Truyen3h.Co

greybinh - so bad

so bad

_trxuy3t

và rồi ngày mà bầu trời vần vũ mây đen chính là ngày anh và em chia lìa

mùa hạ trút xuống màn mưa lạnh lẽo chen ngang tiết khí oi bức thường thấy, gió cuốn quanh mình vô vàn nỗi đau thương mà ngô nguyên bình gói ghém như kỷ vật, trùng trùng điệp điệp nhân gian giờ đây chỉ còn lớp nước lạnh giá bao trùm.và rồi nguyên bình sẽ gieo mình vào cơn đau cô độc giữa mây trời cuồn cuộn, hóa thành giọt nước buông xuống mặt đất để rồi tan sâu vào thinh không để mãi mãi không truy vết được.anh muốn trốn đi một đời để trốn tránh vô số điều xấu xa mà anh đã dệt nên, để chôn mình vào hố sâu của tuyệt vọng mà hóa đá, chuộc lỗi cho trăm nghìn đại tội của chính mình.để giọt lệ sầu hóa thành vũng bùn hổ thẹn, một mình anh cam lòng nhúng sâu vào vì chẳng còn thứ nước nào có thể gột sạch bản thân nữa, thà về với cội nguồn non nước còn hơn lang bạt khắp nơi.

anh đời đời sẽ lưu giữ những tổn thương bản thân ghim lên em, dấn mình vào cơn đau vô hạn để cố chuộc lỗi dẫu chẳng thể, đến khi ngọn lửa sinh mạng vụt tắt giữa con nước trút như thác giữa phố xá

anh muốn hỏi, liệu khi đó ta có trùng phùng.
────────────────
lowercase, romance;
greybinh;

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co