Truyen3h.Co

Giang Trừng

18. Giang Yếm Ly

meowmeoww

#DMC1650 

Giang Yếm Ly, sư tỷ quốc rân của fandom 4 chữ giấu tên 🐧:

1.        Giang Yếm Ly không phải người tài sắc vẹn toàn như fandom tung hô:
Tiểu thuyết Ma đạo tổ sư của nữ văn sĩ (từng) đi t/ù giấu tên, cụ thể là chương số 18, mô tả Giang Yếm Ly như sau: “Giang Yếm Ly là trưởng nữ của Giang Phong Miên, là tỷ tỷ của Giang Trừng. Tính tình không thích tranh đoạt, mắt không sáng trong; Ngôn ngữ bình thường, không thể nghiền ngẫm ra ý gì. Phong thái thì thua kém nhiều người, thiên phú cũng chẳng hề kinh thế. Ở trong chúng tiên tử hoa thơm đua sắc của các nhà, khó tránh khỏi có hơi ảm đạm lu mờ.”
Có thể nói Giang Yếm Ly là người dung mạo bình thường, tính cách cũng không có gì nổi bật.
Luận về tài năng, Giang Yếm Ly chẳng có võ công kinh người như Ngu Tử Diên, cũng không có y thuật cao minh như Ôn Tình. Khả năng đáng kể nhất là nấu nướng (trong cuộc chiến Xạ Nhật Giang Yếm Ly lo công việc hậu cần chuẩn bị thức ăn, mà thực ra hết cả truyện có thấy nấu nổi món gì khác ngoài canh sườn củ sen đâu).
Ấy vậy mà qua miệng fandom chị như trở thành Bão Sơn Tán Nhân thứ 2, nhan sắc kinh động lòng người tài năng số 2 Tu chân giới không ai dám nhận số 1. Biết là đã thích nhân vật nào thì nhân vật đó trong mắt mình là hoàn hảo xinh đẹp nhưng cũng phải nhìn vào sự thật chứ đừng tâng bốc quá đà.

2.        Giang Yếm Ly là người không biết đọc bầu không khí:

Ở xin kể ra hai lần Giang Yếm Ly cư xử kém khôn ngoan.
a.        Lần thứ 1 là bữa ăn của nhà họ Giang trước khi Giang Trừng và Ngụy Anh bị gọi tới Kỳ Sơn. Ngu Tử Diên chất vấn Giang Phong Miên vì ông ta tỏ thái độ thờ ơ với sự an nguy của Giang Trừng và giận quá m/ắng luôn Giang Trừng. Trong khi đó Giang Yếm Ly thản nhiên ngồi bóc hạt sen. Nhưng không phải bóc cho cha mẹ chị ta mà là cho Ngụy Anh trước.
Khoan bàn đến việc Giang Yếm Ly bóc sen cho ai trước. Về cơ bản thản nhiên làm việc khác trong lúc cha mẹ bất hòa đã là không biết ý. Rồi mẹ m/ắng em trai cũng không biết mở miệng nói đỡ cho em trai lấy một tiếng.
Bất luận chị ta yêu quý Ngụy Anh thế nào thì chị ta cũng là con nhà gia giáo, phải biết tôn ti trật tự. Bóc sen xong theo lý phải dâng cho trưởng bối là cha Giang Phong Miên và mẹ Ngu Tử Diên trước. Thế mà chị ta lại đẩy đĩa hạt sen cho Ngụy Anh trước. Hành động này nói nhẹ là vô duyên, nói nặng là vô lễ khi đặt bậc hậu bối lên trước trưởng bối.

b.        Lần thứ hai là trong cuộc săn sau đại chiến Xạ Nhật. Ngụy Anh dùng ma đạo giễu võ giương oai, biết là muốn cho Giang thị thắng, nhưng làm cách này có khác nào vỗ mặt Kim gia đâu; không chỉ thế còn trực tiếp gây hấn với Kim Tử Huân là cháu trai đương kim tiên đốc.
Giang Yếm Ly không hề suy nghĩ đứng ra to tiếng với Kim Tử Huân, ra mặt bênh vực Ngụy Anh. Chị ta không hề nghĩ rằng làm vậy sẽ khiến người ngoài nói ra nói vào, thầm chỉ trích sau lưng Giang Trừng là không biết quản giáo người nhà. Nói cách khác, Giang Yếm Ly chỉ nghĩ đến việc đòi công bằng cho Ngụy Anh (trong khi anh ta hành xử bất lịch sự trước) mà không hề nghĩ đến thể diện của em trai ruột là Giang Trừng.

c.        Ngoài lề, Giang Yếm Ly có kiểu gọi tên sư đệ rất buồn cười, có thể nói là vô cùng kỳ quặc. Ngụy Anh là nguyên danh/tên gốc, khi lớn lên anh ta có tên tự là Ngụy Vô Tiện. Tên tự có thể do bản thân tự đặt, thường có 2 chữ, dùng khi giao tiếp trang trọng/giao tiếp với người ngoài, tên gốc thường chỉ gọi trong nhà, giữa những người thân hoặc bạn bè với nhau.
Biểu tự của Ngụy Anh được viết như sau [魏无羡, bính âm Wèi Wúxiàn]. Chữ [羡] nghĩa là ham muốn ham thích, lòng gh/en tỵ (cũng có nghĩa là tà, bất chính). Chữ này có nghĩa không đẹp, nên mới phải đi với [无 – vô/không] để phủ nhận nghĩa không đẹp đó đi, tạo thành [无羡] – Vô Tiện, nghĩa là không ghen ghét, không ham muốn mù quáng, không tà đạo bất chính.

Gọi biểu tự một là gọi 2 chữ của tên, 2 là gọi họ + biểu tự. Ví dụ gọi là “Vô Tiện” hoặc “Ngụy Vô Tiện”. Còn nếu gọi bằng tên gốc, thì gọi là “Ngụy Anh”, hoặc thân mật hơn thì có thể dùng “A Anh” hay “Tiểu Anh” gì đó.

Riêng Giang Yếm Ly chế hẳn ra “A Tiện”. Như đã nói ở trên chữ “tiện” trong biểu tự của Ngụy Anh có nghĩa không đẹp nên mới cần “vô” ở trước. Gọi mỗi “tiện” khác gì tự nói anh ta là người tà đạo bất chính, hay gh/en tỵ nhỏ mọn (này là tự chị Ly gọi nhé). Rồi nhớ không nhầm chị ta còn gọi là “Tiện Tiện” nhỉ, thế này là x2 ganh gh/ét nhỏ mọn à?

Ví dụ từ đời thực: Tào Tháo có biểu tự là Mạnh Đức; thì người ta sẽ gọi 1 là Tào Tháo, 2 là Tào Mạnh Đức. Ngoài ra Tào Tháo có tên lúc nhỏ là A Man, thì nếu dùng tên lúc nhỏ họ sẽ gọi Tào A Man, hoặc A Man thôi. Chứ không ai gọi kiểu nửa nạc nửa mỡ là A Đức cả.

Vẫn biết là Giang Yếm Ly không tinh thông văn chương thơ phú, nhưng mà gọi tên người khác theo kiểu lạ lùng ng/ớ ngẩn này thì đúng là chữ thầy trả thầy, thân mật không ra thân mật, lịch sự xã giao cũng không ra lịch sự xã giao, đã thế còn dùng chữ có nghĩa x/ấu để gọi. Hết cứu!

3.        Giang Yếm Ly cực kỳ thiên vị Ngụy Anh, có thể nói là đến m/ù quáng:
Điều này xuyên suốt truyện được thể hiện rất rõ.
Lần tiêu biểu chính là lần bóc hạt sen cho Ngụy Anh trước đã kể trên.

Ngụy Anh bị nói 1 câu, Giang Yếm Ly lập tức ra mặt, xù lông lên bảo vệ (tuy nhiên để ý rằng Kim Tử Huân nói Ngụy Anh là con trai gia bộc không sai, cha Ngụy Anh – Ngụy Trường Trạch trước kia là gia bộc của Giang thị, bỏ trốn không được xóa nô tịch). Giang Trừng bị cả Tu chân giới chỉ trích vì Ngụy Anh tự ý hành động c/ướp tàn dư Ôn thị đi, Giang Yếm Ly không hề xuất hiện hay có động thái nào để bênh vực trong khi đó là em trai ruột chị ta.

Ngụy Anh vô tình mất kiểm soát gi/ết ch/ết chồng chị ta, c/ướp đi người cha của đứa con mới đầy tháng của chị ta. Chị ta không h/ận có thể hiểu được, nhưng chị ta nghĩ gì mà chạy ra chiến trường hỗn loạn, võ công không, trong tay cũng không 1 tấc sắt?

Nghĩ lại cũng thật buồn cười, bản thân chị ta cũng từng tham gia 1 trận chiến. Dù chỉ là hậu phương nhưng người có não biết tư duy thì cũng phải ch/iến tr/anh tàn bạo khốc liệt như thế nào chứ. Đằng này bản thân mệt mỏi vì túc trực trước linh cữu chồng mấy ngày, tu vi võ công ở tầm trói gà không chặt (đuổi gà cũng không xong ấy chứ nói gì đến trói) mà dám một mình xông ra nơi đang loạn chiến. Mà chị ta tìm ai? Tìm Ngụy Anh! Chị ta kêu gào tên Ngụy Vô Tiện, A Tiện đó chứ không gọi A Trừng đâu dù em trai chị ta cũng đang bán mạng nơi chiến trường. Rồi bị thương ngã xuống nằm trong vòng tay em trai cũng không thèm quay lại nhìn nó một cái, không một chút nghĩ tới con trai bé bỏng ở nhà. Đích thực hảo sư tỷ!

Có lẽ fan chỉ dám đi spam cái danh sư tỷ tốt vì đó là thứ duy nhất chị ta giỏi chứ nào dám nhận chị ta là con gái tốt, chị gái tốt, người vợ tốt, người mẹ tốt, mà thật ra chỉ là sư tỷ tốt của Ngụy Anh thôi vì từ lúc xuất hiện đến lúc ch/ết dường như chỉ có 1 mục đích duy nhất là bưng thằng chả lên đầu mà thờ không màng đến ai khác.

Giang Yếm Ly cũng như ông bố Giang Phong Miên ngụy quân tử của mình, được xây dựng cực kỳ t/ệ, thất bại trên cương vị 1 cô con gái, 1 người  vợ, 1 người sư tỷ của môn phái và 1 một người mẹ. Xuyên suốt truyện Giang Yếm Ly không có bất cứ một sự phát triển đáng kể nào trong tính cách, chỉ biết "A Tiện". Lúc "A Tiện" bị b/ắt n/ạt thì hùng hùng hổ hổ giương nanh nhe vuốt, lúc bản thân chịu ấm ức thì lại như con hổ giấy, còn lúc đứa em ruột Giang Trừng bị người đời đàm tiếu thì chị sủi như C.

Giang Yếm Ly chính là ví dụ điển hình của kiểu người thực lực có hạn nhưng cố chấp vô hạn, thích thọc gậy bánh xe vào những chuyện không phải của mình hoặc ngoài khả năng của mình, cho rằng mình làm thế là đúng (thực ra là bóp d*i đồng đội) và không màng hậu quả do sự thiếu suy nghĩ của mình mang lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co