Truyen3h.Co

GeminiFourth • Sick Boy

22

Feslicia

Có những cơ hội không đến lần thứ hai nữa.

Mina đã xuất viện được hơn một tháng, tiến trình sức khoẻ và não bộ cũng rất ổn định. Gemini đã bớt đi một gánh lo, lại phải quay lại với công việc ở quán rượu và tìm thêm mấy việc vặt vãnh để trả nợ. Để lo cho chi phí phẫu thuật của Mina Gemini đã phải đi vay khắp nơi và bán gần hết những thứ đáng giá trong nhà. Anh không cho cô biết nhưng Mina vẫn nhận thấy những điều đó và cô nằng nặc đòi đi làm nhưng Gemini đã nhất quyết từ chối vì sức khoẻ Mina vẫn chưa cho phép cô làm bất cứ công việc gì cả.

Gemini làm ca sáng ở siêu thị mini gần nhà, sau đó từ trưa tới chiều sẽ tranh thủ đi sửa máy tính và làm đồ hoạ, buổi tối lại quay lại quán rượu vì vậy mà thời gian anh ở nhà gần như là không có. Mina đã hồi phục hoàn toàn và có thể tự lo cho mình vì thế Gemini không cần phải luôn kè kè bên cô. Hơn nữa, anh ghét cảm giác quay về căn nhà đó nhưng lại ở cùng một người khác. Bóng dáng Fourth xuất hiện ở khắp mọi nơi, lúc thì là dáng vẻ chuyên chú xào nấu trong bếp khi thì là lúc nằm dài trên chiếc sofa xem phim và thậm chí Gemini còn thấy cậu nằm bên cạnh anh trên chiếc giường quen thuộc.

Khi chưa quay trở về cuộc sống thường ngày thì anh hoàn toàn không nhận ra rằng Fourth đã chiếm hầu hết dữ liệu hình ảnh và cảm xúc trong cuộc sống của anh. Cậu giống như một loại virus ăn mòn phần mềm trong anh khiến cuộc sống của Gemini Norawit cùng những rung cảm khác lạ đang chết mòn đi. Anh đã nghĩ rằng mình sẽ ổn thôi khi ở bên Mina-người anh từng mong sẽ là tổ ấm của mình. Nhưng Gemini đã nhầm lẫn quá lớn giữa yêu thương và thương hại. Tình cảm của anh dành cho Mina chỉ còn lại thương hại.

Gemini nhận thấy điều đó khi anh thấy mình chán nản việc phải trở về nhà và nhận điện thoại của cô mỗi ngày. Anh không thể mỉm cười thật tươi và không thể ôm lấy Mina như cách anh đã từng làm khi bên cạnh cô. Và Gemini thấy chán ghét bản thân mình vì anh lại tự đẩy mình vào cuộc sống chán ngắt trước khi có Fourth bước vào.

"Anh tự hỏi rằng cuộc sống em thế nào, em đã ổn chưa hay vẫn đau lòng như ngày ra đi đó.

Anh thì không ổn, vẫn đi sớm về hôm với một trái tim rỗng tuếch.

Anh thấy nhớ chúng ta của những ngày bất chấp thế giới mà yêu nhau.

Em sẽ nép vào anh và mỉm cười thật tươi, còn anh, anh sẽ yêu em hơn cả những gì anh có thể.

Em vẫn ổn chứ, còn anh thì không ổn chút nào... "

Ai đó đã tiến tới tắt phập đi chiếc đài nhỏ được gắn trên góc tường cắt luôn cả âm giọng đều đều của phát thanh viên. Gemini bừng tỉnh khỏi mộng mị, cố mở mắt mình thật to để ngăn những giọt nước mắt sắp chực trào ra. Quán rượu những ngày này đặc biệt đông khách, họ đến và yêu cầu những thứ thật lạ. Hôm thì là một bản nhạc buồn, hôm thì những vần thơ và hôm nay là một bản radio đầy não nề. Gemini không biết liệu có phải những vị khách lưu tới quán đều là những kẻ thất tình hay không mà sao trông họ đều như mang một nỗi ưu tư thật nặng nề.

Trên mặt bàn có tiếng ly thủy tinh chạm xuống, Gemini giật mình ngước mắt lên nhìn phát hiện Joong đã tiến đến ngồi trước mặt mình từ bao giờ. Khoé môi anh nhếch lên thật nhẹ khi thấy khuôn mặt bơ phờ của cậu nhân viên.

- Nơi này đâu phải để chứa những kẻ lụy tình. Tại sao đến cả nhân viên của anh cũng vậy.

Gemini hiểu Joong đang nói tới khuôn mặt ảo não của mình. Cậu nhìn anh, không cố nặn thêm một nụ cười nào nữa.

- Em xin lỗi đã mang bộ mặt này đi làm. Nhưng em không nghỉ được.

Joong nhún vai, anh hoàn toàn đoán được câu trả lời của người đối diện.

- Phuwin đâu nhỉ, anh nghĩ Gemini cần một ly Love is not over.

Gemini không biết nên cười hay khóc vì ngữ khí trêu chọc trong câu nói của Joong. Nhưng cậu còn chưa kịp phản ứng lại đã có một Phuwin Tangsakyuen nhanh nhảu nhảy ra từ trong buồng pha chế.

- Love is not over hết rồi anh ơi. Hôm nay họ đều order ly đấy.

Thế là nụ cười treo trên môi Namjoon tắt ngúm. Gemini nhìn biểu cảm như không thể tin nổi của anh, bụm miệng cười.

- Hình như họ đều quá bận để quan tâm tới vẻ mặt của em.

Gemini vỗ vai anh một cái sau đó quay lại với việc của mình. Joong quay đầu nhìn lượt khách trong quán, dạo gần đây kinh doanh ổn định hơn bao giờ hết, nhưng anh thì vẫn không có lấy một tý can đảm nào để đi gặp người đó.

Tầm tối muộn Fourth có ghé qua quán, cậu muốn gặp Joong để hỏi về mấy địa điểm chụp đẹp ở ngoại ô BangKok. Lúc Fourth vừa vào bên trong thì trời đổ mưa, trong phút chốc ngắn ngủi mặt đường đã ướt nhẹp vì cơn mưa bất chợt.

- Fourth Nattawat.

Giọng nói the thé của Phuwin vang lên ngay khi Fourth vừa bước chân vào bên trong. Cậu nhìn anh chàng đang chạy về phía mình với một bản mặt hớn hở không biết nên làm gì tiếp theo.

- Đừng có ôm em.

Fourth thiếu chút nữa đã gắt ầm lên lúc thấy Phuwin đang dang hai tay ra trong trạng thái sẵn sàng ôm cậu. Mặt anh chàng tiu nghỉu ngay khi thấy Fourth đang cố né mình.

- Đừng có nhìn anh kiểu dị ứng như thế.

Phuwin buông tay xuống hậm hực bỏ đi. Fourth nhìn theo mái tóc vàng sáng đến tận khi nó khuất sau buồng pha chế mới thôi. Theo lời Phuwin nói thì Joong vừa ra ngoài mua đồ vì vậy mà cậu đành ngồi một lúc chờ anh. Ngoài trời vẫn đổ mưa rơi tí tách từng giọt xuống cửa kính ngay phía đối diện chỗ Fourth ngồi. Một bản nhạc không rõ tên đang được phát trên loa, không gian trong phút chốc giống như trở về những quán cafe của thập niên 80 mà Fourth vẫn thường thấy trong phim, cả màu của ly cocktail mà cậu đang uống cũng thật buồn.

"Anh kể em nghe về những tình yêu thật đẹp, về niềm thương và cả nỗi nhớ của anh.... "

Những ca từ thật buồn vẫn vang lên đều đặn trên loa rót vào tai Fourth những nỗi niềm thật lạ. Không hiểu sao cậu lại nhớ tới đêm Phuket và giọng hát của Gemini. Đó là lần đầu tiên Fourth nghe thấy anh hát, và điều đó khiến cậu dễ siêu lòng hơn bao giờ hết. Gemini vẫn luôn rất giỏi trong việc khiến Fourth quên mất cách suy nghĩ mọi việc theo hướng đúng đắn mà chỉ hướng về phía anh.

- Có vẻ có người cần một ly Love is not over nhỉ?

Fourth trôi vào dòng suy nghĩ miên man tới mức Phuwin đã ngồi trước mặt cậu từ bao giờ cậu không hề hay biết.

- Không. Em cần một ly Rain cơ.

Fourth bụm miệng cười, sau đó chỉ tay về phía cửa sổ vẫn đang hứng từng hạt mưa rơi mà nói. Phuwin nhìn theo hướng tay của cậu, đôi mắt dài nhỏ cũng tự động híp theo nụ cười của Fourth.

- Anh tưởng mùa mưa đã hết từ lâu rồi chứ.

- Đâu phải chỉ mùa mưa mới có mưa.

Fourth nghiêng đầu cố bắt lấy hình dáng xiêu vẹo của những hạt mưa bay bay ngoài cửa sổ trong khi Phuwin bắt đầu nhẩm miệng hát theo ca khúc đang phát trên loa. Thời gian lúc đó trôi qua rất chậm, Fourth nhấp miệng ly cocktail có cái tên thật lạ trên bàn, nghe thấy tiếng từng mạch máu trong người như giãn nở ra vì thứ chất lỏng vừa cho vào miệng.

- Em gặp lại Gemini chưa?

Thật lâu sau Phuwin lên tiếng hỏi lúc Fourth đang chìm vào ca từ của những bản tình ca. Cậu nghe chữ được chữ mất, nghe tới tên người đó lại thấy có gì như mất mát trong lòng.

- Sau lần ở bệnh viện thì chưa. Có lý do gì để gặp lại đâu ạ.

Fourth lơ đễnh đáp, không hề biết rằng một Gemini ướt nhẹp vì dính mưa đang đứng ở cửa, thu hết Fourth vào đôi mắt mình.

Gemini thấy tim mình quặn thắt lại khi nghe thấy những gì Fourth nói. Khoảng cách của cả hai đã xa tới không thể vãn hồi. Dù anh có dùng bao nhiêu lời xin lỗi và chuộc tội cũng không thể có lại bên mình một Fourth yêu anh tới tha thiết. Gemini đã bỏ quên cậu ở đâu đó trong xó nhà, và Fourth cũng không còn ngây ngốc một chỗ ngồi đợi anh nữa.

- Gemini như người mất hồn ấy, từ ngày quay lại làm việc cậu ấy đã chẳng còn là Gemini của ngày xưa nữa rồi.

Phuwin ngập ngừng không biết mình có nên nói những điều đó với Fourth không, nhưng rồi anh cũng quyết định nói ra, để bản thân mình không phải quá bức bối vì ôm quá nhiều lo lắng trong người.

Fourth hơi khựng lại, chỉ một chút thôi. Rồi cậu mỉm cười, nụ cười nhẹ tênh như vệt nắng giữa tiết trời âm u.

- Lúc mới chia tay em cũng không ổn. Nhưng rồi cuộc sống cũng bắt em phải quen với điều đó. Dù sao em cũng chưa từng một lần hối hận vì có được tình yêu này trong đời. Vì em biết mình đã yêu rất chân thành.

Fourth nói, giọng cũng nhẹ thật nhẹ. Gemini đứng co ro ở trước cửa nghe không sót chữ nào. Anh bắt đầu cảm thấy nước mưa từ bên ngoài đã thấm ướt vào cả trái tim của mình khiến anh lạnh băng.

- Hôm nay anh ấy không đi làm sao?

- Cậu ấy vẫn luôn trốn em rất giỏi, thế nào mà lúc em chuẩn bị đến lại có việc phải ra ngoài.

- Có lẽ định mệnh thật sự trêu đùa với bọn em.

Fourth nói nửa đùa nửa thật, vẫn chẳng biết đến có một người bước lùi từng bước, cố giấu mình đi giữa những lạnh giá hoang hoải cả trái tim.

Joong quay trở về lúc mưa vừa tạnh. Fourth vừa thấy anh ở cửa đã đứng phắt dậy, nhưng chào đón cậu lại chẳng phải nụ cười nửa miệng như thường ngày của anh mà là cái nhăn trán trông đến khó chịu.

- Anh ấy sao vậy?

Fourth tự hỏi, vừa lúc đó Joong tiến đến chỗ cậu, vừa lấy khăn lau qua loa mái tóc dính mưa vừa nhìn cậu chằm chằm.

- Fourth, em rốt cuộc còn giấu anh bao nhiêu chuyện nữa?

Anh nói rất lớn, khiến cho mấy nhân viên trong quán bao gồm cả Gemini và Phuwin phải ngoái đầu ra nhìn.

- Ý anh là sao?

Fourth mở to mắt hỏi lại anh, sau đó nhận được nụ cười đầy khó hiểu từ phía Joong.

- Em quen biết Dunk, phải không?

Fourth cứng họng.

- Em cũng đã biết anh ấy là người cũ của anh.

-...

- Cũng biết thừa là anh hy vọng gặp lại người đó bao nhiêu, biết thừa là anh mong muốn nối lại mọi thứ như thế nào.

-....

- Vậy tại sao lại giấu anh những chuyện mà đáng ra anh phải biết từ lâu lắm rồi hả?

Joong mất bình tĩnh, anh nói một hồi sau đó mỏi mệt ngồi phịch xuống chiếc ghế dài ngay bên cạnh. Fourth từ nãy tới giờ vẫn không phản ứng lại được một chút nào, cậu muốn tiến lại gần anh, muốn lên tiếng an ủi gì đó, nhưng sao mọi thứ đều thật khó.

- Anh đã mất anh ấy thật rồi. Một chút hy vọng cũng không còn. Vậy mà em nỡ lòng nào để anh hy vọng suốt cả thời gian dài như vậy.

Joong cúi đầu vò tóc, dáng vẻ anh hiện tại in vào mắt Fourth y hệt dáng vẻ của Gemini hai tháng trước lúc mọi chuyện vỡ lở. Cả hai đều trông tan vỡ giữa những mảnh ghép mà họ vất vả lụm nhặt bấy lâu nay. Fourth thấy hình ảnh Gemini ở Joong, vì vậy mà cậu không biết nên làm gì hay nên nói gì.

- Em... Em xin lỗi.

Fourth run rẩy nói, không biết thời gian khi đó trôi qua lâu như thế nào cho đến lúc Joong ngẩng mặt lên. Đôi mắt anh vỡ vụn trong những tia sáng dần tăm tối lại. Fourth bủn rủn tay chân, cậu ngồi xuống trước mặt anh, chậm rãi nói.

- P'Joong, em biết bây giờ nói gì cũng muộn màng. Em xin lỗi vì tất cả, đáng ra em nên nói cho anh biết sớm mới phải.

Joong nhìn Fourth, đáy mắt anh trở nên tăm tối, như thể con người uyên bác và rạng rỡ vốn có đã hoàn toàn biến mất sau cái cúi đầu vừa nãy.
- Anh xin lỗi Fourth, anh chỉ quá hoảng loạn nên mới đổ lỗi cho em.

Joong nắm lấy tay Fourth, siết thật chặt như thể anh là con thuyền đang trôi nổi giữa đại dương và cần sự trợ giúp hơn bao giờ hết.

Lần thứ hai Fourth chứng kiến người đàn ông này tan vỡ vì một người đàn ông khác. Cậu từng cho rằng chuyện của bọn họ chỉ là tạm bợ, cho tới khi thật sự đối mặt với nó.

Giống như Gemini của những ngày đó vậy, chới với không một tia hy vọng nào để níu lấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co