuống, bám lấy vạt áo hắn để cầu xin sự ban ơn.
"Tất nhiên là tôi yêu Shin. Nhìn xem, tôi đã cứu em ấy khỏi con thú hoang đó biết bao nhiêu lần. Tôi băng bó cho em ấy, cho em ấy một nơi trú ẩn an toàn trong tâm trí. Nhưng tôi yêu nhất là khi em ấy hiểu rằng, ngoài tôi ra, thế giới này chỉ toàn là địa ngục. Tình yêu của tôi là sự cứu rỗi, và cái giá của nó là sự phục tùng vô điều kiện của em."
Tenkyu định nghĩa yêu là thao túng và sở hữu linh hồn. Hắn muốn làm chủ đến từng nơ-ron thần kinh, từng suy nghĩ nhỏ nhất của nạn nhân.
Và đau đớn thay, giữa hai câu trả lời tàn nhẫn đó, Shin chỉ có thể im lặng chấp nhận. Cậu cần sự bạo tàn của Gaku để biết mình còn sống, và cần sự dối trá của Tenkyu để tưởng rằng mình đang được yêu.
-•-
Hoàn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co