115 + 116
Sáng sớm thức dậy, Lạp Lệ Sa đầu nhức choáng váng, mở đôi mắt mông lung buồn ngủ, giơ tay xoa ấn đường.
Người bên cạnh sớm đã không thấy bóng dáng, chờ Lạp Lệ Sa từ trên giường bò dậy, nhanh chóng rửa mặt xong, lúc này mới chậm rãi vào phòng khách, nhìn thấy Phác Thái Anh ngồi trên sô pha tập trung tinh thần đọc kịch bản.
Vừa nghĩ tới phải đến đoàn phim quay tiếp, Lạp Lệ Sa liền cảm thấy đau đầu, cũng không phải sợ hãi hoàn cảnh gian khổ nơi đó, mà là sợ hãi những đêm không có Phác Thái Anh.
"Tiểu Lạp, tới đây." Phác Thái Anh nghe được động tĩnh, quay đầu nhìn Lạp Lệ Sa, vẫy tay gọi.
Lạp Lệ Sa chậm rãi đi tới bên cạnh nàng, ngồi lên ghế nhìn kịch bản đặt trên đùi Phác Thái Anh, phát hiện là quyển mà trước kia mình từng xem qua, Lạp Giáo Chủ trong nháy mắt bắt đầu lo lắng.
Sợ hãi Phác Thái Anh sẽ lại nhập diễn quá sâu, nhưng cẩn thận quan sát biểu tình của nàng, phát hiện đối phương thực bình thường, tựa hồ còn mang theo chút hưng phấn.
"Sao vậy?" Lạp Lệ Sa nhỏ giọng hỏi, Phác Thái Anh hôm nay so với quá khứ, vẫn có chút bất đồng.
Phác Thái Anh cười nói: "Tiểu Lạp, chúng ta thương lượng một chuyện đi."
"Hả? Em sẽ không ngủ sô pha trong thư phòng." Lạp Giáo Chủ theo bản năng thốt lên, Phác Thái Anh nghe vậy không nhịn được bật cười, nhéo má Lạp Lệ Sa, giả vờ tức giận nói: "Hừ? Lại phạm lỗi gì?"
"Em không có." Lạp Giáo Chủ lắc lắc đầu, vội vàng biện giải: "Vì mỗi lần chị dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với em, cuối cùng em đều phải đến ngủ sô pha trong thư phòng."
"Hôm nay không phải!"
Phác Thái Anh bất đắc dĩ cười gượng buông tay ra, xem như buông tha tiểu gia hỏa này.
Lạp Lệ Sa nhếch môi cười, giơ tay xoa xoa gương mặt, lẳng lặng chờ nàng nói tiếp.
Trong lúc Lạp Lệ Sa chờ đợi, Phác Thái Anh rót cho người kia một ly nước ấm: "Đây, sáng dậy uống ly nước ấm, tốt cho sức khỏe."
"Ừm." Lạp Giáo Chủ nhận lấy, Phác Thái Anh bắt đầu nói chuyện mình muốn thương lượng.
"Tiểu Lạp, em có từng nghĩ tới......" Phác Thái Anh hỏi, Lạp Lệ Sa uống một ngụm nước lớn, không nghe rõ câu sau nên chỉ ậm ừ.
Phác Thái Anh chờ người kia nuốt xuống, mới bắt đầu nói: "Tiểu Lạp, em có từng nghĩ tới việc có một đứa con hay không a?"
"Khụ khụ. Khụ......" Lạp Lệ Sa bị sặc không nhẹ, lau mấy giọt lệ nơi khóe mắt, nhìn Phác Thái Anh, ánh mắt không chắc chắn hỏi lại: "Chị nói là, đứa con?"
"Đúng vậy. Chúng ta quay xong bộ phim này, liền có con, thế nào?" Phác Thái Anh rất muốn có một hài tử đáng yêu, Lạp Giáo Chủ đột nhiên bắt đầu ủy khuất: "Chị không thích em nữa sao?"
"Thích a." Phác Thái Anh theo bản năng trả lời, Lạp Lệ Sa tiếp tục ủy khuất: "Vậy vì cái gì chị bỗng nhiên muốn có con?"
"......"
Lạp Lệ Sa không có loại khái niệm bởi vì thích trẻ em nên muốn sinh một đứa.
Trong trí nhớ của cô, nữ nhân không thích hoặc là thất vọng với trượng phu, mới sinh hạ hài tử xem như chỗ dựa cho cuộc sống sau này. Lạp Giáo Chủ cảm thấy mình không làm gì sai, Phác Thái Anh không nên vội vã muốn có con như vậy.
Phác Thái Anh không hiểu rõ mạch não của Lạp Lệ Sa, nhưng nhìn biểu tình của gia hỏa này liền biết đối phương lại hiểu lầm cái gì rồi.
Lạp Lệ Sa sinh hờn dỗi, yên lặng xoay người trở về phòng.
Sâu trong ký ức, không chỉ có một ít quan niệm kiếp trước, còn có sự thống khổ giãy giụa của nguyên thân.
Nguyên thân là cô nhi, từ bé đã bị người vứt bỏ, sâu trong đáy lòng nàng luôn khát vọng một gia đình ấm áp, có điều nàng lại bài xích trẻ em, luôn cảm giác mình sẽ không có năng lực cho đứa trẻ một ngôi nhà đầm ấm, nàng sợ hãi mình sẽ làm mất con, làm đứa nhỏ đi lên vết xe đổ, chịu đựng những khổ cực lúc trước.
Nội tâm bài xích và kháng cự ảnh hưởng sâu sắc đến Lạp Lệ Sa, mà bản thân Lạp Giáo Chủ cũng không thích trẻ con lắm, cảm thấy trẻ con là thứ sinh vật nhỏ trừ khóc nháo ra thì chỉ biết ngủ, nuôi chúng nó hao tổn tâm sức, quá tự làm khó chính mình.
Trong lòng Phác Thái Anh có chút mất mát, dựa vào sô pha thở dài, sau đó gửi cho đại ca một tin nhắn nhờ giúp đỡ.
Chờ điều chỉnh xong tâm trạng, Phác Thái Anh liền muốn vào phòng tìm Lạp Lệ Sa giải thích rõ.
Vào phòng ngủ, phát hiện Lạp Lệ Sa nằm trên giường, cầm gối che kín đầu, Phác Thái Anh tiến lên vỗ vỗ cánh tay người kia đặt trên gối.
Lạp Lệ Sa ủy khuất lầm bầm, rõ ràng mình cái gì cũng không làm sai, tại sao nhất định muốn có một đứa trẻ gia nhập cái nhà này? Thật không thích loại vật nhỏ đó.
"Còn đang ủy khuất a?" Phác Thái Anh nằm xuống bên cạnh, dùng sức kéo kéo gối Lạp Lệ Sa đè ở trên đầu, lại phát hiện người kia nắm gối rất chặt, nàng kéo vài cái cũng không thể lấy ra.
Lạp Giáo Chủ rầm rì, chỉ ậm ừ thành tiếng.
Phác Thái Anh vươn tay ôm lấy đối phương, ôn nhu hỏi: "Tại sao không thích trẻ con?"
"Không thích." Lạp Giáo Ghủ buồn bực nói, không thích chính là không thích, nào có nhiều lý do như vậy.
Ánh mắt Phác Thái Anh khẽ biến, cười nói: "Vậy thích chị không?"
"Thích." Lạp Lệ Sa trả lời thật sự rất nhanh, khóe miệng Phác Thái Anh mang theo ý cười, nhẹ giọng hỏi lần nữa: "Vậy nếu chị có một đứa con, em sẽ thích đứa bé kia chứ?"
"Không thích!" Lạp Giáo Chủ thầm than, thiếu chút nữa thì bị Phác Thái Anh kéo vào bẫy.
Cách làm hiện tại của Lạp Lệ Sa giống như đứa trẻ, dùng phương thức làm nũng bán manh hoặc là khóc thút thít, để phản đối người lớn ra quyết định không hợp tâm ý mình.
"Được rồi được rồi, chúng ta trước không nói chuyện này nữa. Em ra ngoài đi, đừng buồn bã mệt người." Phác Thái Anh lôi kéo.
Lạp Lệ Sa thấy nàng không còn lải nhải vấn đề này, liền do dự hồi lâu, cuối cùng bắt lấy cái gối che lên đầu.
"Tiểu Lạp, nhìn vào mắt chị." Phác Thái Anh nhìn chằm chằm đối phương, Lạp Lệ Sa bị buộc phải bốn mắt nhìn nhau.
"Cho dù có đứa nhỏ, chị cũng sẽ không ngừng yêu em." Phác Thái Anh ôn nhu nói, Lạp Lệ Sa vẫn bài xích như cũ, chẳng qua không dám trắng trợn né tránh ánh mắt.
Phác Thái Anh không tiếp tục khó xử Lạp Lệ Sa, mỉm cười nhéo má đối phương: "Được rồi, không bàn luận nữa. Nhanh một chút đi làm cơm, chị đói lâu lắm rồi."
Nghe phu nhân kêu đói, Lạp Giáo Chủ ngồi không yên, lập tức bò dậy khỏi giường.
Thực mau, sau khi dùng qua bữa sáng, mấy vấn đề đó cũng bị Lạp Giáo Chủ ném ra sau đầu, đáy lòng âm thầm cảm thấy, Phác Thái Anh rất có khả năng là đột nhiên tâm huyết dâng trào, mới muốn có một đứa con, qua chút thời gian nữa quên đi thì thật tốt.
Nhưng người chân chính quên đi chuyện này, kỳ thực chỉ có Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh lại nhớ rất rõ ràng.
Không chỉ vậy, nàng còn âm thầm tìm bác sĩ tâm lý dò hỏi, làm thế nào trợ giúp Lạp Lệ Sa khắc chế loại tâm lý sợ hãi trẻ con này.
......
Rất nhanh đã đến ngày hai người phải gia nhập đoàn phim, Lạp Lệ Sa trước sau như một mua cả túi quà vặt lớn, Phác Thái Anh biết đối phương khống chế dáng người rất tốt, nhưng vẫn không nhịn được muốn nói đôi câu.
"Những thứ này ăn nhiều không tốt cho thân thể, mang ít thôi." Phác Thái Anh vừa nói vừa đưa những đồ ăn bổ dưỡng mà nàng chuẩn bị đến trước mặt Lạp Lệ Sa: "Cất vào."
"Không, những thứ này nhìn đã biết ăn không ngon rồi." Lạp Lệ Sa liên tục lắc đầu kháng cự.
Phác Thái Anh dở khóc dở cười, cưỡng chế hạ lệnh cất mấy thứ kia vào.
Chờ Lạp Lệ Sa sắp xếp đồ vật vào túi hành lý, bỗng vang lên tiếng chuông cửa, Phác Thái Anh thấy đối phương đang nghiêm trang thu thập hành lý, nàng liền từ trên sô pha đứng dậy đi mở cửa.
Thấy Hứa Tụ cùng Lý Điềm ở ngoài, Phác Thái Anh nghiêng người để cho hai vị vào trong.
Có ngoại nhân đến, sắc mặt Phác Thái Anh lập tức lạnh xuống.
Cũng không phải là gặp các nàng thì không vui, mà nội tâm mơ hồ có chút sợ hãi người ngoài, không thoải mái như ở trước mặt Lạp Lệ Sa hoặc anh trai.
Gương mặt lạnh lùng mới là ô dù che chở nàng, mà người ngoài tựa hồ cũng đã quen biểu tình lãnh đạm này của Phác Thái Anh.
Giờ phút này Lạp Lệ Sa đang ngồi xổm dưới đất, trộm đem những thứ đồ ăn Phác Thái Anh đưa cho mình bỏ ra ngoài, thấy bọn họ tiến vào liền lập tức hoảng sợ. Lúc cô chuẩn bị cùng Hứa Tụ chào hỏi, lại thấy biểu tình của Phác Thái Anh sắp sinh khí.
Lạp Lệ Sa bị dọa, không dám tiếp tục làm càn, cẩn thận đem đồ vật thả lại vào trong, nói với Phác Thái Anh: "Em, em chỉ là chỉnh sửa lại lần nữa."
"Ừm." Phác Thái Anh nhẹ giọng hồi đáp, gật đầu nói: "Thu dọn nhanh một chút đi."
Nghe vậy, động tác trên tay Lạp Giáo Chủ nhanh hơn không ít.
Hứa Tụ cùng Lý Điềm nhìn đến hoa mắt, Lý Điềm cười nói: "Đứa trẻ không ai bì nổi này, cũng chỉ có cô thắng được."
Đứa trẻ? Không ai bì nổi?
Lạp Giáo Chủ ngẩng đầu nhìn Lý Điềm, nói không ai bì nổi thì cô thừa nhận, bất quá bị một hậu nhân nhỏ hơn mình 800 tuổi gọi là đứa trẻ, Lạp Lệ Sa nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái.
"Ngồi đi."
Phác Thái Anh mời hai người ngồi xuống, thuận tiện đi rót trà.
Bởi vì thời gian tiếp xúc của Hứa Tụ và Phác Thái Anh không nhiều, hơn nữa Phác Thái Anh tính tình lãnh ngạo có tiếng, cho nên trước mặt Phác ảnh hậu, nàng vẫn rất cẩn trọng.
Lạp Lệ Sa nhanh chóng thu thập xong cũng tới sô pha, bộ dáng mỏi mệt lười biếng, nghiêng người dựa vào Phác Thái Anh, Hứa Tụ thấy mà suýt nữa rớt cằm.
Đối với động tác của Lạp Lệ Sa, có người ngoài đang nhìn, Phác Thái Anh ít nhiều vẫn có chút thẹn thùng, nhưng cũng biết tên này từ sáng sớm đã dậy sắp xếp hành lý cho cả hai, lại phải chuẩn bị bữa sáng, còn thuận tiện giải quyết việc nhà, giờ phút này nàng thương tiếc giúp đối phương xoa bóp vai, thầm nghĩ chờ quay phim trở về, nàng phải đi báo danh một lớp dạy nấu nướng mới được.
Có thể để cho người yêu thưởng thức món ăn ngon tự mình làm, đó là chuyện hạnh phúc biết bao nhiêu a.
Hứa Tụ định cùng Lạp Lệ Sa trò chuyện một chút, nhưng loại trạng thái bây giờ rõ ràng rất không thích hợp trò chuyện với người kia.
Lạp Giáo Chủ kỳ thực không hề mỏi mệt, chỉ là muốn tìm một cơ hội kiếm một cái cớ, cọ cọ vào người Phác Thái Anh, làm nũng để nàng có thể thả nhiều sự chú ý lên người mình hơn.
Giờ phút này đã nhận được ôn nhu từ Phác Thái Anh, cô cũng không định tiếp tục ở trong ngực mỹ nhân không màng chính sự nữa, ngoan ngoãn ngồi dậy nói với Hứa Tụ: "Hứa tỷ, khi nào chúng ta xuất phát?"
"Lát nữa dùng cơm trưa xong, tôi trực tiếp đưa cô đi. Về phần Khổng Nhiên, nàng gần đây nghỉ phép, không đi cùng được." Hứa Tụ nói, hiện tại vừa lúc nhóm thực tập sinh trong công ty chính thức xuất đạo, mỗi người có đại diện cùng trợ lý riêng, người đại diện tạm thời là nàng cuối cùng có thể gỡ xuống trọng trách rồi. Dùng bữa trưa xong, bốn người cùng ngồi trên xe chạy tới phim trường.
"Sau khi cô đi, đoàn phim vẫn quay ở chỗ cũ. Tuy có người đề nghị tạm thời thay đổi diễn viên, nhưng đạo diễn cùng Trương Dĩ Vân muốn chờ cô trở về, cho nên tiến độ quay của những người khác đã hơn cô rất nhiều, đến lúc trở lại cô phải đi quay bù hết những cảnh còn thiếu." Hứa Tụ nói với Lạp Lệ Sa.
Lạp Giáo Chủ ngồi ở ghế sau, tựa vào người Phác Thái Anh lười biếng ăn quà vặt, nghe Hứa Tụ nói liền gật đầu: "Ừm, tôi biết rồi."
"Lát nữa nhớ đàng hoàng cảm ơn Trương tiền bối cùng đạo diễn." Phác Thái Anh vừa nói vừa đẩy Lạp Lệ Sa, hy vọng gia hỏa này có thể ngồi nghiêm túc, mà không phải nghiêng ngả cả nửa thân lên người nàng.
Lạp Lệ Sa cảm nhận được Phác Thái Anh bài xích, lập tức ngồi lại đoan chính, còn hướng về phía nàng nở nụ cười cầu khích lệ.
Phác Thái Anh bất đắc dĩ cười cười, vặn nước đưa cho Lạp Lệ Sa: "Uống nước đi, loại thời tiết này đừng ăn quá nhiều quà vặt, dễ phát hỏa."
"Ừm." Khích lệ không thấy đâu, chỉ có một chai nước cùng một câu dặn dò, nhưng Lạp Giáo Chủ bày tỏ vẫn rất vừa lòng. Hai vị ngồi chỗ tài xế cùng ghế phụ nghe được động tĩnh phía sau, không khỏi lắc đầu mỉm cười, hai người này lúc riêng tư và trước máy quay, thật sự khác biệt quá lớn.
"Nghe nói Phác tổng lại đang lên kế hoạch show thực tế? Lần trước những thứ kia còn chưa chơi đủ sao, lần này lại muốn đề xuất kiểu mới, cũng không biết cụ thể là show thực tế hình thức gì." Lý Điềm đang lái xe, đột nhiên nghĩ đến.
Hứa Tụ lắc đầu, trầm tư suy nghĩ: "Chắc lại vì để chuẩn bị cho người mới. Dù sao trong nhóm thực tập sinh này, người có cảm giác nghệ sĩ không phải số ít, Phác tổng vì bọn họ mở một gameshow cũng là nên làm, cho dù chỉ nổi một người, nghệ sĩ lâu năm của Phác Thị cũng có thể thả lỏng tâm trạng."
"Đúng thật là thả lỏng tâm trạng." Lý Điềm cười nói, nghệ sĩ tập đoàn khác thì sợ mình không được cấp trên coi trọng, không có các loại tài nguyên. Còn ở Phác Thị thì cho dù là tiểu nghệ sĩ, người đại diện cũng sẽ an bài lịch trình dày đặc, mà đối với những nghệ sĩ lâu năm già vị cao thực lực cường, Phác Tuấn Phong lại không ngừng đổi mới phương pháp để an bài công việc cho bọn họ, cả đám người đều muốn nghỉ phép, Phác Tuấn Phong lại chỉ cho nghỉ sinh con.
Vì vậy đám người kia đều tha thiết hy vọng có nhiều đại già tiến vào hơn, như vậy thì có thể giúp mình gánh chịu bớt một phần áp bức của tổng tài ma quỷ.
"Đúng vậy, cũng may chúng ta không phải nghệ sĩ của Phác Thị. Phác tổng đối với những nghệ sĩ này thật đúng là không tốt bụng cho lắm." Hứa Tụ trêu đùa.
Lạp Lệ Sa ở ghế sau, ngẩn người nói: "Không có a, tôi cảm thấy rất thoải mái."
"Cô là ngoại lệ, yên lặng ăn quà của cô đi. Người lớn nói chuyện, con nít chớ có xen vào." Lý Điềm tiếp tục giỡn.
Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn phu nhân nhà mình, phát hiện nàng đang nén cười đến cực khổ. Không rõ tình huống, Lạp Giáo Chủ tiếp tục bỏ quà vặt vào trong miệng, lười không muốn so đo quá nhiều với đám hậu nhân 800 năm sau.
"Show thực tế mới mà đại ca đưa ra, không liên quan đến thực tập sinh lắm. Anh ấy vẫn là đang áp bức nghệ sĩ lâu năm." Phác Thái Anh tiết lộ nội tình.
Hứa Tụ cùng Lý Điềm khiếp sợ không thôi, lại hỏi: "Nghệ sĩ lâu năm? Đều đến loại già vị này rồi, còn ai muốn tham dự gameshow nữa. Phần lớn sẽ nhào vào điện ảnh phim truyền hình."
"Nghe nói là một show thực tế cùng nhau mang em bé đi du lịch chơi trò chơi, thể nghiệm cuộc sống khác biệt. Vừa vặn bù đắp cho đám người năm đó nghỉ sinh con, cho bọn họ cơ hội theo đuổi sự nghiệp lần nữa. Có thể chăm sóc cả gia đình lẫn ước mơ, show thực tế này là anh tôi suy nghĩ mấy tháng mới hoàn thành."
Lạp Lệ Sa đột nhiên nhìn về phía Phác Thái Anh, ánh mắt khẽ biến, chẳng lẽ đây cũng là lý do nàng muốn có con? Nàng muốn nghỉ sinh con?
"Lại đang nghĩ ngợi cái gì?" Phác Thái Anh chỉ cần chú ý tới ánh mắt biến hóa của đối phương, liền có thể đoán ra gia hỏa này lại như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại, hơn nữa ý nghĩ càng lúc càng chạy lên trời.
Lạp Lệ Sa lắc lắc đầu: "Không có, tiết mục này có hạn chế độ tuổi của đứa nhỏ không?"
"Ừm, chủ đề liên quan tới em bé, vậy đứa nhỏ có lẽ khoảng từ ba đến mười tuổi."
Phác Thái Anh cũng chưa biết quyết định cụ thể, bởi đây mới là ý tưởng của Phác Tuấn Phong, phương án chi tiết thì Phác Thị còn chưa giới thiệu.
Lạp Lệ Sa không hỏi nhiều nữa, dù sao cô cũng không cần tham gia tiết mục này, hiện tại chưa có hài tử, không phải lo bị đại ca kéo đi áp bức.
"Được rồi, các cô trước nghỉ ngơi một lát. Trời sắp tối rồi, đến nơi phỏng chừng là sau nửa đêm, lần này chúng ta chọn đi đường lớn, mất nhiều thời gian hơn. Hiện tại nếu không ngủ một hồi, nội dung quay ngày mai có thể sẽ không hoàn thành được."
Nghe Hứa Tụ nói, Lạp Lệ Sa ngoan ngoãn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thực mau Phác Thái Anh dựa vào thân thể người bên cạnh, Lạp Lệ Sa vì muốn nàng có thể ngủ thoải mái hơn một chút liền đưa tay ra ôm, nằm ở bên tai Phác Thái Anh nhỏ giọng nói: "Như vậy rất khó ngủ, em giúp chị điểm huyệt ngủ đi."
"Ừm." Phác Thái Anh mơ mơ màng màng đáp một tiếng, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Lý Điềm thấy ghế sau không còn động tĩnh, liền nói với Hứa Tụ: "Em cũng nghỉ ngơi đi. Lát nữa đổi em lái xe, không nghỉ ngơi cho tốt sẽ không có tinh thần."
Hứa Tụ nhìn thời gian, gật đầu: "Được, em ngủ nửa tiếng. Tới giờ thì chị cho xe dừng ở ven đường, sau đó đánh thức em."
"Biết rồi biết rồi. Nhanh một chút nghỉ ngơi đi." Lý Điềm vừa nói vừa lái chậm hơn chút, để tránh cho các nàng bởi vì xe chạy bất ổn mà ngủ không yên.
......
Lại nói về Mạnh Tiểu Manh, giờ phút này đang ủy khuất nhìn mẹ mình: "Con có thể không đi được không?"
"Không thể, thu xếp đồ đạc nhanh một chút. Còn nữa, tập bút ký lần trước mẹ bảo đưa cho Phác Thái Anh, con đưa chưa?" Hứa Thiến hỏi.
Mạnh Tiểu Manh lắc đầu liên tục, ủy khuất nói: "Nhược Thủy tỷ cùng Tiểu Lạp, hai người đó gần đây thần tích khó tìm, con đi đâu để đưa bút ký a."
Hứa Thiến hiện tại phải chạy đi quay 《 Manh Tâm 》, nhất quyết muốn dẫn Mạnh Tiểu Manh theo bên người, trong giới rất loạn, nàng sợ con gái hành tẩu một mình sẽ dễ chịu thiệt, nên dự định trước mang theo bên người để dạy dỗ một thời gian. Không nghĩ tới Mạnh Tiểu Manh lại không chịu cùng nàng vào núi quay chụp. "Thật sự nhất định phải đi sao?" Mạnh Tiểu Manh cảm thấy nàng có thể tự đứng vững, hoặc là được người đại diện dẫn dắt làm nên sự nghiệp của mình, nhưng mẹ lại vĩnh viễn không tin tưởng nàng, nhất quyết phải đích thân mang theo bên người mới bằng lòng bỏ qua.
Hứa Như bị đánh thức chậm rãi đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn mẹ cùng em gái tranh luận, nàng nói: "Mẹ, vào núi quay rất vất vả, nó không muốn đi thì thôi. Ngày mai con vừa lúc đi quay một bộ phim mới nhận, hay là để nó theo con. Có một nữ xứng chậm chạp không tới, phỏng chừng là không tới được. Đạo diễn đang lo không tìm được người, nếu ngày mai còn không chờ được người nọ, liền để Tiểu Manh thay thế." Hứa Như ngồi trên sô pha, nhìn trái cây bày trước mặt, nàng khẽ nhướng mày hỏi em gái: "Mấy thứ này đều không còn tươi nữa, sao vẫn để ở đây?"
"Nào có, mới mua hôm qua mà, rất tươi...... Em lập tức đi đổi." Mạnh Tiểu Manh nói xong mới biết là tỷ tỷ cố ý muốn mình tránh đi, vì vậy bưng trái cây rời khỏi.
Chờ Mạnh Tiểu Manh đi, Hứa Như vỗ vỗ phần ghế bên cạnh, nói với Hứa Thiến: "Mẹ ngồi một lát đã."
Sau khi Hứa Thiến ngồi xuống, Hứa Như thở dài: "Mẹ không phải là muốn dẫn Tiểu Manh đi, mà là muốn tránh dì Trương phải không. Mẹ biết dì ấy ở đoàn phim của Lạp Lệ Sa, rất gần địa điểm quay của mẹ."
"Mẹ không trốn nàng, chỉ là không biết nên đối mặt thế nào thôi." Hứa Thiến nói xong câu này liền trầm xuống.
Hứa Như than nhẹ: "Đã nhiều năm như vậy, dì Trương đến nay chưa lập gia đình, đồn đại ong bướm cũng khó tìm được nửa câu. Cha mẹ ly hôn lâu như vậy rồi, chẳng lẽ không nên cho nàng một lời giải thích?"
"Nàng nên oán mẹ." Hứa Thiến cúi đầu, tựa hồ không muốn đối mặt với chuyện năm ấy.
"Dì Trương sẽ không oán mẹ." Hứa Như khẳng định.
Hứa Thiến vẫn lắc đầu: "Là mẹ có lỗi với nàng."
"Vậy mẹ càng nên đi đối mặt, cho nàng một đáp án chính xác, nhiều năm như vậy rồi, mẹ thật cho rằng nàng kiên trì chủ nghĩa độc thân mới không tìm bạn đời sao? Con rất cảm kích mẹ cho hai chị em con sinh mệnh, nên sự kiện năm đó con không có bất cứ lập trường và tư cách nào để bình phẩm, con chỉ muốn cuộc đời còn lại của mẹ không lưu giữ tiếc nuối. Vì bà ngoại ép mẹ hình hôn với cha, hiện giờ bà mất hơn mười năm rồi, cha mẹ cũng đã ly dị hơn mười năm. Cha ở nước ngoài cùng người đàn ông kia kết hôn, hiện nay quốc nội hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới, mẹ còn muốn tự giam mình trong nhà tù bao lâu nữa mới chịu rời khỏi?"
"Được rồi Tiểu Như, để mẹ yên lặng một chút." Hứa Thiến thật sâu mà thở dài, năm đó mẹ nàng vác dao kề cổ, ép con gái kết hôn, nàng còn có thể lựa chọn thế nào đây?
Vừa vặn lúc ấy nàng bất ngờ biết được Mạnh tiên sinh ở trong giới cũng là đồng tính, hơn nữa trong nhà lại đang ép gả, vì vậy sau khi cùng Mạnh tiên sinh thương lượng, đã lựa chọn hình hôn.
Nhưng sau này bởi vì một lần say rượu mà có Hứa Như, thời điểm Hứa Như mới sinh ra, Mạnh tiên sinh mỉa mai chế giễu nàng, nói nàng là vì gả vào nhà giàu mới cố tình gạt hắn hình hôn, hai người vốn cũng không dự định có liên luỵ tới nhau, chuyện say rượu toàn bộ đều trách tội lên đầu Hứa Thiến.
Cũng chính là khi đó, hai người ngay cả quan hệ bạn bè hợp tác hình hôn cũng không còn duy trì nổi.
Về sau Mạnh lão gia tử bệnh nặng, tưởng mình sắp không xong, muốn trước khi lâm chung có một đứa cháu trai.
Mạnh tiên sinh liền tính kế nàng, cuối cùng sinh hạ Tiểu Manh.
Nhưng Tiểu Manh vẫn là nữ hài, thái độ Mạnh gia đối với Tiểu Manh cũng không tốt lắm, nhưng dù sao vẫn là cốt nhục của Mạnh gia, nên cũng không đối xử tệ bạc.
Sau đó ở thời điểm ly dị, Mạnh tiên sinh kiên trì muốn giữ lại Tiểu Manh, suy cho cùng là bởi vì hắn, đứa bé mới đi tới thế giới này. Mạnh tiên sinh tuy rằng trong một số chuyện hành vi không bằng cầm thú, nhưng đối với Mạnh Tiểu Manh, nội tâm tiềm thức hắn vẫn còn lưu giữ trách nhiệm rằng mình là cha đứa bé này.
Cứ như vậy Hứa Thiến mang theo Hứa Như bị đuổi ra khỏi cửa. Lúc ban đầu, sự nghiệp của nàng hết sức khó khăn, mà Hứa Như thì thời điểm tan học ở nhà trẻ, được nhân viên tìm kiếm ngôi sao nhìn trúng, trời xui đất khiến trở thành sao nhí.
Vốn nên có một tuổi thơ tốt đẹp, nàng lại dị thường hiểu chuyện, muốn giúp mẹ chia sẻ, muốn làm minh tinh, còn là minh tinh nổi tiếng nhất.
Khi còn bé, Hứa Như không không hiểu được cách che giấu ưu điểm, trêu chọc không ít quyền quý trong giới, cũng may trên người nàng còn có huyết mạch Mạnh gia, Mạnh lão gia tử sẽ không bỏ mặc cháu gái bị người khi dễ. Sự nghiệp của Hứa Như tuy rằng gập ghềnh nhưng cũng không thật sự phát sinh ngoài ý muốn, cho tới khi xuất hiện một kẻ ở ngoài showbiz, Trương Mạn Mạn.
"Được rồi, mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe, để Tiểu Manh theo con. Con đi trước đây." Hứa Như đứng dậy, muốn trở về phòng nghỉ thêm. Mấy ngày qua làm việc liên tục, nàng thật sự đã kiệt sức.
Mà vị phụ thân kia của nàng chẳng biết đầu óc có bị rút não không, vài ngày trước còn gửi thiệp, mời nàng ra nước ngoài tham dự hôn lễ của hắn.
Đối với nam nhân kia, Hứa Như chỉ có thể xem như tiền bối trong nghề mà kính trọng, không làm nổi chuyện đối đãi hiếu thuận phụ thân.
Bất quá Tiểu Manh lại muốn đi một chuyến, dù sao Mạnh tiên sinh trong một lần đóng phim đã không còn năng lực sinh sản, người thừa kế Mạnh gia sau này chỉ có thể là Mạnh Tiểu Manh. Lão gia tử rất coi trọng cô cháu gái út, nhất là sau chuyện Trương Mạn Mạn, toàn bộ Mạnh gia đều bắt đầu lo lắng cho nàng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co