Truyen3h.Co

Ghost in the room

44

Qi_ivv

"Có khi nó vào bằng cửa sổ." Hyunjin tiếng đến, đóng lại cánh cửa sổ đang mở toang trong phòng làm việc.

Minho lại không nghĩ vậy, lúc sáng anh nhớ rằng đã khóa toàn bộ cửa phòng làm việc rồi, làm gì có chuyện ai đó có thể khóa phá từ bên ngoài được.

"Hyunjin, có khi nào..."

"Không có chuyện đó đâu anh, đừng nghĩ linh tinh."

Hyunjin hiểu rõ Minho đang định nói cái gì nên vội ngắt lời trước, nơi này mới xây thì làm gì có mấy thứ dơ bẩn đó được.

"À"

Minho cũng nghĩ rằng do mình đa nghi nên cũng đóng lại cửa phòng làm việc.

....

Tối hôm đó, sau khi cùng Changbin đi chơi trở về tâm trạng Jisung quả thật là tốt lên rất nhiều, vẻ căng thẳng và sợ hãi trên mặt cậu cũng biến mất.

Cả nhà cũng thấy yên tâm hơn, nhưng chẳng yên bình được bao lâu thì lại xảy ra chuyện.

"Chời ơi trễ mất rồi." Felix liên tục nhấn vào nút thang máy. Hôm nay chẳng là ma xui quỷ khiến hay sao đó mà cậu đến trường nhưng trong cặp sách chỉ có mỗi một quyển tập trắng tinh, dù Felix nhớ rõ hôm qua đã chuẩn bị rất kĩ rồi.

Hyunjin còn phải kiểm tra nên Felix đành phải tự về nhà một mình và chính xác là một mình vì bây giờ ngoài cậu thì chẳng có một ai ở nhà nữa hết.

Felix dè đặt đẩy cửa phòng, nổi sợ về kẻ đột nhập trong lòng cậu vẫn chưa tan hết.

"Đấy hôm qua nhớ đã bỏ vào cặp rồi kia mà." Felix buồn bực nhìn chồng sách chuẩn bị cho hôm nay được để gọn gàng trên bàn, nghĩ rằng Hyunjin lại trêu cậu.

Vì trễ nên Felix cũng vội vàng nhét chúng lại vào trong cặp rồi đeo lên vai, chạy nhanh ra cửa nhưng âm thanh trong phòng làm việc của Chan lại thu hút sự chú ý của cậu.

Tiếng lách cách như âm thanh gõ bàn phím, Felix đi gần lại cửa, áp tai vào trong nghe.

"Chan hyung, anh ở nhà hả?"

"Ừ" Bang Chan đáp lại ngay lập tức.

"Ồ thôi em đi nha, tạm biệt."

Có thể hôm nay Chan hyung không đến chỗ công ty mà quyết định ở nhà làm việc, điều này xảy ra khá thường xuyên nên Felix cũng chẳng lấy làm lạ.

Cho đến khi cậu đẩy cửa chính vừa vặn đụng phải Changbin và Bang Chan đang đi ra từ thang máy.

"Ôi sao Felix lại về nhà giờ này vậy em?" Changbin thấy cậu liền lập tức chào hỏi, còn đi nhanh đến xoa đầu Felix dường như đang bị hóa đá.

"Anh là Bang Chan?" Giọng Felix run run.

"Em hỏi gì vậy? Không phải anh thì là ai được chứ." Bang Chan không khỏi bật cười trước câu hỏi ngốc nghếch của Felix.

"Vậy người vừa nói chuyện với em trong phòng làm việc của anh là ai?"

Hết 44.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co