34.
dạo này mình có hơi buồn một chút, kiểu không có tâm trạng để viết luôn, nhưng mình vẫn cố gắng, nên những chap sắp tới có lẽ sẽ không được chặt chẽ.
nhưng dù gì thì mình cũng sẽ sửa cho nó hoàn chỉnh hơn, cảm ơn mọi người.
______
"hả? tôi hỏi anh đã làm gì cô ấy?"
"mày là em tao đấy, ăn nói cho cẩn.."
sohyuk còn chưa nói xong, park jimin đã ngang nhiên chen vào.
"tôi chưa từng xem trọng anh, anh nghĩ anh đáng sao? bây giờ tại công ty của nhà tôi anh còn dám giở trò à?"
sohyuk nhất thời cứng họng, cửa thang máy một lần nữa mở ra, park saejin đi đến, niềm nở nói:
"sohyuk hyung, sao về mà không báo ạ?"
park jimin vốn trước giờ cũng không hề ưa được người anh họ này, nhưng park saejin rất hoà đồng nên đối với sohyuk thì rất niềm nở.
kim amie cúi chào park saejin một cái, sau đó rất nhanh được park jimin nắm cổ tay kéo đi, đứng trong thang máy, park jimin trao cho lee sohyuk một ánh nhìn không thiện cảm, lee sohyuk lại trao cho kim amie một ánh nhìn có một chút căm ghét.
cửa thang máy đóng lại, park jimin bấm nút xuống tầng, kim amie im lặng nãy giờ cũng rụt rè lên tiếng.
"cậu.. cậu về khi nào?"
park jimin nhìn chằm chằm vào cô, không trả lời câu đó, cứ thế mà nhìn cô thật lâu, ánh mắt anh đầy xao động, dáng vẻ mạnh mẽ ngày nào, ban nãy đã đứng phía sau anh, níu lấy ống tay áo của anh, không ngừng run rẩy, khiến anh rất mực lo lắng, nghĩ rằng nếu đến trễ một lúc, không biết lee sohyuk đó sẽ làm gì kim amie của anh nữa.
kim amie chột dạ, lãng tránh ánh mắt, rất nhanh liền cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc, cũng là đầy nhớ nhung.
anh ôm cô.
cô không phản kháng, bao nhiêu tường thành mạnh mẽ nay đã đổ vỡ trước mặt park jimin này, cô nhắm chặt mắt, cơ thể bé nhỏ vô lực cảm nhận từng luồn ấm áp.
những ngày qua, anh nhớ cô bao nhiêu, thì cô cũng nhớ lại anh bấy nhiêu..
thật sự rất nhớ anh.
kim amie cũng không ít lần nghĩ qua, liệu có phải cô có tình cảm với anh, hay chỉ là rung động nhất thời, con người chưa từng trải nghiệm qua loại tình yêu đích thực như cô thật sự không biết.
giọng điệu của park jimin nhẹ nhàng, nhưng cũng có chút gấp gáp vang lên trên đỉnh đầu.
"xin lỗi.. xin lỗi cô.."
cả hai đều không biết lời xin lỗi đó có ý nghĩa gì, chỉ là park jimin cảm thấy rằng, anh cần xin lỗi cô.
một lúc sau,
khi bình tĩnh hơn, cửa thang máy mở ra, park jimin nắm tay cô trở về phòng làm việc riêng của thư kí giám đốc, một tiếng rầm đóng cửa lại, park jimin đẩy nhẹ cô lên sofa, nói:
"chuyện gì đã xảy ra? anh ta làm gì cô? hả? mau nói cho tôi nghe."
bàn tay nhỏ nhắn của cô nằm gọn trong lòng ban tay đang xoa lấy xoa để của park jimin.
nhìn sự gấp gáp của anh, cô chột dạ, nuốt nước bọt, thật cũng không muốn làm lớn chuyện, họ là anh em, cô chỉ vừa vào làm vài ngày..
"không.. hiểu lầm thôi.."
"cô không cần phải sợ, tôi lấy lại công bằng cho cô được, tôi bảo vệ cô được."
kim amie nghe qua những lời này, trái tim đập nhanh một chút, hai mắt cũng ngây ngô nhìn chằm vào người trước mặt mình.
park jimin thu gọn lại sự gấp gáp khi cảm nhận được ánh nhìn trìu mến của kim amie, cả hai nhìn nhau rất lâu, rất lâu.
từng chút một, park jimin hướng đến gần kim amie, đôi mắt của anh say mê nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, gương mặt mà anh vẫn luôn nhớ nhung.
ánh mắt di dời xuống đôi môi xinh đẹp, cái thứ ngọt ngào mà anh đã từng thô bạo cướp lấy.
yết hầu park jimin di chuyển lên xuống, khi kim amie cũng không hề phản kháng, bàn tay nhỏ nhắn cũng đang níu lấy cổ tay anh.
giây phút mà park jimin thích nhất, mong đợi nhất, từng hơi thở yêu kiều của kim amie phả vào mặt anh, anh lại càng say mê, tiến đến gần hơn..
*cốc cốc
park jimin bất lực xen lẫn xấu hổ mà gục đầu xuống, ai đó ngờ, nhanh chóng đã bị kim amie đẩy ra và hét lên.
đúng rồi, anh vừa gục đầu vào ngực của kim amie.
gương mặt kim amie đỏ ửng, nhanh chóng đứng dậy, chỉnh sửa quần áo, mang tâm trạng không mấy tự nhiên đi mở cửa.
bên ngoài là park saejin cùng lee sohyuk đang tiến vào, khiến kim amie và park jimin quên luôn cả ngại.
park jimin nhanh chóng đi đến, âm thầm nắm lấy cổ tay kim amie kéo ra phía sau mình.
park saejin cười xuề xoà, nói:
"thư kí kim, tôi vừa nghe qua mọi chuyện rồi, đây là anh trai tôi, vừa rồi có chút thất lễ, nên bây giờ đã muốn ngỏ lời xin lỗi với cô."
park jimin nhíu mày, rõ ràng lee sohyuk không phải người như vậy?
"cô kim, thành thật xin lỗi cô vì hành động thô thiển ban nãy, mong cô rộng lượng bỏ qua."
kim amie cố gắng dẹp qua sự rụt rè của mình, khẽ gật đầu một cái.
mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa thì người đàn ông trước mắt cũng vừa sàm sỡ và dùng bạo lực với cô, cô không thể không run sợ được.
"như thế là tốt rồi, không còn uẩn khúc gì nữa nhé."
park saejin vui vẻ nói rồi cùng lee sohyuk ra ngoài, park jimin đứng bên trong, cảm giác lại không thể ngừng lo lắng, rõ ràng đây không phải là tính cách của lee sohyuk..
--------------------------
hopehope đã đăng một ảnh.
hopehope: tặng em một bông hoa, em làm bồ anh nha? (´ . .̫ . ')
♡ 7296
jinsadboy: cười ẻ ( ՞ਊ ՞)
-> hopehope: (ب_ب)
agustd: con mắt nào nhìn ra một bông hoa vậy?
-> hopehope: thôi mà anh trai =))))
jungkook: không anh.
-> hopehope: kook lẻmon.
-> heehee.k: đồng ý.
-> jungkook: ủa là sao? ಠ益ಠ
k.jeongri: đợi chị chia tay thằng bồ cái (◠‿◕)
-> m.jisoo: tao cũng định vậy ( ˶ ❛ ꁞ ❛ ˶ )
-> agustd: ủa (•‿•) ?
-> thv: tôi đau đớn, tôi gục ngã (ب_ب)
-> hopehope: em đợi hai chị (´ . .̫ . ')
-> agustd: đợi cc.
-> nj148: vui ( ՞ਊ ՞)
-> pjm: vui x2 ( ՞ਊ ՞)
k_amiee: em có ngại người lớn tuổi hơn không?
-> pjm: ủa (•‿•)
-> hopehope: dạ không ạ (´ . .̫ . ')
-> hopehope: @pjm ( ՞ਊ ՞)
-> jungkook: đen thôi đỏ là brown ( ՞ਊ ՞)
jinsadboy: một cuộc tranh cãi khốc liệt đang diễn ra, muốn xem diễn biến tiếp theo thì vào mua quần lót ủng hộ nhé anh em.
-> naocobothidoiten: đẹp trai mà bán quần lót là sao?
-> jinsadboy: ai cấm vậy em gái? ┗(•ˇ_ˇ•)―
-> naocobothidoiten: bán đồ mà cọc quá, nghỉ mua.
-> jinsadboy: đâu có định bán cho em ( ՞ਊ ՞)
-> hopehope: vậy hỏi sao già đầu mà còn ế ( ՞ਊ ՞)
-> jinsadboy: lát nữa cái mỏ mày máu không.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co